Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 4514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1. Sóng này chưa lặng sóng khác đã nổi

❊ ❊ ❊

Bắc Điều đầu hàng rồi!

Mặc dù nằm trong dự liệu, nhưng vẫn khiến người ta mừng rỡ khôn xiết!

Trung gian hòa giải lần này của hai bên lại khá là "ma ảo": chính là vị chưởng giáo giáo khu Macau của La Mã Thánh Công Hội, Đức cha William.

Ông vận một chiếc áo chùng đen giản dị không chút hoa văn, chân đi dép cỏ, trên đỉnh đầu chỗ cạo trọc đội một chiếc mũ nhỏ màu đỏ, tay lần tràng hạt hoa hồng, miệng lẩm nhẩm không ngừng. Dưới sự chào đón của các tín đồ Cơ Đốc giáo bên phía địch và ta, ông cưỡi một con ngựa lùn, chỉ mang theo một tùy tùng mà tới ngoài thành Giang Hộ.

Cả vùng Y Đậu Hạ Điền lẫn Tương Mô Tiểu Điền Nguyên đều đã thiết lập Nam Man Đinh. Các thương thuyền Nam Man mang tới đại bác, súng Tây, thuốc súng, giáp trụ, và cũng mang tới cả đạo Cơ Đốc. Trong lãnh địa của Bắc Điều Thị, số tín đồ cũng lên tới hơn ngàn người, trong đó tòng quân không ít.

Về phía Sơn Nội, đám người Viễn Giang thì không cần phải bàn, dựa theo hiệp nghị trước đó, Nam Man Đinh và các tín đồ phải cung cấp cho nhà Sơn Nội một trăm bốn mươi người, trong đó có bốn mươi người cần phải trang bị cả súng dài lẫn súng ngắn, khoác lên mình một bộ cụ túc.

Các tín đồ Cơ Đốc hát vang thánh ca, chào đón vị mục tử của họ đến nơi!

William ân cần thăm hỏi Dụng Thổ Thị Nghiêu và Tiểu Bình Thái. Ngày nay tiếng Nhật của ông đã vô cùng thuần thục, thậm chí còn nói được vài câu phương ngôn vùng Đông Quốc. Giao lưu với các tín đồ hoàn toàn không gặp trở ngại gì, đảm đương vai trò trung gian hòa giải cho hai bên quả nhiên không có gì là không thỏa đáng.

Bên phía liên quân có không ít người lần đầu diện kiến hòa thượng Nam Man, vây quanh ông và một vị tư tế Cơ Đốc giáo đi cùng mà nhìn ngó không ngớt. Việc một vị "hòa thượng" Tây phương như vậy lại có thể được cả Sơn Nội và Bắc Điều nhất trí công nhận, đảm đương vai trò chứng nhân hòa đàm quả thực rất hiếm thấy.

"Ngài ngày mới an lành! Khỏe chứ?" William lúc này mang theo nụ cười chuyên nghiệp vô cùng phù hợp với thẩm mỹ của người Nhật Bản, khí chất thánh quang lộ rõ trên người ông.

Chỉ cần diện mạo này, tương lai nhất định là phải được phong thánh rồi!

"Chúc mừng ngài nhậm chức chủ giáo (chủ giáo)! Nguyện càng nhiều con chiên có thể lắng nghe thánh âm của Chúa." Tiểu Bình Thái dù sao cũng chỉ là nói lời khách sáo, lại chẳng tốn kém gì.

"Hai nước Sơn Nội và Bắc Điều được Chúa ban ơn có thể đình chiến, thật là một niềm vui lớn lao."

"Phải làm phiền ngài rồi!"

Mấy anh em nhà Bắc Điều cũng tiến lên theo. Dụng Thổ Thị Nghiêu với tư cách là tín đồ, tự nhiên thân thiết với William hơn một chút. Mấy anh em khác dù không tin giáo nhưng cũng giữ thái độ vô cùng thiện chí. Dẫu sao vào thời điểm hiện tại, Cơ Đốc giáo mang tới vũ khí tiên tiến, mang tới giao thương phồn vinh, lại không lập giáo đoàn học theo Nhất Hướng Tông, nên vẫn được xem là được hoan nghênh.

