Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 53759 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1010
Chương 1010: Hứa Nặc (1) (3)

❊ ❊ ❊

Ngoại trừ mối quan hệ với Hứa Nặc, Tần Hoài còn nghe ra Thạch Đại Đảm cũng rất đắt show trên thị trường xem mắt. Thời buổi này, một chàng trai độc thân vừa vạm vỡ, chất phác, thật thà, không quá tỉnh ranh, lại chịu thương chịu khó, cộng thêm có một công việc ổn định như Thạch Đại Đảm quả thực không còn nhiều nữa. Các bà mối trong vòng bán kính mười đặm đường như đều đã nhắm trúng hắn, điên cuồng giới thiệu đối tượng cho hắn.

Làm Thạch Đại Đảm sợ tới mức tan làm xong ngay cả ký túc xá cũng chẳng dám về, chỉ sợ bà mối lại đến tận cửa để giới thiệu con gái nhà người ta cho hắn.

Nói tới đây, người đồng nghiệp cười ha hả trêu chọc Thạch Đại Đảm: "Tiểu Hứa, cậu cũng thật là, con gái nhà người ta đáng sợ đến thế cơ à? Trốn bà mối mà cứ như trốn tà ma ác thú vậy, ai không biết lại tưởng con gái nhà người ta định ăn tươi nuốt sống cậu hay sao ấy. Tầm tuổi này của cậu cũng nên đi xem mắt kết hôn được rồi, năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Chắc phải hai mươi hai rồi đúng không."

"Bằng tuổi cậu, con gái lớn nhà tôi đã biết tự gặm bánh bao rồi đấy."

"Đưa cái cờ lê cho tôi."

Thạch Đại Đảm lắng lặng đưa chiếc cờ lê qua.

"Haiz, không biết tối nay nhà ăn có món gì nữa." Người đồng nghiệp cảm thán.

"Bắp cải nấu giá đỗ, thịt băm xào đậu, canh đậu phụ rau xanh và bánh bao bột ngũ cốc." Thạch Đại Đảm trả lời trong vòng một nốt nhạc.

Người đồng nghiệp:...

Người đồng nghiệp cạn lời chui ra khỏi gầm xe, hai tay dính đầy dầu máy, đưa dụng cụ cho Thạch Đại Đảm, hắn vội vàng đưa tay nhận lấy.

"Nhớ mấy cái này thì cậu nhớ nhanh thế."

"Xe của cậu sửa xong rồi đấy, vẫn là bệnh cũ thôi. Ngày mai lúc đi giao hàng mà đang chạy lại bị chết máy, thì cứ kiểm tra mấy linh kiện bên dưới xem có bị lỏng không. Việc vặn ốc này đội trưởng cũng dạy cậu lâu rồi, chắc chắn cậu biết làm, ngày mai đội xe thiếu người, vẫn là một mình cậu lái xe đi giao hàng đấy."

"Ê, ngày mai có phải cậu đi xưởng thịt lợn không? Cơm nước bên chỗ họ ngon..."

Người đồng nghiệp còn chưa dứt lời, thì một thanh niên trẻ tuổi, trắng trẻo, nhìn gia cảnh có vẻ rất khá giả đã bước về phía hai người. Sở dĩ nói vậy là vì quần áo trên người cậu ta rõ ràng mới và sạch sẽ gọn gàng hơn Thạch Đại Đảm và người đồng nghiệp rất nhiều, làn da thoạt nhìn cũng chưa từng dãi nắng dầm sương, tay không thô ráp, cũng không có vết chai sạn nào rõ ràng, trông cậu ta khá quen mắt.

Là Hứa Nặc.

Trước đây Tần Hoài từng nhìn thấy Hứa Nặc trong ký ức của Cưng Lương, nhưng chỉ gặp lướt qua vài lần, không quan sát kỹ.

Bây giờ nhìn kỹ lại, phát hiện quả không hổ là con trai út của xưởng trưởng.

