Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 1435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 115
Túng Hoành Đạo

❊ ❊ ❊

Lúc này Tiết Thanh Thu đã thu dọn bức họa, dẫn Tiết Mục tới chợ đen. Cái gọi là chợ đen, bề ngoài thực chất chỉ là một cửa hiệu vô cùng bình thường, tấm biển đề chữ to "Kỳ Trân Các", bước vào bên trong có chút phong vị cửa hàng bách hóa nhỏ, đều là một ít món đồ tương đối đặc thù, ví dụ như túi Càn Khôn các loại vật phẩm đặc biệt, nơi này đều có bán.

Có một phụ nhân đang ở trước quầy, chưởng quầy đang thao thao bất tuyệt giới thiệu với bà ta: "Phu nhân, "Giác tiên sinh" này là do bạch ngọc Hòa Châu điêu khắc thành, toàn thân trơn mượt, ẩn hiện hơi ấm, bề ngoài hơi có điểm nhô lên, tuyệt đối là cực phẩm hưởng thụ..."

Tiết Mục vừa mới bước vào cửa, mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng, lén liếc nhìn Tiết Thanh Thu, nàng lại như thể không nghe thấy gì. Chắc không phải là không biết "Giác tiên sinh" là cái gì chứ? Có lẽ là hoàn toàn không bận tâm...

Chưởng quầy ngẩng mắt nhìn thấy Tiết Thanh Thu, ánh mắt đờ ra, "Giác tiên sinh" cũng không thèm chào mời nữa, lắp ba lắp bắp nói: "Tiết... Tiết..."

Tiết Thanh Thu nhàn nhạt nói: "Hôm nay có mật hội không?"

"Có... có ạ..." Tên chưởng quầy lau mồ hôi lạnh: "Nhưng ngài mà vào, người khác sẽ chạy hết mất."

"Bản tọa lại không phải đám cơm trắng Hoành Hành Đạo. Mở cửa bên, bớt nói nhảm."

"Vâng... vâng..." Chưởng quầy nuốt nước bọt, cẩn thận từng li từng tí ấn một cơ quan, sau quầy chậm rãi nứt ra một lối đi. Tiết Thanh Thu ngay cả liếc nhìn hắn một cái cũng không, kéo Tiết Mục đi vào trong.

Phụ nhân trước quầy cầm "Giác tiên sinh" tung tung, cười lạnh nói: "Tiết Thanh Thu, nắm tay đàn ông sao?"

Chưởng quầy cũng vô cùng kinh ngạc: "Đúng vậy... thật sự không ngờ lại có thể nhìn thấy cảnh tượng này... Người đàn ông này chẳng lẽ chính là vị Tân Thành Chủ đang đồn đại gần đây?"

Phụ nhân bĩu môi: "Trông tu hành quá yếu, ước chừng còn chẳng bằng "Giác tiên sinh"."

Chưởng quầy liền cười, Hợp Hoan Tông quả nhiên vô tình, nhìn thấy Tiết Mục không phải là cân nhắc đến thù hận của Lữ Thư Đồng trước, mà là phẩm bình cái thứ kia của người ta... Hắn cũng lười để ý, cười nói: "Cái này ba trăm lượng."

"Ngươi sao không đi cướp luôn đi!"

"Hoặc là thử cây này của bản nhân cũng được, miễn phí."

Tiết Mục đi trong lối đi, lối đi chật hẹp, hai người song hành có chút chen chúc, thế là cũng hơi lệch ra một chút, Tiết Thanh Thu đi phía trước, nhàn nhạt nói: "Ma Môn ba tông bốn đạo, bây giờ ngươi đều đã thấy qua cả rồi."

Tiết Mục liền biết loại chợ đen này không phải người thường có thể mở, tất nhiên có hậu đài, xem ra đây chính là đạo cuối cùng trong Ma Môn. Cho nên chưởng quầy mới vừa liếc mắt đã nhận ra Tiết Thanh Thu, người bình thường không nhận ra là bình thường, người trong Ma Môn nếu không biết vị đại lão đệ nhất trong đạo này, thì sớm tự sát cho xong chuyện.

Ba tông, là Tinh Nguyệt Tông, Hợp Hoan Tông, Khi Thiên Tông. Còn như Viêm Dương Tông thì không tính, nếu phải tính cả loại phụ thuộc hạng hai hạng ba như Viêm Dương Tông vào, thì nhiều vô số kể, căn bản không chỉ là ba tông bốn đạo, cũng giống như Chính Đạo không chỉ có tám tông môn, tám trăm cái cũng có.