"Lần này do ta chủ trì cuộc hòa đàm giữa hai nước, quả là vinh hạnh vô cùng! Xin các vị đợi cho một lát."

Dứt lời, vị tùy tùng của William tháo bọc hành lý trên lưng ngựa, lấy ra bộ pháp bào mà các tín đồ đã dệt riêng cho William. Bộ pháp bào dệt kim trông vô cùng hoa lệ, mà trên mũ giáo cũng dùng chỉ vàng thêu những hoa văn phức tạp. Mọi người lúc này mới phát hiện ra, hóa ra Nam Man giáo cũng có lúc hoa lệ thế này.

"Chỉ là cầu sự trang trọng mà thôi!" William làm một động tác mời.

Mọi người ngồi xuống, văn thư đình chiến vốn định để William soạn thảo, nhưng đáng tiếc là tiếng Nhật của William đã học khá ổn, nhưng chữ Hán thì vẫn còn kém một chút.

Thế là Tiểu Bình Thái nhường chỗ, do Đại Thạch Thị Chiếu đích thân chấp bút, đem từng điều kiện đã thỏa thuận trước đó viết rõ ràng. Sau khi hai bên xác nhận xong, lại giao cho Bắc Điều Thị Trực và Sơn Nội Thái Lang ký tên đóng dấu. Cuối cùng qua sự liên danh của William, hòa đàm xem như chính thức đạt thành.

---❊ ❖ ❊---

Ủy thác Lý Kiến Nghĩa Nghiêu kiểm soát đường thủy tại vùng Phổ Hạ thuộc Tam Phố bán đảo, để lại một tên kỳ bản, mang theo ba trăm túc khinh trấn thủ Phổ Hạ xong, quân Sơn Nội bắt đầu rút lui từng bước.

Đại quân các nhà trong liên quân đã sớm vơ vét no nê, giờ đây từng kẻ hát ca, gánh gói hành lý vui vẻ rời khỏi Giang Hộ. Các quốc nhân hào tộc trong quân Sơn Nội cũng bắt đầu rút lui từng đợt. Chỉ để lại một bộ phận nhân mã, tu sửa lại thành Giang Hộ.

Do Thái Điền Tư Chính lúc này đang lấy thân phận khách tướng hầu hạ Thượng Sam Khiêm Tín, kết quả phải đợi ròng rã hơn mười ngày, sau khi trận doanh tại Giang Hộ đã dựng xong, vị đại lão này mới dẫn theo vỏn vẹn chín kỵ nhân mã chạy về Giang Hộ.

Thế này còn chẳng bằng lão gia tử Thượng Sam Tĩnh Hiền, người ta dù sao cũng có mấy chục tên đàn em trung thành tận tụy, bảo chém ai là chém người đó, không nói hai lời. Mấy chục người này mỗi người ít nhất cũng có vài thân nhân quyến thuộc, bạn bè anh em gì đó chứ. Loạt xoạt một cái, chỉ cần gọi một tiếng, một đoàn gia thần cốt cán hai ba trăm võ sĩ đã được dựng lên.

Xưng bá liệt quốc thì không thể, nhưng giữ vững gia nghiệp mấy vạn quán thì vẫn dễ dàng.

Nhưng ông Thái Điền Tư Chính đây thì quả là quá bần hàn rồi!

Tuy Tiểu Bình Thái biết Nham Phó Thái Điền Thị từng trải qua hai cuộc chia rẽ quy mô lớn, Thái Điền Tư Chính không phải là con cả của Thái Điền Tư Lại, huynh trưởng Thái Điền Tư Thời mới là gia chủ Nham Phó Thái Điền Thị lúc bấy giờ. Nhưng trận đại bại tại Hà Việt dạ chiến đã khiến nhà Thái Điền thương vong thê thảm, đại ca của ông cũng tử trận rồi!

