Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Hết ngày dài lại đêm thâu

Có kẻ sinh ra trong sang giàu

Hết ngày dài lại đêm thâu

Có kẻ sinh ra trong đêm sâu...

- "Auguries of Innocence," William Blake

✦ ✦ ✦

Magnus tin rằng rất nhiều những thứ cổ xưa là những sáng tạo của vẻ đẹp vĩnh cửu. Kim tự tháp này. Tượng David của Michelangelo này. Cung điện Versailles này. Và chính bản thân anh, Magnus nữa.

Tuy nhiên, cũng không phải cứ cái gì cũ kỹ và thấm nhuần truyền thống qua năm tháng cũng sẽ làm cho nó trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Thậm chí nếu bạn là Nephilim và nghĩ rằng bạn mang dòng máu thiên thần không có nghĩa là bạn là kẻ tốt hơn so với bất kỳ ai khác.

Học viện Shadowhunter không phải là một sáng tạo của vẻ đẹp vĩnh cửu. Học viện Shadowhunter chỉ là một đống xà bần.

Magnus không khoái cảnh đồng quê vào đầu xuân, trước khi mùa đông thực sự kết thúc này. Toàn bộ phong cảnh đơn sắc như một bộ phim cũ, không một chút năng lượng sống động nào. Những cánh đồng màu xám xịt trải dài dưới bầu trời xám nhạt, và cây cối trút lá, giơ những cành cây khẳng khiu như chọc vào cho những đám mây đen. Học viện hoà hợp một cách tuyệt đối với khung cảnh xung quanh, lù lù giữa cảnh quan như một con cóc bằng đá khổng lồ.

Magnus đã đến đây một vài lần trước, để thăm bạn bè. Anh không thích nó. Anh nhớ đã đi dạo dưới ánh mắt soi mói lạnh lùng của những học viên được huấn luyện trong khuôn khổ khắc nghiệt và tăm tối của Clave và Covenant, những người còn quá trẻ để nhận ra thế giới có thể phức tạp hơn thế nhiều.

Ít nhất lần trở lại này đã không tệ lắm. Magnus nhìn chằm chằm vào một trong những ngọn tháp cao ở bốn góc của Học viện. Nó đã không đứng thẳng; thực tế nó trông giống như một bản sao đáng thương của tháp nghiêng Pisa.

Magnus nhìn chằm chằm vào ngọn tháp, tập trung tinh thần, và búng ngón tay. Ngọn tháp vụt thẳng trở lại như thể một người đang cúi mình đột nhiên đứng thẳng dậy. Có một loạt tiếng kêu yếu ớt phát ra các cửa sổ của tháp. Magnus đã không nhận ra là có người bên trong. Điều này làm anh cảm thấy mình bất cẩn.

Hmm, những người đang ở trong tháp nghiêng sẽ sớm nhận ra rằng anh đã ban cho họ một ân huệ. Magnus nhìn vào các thiên sứ trên các tấm kính màu phía trên cửa. Các thiên thần nhìn chằm chằm xuống anh, thanh kiếm lấp lánh và vẻ mặt chỉ trích, như thể Ngài không chấp nhận được cách ăn mặc của Magnus và yêu cầu anh thay đổi.

Magnus bước đi dưới ánh mắt phê phán của thiên thần vào hội trường bằng đá, huýt sáo khe khẽ. Căn phòng trống rỗng. Trời vẫn còn rất sớm, có lẽ điều đó giải thích về vẻ xám ngắt của nó. Magnus hy vọng trời sẽ sáng sủa hơn trước khi Alec đến.

Anh đã để bạn trai của mình ở lại Alicante, tại nhà cha cậu ấy. Em gái của Alec, Isabelle, cũng ở đó. Magnus đã trải qua một đêm không thoải mái tại nhà của Điều tra viên, và báo cho họ là anh sẽ ra ngoài ăn sáng một mình - để gia đình họ với nhau. Trong nhiều năm qua anh và Robert lẫn Maryse Lightwood đã sắp xếp cuộc sống của họ để không bao giờ gặp nhau, trừ khi có nhiệm vụ hoặc để thanh toán một đống tiền công cho Magnus.

Magnus khá là chắc chắn Robert và Maryse nhớ những ngày đó và mong muốn chúng trở lại. Magnus biết họ sẽ không bao giờ chọn anh cho con trai của họ. Và ngay cả khi con trai của họ hẹn hò với một người đàn ông, họ có vẻ rất muốn đó không phải là một kẻ thuộc Thế giới Ngầm, và chắc chắn không phải là một Downworlder đã chứng kiến những ngày họ ở trong Hội kín của Valentine, quãng đời mà họ không lấy gì làm tự hào lúc này.