Bốn đạo, là Diệt Tình Đạo, Vô Ngân Đạo, Hoành Hành Đạo, cùng với Túng Hoành Đạo đang gặp hiện nay. Tên gọi Túng Hoành Đạo nghe rất cao cấp, nghe qua có vẻ liên quan tới thuật ngoại giao hợp tung liên hoành, thực tế phong cách lại thấp kém hơn nhiều, tuy có vài phần ý vị túng hoành, nhưng thực chất là đạo của gian thương điển hình.

Thương nhân chân chính ở thế giới này cũng không bị kỳ thị, địa vị cao hơn cổ đại ở thế giới của Tiết Mục khá nhiều, các tông môn Chính Đạo đều có đường khẩu phụ trách buôn bán, triều đình lại càng khuyến khích giao thương qua lại, chế độ thuế thương nghiệp cũng khá hoàn thiện. Những kẻ thực sự bị kỳ thị bị liệt vào Ma Môn chính là đám gian thương Túng Hoành Đạo, đám hàng này việc chính không làm, chuyên làm những trò găm hàng chờ thời, thổi giá, không có cũng vẽ ra, lấy giả thay thật, làm giả, buôn lậu, trốn thuế, tiêu thụ hàng gian... vân vân, đặt vào xã hội hiện đại cũng là thứ ai thấy cũng đánh, thứ dầu cống sữa bột độc mà Tiết Mục từng chịu khổ chính là "đạo" của đám hàng này.

Đám này võ lực không cao, nhưng bọn chúng cùng đám cướp bóc của Hoành Hành Đạo và đám trộm cắp lừa đảo của Khi Thiên Tông lại là huynh đệ tốt, thường thường như hình với bóng, hợp tác không kẽ hở. Những năm đầu bọn họ cũng chẳng phải tông phái lớn gì, nhưng thổ nhưỡng nghìn năm qua lại càng ngày càng thích hợp để bọn chúng phát huy, dưới sự hỗ trợ của tài nguyên khổng lồ cũng xuất hiện không ít cường giả, tuy rằng chưa từng xuất hiện kẻ đỉnh cao, nhưng tổng thể cũng coi là cường tông, dần dần liền chen chân vào hàng ngũ Ma Tông nhất lưu, cùng xưng là ba tông bốn đạo.

Cho nên thái độ rõ ràng là khinh thường bọn họ của Tiết Thanh Thu là có lý do. Theo thái độ của chưởng quầy, có lẽ đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử Tiết Thanh Thu chạy tới địa bàn của bọn họ để mua hàng.

Nhưng ở Linh Châu, đám này lại là môn phái phát triển mạnh mẽ nhất, sự phồn vinh của Linh Châu, ước chừng nói có một nửa là do bọn họ mang lại, hoàn toàn là có lý lẽ. Thực ra ở Kinh Sư cũng có sự tồn tại của bọn họ, chỉ là Tiết Mục lúc đó chưa tiếp xúc tới mà thôi.

Kỳ Trân Các này bản thân là minh thị, bày bán ngoài những thứ kỳ quặc như "Giác tiên sinh" ra, thực tế đại bộ phận là đồ đạc chính quy của người khác ký gửi bán ở đây, tính là đồ tốt, chỉ là qua tay Túng Hoành Đạo bọn họ, có phải hàng thật hay không thì lại là chuyện khác.

Nhưng đồ tốt thực sự cũng sẽ không công khai bày ra bán, phần nhiều là thông qua hình thức đấu giá, tổ chức không định kỳ. Ngoài đấu giá ra, đồ tốt thực sự phải trông chờ vào chợ đen dưới lòng đất. Bên trong đều là những thứ mà đám trộm cắp, kẻ trộm, kẻ trộm mộ, kẻ cướp bóc kiếm được từ đủ loại kênh không thể diễn tả, không thể công khai bán, để khổ chủ và Lục Phiến Môn biết được sẽ không có kết cục tốt, cho nên mới có một cái chợ giao dịch dưới lòng đất như thế này.

Mãnh hổ như Tiết Thanh Thu tiến vào sân, chưởng quầy thật sự sợ nàng nhất thời hứng khởi giết sạch người bên trong, cướp sạch đồ đạc rồi bỏ đi. Nói thật nếu Tiết Thanh Thu làm vậy, Túng Hoành Đạo bọn họ cũng không có cách nào làm gì được nàng... Ngoài Kinh Sư ra, sự tồn tại của hạng người như Tiết Thanh Thu chính là một bug.

