Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 54 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Phải đến nửa đêm Magnus mới tống được cả đám nhà Lightwoods ra khỏi căn hộ của họ. Isabelle đã rời đi để gặp Simon trước đó. Có thể dễ dàng thuyết phục Clary và Jace ra về, nhưng trong một thoáng, anh nghĩ chắc anh phải sử dụng phép thuật lên Maryse và Robert. Anh đẩy họ ra khỏi cửa trong khi họ vẫn lải nhải cho anh vài lời khuyên hữu ích để nuôi trẻ con.

Ngay sau khi họ đi, Alec ngã vào giường và nằm thẳng cẳng, ngay lập tức ngủ thiếp đi. Magnus còn lại một mình với đứa bé.

Có thể đứa bé cũng bị choáng váng bởi những người nhà Lightwoods. Nó nằm trong cũi của mình nhìn chằm chằm vào thế giới với đôi mắt mở to. Chiếc nôi được đặt dưới cửa sổ, tắm trong ánh trăng sáng lung linh tràn trên chiếc khăn trải nhàu nát và cái chân nhỏ xíu mũm mĩm của cậu nhóc. Magnus cúi xuống cũi và nhìn nó, chờ đợi nó gào lên đòi ăn và thay tã. Thay vào đó nó cũng đã ngủ thiếp đi, miệng mở ra như một nụ hoa hồng màu xanh nhỏ xíu.

Ai có thể yêu nó chứ? Mẹ của đứa bé đã viết thế, nhưng đứa bé chẳng biết gì về điều đó. Nó ngủ, ngây thơ và thanh thản như bất kỳ đứa bé nào được bao bọc bởi tình yêu. Mẹ của Magnus cũng có thể đã nghĩ những lời tuyệt vọng đó.

Alec đã nghĩ họ sẽ giữ nó.

Magnus thậm chí không nghĩ đến việc giữ đứa trẻ. Anh đã nghĩ rằng anh đã sống một cuộc đời tin tưởng một ngàn khả năng có thể mở ra trước anh, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến khả năng có thể xảy ra với anh: một cuộc sống gia đình như người thường và Nephilim sống, rằng tình yêu của họ quá vững vàng để có thể chia sẻ với một đứa bé hoàn toàn bỡ ngỡ và bất lực trước thế giới.

Lúc này, anh đang cố gắng suy nghĩ.

Giữ nó - Giữ đứa bé. Có một đứa con - với Alec.

Hàng giờ trôi qua. Magnus hầu như không nhận thấy thời gian trôi qua thật lặng lẽ, như thể có ai đó đã đặt các tấm thảm để ngăn tiếng bước chân của thời gian. Anh đã không để ý gì ngoài khuôn mặt nhỏ, cho đến khi, anh cảm thấy một cái ôm nhẹ trên vai mình.

Magnus không đứng dậy, anh quay sang để thấy Alec đang nhìn xuống mình. Ánh trăng làm làn da Alec thành màu bạc và đôi mắt anh sẫm hơn, một màu xanh sâu thẳm và vô cùng dịu dàng.

"Nếu em nghĩ rằng anh sẽ yêu cầu em giữ đứa bé," Magnus nói, "Điều đó là không đúng, anh không có ý đó"

Đôi mắt Alec mở to. Anh lắng nghe trong im lặng.

"Em. . . vẫn còn rất trẻ "Magnus nói. "Anh xin lỗi nếu đôi khi anh dường như không nhớ điều đó. Điều đó thật kỳ lạ với anh - trở thành bất tử vừa trẻ lại vừa già - là điều xa lạ với anh. Anh biết đôi khi anh rất lạ lùng với em. "

Alec gật đầu, thâm trầm và không có vẻ bị tổn thương. "Anh đã rất kỳ lạ" anh nói, và cúi xuống một tay nắm chặt cạnh cũi, chạm vào tóc Magnus, và trao cho anh một nụ hôn nhẹ tràn ngập ánh trăng. "Và em không muốn gì hơn ngoài điều này. Em không bao giờ muốn một tình yêu ít lạ lùng hơn. "

"Nhưng em không phải sợ anh sẽ rời xa em", Magnus nói. "Em không phải sợ về những gì sẽ xảy ra với đứa bé hoặc anh sẽ bị tổn thương vì đứa bé - là một pháp sư, và không được mong muốn. Em không phải cảm thấy bị mắc kẹt với nó. Em không phải sợ hãi gì cả. Và em không phải làm điều này. "

Alec quỳ xuống trong bóng tối trên sàn bụi bặm của căn gác, bên cạnh giường cũi đối diện với Magnus.

