Sau khi để lại một nghìn Kỳ bản thường bị chúng tại Giáp Phỉ Phủ Trung Thành, Tiểu Bình Thái áp giải một phần gạo và tiền quay về Sơn Nội.
Suy cho cùng vẫn là lo sợ Giáp Phỉ sinh loạn, Giáp Phủ Thành phòng ngự hơi có phần mỏng manh, vẫn cần tăng thêm đầy đủ thường bị binh lực. Qua mùa đông này là tốt rồi, Tiểu Bình Thái tự an ủi mình như vậy.
Dù sao Tiểu Tây Nguyên Tả Vệ Môn từ Y Na Quận Phạn Điền chuyển phong đến Giáp Phỉ Quốc Sơn Lê Quận Thạch Hòa bốn nghìn quán, tổng cộng cũng chỉ có thể kéo ra sáu trăm người, chút người này nếu gặp sự việc, thì không kịp ứng phó.
Hiện tại đều là chuẩn bị sẵn mà thôi!
Cẩn thận mới chạy được thuyền vạn năm!
Về đến Sơn Nội, các Liên Phán Chúng lại ngồi xuống, lần này mọi người đều rảnh rỗi, liền bắt đầu thảo luận vấn đề quan hệ với Chức Điền gia. Lần này không nể mặt Chức Điền Tín Trường, nhưng hai bên lại chưa tới mức xé rách mặt, vẫn phải duy trì sự thân mật khăng khít ít nhất là trên bề mặt.
Một là đại trung thần phò tá Mạc Phủ, một là thân phiên đắc lực đứng đầu Mạc Phủ, lại là hậu thuẫn của nhau. Trong hợp tác có đề phòng, hợp tác lại hơn cả đề phòng.
Bên cạnh Sơn Nội gia có Bắc Điều cái vật khổng lồ này, bên cạnh Chức Điền thì càng là vô số kẻ hổ rình mồi, hai bên đều hiểu cần có nhau. Tất nhiên phải phát ra tín hiệu hữu hảo, để đạt được sự hòa mục tạm thời.
Phía Sơn Nội rất trực tiếp, Sơn Nội Trà Tiển Hoàn qua năm mười ba tuổi, theo thông lệ Nhật Bản chiến quốc, tuổi này nguyên phục không phải là chuyện gì kỳ quái.
Mà trưởng nữ của Sơn Nội Chủ Kế sau khi được Sơn Nội Nghĩa Trị thu dưỡng đã gả cho Tế Xuyên Thải Nữ, thứ nữ của ông ta vốn dĩ là để chiêu nạp con rể tới kế thừa gia môn. Nay vừa vặn, kết duyên cùng Sơn Nội Trà Tiển Hoàn.
Mọi người bàn bạc một phen, cuối cùng xác định lấy tên cho Sơn Nội Trà Tiển Hoàn là Sơn Nội Nghĩa Hùng, tên này vẫn là Tiểu Bình Thái đề xuất. Khi đó mọi người bàn luận, Tiểu Bình Thái nói thuận miệng, dù sao Trà Tiển Hoàn ở một đường song song khác chính là gọi là Tín Hùng. Nay đổi thành Nghĩa Hùng cũng không phải chuyện xấu, chữ Hùng khá tốt.
Tế Xuyên Xuân Cung - lão nhạc phụ đích thân xuất mã lý phát, Kim Xuyên Nghĩa Thân thì gia quan cho người đệ đệ trên danh nghĩa tông pháp này. Từ nay về sau Sơn Nội Nghĩa Hùng liền triệt để là một phần tử của Sơn Nội thị, sẽ kế thừa gia nghiệp của Sơn Nội Chủ Kế đầu.
Để hiển thị sự trịnh trọng, lĩnh địa to lớn tại Giáp Phỉ Cự Ma Quận Cung Trạch bốn nghìn hai trăm quán cũng gia phong cho Sơn Nội Nghĩa Hùng (Sơn Nội Chủ Kế hưởng trong đó một nghìn hai dưỡng lão liệu). Tiện đường gửi thư tới Kỳ Phụ, để cho người cha ruột năm xưa của hắn là Chức Điền Tín Trường biểu tấu quan chức cho hắn.
