Bây giờ Tần Hoài thậm chí còn cảm thấy công thức của Vương Căn Sinh thực chất đã được cải tiến.
Chuyện này nghĩ lại cũng rất hợp lý, năm xưa Hứa Nặc bỏ ra cái giá trên trời để mua công thức tặng cho Tỉnh sư phụ, với trình độ của Tỉnh sư phụ, anh ấy có thể nghiên cứu ra phiên bản Song Giải Bao dùng Giải Hoàng Tương, thì đương nhiên cũng có thể cải tiến Song Giải Bao bản gốc lên một tầm cao mới.
Song Giải Bao vốn dĩ là một tác phẩm phô diễn kỹ năng, Tỉnh sư phụ có thể làm cho nó càng thêm phô diễn, khiến cho sự phá cách vốn hơi đường đột bị xóa mờ, chỉ còn lại sự độc đáo, khiến cho sự cân bằng giữa bếp món mặn và bếp bánh được kiểm soát một cách hoàn hảo, thậm chí có thể gọi là một sự kinh ngạc.
Mà độ khó này chỉ nhìn công thức thì không thể nào nhận ra, lần đầu tiên Tần Hoài xem công thức Song Giải Bao, hắn đã cảm thấy công thức này đúng chuẩn một giáo trình cầm tay chỉ việc nhưng độ khó cực cao.
Tỉnh sư phụ sợ người mua công thức không hiểu, cho nên từng bước từng bước đều viết cực kỳ tỉ mỉ. Bất cứ ai trong nghề liếc mắt qua là đều có thể nhận ra công thức này vô cùng lợi hại, vô cùng có hàm lượng kỹ thuật, vô cùng ngầu, món Điểm Tâm làm ra cuối cùng chắc chắn sẽ là hàng cực phẩm.
Nhưng tạm gác lại giá trị thực của bản thân công thức này, Tỉnh sư phụ chép công thức ra giao cho Hứa Nặc, Hứa Nặc đưa lại cho Vương Căn Sinh, là bởi vì lúc đó Vương Căn Sinh đang túng tiền nên cần bán công thức để gom tiền.
Bản công thức cải tiến này nhìn qua chắc chắn sẽ đáng giá hơn bản gốc, càng dễ bán được giá cao trong một thời gian ngắn.
Bởi vì sự phô diễn kỹ năng của nó được viết rành rành trên mặt giấy, nhưng độ khó thì lại giấu nhẹm trong từng câu từng chữ. Mấy người Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên phải tới lúc bắt tay vào nghiên cứu thật, khổ luyện mãi mà chẳng có kết quả, thì mới thực sự ý thức được độ khó của công thức này cao đến mức nào.
Mà trình độ nấu nướng của Hứa Nặc thì Tần Hoài đã nhìn thấy trong ký ức rồi, đúng là giỏi hơn hắn, nhưng cũng không giỏi hơn là bao.
Nếu Hứa Nặc làm được Song Giải Bao, thì xác suất lớn là Tần Hoài cũng sẽ làm được.
Nghe Thạch Đại Đảm kể nốt chuyện về sau, Tần Hoài trầm ngâm một lát, bấm mở bảng hệ thống trò chơi xem lại chỉ tiết món ăn một lần nữa. Sau đó hắn lại lôi những gì vừa thấy trong ký ức ra ngẫm nghĩ, cái lúc Hứa Nặc giải thích cho Thạch Đại Đảm nghe về lý niệm chế tác của Song Giải Bao cùng với hướng đi thử nghiệm của cậu ta.
"Trình độ bếp món mặn của Hứa Nặc có phải cũng không tồi đúng không? Bếp món mặn chính là nấu đồ mặn ấy." Tần Hoài hỏi.
Thạch Đại Đảm gật đầu: "Hứa Nặc nấu đồ mặn ngon phết, ăn đứt mấy ông đầu bếp bên xưởng dệt nhà tôi, cơ mà vẫn không ngon bằng Điểm Tâm cậu ấy làm."