Thái Điền Tư Chính lấy thân phận thứ tử kế nhiệm gia chủ, phe phái Bắc Điều trong nhà lập tức bỏ chạy sang phía Bắc Điều Thị, những tướng lĩnh như Thái Điền Phong Hậu thủ từng hiển lộ uy phong trong trận Lợi Căn Xuyên trước đó chính là đầu quân cho Bắc Điều Thị vào lúc ấy.

Lần thứ hai thì càng nhiều người biết đến hơn, Thái Điền Thị Tư bán đứng cha mình, đầu quân cho Bắc Điều, kết quả bị nhà Bắc Điều bán lại ngay lập tức. Không những bản thân chết ngỏm, mà còn dâng cả gia nghiệp cho em trai của Bắc Điều Thị Trực là Thái Điền Thập Lang Thị Phòng.

Nham Phó Thái Điền Thị sau hai lần dằn vặt này, ngày nay thế mà thê thảm tới mức chỉ còn lại chín gia thần. Không đúng! Là tám, vì còn một người nữa chính là con trai đã trưởng thành của ông hiện tại, Thái Điền Nguyên Thái Chính Cảnh.

Thế này thì làm sao có thể giao các trọng trấn như thành Nham Phó và thành Giang Hộ cho hai cha con họ được!

Thái Điền Tư Chính cũng biết, chỉ vỏn vẹn mấy người này tới tay không, nhà Sơn Nội vừa đi, nhà Thái Điền này lập tức sụp đổ. Liền giải thích rằng ông còn hơn mười gia thần ở Việt Hậu, đang hộ tống gia quyến của ông và Thái Điền Chính Cảnh tới Giang Hộ. Ngoài ra còn lần bị Thái Điền Thị Tư phản bội trước đó, vẫn còn hơn hai mươi gia thần đang tạm trú tại điền trang mà Tá Trúc Thị ban cho ông.

Tính toán kỹ lưỡng như vậy, ông cũng có hơn bốn mươi võ sĩ gia thần.

Chỉ cần cho ông thời gian, ông ở Võ Tàng dù sao cũng còn chút mặt mũi, có thể gọi bạn bè tụ tập, chiêu mộ những người nguyện ý đi theo ông. Gom góp thành một đội "Thái Điền bách kỵ" thì vẫn tương đối dễ dàng.

Đã người ta vỗ ngực cam đoan như vậy, Tiểu Bình Thái cũng đành tin ông ta. Sắp xếp người đưa Sơn Nội Thái Lang về Phủ Trung, triệu hồi Tiểu Lạp Nguyên Trường Chính đang ở Cổ Hà dẫn theo năm trăm thủ hạ tiến vào thành Giang Hộ, giúp nhà Thái Điền tiếp tục tu sửa thành trì, cũng là làm binh thủ bị.

Đợi tới khi mọi việc xong xuôi, Tiểu Bình Thái hầu như ở lại Giang Hộ tới tận tháng bảy, mới cuối cùng có thể rút thân về Phủ Trung.

Về tới Phủ Trung, ngàn đầu mối rối ren, vô số chuyện phải làm, sứt đầu mẻ trán, thật không còn từ nào miêu tả đúng hơn.

"Đạn Chính! Tả Vệ Môn-sama đi Lạc Dương phụng công sắp trở về rồi!" Bản Đa Trung Thắng bưng văn thư đi vào, nhìn lại đã thấy cao hơn một chút.

"Thúc phụ về rồi sao? Tới đâu rồi?" Tiểu Bình Thái không ngẩng đầu.

"Đây là thủ trát truyền về, mới lên đường, giờ này chắc cũng tới Mỹ Nông rồi! Dẫu sao cũng phải đi cùng đại quân về."

"Trong thủ trát viết gì?"

"Để ta xem nào." Bản Đa Trung Thắng đặt đồ xuống, đọc lên.

"Nhà Triều Thương đã kết minh với Tam Hảo tam nhân chúng!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.