Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 961 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 152
Vô Dạ

❊ ❊ ❊

Lúc này tay chân cả hai đều bị đè chặt cứng, không thể cử động, ngực bụng lại dán chặt vào nhau, vừa rồi đôi môi thậm chí còn chạm vào nhau, tư thế vô cùng ám muội. Nhưng cả hai đều chẳng thấy ám muội chút nào, bị ép đến sắp thành bánh thịt thế này, chỉ thấy đau đớn và áp lực vì không thở nổi, ai còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nam nữ? Chỉ có cái loại hỗn trướng như Tiết Mục lúc này mới còn trêu chọc người khác được.

Hạ Hầu Địch đang bực dọc, lại nghe Tiết Mục thấp giọng hỏi: "Nàng bị thương thế nào?"

"Vụ nổ làm bị thương lưng, khí huyết rối loạn, kinh mạch tổn hại... Ngoài ra đá đè lên lưng, làm bị thương tạng phủ... không tính là quá nặng." Hạ Hầu Địch cố ý đâm chọc: "Không ngờ ngươi rèn thể lên cấp nhanh thật đấy, vậy mà cũng gánh được, ta còn tưởng ngươi chết rồi chứ."

Tiết Mục cười cười: "Ta suýt nữa thì bán Giao hóa rồi, trên người còn mặc nội giáp. Chỉ cần không mang theo gia tốc khoảng cách quá xa, đập vào trong núi cũng không chết được. Đa tạ nàng đã giúp ta đỡ vụ nổ và đá tảng, nếu không ta chắc chắn là xong đời rồi."

"Nếu có tạ thì cũng là ta tạ ngươi trước, Nhiếp Hồn Thuật của Tạ Trường Sinh, ta chưa chắc đã đỡ nổi." Trong bóng tối, đôi mắt đẹp của Hạ Hầu Địch nhìn chằm chằm vào mắt hắn, dù rằng chẳng thấy gì cả: "Tu vi chừng này của ngươi, tại sao dám giúp ta đỡ chiêu? Thật sự không sợ chết sao?"

Hai người thân thể dán chặt, khoảng cách hai môi không quá một tấc, có thể cảm nhận được hơi thở thơm tho của Hạ Hầu Địch, Tiết Mục chu môi mổ một cái lên đôi môi đỏ mọng của nàng: "Không sợ. Vì mỹ nhân mà vào dầu sôi lửa bỏng, Tiết mỗ chưa từng tiếc thân mình."

Lúc này bị khinh bạc, Hạ Hầu Địch thật sự không làm gì được hắn, cũng may nàng không phải loại nữ nhi khuê các e lệ, chỉ bực dọc nói: "Ngươi có bệnh à, hoàn cảnh này rồi mà còn khinh bạc không dứt?"

"Vẫn hơn là chờ chết." Tiết Mục đảo mắt, miễn cưỡng liếc quanh, chẳng thấy gì cả: "Vốn dĩ cũng chỉ đành chờ Tuyên Hầu tới cứu mạng chứ sao nữa?"

"Chôn không sâu lắm, cho ta điều tức một lát, tự khắc có thể dần dần oanh ra ngoài." Hạ Hầu Địch không nói nữa, nhắm mắt điều tức.

Tiết Mục cũng nội thị một chút, đụng vào vách đá, tự nhiên có chút nội thương, không quá nặng. Phần lớn những thứ cần gánh chịu đều được Hạ Hầu Địch dùng lưng đỡ lấy, ước chừng thương thế của nàng không hề nhẹ như ngoài miệng nói. Tiết Mục cũng không thể dấy lên tâm tư khinh bạc nào nữa, nằm im bất động đợi nàng điều tức.

Nhìn vào cảnh tượng vừa rồi, mấy chục người đều bị nổ tan tác, đoán chừng chỉ có Tuyên Triết không chịu ảnh hưởng, đang đi cứu người khắp nơi. May mà có Tuyên Triết... nếu không phần lớn người e là sẽ bị đè chết tươi dưới chân núi, không đè chết cũng bị nhốt chết. Càng may mắn hơn là mình đã phát hiện vấn đề từ sớm, dừng bước cách mặt đất mấy chục trượng đã bùng nổ đại chiến, nếu thực sự cứ đâm đầu đi vào cái trung tâm sâu mấy dặm kia, e rằng đến cả Tuyên Triết cũng chưa chắc ra được.

Tình hình lúc này xác suất sống sót hẳn là khá lớn, hy vọng Trác Thanh Thanh bọn họ không xảy ra chuyện gì...