Bản thân Magnus đã không quên. Anh có thể yêu một Shadowhunter, nhưng không thể yêu tất cả bọn họ. Anh mong là có thể tránh né một cách lịch sự trong nhiều năm nữa, và khi cần thiết, lịch sự đối xử với cha mẹ của Alec. Đó là một mức giá rất nhỏ phải trả để được ở bên Alec.

Chỉ là bây giờ anh đã trốn thoát Robert Lightwood và có cơ hội để kiểm tra phòng mà Magnus đã yêu cầu Học viện chuẩn bị cho họ. Từ quang cảnh chung của Học viện, Magnus đoán nó cũng chả khá khẩm gì hơn.

Anh đi nhẹ nhàng lên cầu thang trong tĩnh lặng, vang vọng. Anh biết mình đang đi đâu. Anh đã đồng ý đến và sẽ giảng một loạt bài theo yêu cầu của người bạn cũ- Catarina Loss- nhưng dù sao anh cũng là Pháp sư cao cấp của Brooklyn và anh cũng có những tiêu chuẩn nhất định. Anh không có ý định xa bạn trai của mình trong nhiều tuần. Anh đã yêu cầu rõ ràng rằng anh cần một căn hộ riêng cho mình và Alec, và rằng căn hộ phải bao gồm một nhà bếp. Anh sẽ không ăn bất kỳ bữa ăn nào mà Catarina đã mô tả trong thư của cô ấy. Nếu có thể, thậm chí anh cũng mong sẽ tránh phải nhìn thấy bất kỳ bữa ăn nào mà Catarina đã kể.

Bản đồ mà Catarina đã vẽ cho anh là chính xác: Anh tìm thấy phòng của họ ở trên cùng của tòa nhà. Căn phòng gác mái, Magnus đoán, có thể tính là một căn hộ. Và có một nhà bếp nhỏ, mặc dù Magnus sợ rằng nó đã không được tu bổ kể từ những năm 1950. Có cả một con chuột chết trong bồn rửa.

Có lẽ ai đó đã để nó ở đấy cho họ. Có thể đó là một món quà chào mừng.

Magnus lang thang qua các căn phòng, vẫy một bàn để các cửa sổ và bồn rửa tự chùi rửa. Anh bật ngón tay và gửi con chuột chết như một món quà đến con mèo của mình, Chủ tịch Meow. Maia Roberts, nhà lãnh đạo mới của Bầy New York, đang chăm sóc nó. Magnus hy vọng cô sẽ nghĩ Chủ tịch Meow vẫn là một thợ săn đáng nể.

Sau đó, anh mở tủ lạnh nhỏ. Cánh cửa nặng nề rơi xuống, cho đến khi Magnus nhìn nó một cách nghiêm khắc và nó tự gắn mình trở lại. Magnus nhìn vào bên trong tủ lạnh, vẫy bàn tay còn lại, và hài lòng thấy rằng bây giờ nó đã được lấp đầy với nhiều mặt hàng từ Whole Foods.

Alec không cần phải biết việc này, và dù sao thì Magnus cũng sẽ gửi tiền cho Whole Foods sau đó. Anh lướt qua phòng một lần nữa, thêm đệm ngồi lên chiếc ghế gỗ trơn buồn tẻ và trải đống mền màu sắc của họ mang từ nhà lên chiếc giường có rèm che.

Nhiệm vụ trang trí khẩn cấp đã thực hiện xong và cảm giác vui vẻ hơn, Magnus xuống nhà, vào hội trường chính của Học viện, hy vọng tìm được Catarina hoặc xem Alec tới chưa. Không có dấu hiệu của hoạt động nào, vì vậy bất chấp mối nghi ngại của mình, Magnus đi kiếm Catarina trong phòng ăn.

Cô ấy không có ở đó, nhưng có rải rác một vài học viên Nephilim đang ăn sáng. Magnus đoán các sinh vật đáng thương này đã phải dậy sớm để ném lao hoặc một số hoạt động không lành mạnh nào đó.

Có một cô gái tóc vàng thưa thớt, đang múc một cái gì xam xám có thể gọi là cháo hoặc trứng vào đĩa của mình. Magnus nhìn theo với sự kinh hãi câm lặng khi cô mang nó về phía một cái bàn, hành động như thể cô ấy thực sự có ý định ăn nó.

Sau đó, cô nhìn thấy Magnus.

"Oh, xin chào", cô gái tóc vàng nói, dừng tay như thể cô vừa bị một chiếc xe tải xinh đẹp đụng phải.

Anh gởi cho cô nụ cười quyến rũ nhất của anh. Tại sao không chứ? "Xin chào."