"Nhưng bình thường Hứa Nặc cũng ít khi phải xào nấu, quan hệ giữa cậu ấy với Tỉnh sư phụ cực kỳ tốt. Bình thường hoặc là Tỉnh sư phụ bật bếp nấu riêng cho cậu ấy, cậu ấy gói đồ ăn mang về ăn chung với tôi, hoặc là cậu ấy ở lại tiệm ăn quốc doanh ăn cơm nhân viên cùng Tỉnh sư phụ bọn họ luôn."
"Dù sao cậu ấy cũng trả đủ tiền lẫn tem phiếu, cũng không tính là làm trái quy củ. Có đôi khi đến cuối tháng cạn kiệt tem phiếu, Tỉnh sư phụ cũng sẽ bù đắp vào cho cậu ấy, người trong tiệm ăn quốc doanh cũng đều nhẵn mặt cậu ấy rồi. Thực ra tôi thấy cậu ấy đến tiệm ăn quốc doanh làm đầu bếp cũng hay, nhưng xưởng trưởng Hứa không đồng ý, ông ấy một lòng một dạ muốn bắt Hứa Nặc thi đại học."
"Hồi đó tôi hơi không hiểu, bây giờ ngẫm lại tôi thấy có lẽ là do Hứa Nặc cũng chăng mặn mà gì với cái chức đầu bếp ở tiệm ăn quốc doanh, cậu ấy chỉ viện cớ để trốn thi đại học nên bị xưởng trưởng Hứa nhìn thấu thôi. Nếu cậu ấy thực sự quyết tâm muốn làm đầu bếp, xưởng trưởng Hứa chắc chắn sẽ gật đầu cái rụp.”
"Dẫu sao tay nghề của cậu ấy cũng đỉnh thật mà."
Thạch Đại Đảm thấy Tần Hoài im lặng, hắn cũng không nói thêm gì nữa, bắt đầu cắm cúi ăn bánh trôi. Xơi hai viên có lẽ thấy bánh trôi này ăn cũng ngon lành, hắn bèn đẩy bát về phía Tần Hoài, mời mọc: "Bánh trôi này ăn ngon phết đấy, cậu có muốn nếm thử không?"
Tần Hoài xem như đã nhìn ra, Thạch Đại Đảm thuần túy là thích ăn uống, chỉ cần hương vị bình thường là thấy ngon rồi.
Tần Hoài làm Tứ Hỉ Thang Đoàn lâu như vậy, một cái bánh trôi có ngon hay không hắn chỉ cần nhìn vẻ ngoài là biết. Viên bánh trôi mà Thạch Đại Đảm đang ăn, hắn chỉ liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó là loại bánh trôi đông lạnh bình thường có thể mua ở bất kỳ siêu thị nào.
Lúc nãy trong ký ức, không phải Tần Hoài không nhìn thấy trình độ xào nhân của Hứa Nặc, cũng tàm tạm nhưng không tính là đặc biệt xuất sắc. Chỉ cỡ trình độ đầu bếp món mặn ở các nhà hàng bình thường, kẻ tám lạng người nửa cân với Đổng Sĩ, nhỉinh hơn Đổng Lễ Lý một chút.
Hoàn toàn không thể so sánh với Tang Lương được.
Đương nhiên, chắc chắn là giỏi hơn Tần Hoài không ít, hắn đối với trình độ của bản thân vẫn luôn vô cùng tự biết mình biết ta.
Tần Hoài nếm thử một miếng bánh trôi cho có lệ, xác định đây đúng là loại bánh trôi đông lạnh bình thường được nấu lên rồi bán với giá cắt cổ. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện trong quán vẫn ế ẩm như cũ, Ông Chủ đang ngồi trong góc bấm điện thoại.
Rất an toàn.
"Để tôi xem video hướng dẫn một chút." Tần Hoài nói, khẽ chạm vào khoảng không, bắt đầu xem video hướng dẫn.
LVQ8371