Qua một lát, phía trên có tiếng động khẽ, dường như là có người dời đá tảng ra. Hạ Hầu Địch mở mắt, nhìn nhau với Tiết Mục, cả hai đều cảm thấy chắc hẳn là Tuyên Triết bọn họ tới cứu, trong lòng đều thở phào nhẹ nhõm.

Rất nhanh, đá tảng khổng lồ bị tùy tay oanh nát vụn, ánh trăng ban đêm chiếu xuống, nhất thời cũng không nhìn rõ mặt người. Tiết Mục quay mặt lên trên, loáng thoáng thấy một bóng hình mảnh mai xinh đẹp, không phải Tuyên Triết.

Là Trác Thanh Thanh bọn họ ư? Tiết Mục đang định hỏi, liền thấy người tới điểm nhanh những ngón tay mảnh dẻ, khống chế huyệt đạo khắp người Hạ Hầu Địch và Tiết Mục, kế đó cười khì khì, xách hai người bay đi mất.

Tiết Mục thu hồi đánh giá trong lòng vừa rồi, đổi thành thế này: loại Động Hư chỉ biết đánh nhau như Tuyên Triết, thật sự chẳng có tích sự gì, trách không được đường đường là Động Hư mà lại đi làm chân sai vặt cho một cô nàng như Hạ Hầu Địch.

Hai người toàn thân không thể cử động, không cách nào nhìn thấy dáng vẻ người tới, chỉ có thể thấy một bộ y phục màu đen, bàn tay mảnh dẻ rất dễ dàng xách hai người mình sang hai bên, sau đó là vòng eo mảnh khảnh như rắn nước, đôi chân thon dài, mùi hương tươi mát mà cám dỗ chui vào chóp mũi.

Hài thêu nhẹ nhàng giẫm trên núi, như chuồn chuồn đạp nước, trong chớp mắt đã xa. Không biết đã qua bao lâu, thấy đổi qua mấy ngọn núi, từ nơi đá vụn sụp đổ đến nơi núi xanh cây biếc, suối chảy róc rách, chim hót hoa thơm, tươi mát dễ chịu.

Người tới đặt hai người họ bên bờ suối, cười hất mở vài huyệt vị.

Tiết Mục và Hạ Hầu Địch nhìn nhau, đều phát hiện thân thể mình không còn trở ngại hành động, chỉ là chân khí bị phong tỏa. Quay đầu nhìn lại, một nữ tử y phục đen, khăn che mặt đen, nhàn nhã ngồi trên tảng đá bên bờ suối, hài thêu đã cởi bỏ, đôi chân ngọc khoái chí ngâm trong dòng nước suối đung đưa, đôi bàn chân mảnh khảnh ấy trắng như ngọc, trong suốt sáng bóng, gợn sóng trong dòng suối, ánh trăng chiếu rọi, nước suối lấp lánh, càng tôn lên đôi bàn chân trắng như tuyết dường như đang sóng sánh ánh báu, vô cùng cám dỗ.

Phúc lợi cho kẻ cuồng chân à?

Không phải, mà là bản thân người phụ nữ này có vấn đề, ở cạnh nàng, cứ như đang ở trong mộng đẹp nào đó, tự nhiên cảm thấy đê mê, khắp nơi đều là sự cám dỗ màu hồng, đôi bàn chân ngọc kia chỉ là tăng cường trải nghiệm như vậy. Không cần bất kỳ ngôn ngữ nào mà đã là mị thuật tự nhiên ư?

Trong lòng Tiết Mục thoáng qua đôi chân trần của Nhạc Tiểu Thiền, cưỡng ép cho rằng đôi đó đẹp hơn, từ đó miễn cưỡng đè nén tâm tư đê mê trong lòng, lên tiếng nói: "Các hạ là ai?"

Nữ tử không trả lời, Hạ Hầu Địch lạnh lùng nói: "Tần Vô Dạ, ngươi đang làm gì?"

Hợp Hoan Thánh nữ Tần Vô Dạ! Tiết Mục nhanh chóng lóe lên khái niệm này, hơi nheo mắt lại. Trách không được khí trường đầy diễm lệ, cứ như mang theo nhạc nền vậy, là nàng ta thì đúng rồi...

Nói đi cũng phải nói lại, dám ra tay cùng lúc với Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn và Đại tổng quản Tinh Nguyệt Tông, tông môn bình thường không làm nổi, cũng chỉ có Hợp Hoan Tông mới phù hợp điều kiện nhất, chỉ là không biết rốt cuộc nàng ta muốn làm gì.