Magnus loanh quanh với cái chướng ngại vật này trước khi sự trở ngại bắt đầu hình thành. Anh đã quá quen thuộc với những cái nhìn kiểu này có nghĩa gì. Người ta đã từng lột trần anh bằng ánh mắt của họ trước đây.

Anh đã rất ấn tượng với cường độ của cái nhìn đặc biệt này. Rất hiếm có người có thể lột tất cả trang phục của anh và quẳng chúng bay tán loạn đến những góc phòng chỉ bằng đôi mắt của họ.

Không phải là phục trang của anh đặc biệt thú vị. Magnus đã quyết định ăn mặc với phong cách nhẹ nhàng, mô phạm nhất, và anh đã mặc một chiếc áo sơ mi đen với quần tây. Để hoàn thiện phong cách giáo dục, anh mặc thêm một chiếc áo choàng ngắn ngoài áo sơ mi, với những sợi chỉ bằng vàng vắt ngang qua áo rất tinh tế.

"Anh chắc là Magnus Bane," cô gái tóc vàng nói. "Tôi đã nghe Simon kể rất nhiều về anh."

"Tôi không thể trách tính khoe khoang của cậu ấy," Magnus nói.

"Chúng tôi rất vui mừng khi anh đến đây," cô gái tóc vàng tiếp tục nói "Tôi là Julie. Tôi thực sự là bạn thân nhất của Simon. Tôi rất ấn tượng với những người thuộc Thế giới ngầm. "

"Tử tế cho những kẻ Downworlders chúng tôi làm sao!", Magnus lẩm bẩm.

"Tôi rất hào hứng với bài giảng của anh. Và thời gian chúng ta cùng nhau. Anh, tôi, và Simon. "

"Sẽ không có một bữa tiệc đâu", Magnus nói.

Ít nhất cô đã cố gắng, và không phải tất cả Nephilim nào cũng làm thế. Cô nhắc đến Simon trong mỗi câu, mặc dù Simon là một người thường; với một sự tập trung có chủ ý. Magnus bật cười một cách vui vẻ.

"Tôi muốn được biết về cô nhiều hơn, Julie."

Có thể anh đã đánh giá sai những nụ cười. Julie vươn một bàn tay ra như muốn bắt tay Magnus, và làm rơi chiếc khay của cô. Cô và Magnus nhìn xuống chiếc bát vỡ và cái thứ màu xám xịt buồn tẻ trong đấy.

"Tốt hơn là thế này... ", Magnus thuyết phục.

Anh vẫy tay, và toàn bộ đống lộn xộn biến mất. Sau đó, anh ra dấu cho đôi tay đang dang rộng của Julie, và một thố sữa chua việt quất với một chiếc thìa nhỏ xuất hiện trên tay cô.

"Ôi!" Julie kêu lên. "Ôi, tuyệt vời, cảm ơn anh!"

"Vâng, bởi vì món thay thế này sẽ tuyệt hơn những thực phẩm của Học Viện", Magnus nói, "Tôi nghĩ rằng cô nợ tôi một món lớn phải trả đấy. Có thể là đứa con đầu lòng của cô. Nhưng đừng lo, tôi không hứng thú với con đầu lòng của bất cứ ai. "

Julie cười khúc khích. "Anh có muốn ngồi xuống?"

"Cảm ơn cô đã mời, nhưng thực sự, tôi đang tìm kiếm một người..."

Magnus quan sát khắp phòng đang từ từ đông lên. Anh vẫn không thấy Catarina, nhưng ở cửa anh nhìn thấy Alec, với một đám người mới đến và đang nói chuyện với một cậu bé người thường Ấn Độ khoảng mười sáu tuổi.

Anh bắt gặp ánh mắt của Alec và mỉm cười.

"....một người nào đó của tôi," anh nói. "Thật là dễ thương khi được gặp cô, Julie."

"Tôi cũng vậy, Magnus," cô khẳng định với anh.

Khi Magnus tiếp cận Alec, một cậu bé khác bắt tay Alec. "Em chỉ muốn nói cảm ơn," cậu bé nói, và rời đi với một cái gật đầu cho Magnus.

"Em biết cậu ta?" Magnus hỏi.

Alec nhìn hơi choáng váng. "Không," anh nói. "Nhưng cậu bé biết tất cả về em. Bọn em đã nói về - tất cả các cách để trở thành một Shadowhunter, anh biết đấy"

"Xem nào," Magnus nói. "Bạn trai của anh là người nổi tiếng, là cảm hứng cho công chúng cơ đấy!."

Alec mỉm cười, một chút bối rối nhưng không dấu vẻ thích thú. "Vậy là, cô gái đó đã tán tỉnh anh?"

"Thật sao?" Magnus hỏi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.