Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Đó là một bữa tiệc ở căn hộ của Magnus và Alec, và trò chơi được chọn là Giành-lấy-bé-cưng. Mọi người đều muốn ẵm nó. Suốt thời gian đó, Simon đã không biết xấu hổ cố gắng để giành thiện cảm với cha của Isabelle bằng cách dạy Robert Lightwood làm thế nào để sử dụng đồng hồ kỹ thuật số của Simon. Robert đang kẹp cứng ngắc chiếc đồng hồ và nghiên cứu nó một cách cẩn thận. Bây giờ đến lượt của Robert một lần nữa để ẵm cậu nhóc mười sáu phút, ông siết chặt vai Simon và nói: "Cảm ơn, con trai" mà Simon ví như một lời chúc phúc để anh hẹn hò với con gái ông. Anh đã không hối tiếc việc mất cái đồng hồ.

Clary trao đứa bé, và ngả lưng vào ghế sofa giữa Simon và Jace. Chiếc sofa cọt kẹt một cách nguy hiểm khi cô dựa vào. Simon có thể đã được an toàn hơn trong cái tháp nghiêng, nhưng anh sẵn sàng gặp nguy hiểm nếu anh có thể ở bên cạnh Clary.

"Cậu nhóc ấy rất ngọt ngào," Clary thì thầm với Jace và Simon. "Dù sao đi nữa, thật kỳ lạ khi nghĩ nó là của Alec và Magnus. Ý em là, hai người có thể tưởng tượng được không? "

"Nó chẳng có gì là lạ," Jace nói. "Ý anh là, anh có thể tưởng tượng."

Một màu hồng lướt qua đôi gò má cao của anh. Anh chìm vào góc của ghế sofa khi cả Simon và Clary quay lại và nhìn anh chằm chằm.

Clary và Simon tiếp tục nhìn chằm chằm một cách phê phán. Nó làm cho Simon rất khoái chí. Phán xét người khác cùng với nhau là một phần thiết yếu của tình bạn tốt nhất.

Sau đó, Clary cúi người và hôn Jace.

"Hãy tiếp tục cuộc trò chuyện này trong khoảng mười năm," cô nói. "Có thể lâu hơn đi! Em sẽ ra nhảy với các cô gái đây. "

Cô đến và tham gia với Isabelle, người đang nhảy theo tiếng nhạc nhẹ ở giữa một vòng tròn của những người hâm mộ đã đến vì họ nghe nói cô đã trở lại. Quan trọng nhất trong số đó là Marisol, người Simon khá chắc chắn sẽ trở thành một kiểu như Isabelle khi cô trưởng thành.

Lễ chào mừng cậu nhóc Lightwood vang tiếng nhạc. Simon mỉm cười nhìn Clary. Anh có thể nhớ một vài lần cô đã nhảy quanh các cô gái khác, và thay vào đó, họ đã bị dồn cục lại với nhau. Thật là dễ thương khi nhìn Isabelle nắm tay với Clary, và Clary nắm chặt chúng mà không hề do dự.

"Jace," Simon nói khi Jace nhìn Clary và mỉm cười. Jace liếc nhìn anh vẻ phiền toái. "Có nhớ cậu đã nói với tôi rằng cậu ước tôi có thể nhớ lại không?"

"Tại sao lại hỏi tôi liệu tôi nhớ đến nó không?" Jace hỏi, giọng có vẻ hoàn toàn phiền toái. "Tôi không phải là người có vấn đề về trí nhớ. Nhớ không?"

"Tôi chỉ tự hỏi là cậu nói vậy có ý gì "

Simon chờ đợi, cho Jace một cơ hội để tận dụng lợi thế chứng hay quên quỷ quái của mình và nói với anh một bí mật giả mạo nào đó. Thay vào đó, Jace nhìn vô cùng không thoải mái.

"Không có gì," anh nói. "Tôi có ý gì cơ chứ? Không có gì."

"Có phải cậu chỉ có ý muốn tôi nhớ lại quá khứ chung chung?" Simon hỏi. "Vì vậy, tôi sẽ nhớ lại tất cả những cuộc phiêu lưu mà chúng ta đã trải qua và những thỏa thuận mà chúng ta đã thiết lập với nhau? "

Jace tiếp tục thể hiện một khuôn mặt không thoải mái. Simon nhớ Alec nói Jace đã rất đau khổ.

"Chờ đã, thực sự phải không?" Simon hỏi hoài nghi. "Cậu có nhớ tôi không?"

"Rõ ràng là không!" Jace cắt ngang. "Tôi sẽ không bao giờ nhớ cậu. Tôi, um, đang nói về cái gì cụ thể. "

"Được. Vậy thì, cụ thể điều gì cậu muốn tôi nhớ lại? "Simon hỏi. Anh nhìn Jace nghi ngờ. "Đó có phải là vụ tôi cắn cậu?"