Da dẻ trắng trẻo, thoạt nhìn rất nhã nhặn lịch sự, lại mang theo vài phần thư sinh. Tướng mạo đoan chính, môi hồng răng trắng, nếu không phải hai năm nay cứ ở nhà thất nghiệp mang tiếng là kẻ phá gia chi tử, Tần Hoài nghi ngờ bậu cửa nhà xưởng trưởng Hứa khéo cũng bị các bà mối dẫm nát bét rồi.

"Hứa Mặc, tan làm rồi à! Hôm nay tôi tranh mua được tận sáu cái bánh bao rượu nếp ở cửa hàng ăn uống quốc doanh đấy, còn mua mang về hai món cực ngon, nhà tôi bây giờ không có ai, đến nhà tôi ăn đi!"

"Đi mau lên, muộn chút nữa là bố tôi về bây giờ. Nếu bố tôi thấy tôi mua nhiều bánh bao rượu nếp thế này, chắc chắn sẽ chửi tôi cho sấp mặt." Hứa Nặc điên cuồng nháy mắt ra hiệu với Thạch Đại Đảm. Thạch Đại Đảm nhìn người đồng nghiệp trước, thấy trên mặt hắn đã lộ rõ vẻ ghen tị không giấu nổi, mới gật đầu chào một cái rồi tan ca chuồn mất.

"Làm con trai xưởng trưởng Hứa sướng thật đấy, hai năm ở nhà ăn bám không đi làm, thế mà vẫn có bánh bao rượu nếp để ăn, lại còn mua cả đồ ăn ngon mang về nữa." Người đồng nghiệp cảm thán, lắc đầu: "Đúng là người so với người thì tức chết, hàng so với hàng thì vứt xó mà."

Hứa Nặc kéo Thạch Đại Đảm định đi về phía cổng chính xưởng dệt, Thạch Đại Đảm không muốn đi ra ngoài cho lắm, hắn muốn đến nhà ăn trước.

Hắn nói thẳng luôn.

"Hôm nay nhà ăn có thịt băm xào đậu, tôi mang theo phiếu ăn với hộp cơm rồi, tôi muốn đi lấy cơm trước." Thạch Đại Đảm nói.

Hứa Nặc khựng lại, cảnh giác nhìn ngó xung quanh, cũng chẳng biết là đang trốn ai.

"Vậy cậu đi mau đi, tốc chiến tốc thắng nhé, tôi ra ngoài đợi cậu trước, kẻo lại bị bố tôi tóm được. Dạo này ngày nào tôi cũng đến xưởng đợi cậu tan làm, bố tôi đã nghe phong phanh rồi. Chẳng phải xưởng chúng ta sắp có một nhóm sinh viên đại học mới đến sao? Bố tôi lại muốn bắt tôi đi thi đại học, bảo là hồi trước tôi học trung cấp thì tốt, nhưng bây giờ học đại học mới ngon.”

"Cậu rất thông minh, thông minh hơn tôi nhiều, tôi thấy cậu thi đỗ đại học được đấy." Thạch Đại Đảm lí nhí nói.

"Thế thì khác, chí hướng của tôi không nằm ở đó. Tôi cũng đâu phải đang sống kiếp thứ nhất, học đại học cũng đâu giúp tôi độ kiếp thành công được. Cậu mau ra nhà ăn lấy cơm đi, tôi ra ngoài đợi cậu."

Thạch Đại Đảm gật gật đầu, ba chân bốn cẳng chạy về phía nhà ăn, mang theo khí thế hừng hực của một nam sinh cấp ba đang đói meo lao thẳng tới căn tin sau giờ học.

Tuy rằng trước đó Tần Hoài vẫn luôn hoài nghi Hứa Nặc có thể là Tinh Quái. Bởi vì Tinh Quái ở kiếp thứ nhất cho dù có giả bộ giống con người đến đâu, thì việc độ kiếp thất bại đã chứng tỏ bọn họ không phải là người, đặc điểm rõ ràng nhất chính là Tinh Quái không có quá nhiều sự đồng cảm với nhân loại.

Đương nhiên, trường hợp dạt đào tình cảm như Tiểu Điểu Khuất Tĩnh lại là ngoại lệ.

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.