"Thế liệu em muốn thì sao?" Anh hỏi. "Em là một Shadowhunter. Những Shadowhunter kết hôn và có con rất sớm, vì họ có thể chết trẻ, vì họ muốn làm tròn bổn phận với thế giới và trao tất cả tình yêu họ có thể có. Em đã từng. . . Em đã từng nghĩ em không bao giờ có thể làm việc đó, không bao giờ có điều đó. Em thường cảm thấy bị mắc kẹt. Nhưng lúc này em không cảm thấy bị mắc kẹt. Em không thể yêu cầu anh sống trong học viện, và em không muốn làm điều đó. Em muốn ở New York, với anh, với Lily và Maia. Em muốn tiếp tục làm những gì chúng ta đang làm. Em muốn sau nàyJace sẽ điều hành Học viện thay mẹ, và em muốn làm việc với cậu ấy. Em muốn là cầu nối giữa Học viện và Thế giới Ngầm. Một thời gian quá dài, em đã nghĩ rằng em không bao giờ có được điều em muốn, ngoại trừ em có thể giữ cho Jace và Isabelle an toàn. Em nghĩ em có thể hỗ trợ họ chiến đấu. Bây giờ ngày càng có nhiều người mà em quan tâm, và. . . Em muốn tất cả mọi người em quan tâm -thậm chí cả những người em không biết - hiểu rằng chúng ta hỗ trợ lẫn nhau vì vậy chúng ta không phải chiến đấu một mình. Em đang hạnh phúc. Em ở chính xác nơi em muốn. Em biết em muốn gì, và em sống cuộc sống mà em muốn. Em không sợ bất cứ điều gì mà anh đã nói. "

Magnus hít một hơi thật sâu. Thật là tốt để hỏi Alec hơn là tưởng tượng ra những điều sai lầm. "Vậy thì, em sợ hãi về điều gì?"

"Anh có nhớ mẹ đã gợi ý gọi thằng bé là Max?"

Magnus gật đầu, cẩn thận yên lặng.

Anh chưa bao giờ gặp cậu em trai của Alec, Max. Robert và Maryse Lightwood luôn cố gắng để giữ cho đám trẻ của họ tránh xa Thế giới Ngầm. Và Max còn quá trẻ để không vâng lời.

Giọng của Alec dịu dàng khi nhắc đến cậu bé, đầy hoài niệm "Em chưa bao giờ là anh trai đàng hoàng. Em nhớ khi mẹ để Max lại với em, khi nó còn rất nhỏ, đang học đi, và em đã luôn luôn sợ nó ngã và đó sẽ là lỗi của em. Em đã kiên quyết bắt nó nghe lời và làm theo những gì mẹ nói. Isabelle lại tuyệt vời với nó, luôn luôn làm nó cười, và thề có thiên thần, Max muốn được như Jace. Nó nghĩ Jace là Thợ săn Bóng tối ngầu nhất, tốt nhất còn sống, rằng mặt trời mọc và lặn vì cậu ấy. Jace đã cho nó một chú lính đồ chơi nhỏ và Max thường mang nó lên giường ngủ với nó. Em đã ghen tị với tình yêu Max dành cho món đồ chơi đó. Em đã cho nó nhiều đồ chơi mà em nghĩ là tốt hơn nhưng nó vẫn thích chú lính chì ấy nhất. Khi nó mất, nó đã cầm theo món đồ yêu thích đó. Em rất vui nó đã có món đồ chơi đó, rằng nó có một cái gì đó nó yêu để an ủi nó. Thật là ngu ngốc và xấu xa để có thể ghen tị. "

Magnus lắc đầu. Alec mỉm cười với anh rầu rĩ. Và sau đó cúi mái tóc màu đen của anh nhìn xuống sàn nhà.

"Em luôn nghĩ rằng sẽ có thêm thời gian", Alec nói. "Em nghĩ Max sẽ lớn lên, nó sẽ được huấn luyện với bọn em hơn nữa, và em có thể giúp nó tập luyện. Em nghĩ nó sẽ ra ngoài cùng với bọn em làm nhiệm vụ, và em muốn hỗ trợ nó, theo cái cách em luôn hỗ trợ Jace và Isabelle. Nó sẽ biết ông anh nhàm chán của nó cũng làm tốt cái gì đó. Nó sẽ biết nó có thể dựa vào em, không có vấn đề gì. Nó có thể tin cậy dựa vào em. "

"Cậu ấy có thể dựa vào em," Magnus nói. "Anh biết điều đó. Cậu ấy biết điều đó. Tất cả mọi người đã từng gặp em không nghi ngờ gì về điều đó. "

"Nó thậm chí không biết rằng em là người đồng tính," Alec nói. "hoặc chuyện em yêu anh. Em ước là nó có thể gặp anh".