Nhưng Tiết Thanh Thu nói không sai, nàng không phải Hoành Hành Đạo, làm loại chuyện đó là trái với đạo của mình, không phải trường hợp đặc biệt thì sẽ không làm. Lối đi không tính là quá dài, rất nhanh đã đi xong, bên trong là một tầng hầm được chiếu sáng bởi dạ minh châu, lúc này bên trong vây ngồi mười mấy người, ai nấy đều khoác áo choàng đen che mặt, một người minh diễm chiếu nhân như Tiết Thanh Thu đi vào, trong nháy mắt đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Sau đó ánh mắt biến thành kinh hãi, lại biến thành chấn sợ, mười mấy người gần như đồng thời nhảy dựng lên, theo bản năng dựa vào góc tường: "Tiết... Tiết..." Tiết Mục theo sát phía sau nhìn thấy cảnh tượng này rất buồn cười, điều này mang lại cho hắn một cảm giác thị giác giống như cảnh sát kiểm tra đột xuất bắt mại dâm bắt đánh bạc vậy.

Tiết Thanh Thu nhàn nhạt nói: "Bản tọa tới mua đồ, các ngươi khẩn trương cái gì?" Lời này vừa ra, đám hắc y nhân nhìn nhau, rốt cuộc nhớ tới Tiết Thanh Thu và bọn họ đạo bất đồng, mấy việc giết người đoạt bảo này nọ không mấy khi làm, thế là cũng thở phào nhẹ nhõm.

Liền có một kẻ không bịt mặt, dáng vẻ chưởng quầy tiến lại gần, cẩn thận từng li từng tí nói: "Tiết Tông Chủ mời thượng tọa." Trong phòng là ngồi tản mát dựa tường, không phân biệt chủ thứ, nhất định phải phân ra cái gọi là "thượng tọa", thì đó là vị trí chính diện dựa vào chiếu bích trong phòng, ngược lại cũng có ba bốn chỗ ngồi, lúc này ba bốn người này toàn bộ vội vàng tự giác tránh ra. Tiết Thanh Thu cũng không khiêm nhượng, dẫn Tiết Mục điềm nhiên đi tới, phân biệt ngồi xuống.

Lúc bọn họ ngồi xuống vốn rất tùy ý, nhưng rơi vào mắt người khác, toàn bộ đều trợn trừng mắt. Bởi vì Tiết Mục ngồi bên trái, hơn nữa rất tự nhiên, Tiết Thanh Thu ngay cả phản ứng cũng không có.

Tên chưởng quầy kia nuốt nước bọt, mới không dám tìm chết mà hỏi nhiều gì cả, rất cẩn thận nói: "Tiết Tông Chủ hôm nay đại giá quang lâm, Kỳ Trân Các thực sự bồng tất sinh huy... Không biết Tông Chủ tới đây, muốn tìm vật gì? Kỳ Trân Các chỉ cần có, tất nhiên chắp tay dâng lên."

Tiết Thanh Thu không nói gì, Tiết Mục lên tiếng cười nói: "Chúng ta muốn tìm một loại độc phương..." Ngừng lại một chút, vốn muốn nói ra yêu cầu độc phương, chuyển niệm lại nghĩ yêu cầu này rất kỳ quái, sau này Cơ Thanh Nguyên thực sự xảy ra chuyện, khó bảo đảm người hôm nay không liên tưởng tới nơi này, thế là chuyển lời: "Tiết mỗ luyện công cần các loại độc phương, các vị có độc phương gì, chúng ta chiếu giá mua lại."

Chỉ là độc phương thôi, thế giới này thực sự không quá coi trọng. Nhiều người đều nhao nhao nói: "Tổng quản nói quá lời, chẳng qua là một độc phương, liền tặng cho tổng quản." Nói xong còn thực sự có vài người lôi ra một quyển sách nhỏ gì đó, cung cung kính kính dâng lên. Tiết Mục cũng không chiếm tiện nghi của bọn họ, nói với chưởng quầy: "Thống kê lại giá cả đi, tới lúc đó trả cùng một thể."

Chưởng quầy cười khổ, thực ra loại chợ đen này làm gì có chuyện dùng tiền, toàn bộ đều là phải lấy vật đổi vật a... Nhưng lúc này làm gì dám nói, chỉ có thể vâng vâng dạ dạ đáp ứng. Tiết Mục lướt xem qua một lượt, độc phương quả thực đẳng cấp rất cao, đối với hắn khá có ích lợi, nhưng loại hiệu quả hắn muốn vẫn chưa có... Xem một hồi, có chút thất vọng thở dài: "Ai có Hắc Giao Giác?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:110
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.