Tần Vô Dạ cười khẽ: "Người ta cứu hai người các ngươi là một đôi uyên ương, cũng không nói một tiếng cảm ơn, cứ hung dữ như vậy làm người ta rất khó chịu đấy..."

Hạ Hầu Địch bực dọc nói: "Bớt cái giọng "người ta người ta" làm nũng với bản tọa đi."

"Làm nũng không được Hạ Hầu tổng bộ, làm nũng được với Tiết tổng quản chẳng phải là được rồi sao..." Tần Vô Dạ mị giọng nói: "Tiết tổng quản là người không cần sức mạnh chỉ cần cái đó mà, đồng đạo với ta mà..."

Tiết Mục nheo mắt hỏi: "Ngươi luôn đi theo chúng ta?"

"Phải đó, Tinh Nguyệt Tông, Tung Hoành Đạo, Lục Phiến Môn cùng xuất động, còn mang theo một vị công tử Đúc Kiếm Cốc, rầm rộ thế này muốn không gây chú ý cũng khó nha..." Tần Vô Dạ cười nói: "Người ta không dám tới quá gần, sợ bị Tuyên Hầu phát giác, đi theo từ xa tít tắp, cũng may mà nhờ vậy nên không bị chôn sống... Ngược lại còn chứng kiến trí tuệ của Tiết tổng quản suốt dọc đường, khiến người ta kính nể thật đấy."

"Xấu hổ quá." Tiết Mục nhàn nhạt nói: "Không có trí tuệ gì để nói cả, vẫn bị người ta chôn sống đấy thôi. Không biết Tạ Trường Sinh có chạy thoát không?"

"Là chạy rồi, lúc chiến ngẫu tự hủy, hắn ta đã lùi vào đường hầm phía sau cửa."

"Có biết hắn đi đâu không?"

Tần Vô Dạ đôi mắt đẹp khẽ động, cười híp mắt nói: "Trong lòng Tiết tổng quản đã có phán đoán rồi còn gì?"

Bên cạnh Hạ Hầu Địch trầm ngâm, Tiết Mục trước đó đã phán đoán Tạ Trường Sinh từng nhận được sự hỗ trợ của Tâm Ý Tông, giờ xem ra, thực sự có vài phần khả năng, ít nhất số lượng chiến ngẫu kia, thực sự không giống như chuyện một mình hắn có thể làm được.

Lại nghe Tiết Mục nói: "Phỏng đoán rốt cuộc cũng chỉ là phỏng đoán, nếu có thể nhận được đáp án xác thực tự nhiên là tốt."

Tần Vô Dạ ánh mắt đưa tình: "Người ta đâu phải thuộc hạ được Tiết tổng quản sắp xếp canh gác, tại sao phải trả lời những câu hỏi này?"

Tiết Mục nhàn nhạt nói: "Tiết mỗ chỉ sợ lát nữa sẽ bị các hạ lột da rút gân, muốn làm một con ma hiểu chuyện."

"Ta tại sao phải lột da rút gân Tiết tổng quản?" Tần Vô Dạ ngạc nhiên nói: "Kỳ nam tử như Tiết tổng quản, người ta còn muốn chiêu mộ không kịp đây này..."

"Ồ?" Tiết Mục không tỏ thái độ: "Chiêu mộ thế nào?"

Tần Vô Dạ vươn vai một cái: "Tinh Nguyệt Tông có thể cho ngươi cái gì, chúng ta Hợp Hoan Tông cũng có thể cho ngươi. Những thứ bọn họ không thể cho ngươi, chúng ta cũng có thể cho ngươi."

Theo cái vươn vai này, đường cong linh lung tốt đẹp vô hạn hiện ra không sót chỗ nào, giọng điệu đê mê, hình thái kiều diễm, khơi gợi khao khát sâu nhất trong lòng người. Lời nói tuy không nói rõ có thể cho cái gì, nhưng động tác này lại dường như hé lộ vài ý tứ, khiến người ta không tự chủ được mà nhớ nhung, liệu có phải chỉ cần gia nhập bên phía nàng là có thể nhận được những thứ này?

Tiết Mục thở dài một hơi, thế giới đầy rẫy yêu nữ này thực ra khá khó sống, cũng chẳng trách có người chuyên tâm đi nghiên cứu khoa học. Khao khát cái đó tuy tốt, nhưng cái đó thường là có độc đấy...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:110
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.