"Anh cũng ước có thể gặp cậu ấy ", Magnus nói. "Nhưng cậu ấy biết em. Cậu ấy yêu em. Em biết điều đó, phải không? "

"Em biết," Alec nói. "Em chỉ. . . em luôn luôn ước mình có thể được bên nó nhiều hơn "

"Em luôn luôn cố gắng để được có nhiều hơn, với tất cả những người em yêu," Magnus nói. "Em không thấy cả gia đình em xem em như thế nào sao? Họ dựa vào em. Anh dựa vào em. vì Chúa, ngay cả Lily cũng dựa vào em. Em yêu những người em yêu rất nhiều đến nỗi em muốn trở thành một hình mẫu lý tưởng cho họ. Em không nhận ra rằng chỉ là em thôi đã quá đủ. "

Alec nhún vai, một chút bất lực.

"Anh hỏi em sợ những gì. Em sợ nó sẽ không thích em" Alec nói. "Em sợ em sẽ làm cho nó thất vọng. Nhưng em muốn cố gắng ở đó vì nó. Em muốn cậu nhóc ấy. Anh thì sao? "

"Anh không mong đợi nó", Magnus nói. "Anh không mong đợi bất cứ điều gì như thế này đến, cho anh. Ngay cả khi thỉnh thoảng anh nghĩ về liệu sẽ thế nào nếu em và anh có một gia đình, anh nghĩ phải nhiều năm nữa cơ. Nhưng, có. Anh muốn, anh cũng muốn thử"

Alec mỉm cười, nụ cười của anh quá rực rỡ khiến Magnus nhận ra anh đã bớt căng thẳng đến thế nào, và nhận ra một cách muộn màng rằng Alec đã lo lắng đến mức nào việc Magnus sẽ nói không.

"Điều đó đến hơi nhanh" Alec thú nhận. "Em đã nghĩ về việc có một gia đình, nhưng em đoán... em luôn luôn nghĩ rằng. . . ờ, em đoán em không bao giờ mong đợi điều gì như thế này xảy ra trước khi chúng ta kết hôn."

"Cái gì cơ?" Magnus nói.

Alec chỉ nhìn chằm chằm vào anh. Một cánh tay cung thủ dài và rắn chắc của anh tì vào cũi của đứa bé, Alec chăm chú nhìn vào Magnus, đôi mắt màu xanh đậm của anh sẫm lại hơn bao giờ hết trong bóng tối, chỉ một cái nhìn của Alec cũng quyền lực hơn một nụ hôn từ bất kỳ ai khác. Magnus thấy anh có ý đó.

"Alec," anh nói. "Alec của anh. Em biết điều đó là không thể. "

Alec nhìn choáng váng và khủng khiếp. Magnus bắt đầu nói - những lời nói tuôn ra khỏi miệng anh nhanh hơn và nhanh hơn - cố gắng để Alec hiểu.

"Shadowhunters có thể kết hôn với Downworlders trong những buổi lễ của người thường hoặc của Downworlder. Anh đã chứng kiến chuyện đó xảy ra. Anh đã nhìn thấy những Shadowhunters khác xem những cuộc hôn nhân đó là vô nghĩa, và anh cũng đã chứng kiến một số Shadowhunters gục ngã dưới áp lực và phản bội lời thề họ đã trao. Anh biết em sẽ không bao giờ gục ngã hoặc phản bội lời thề. Anh biết hôn nhân có ý nghĩa quan trọng đến thế nào đối với em. Anh biết bất cứ lời hứa nào em trao cho anh, em sẽ giữ lời. Nhưng anh đã sống rất lâu trước cả Hiệp định. Anh đã từng ngồi chung bàn ăn và bàn bạc về hòa bình giữa các giống loài với những Thợ săn Bóng tối. Và sau đó, chính những Thợ săn Bóng tối đó, đã vứt bỏ những cái dĩa anh đã dùng bởi vì họ nghĩ anh vấy bẩn bất cứ thứ gì anh sờ vào. Anh sẽ không chấp nhận một buổi lễ nơi mà những kẻ đó nhìn xuống chúng ta như những kẻ thấp kém. Anh không muốn em có buổi lễ không xứng đáng với những gì em nên có, để tôn vinh lời nguyện của em như một Shadowhunter. Anh đã nếm trải đủ tổn hại đến thanh danh khi cố gắng lập hòa bình. Anh muốn thay đổi Luật. Anh không muốn tổ chức hôn lễ cho đến khi chúng ta có thể tổ chức hôn lễ vàng".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.