Chuyện này Chức Điền Tín Trường đáp ứng rất nhanh, hơn nữa không chút do dự mà kiếm cho đứa con trai năm xưa của mình một chức vị tốt, Tòng Tứ vị hạ Thị tòng. Khởi điểm vô cùng cao, vượt xa chư thần Sơn Nội thị. Sau này hắn cũng có thể được tôn xưng một tiếng Giáp Châu Cung Trạch Thị tòng Nghĩa Hùng điện hạ.
Vũ gia truyền tấu Phi Điểu Tỉnh Nhã Xuân phía triều đình còn truyền tới một tín hiệu, thông qua sự tiến cử của Chức Điền Tín Trường, cộng thêm sự thủ khẳng của Túc Lợi Nghĩa Chiêu. Với tư cách là Nhất Môn Chúng của Túc Lợi thị, lại quý là Hạ Mã Chúng, Sơn Nội thị về đãi ngộ chính trị được hưởng đãi ngộ của Túc Lợi Liên Chi Chúng, tức là Ngự Nhất Môn.
Nghĩa là nói, thân tộc cận chi của Sơn Nội thị, sau này tự nhậm quan chức, có thể không bắt đầu từ Tòng Ngũ vị thượng, mà là trực tiếp tự nhậm vị giai và quan chức Tòng Tứ vị hạ.
Tín Trường cũng coi như dùng việc này bày tỏ thiện ý thân cận với Sơn Nội gia, hơn nữa để chúc mừng Sơn Nội Nghĩa Hùng nguyên phục, Tín Trường còn đưa tới Cận Giang Quốc Hữu thiết pháo một trăm chi, tiền một nghìn quán, để làm hạ lễ.
Tóm lại trên bề mặt, một trong những sợi dây liên kết quan trọng nhất mà hai bên duy trì, Sơn Nội Nghĩa Hùng đã nhận được sự quan tâm chưa từng có. Tuổi còn nhỏ đã thụ nhậm Ngự Tiểu Tính đầu của Sơn Nội Thái Lang, quản lý và thống soái các tiểu đồng bọn của Sơn Nội Thái Lang.
Sơn Nội gia coi trọng và bồi dưỡng Sơn Nội Nghĩa Hùng như vậy, ngoại trừ lý niệm bồi dưỡng hậu bối ra, cũng là mượn việc này bày tỏ minh ước hai bên kiên cố không thể phá vỡ, sẽ không vì chút chuyện nhỏ mà xuất hiện vết nứt.
---❊ ❖ ❊---
Tín Trường kỳ thực cũng rất nhanh vứt chuyện này ra sau đầu, đã Sơn Nội thị không phải loại xương mềm sẽ nhẫn khí thôn thanh dưới sự áp bức, Tín Trường tự nhiên sẽ điều chỉnh chiến lược, bố cục lại.
Quyết định công đánh Triều Thương thị sẽ không thay đổi, nhưng Giang Bắc hào cường Thiển Tỉnh thị còn chưa hoàn toàn trấn an được, sắp sửa lại vào đông. Việt Tiền sẽ đổ xuống trận tuyết khủng khiếp, tích tuyết có thể dày tới một mét, không phải thời cơ tốt để dùng binh.
Lấy Minh Trí Quang Tú và Tế Xuyên Đằng Hiếu vừa làm thông gia với Tín Trường hai người làm thuyết khách, Kinh Cực Cao Cát cuối cùng đã buông xuống cái gọi là hư danh vinh quang Tam Quản Tứ Chức của danh môn lũy đại. Tiếp nhận ba nghìn quán tri hành an đổ mà Chức Điền Tín Trường ban cho, mà triệt để từ bỏ quyền tuyên xưng Bắc Cận Giang thủ hộ chức cuối cùng mà Kinh Cực gia họ giữ lại.
Tuyết còn chưa đổ xuống, Ngự giáo thư được bổ nhiệm làm Bắc Cận Giang thủ hộ của Thiển Tỉnh Trường Chính đã tới Tiểu Cốc. Tuy chỉ là một hư danh, nhưng vẫn khiến Thiển Tỉnh Trường Chính nảy sinh hoan hỉ.
Niccolò Machiavelli nói rất hay, không phải danh hiệu làm rạng rỡ tục sĩ, mà là người dũng cảm làm vinh hiển danh hiệu.