"Không!" Jace nói.

"Đó có phải là một khoảnh khắc đặc biệt với cậu?" Simon hỏi. "Một khoảng khắc mà cậu muốn tôi nhớ lại, rằng chúng ta đã chia sẻ?"

"Hãy nhớ thời điểm này," Jace nói. "Bởi vì có cơ hội kế tiếp, tôi sẽ bỏ mặc cho cậu chết ở đáy cái thuyền địa ngục đó. Tôi muốn cậu nhớ lý do tại sao. "

Simon mỉm cười với chính mình. "Không, cậu sẽ không làm thế đâu. Cậu sẽ không bao giờ bỏ mặc tôi phải chết ở đáy cái thuyền địa ngục đó "anh lầm bầm khi Alec bước đến gần chiếc ghế sofa và Jace có vẻ bị xúc phạm bởi những gì anh đã nghe.

"Simon, thông thường tôi rất vui để nói chuyện với cậu," Alec nói. "Nhưng tôi có thể nói vài câu với Jace không?"

"Ồ, phải," Simon nói. "Jace, tôi quên mất những gì tôi cố gắng nói với cậu. Nhưng bây giờ tôi nhớ lại rồi. Alec và tôi đã nói một chút về vấn đề của chúng tôi. Cậu biết đấy, cái mà cậu đã nói với tôi rằng anh ấy có một bí mật khủng khiếp ấy. "

Đôi mắt vàng của Jace trống rỗng. "Ah," anh nói.

"Cậu nghĩ rằng cậu đang giỡn chơi, phải không?"

"Mặc dù tôi nhận ra rằng có một chút khó chịu với cả hai người, và lần này không phải lúc để tắm mình với những lời khen ngợi," Jace nói chậm rãi, "trung thực mà nói: ừm, tôi tôi giỡn chơi đấy. Người ta sẽ nói 'Đây này Jace Herondale, bỏ đi sự hóm hỉnh cũng như bỏ đi toàn bộ anh ta. Đó là một gánh nặng, Simon, cậu không bao giờ có thể hiểu được. "

"Alec sẽ giết cậu", Simon thông báo với anh, và vỗ nhẹ Jace trên vai. "Và tôi nghĩ đó là công bằng. Đáng đời, tôi sẽ nhớ cậu đấy, bạn thân mến. "

Anh đứng dậy khỏi ghế sofa. Alec tiến về phía Jace.

Simon tin là Alec sẽ trả thù thích đáng cho cả hai người. Anh đã lãng phí đủ thời gian cho trò đùa ngớ ngẩn của Jace rồi.

George đang nhảy với Julie và Beatriz, đám đông xung quanh cổ vũ và làm họ cười. Beatriz đã cười rồi, Simon nghĩ, và Julie sẽ sớm vui vẻ thôi.

"Thôi nào, nhảy múa với tôi không phải là quá tệ đâu," George nói với Julie. "Tôi có thể không bằng Magnus Bane. . . "Anh dừng lại và nhìn qua Magnus, người đã mặc một chiếc áo sơ mi màu đen mỏng với kim tuyến màu xanh lấp lánh bên dưới. "Tôi chắc chắn mình không thể kéo được cái thứ đó ra " cậu nói thêm. "Nhưng tôi hữu dụng! Và tôi có một giọng Scotland. "

"Cậu biết điều đó là đúng," Simon nói. Anh giơ tay lên đập tay với George và mỉm cười với cô gái, nhưng anh di chuyển qua họ, đến giữa những người đang khiêu vũ.

Thẳng đến Isabelle.

Anh đến phía sau và trượt tay quanh eo cô. Cô ngả người dựa vào anh. Cô mặc lại chiếc váy cô đã mặc trong ngày đầu tiên anh gặp, nhắc nhở anh về bầu trời đầy sao trên Học viện Shadowhunter.

"Hey," anh thì thầm. "Anh muốn nói với em vài điều."

"Chuyện gì vậy?" Isabelle thì thầm lại.

Simon quay cô lại phía anh. Anh nghĩ họ cần phải nói chuyện này mặt đối mặt.

Phía sau cô, anh có thể nhìn thấy Jace và Alec. Họ đang ôm nhau, và Alec đã cười. Jace vỗ vào lưng Alec một cách chúc mừng. Không có vẻ gì của một vụ trả đũa khủng khiếp, mặc dù vậy, Simon thực sự không cảm thấy gì phiền toái cả.

"Anh muốn nói với em trước khi anh cố gắng để được chọn," anh nói.

Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt Isabelle. "Nếu đây là một kiểu di-ngôn-trước-khi-chết, em không muốn nghe," cô nói dữ dội. "Anh không được làm điều đó với em. Thậm chí anh sẽ không được phép chết. Anh sẽ qua thôi. "

"Không", Simon nói. "Em hiểu nhầm rồi. Anh muốn nói điều này bây giờ, bởi vì nếu anh được chọn, anh sẽ lấy lại toàn bộ những ký ức của mình. "

Isabelle có vẻ bối rối thay vì tức giận, đó là là một sự tiến bộ "Vậy thì, có vấn đề gì?"

"Không quan trọng việc anh lấy lại được những ký ức của anh hay không", Simon nói. "Không quan trọng nếu ngày mai một con quỷ khác lại làm cho anh mất trí nhớ. Anh biết em: Em sẽ đến tìm anh một lần nữa, em sẽ đến cứu anh cho dù có vấn đề gì xảy ra. Em sẽ đến với anh, và anh sẽ khám phá tất cả về em một lần nữa. Anh yêu em. Anh yêu em không cần ký ức. Anh yêu em ngay thời điểm này. "

Anh tạm dừng, bị phá vỡ bởi những bất cập như âm nhạc và tiếng rì rầm của những người xung quanh họ. Anh không thể hoàn toàn hiểu được cái nhìn trên khuôn mặt của Isabelle.

Isabelle nói bằng một giọng bình tĩnh: "Em biết."

Simon nhìn chằm chằm vào cô. "Đó là. . . , "anh nói chậm rãi. "Đó có giống như phim Chiến tranh giữa các vì sao? Bởi vì nếu vậy, anh muốn bày tỏ tình yêu của anh một lần nữa. "

"Vậy thì, tiếp đi" Isabelle nói. "Em có ý đó. Hãy nói lại đi. Em đã chờ đợi một thời gian rồi "

"Anh yêu em", Simon nói.

Isabelle cười. Simon nghĩ anh có thể sẽ thất kinh khi nói những lời đó với một cô gái và cô ấy cười. Nhưng Isabelle luôn gây ngạc nhiên cho anh. Anh không thể dừng lại nhìn cô. "Thật không?" Cô hỏi, và đôi mắt cô sáng lên. "Có thật không?"

"Thực sự," Simon nói.

Anh kéo cô về phía mình, và họ nhảy với nhau, trên tầng cao nhất của Học viện, ở giữa gia đình cô. Bởi vì cô đã chờ đợi điều đó một thời gian, anh nhắc lại với cô một lần nữa, một lần nữa và một lần nữa...

**********

Magnus không thấy em bé của mình đâu. Điều này có vẻ là một dấu hiệu không tốt cho tương lai. Magnus đã chắc chắn rằng họ đã đặt những bảo vệ vững chắc quanh khu họ ở rồi chứ.

Cuối cùng, anh phát hiện em bé đang ở với Maryse, người đã thắng cuộc và bỏ chạy để thủ thỉ với kho báu của mình trong nhà bếp.

"Oh, xin chào", Maryse nói, nhìn vẻ hơi tội lỗi.

"Chào cô", Magnus nói, và uốn cong một tay quanh cái đầu nhỏ màu xanh, cảm thấy những lọn tóc xoăn tít. "Và xin chào, nhóc tì".

Cậu bé thốt ra một tiếng ỉ ôi nho nhỏ phiền toái. Magnus nghĩ rằng anh đã học được cách phân biệt giữa các kiểu khóc lóc khác nhau, và anh làm phép gọi lên một chai sữa công thức pha sẵn. Anh đưa tay ra và thấy rõ Maryse phải triệu tập sức mạnh ý chí để trao lại đứa bé.

"Cậu rất tốt với nó," Maryse nói khi Magnus đỡ nó vào góc khuỷu tay và đặt bình sữa vào cái miệng bé nhỏ của nó.

"Alec còn tốt hơn", Magnus nói.

Maryse mỉm cười và nhìn tự hào. "Nó đã rất trưởng thành so với tuổi của mình", cô nói trìu mến và do dự. "Tôi. . . không được như thế lúc ở tuổi của nó, khi tôi còn là một bà mẹ trẻ. Tôi đã không. . . cư xử theo cách tôi muốn bất cứ đứa con nào của tôi biết. Đó không phải là lời bào chữa. "

Magnus nhìn xuống khuôn mặt của Maryse. Anh đã đối diện với cô một lần, cách đây đã lâu, khi cô đã từng là một trong những tay sai của Valentine và anh đã cảm thấy như thể anh sẽ ghét cô và tất cả mọi người hành động giống cô mãi mãi.

Anh cũng nhớ đã chọn tha thứ cho một người phụ nữ từng đứng về phía Valentine, người đã đến với anh tay ôm một đứa trẻ và muốn làm điều đúng đắn. Người phụ nữ đó là Jocelyn, và em bé đó đã trở thành Clary, đứa trẻ đầu tiên và duy Magnus đã từng nhìn thấy lớn lên.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.