"Nếu được đến cửa hàng ăn uống quốc doanh làm đầu bếp, bình thường làm Điểm Tâm với nấu ăn nhiều, cũng có thể rèn luyện và củng cố tay nghề. Sống ở nhân gian thời nay, học được một nghề rất quan trọng, giống như cậu học lái xe còn tôi làm Điểm Tâm vậy, dắt lưng một nghề thì kiểu gì cũng không lo chết đói."
"Vậy cậu muốn làm gì? Kinh doanh buôn bán à? Hay là mở quán ăn? Tôi nghe nói dạo này hình như có người bắt đầu lén lút mở quán ăn rồi đấy, hay là cậu cũng lén mở một cái đi?"
Hứa Nặc nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Chắc là không đâu, tôi cũng chẳng rõ mình muốn làm gì, chưa có định hướng gì cả. Hơn nữa tôi cảm thấy kiếp này khả năng cao là tôi sẽ không độ kiếp thành công. Nói thật nhé, tôi không hề lừa cậu, cũng chẳng phải vì xấu hổ nên giấu giếm không muốn nói cho cậu biết chấp niệm của mình là gì, mà là đôi khi chính tôi cũng thực sự không hiểu rõ chấp niệm của bản thân rốt cuộc là cái gì nữa."
"Tôi không biết là do tôi hận sự bất lực của chính mình, hay là do trong lòng không cam tâm. Cậu cũng biết chuyện Thụy Thú chúng ta độ kiếp mà, hoặc là độ kiếp thành công một cách rất dễ dàng, còn một khi đã thất bại thì cần phải có một cơ hội thích hợp. Tôi cũng chẳng biết cơ hội của mình đang nằm ở đâu."
Một vấn đề mang độ khó cao thế này hiển nhiên đã hơi vượt quá phạm vi kiến thức của Đương Khang. Thạch Đại Đảm ra sức băm nhân thịt một lúc lâu, nghĩ ngợi mãi cũng chẳng nặn ra được câu trả lời nào, mù tịt hoàn toàn, thậm chí rất có khả năng là hắn nghe chẳng hiểu gì sất.
"Tôi không biết, nhưng cậu thông minh hơn tôi nhiều như vậy, cậu chắc chắn sẽ độ kiếp thành công!”
Đối mặt với sự tin tưởng mù quáng của Thạch Đại Đảm, Hứa Nặc chỉ đành cười trừ, tiếp tục nhào bột.
Đợi Hứa Nặc nhào bột xong, cậu ta bước vào bếp đứng cạnh Thạch Đại Đảm nhìn hắn băm thịt một lúc. Sau khi xác định cái trò dùng sức mạnh tạo kỳ tích của hắn không có vấn đề gì, cậu ta mới bắt đầu xử lý cua, cũng chính là lấy Giải Hoàng tươi.
Thủ pháp cực kỳ lão luyện và thành thục, nhìn là biết cậu ta có kinh nghiệm lấy Giải Hoàng rất phong phú.
Sau đó là nêm nếm gia vị.
Động tác nhanh thoăn thoắt, lúc thêm gia vị không hề do dự chút nào, việc kiểm soát liều lượng cũng cực kỳ chuẩn xác, có thể thấy rõ là cậu ta đã nắm chắc trong lòng bàn tay.
Đợi Hứa Nặc xử lý xong Giải Hoàng, cậu ta mới bảo Thạch Đại Đảm dừng tay, đem Giải Hoàng trộn lẫn với thịt lợn, đồng thời đập thêm hai quả trứng gà vào, sau đó tiếp tục nêm nếm và đảo đều.
Về cơ bản đến bước này, công đoạn làm nhân thịt coi như đã hoàn tất, chỉ cần cán vỏ rồi gói bánh bao nữa là xong.
Sau đó Hứa Nặc lại làm một hành động mà Tần Hoài không ngờ tới, cậu ta nhóm bếp than, bắc chảo đun nóng dầu.
Nhân của bánh bao thịt lợn Giải Hoàng cũng cần phải xào hoặc nấu lên sao?
Tần Hoài nhìn Hứa Nặc xào nhân.
Trông cậu ta không giống đang xào nhân Điểm Tâm cho lắm, mà giống đang xào thức ăn hơn, cứ như đang nấu một món ăn mang tên thịt lợn xào Giải Hoàng vậy.
Thậm chí đến phút cuối, Hứa Nặc còn hòa thêm chút bột năng để tạo độ sệt cho món này.
Cực kỳ thơm.
Là mùi thơm nức mũi đặc trưng của thức ăn xào.
Thạch Đại Đảm đứng bên cạnh nuốt ực một ngựm nước bọt, cười ngô nghê hỏi: "Hứa Nặc, đây vẫn là nhân bánh bao đấy à? Sao tôi thấy cái này còn thơm hơn cả món thịt xào trong nhà ăn thếT”
"Nhân của cái loại bánh bao tôi ăn ở Hàng Châu được làm theo ý tưởng này đấy. Cậu không thể coi nhân bánh bao này là nhân thông thường được, cậu phải coi nó như một món ăn đàng hoàng, sau đó mới bọc vào trong vỏ bánh."
Thạch Đại Đảm hiển nhiên là nghe không hiểu.
Hứa Nặc cũng đã quá quen với việc Thạch Đại Đảm nghe không hiểu, bèn đổi sang một cách nói mà cậu ta có thể hiểu được: "Chuyện này cũng giống như việc cậu ở đội xe muốn làm tài xế thì không thể chỉ học mỗi lái xe, mà sau khi biết lái xe rồi cậu nhất định phải biết cả sửa xe nữa. Bởi vì lỡ xe hỏng giữa đường mà cậu không biết sửa thì sẽ chẳng giao được hàng vậy."
"Nhưng trên thực tế, làm tài xế thì chỉ cần biết lái xe là đủ rồi, với điều kiện là chất lượng của cái xe đó phải cực kỳ tốt và không cần sửa chữa. Đội xe của các cậu không có điều kiện đó, cho nên muốn làm tài xế thì bắt buộc phải biết sửa xe."
"Cái bánh bao này cũng thế, nếu cậu cứ làm theo cách làm bánh bao bình thường, thì nó cũng chỉ là một cái bánh bao bình thường thôi. Chính vì nhân của nó giống như một món ăn, là món thịt xào, nên hương vị cuối cùng của nó mới trở nên đặc biệt.”
Thạch Đại Đảm vẫn không hiểu gì sất.
Hứa Nặc tiếp tục giải thích: "Lúc lái xe cậu có bao giờ nghĩ, ngộ nhỡ cái xe này hỏng giữa đường mà không sửa được thì phải làm sao không?"
Thạch Đại Đảm lắc đầu: "Tôi chắc chắn là phải học cách sửa xe trước rồi mới xuất phát, hơn nữa trước khi đi tôi đều sẽ kiểm tra cẩn thận."
Hứa Nặc gật đầu: "Cái bánh bao này cũng vậy, trước tiên cậu phải có trình độ đem món thịt xào bọc vào làm nhân bánh thì mới làm được. Ý tưởng của nó vốn đã khác biệt so với bánh bao bình thường, cho nên không thể dùng tư duy thông thường để làm."
"Người bình thường làm cái bánh bao này chắc chắn sẽ nghĩ làm thế nào để dùng thủ pháp của bếp món mặn làm Điểm Tâm bếp bánh, nghĩ xem làm sao để dung hợp, làm sao để giữ được sự cân bằng. Suy nghĩ này không sai, nhưng nếu cứ nghĩ như vậy thì rất dễ đâm đầu vào ngõ cụt.”
LVQ8371