Thiển Tỉnh Trường Chính suy cho cùng cũng là người, nhìn thấy anh vợ mình vẫn còn để tâm tới mình, trọng điểm là gió gối đầu của vợ ngày thổi đêm thổi. Cho dù trước đó tức muốn chết, lúc đó không báo thì bây giờ cơn giận cũng đã tiêu tan hơn phân nửa.
A Thị và Thiển Tỉnh Trường Chính cặp vợ chồng này ân ái vô cùng, đó là chín năm bế bốn đứa. Tốc độ này, cơ bản cũng là đứa trước vừa tròn tuổi thì đứa sau đã mang thai rồi. Cặp vợ chồng này nếu không thân cận, thì không làm ra được thành quả như vậy.
Một nửa quận mà Tín Trường hứa hẹn cũng đã phân cho Thiển Tỉnh gia, ban đầu Thiển Tỉnh Lượng Chính vùng lên tạo phản, những người Giang Bắc quốc cùng làm giặc tuy còn bất mãn, nhưng đúng lúc đang bận rộn chia ruộng chia đất, cả năm trời đều ở Tiểu Cốc Thành biểu đạt trung tâm, kể chuyện với Thiển Tỉnh Trường Chính.
Ta từng lập công cho Thiển Tỉnh, ta từng đổ máu cho Thiển Tỉnh, ta là đại trung thần của Thiển Tỉnh! Chia cho ta một hương!
Nhìn theo trạng huống hiện tại, Thiển Tỉnh gia tạm thời ổn định, Sơn Nội gia cũng ổn định. Chức Điền Tín Trường tiếp tục phát lực, Đan Hậu thủ hộ chức Nhất Sắc Hữu Kinh Đại Phu Nghĩa Đạo vừa bị Triều Thương gia đánh cho một trận đã bị Chức Điền Tín Trường nhân danh Túc Lợi Nghĩa Chiêu triệu đến Kinh Thành.
Một hồi phỉnh phờ, nói cho Nhất Sắc Nghĩa Đạo nghĩa phẫn điền ưng. Với tư cách là một trong Tứ Chức của Mạc Phủ cũ còn có thể bảo lưu thế lực nhất định, Nhất Sắc thị, Túc Lợi Nghĩa Chiêu cũng rất coi trọng.
Thông qua trung gian của Túc Lợi Nghĩa Chiêu, Chức Điền Tín Trường hứa hẹn, nếu Nhất Sắc Nghĩa Đạo có thể xuất binh giáp công Triều Thương thị, tương lai Nhược Hiệp thủ hộ Võ Điền Nguyên Minh nhất định sẽ thù tạ hắn sáu nghìn quán lĩnh địa Tây Nhược Hiệp.
Hơn nữa Chức Điền Tín Trường xoay tay lại còn tặng cho Nhất Sắc Nghĩa Đạo năm mươi chi Quốc Hữu thiết pháo, làm phần thưởng cho việc hắn tới triều bái Túc Lợi Nghĩa Chiêu.
Nhất Sắc Nghĩa Đạo thầm nghĩ ta là gia thần của Túc Lợi Nghĩa Chiêu, ngươi Chức Điền Tín Trường cũng là gia thần của Túc Lợi Nghĩa Chiêu, ta hợp tác với loại nhà giàu mới nổi như ngươi quả thực có chút mất mặt, nhưng đó là lời của thượng cấp Túc Lợi tướng quân ta nói, vậy thì miễn cưỡng cho Chức Điền Tín Trường ngươi một chút mặt mũi vậy.
Tuy Túc Lợi Nghĩa Chiêu trong vấn đề công đánh Triều Thương thị còn có chút cử kỳ bất định, nhưng do có tấm gương của Bắc Mẫu thị ở đó. Hắn cho rằng Chức Điền Tín Trường chính là thèm khát Tiểu Binh và Đôn Hạ của nhà Triều Thương, Triều Thương gia chắc chắn sẽ không diệt vong, khả năng lớn cũng chỉ là nhét một đứa con trai hoặc anh em đi kế thừa Triều Thương.
Nghĩ lại Chức Điền Tín Trường bình thường vẫn coi là "cung thuận", đối với động tác giăng lưới bao vây Triều Thương quy mô lớn của hắn, Túc Lợi Nghĩa Chiêu vừa không phản đối rõ ràng, cũng không có giúp đỡ gì đặc biệt.
Bàn cờ của Tín Trường ngày càng lớn!