Sinh Ra Trong Đêm Trường Tăm Tối

Lượt đọc: 54 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Simon nhận lấy điều đó như một lời khen ngợi. Anh cảm thấy rằng George đã thực sự đi cùng nhóm của anh. Cậu ấy thậm chí đã tự nguyện mua tiểu thuyết đồ họa khi cậu ta ở Scotland trong dịp Giáng sinh. Có lẽ một ngày nào đó học viên có thể trở thành giảng viên thì sao.

"Việc này là may mắn khó kiếm cho cậu đấy, Simon," George nói. "Tôi biết cậu muốn nói chuyện với Alec mà."

Khoảnh khắc cổ vũ ngắn ngủi của Simon lịm tắt, và anh gục mặt xuống bàn. "Quên việc nói chuyện với Alec đi. Khi tôi đến để nói với họ về đứa bé, tôi bắt gặp Alec và Magnus với nhau. Nếu trước đây Alec chỉ không thích tôi, thì bây giờ anh ấy chắc chắn ghét tôi "

Một ký ức cũ lóe lên trong tâm trí của Simon, hoàn toàn không mong muốn: khuôn mặt nhợt nhạt, tức giận của Alec khi anh nhìn xuống Clary. Có lẽ Alec cũng ghét Clary. Có lẽ một khi ai đó bước qua anh ta, anh ta sẽ không bao giờ quên, không bao giờ tha thứ, và sẽ luôn luôn ghét cả hai người bọn họ.

Tưởng tượng ghê gớm của anh bị gián đoạn bởi một vụ náo động quanh bàn ăn của họ.

"Chuyện gì? Ở đâu? Khi nào? Làm sao? Có phải Magnus giống như một người tình dịu dàng? "Julie hỏi.

"Julie!" Beatriz gắt.

"Cảm ơn cậu, Beatriz," Simon nói.

"Đừng nói một từ gì hết, Simon," Beatriz nói. "Đừng nói gì cho đến khi tôi kiếm được một cây bút và giấy để có thể viết xuống tất cả mọi thứ cậu nói. Tôi xin lỗi, Simon, nhưng họ nổi tiếng và người nổi tiếng phải chịu sự soi mói của công chúng về cuộc sống tình cảm của họ. Họ giống như Brangelina."

[hahaha...Magnus và Alec = Angelina Jolie và Brad Pitt]

Beatriz lục lọi túi xách của cô cho đến khi cô tìm thấy một quyển sổ tay, sau đó mở nó ra và nhìn chằm chằm vào Simon với một vẻ háo hức chờ đợi.

Julie sinh ra và lớn lên ở Idris, làm một khuôn mặt ngạc nhiên. "Brangelina là gì? Nghe có vẻ giống như một con quỷ. "

"Không phải đâu!" George phản đối. "Tôi tin vào tình yêu của họ."

"Họ không giống Brangelina", Simon nói. " Thậm chí cậu sẽ gọi họ là gì? Algnus? Nghe giống như một bệnh gì đó về chân ấy. "

"Rõ ràng là cậu sẽ gọi cho họ Malec," Beatriz nói. "Cậu có ngốc không vậy, Simon?!"

"Tôi sẽ không bị phân tâm!" Julie nói. " Magnus có đeo khuyên không? Tất nhiên anh ấy có mới đúng; làm sao anh ấy lại bỏ lỡ một cơ hội để tỏa sáng? "

"Tôi không để ý, và ngay cả khi tôi nhận ra, tôi cũng sẽ không thảo luận về nó", Simon nói.

"Oh, bởi vì mọi người trong thế giới trần tục không bao giờ bị ám ảnh về những người nổi tiếng và cuộc sống tình yêu của họ," Beatriz nói. "Xem cặp Brangelina đó. Và cái nhóm nhạc nam mà George bị ám ảnh. Cậu ấy có tất cả các giả thuyết về những mối tình lãng mạn của họ ".

"Tôi là người lớn lên ở một nhà ga Broadway, tôi biết mọi người quan tâm đến những người nổi tiếng," anh nói. "Nhưng việc đó thật kỳ quặc với tôi khi các cô gái bị ám ảnh về Jace hoặc Magnus. Nó cũng lạ lùng như khi Jon theo sau Isabelle với lưỡi lè ra. "

"Cũng kỳ lạ như George phải lòng Clary?" Beatriz hỏi.

"Hôm nay có phải ngày bẫy George không vậy, Beatriz?" George hỏi. "Si, nếu tôi có một vài con chồn kích thước bỏ túi, tôi sẽ không bao giờ nói cho cậu biết về chúng! Tôi không muốn làm chuyện kỳ lạ! "

"Những con chồn bỏ túi? " Simon nhìn chằm chằm. "Xin chúc mừng, bạn đã làm cho nó trở thành khác thường rồi đấy."

George gục đầu xấu hổ.

"Thật kỳ lạ đối với tôi bởi vì tất cả mọi người hành động như thể họ đều biết những người nổi tiếng, nhưng tôi thực sự biết những người đó. Họ không phải là hình ảnh, giống như áp phích để treo trên tường. Họ không như bạn nghĩ. Họ có quyền riêng tư. Tôi thấy kỳ quặc khi tất cả mọi người hành động như thể họ biết hết về bạn bè của tôi, trong khi họ chỉ biết một chút xíu về những người đó, và cũng thật kỳ quặc khi thấy mọi người hành động như thể họ được quyền phán xét về những người bạn của tôi và cuộc sống của họ."

Beatriz ngập ngừng, rồi đặt bút xuống. "Được rồi," cô nói. "Tôi có thể thấy điều đó kỳ quặc đối với cậu, nhưng- điều đó đến từ việc mọi người ngưỡng mộ những gì họ đã làm. Mọi người hành động như thể mọi người biết họ bởi vì mọi người muốn được biết về họ. Và được ngưỡng mộ có nghĩa là họ có tầm ảnh hưởng đến rất nhiều người. Họ có thể làm được rất nhiều điều tốt với điều ​​đó. Alec Lightwood là nguồn cảm hứng của Sunil để trở thành một Shadowhunter. Và cậu, Simon; rất nhiều người đi theo cậu vì họ ngưỡng mộ cậu. Có thể có một chút kỳ quặc lẫn trong sự ngưỡng mộ như vậy, nhưng tôi nghĩ rằng điều đó là tốt. "

"Ồ, với tôi nó không giống vậy," Simon lẩm bẩm. "Ý tôi là, tôi thậm chí không nhớ gì cả. ngay cả. Bạn bè của tôi ấy. Bao gồm cả Alec, người là. . . bạn của tôi mà lại không thích tôi. Họ là những người đặc biệt."

Anh không thể ngầu và đáng tin như Magnus hay Jace. Anh cũng không biết Beatriz nói về cái gì. Ngoài ra, anh cũng cảm thấy đột nhiên hoang mang về việc liệu mọi người có thắc mắc rằng anh có đeo khuyên hay không.

Simon không đeo khuyên. Anh đã từng là một nhạc sĩ ở Brooklyn. Có lẽ anh đã nên đeo khuyên.

Beatriz do dự một chút. Sau đó, cô xé trang giấy mà cô đã viết và cuộn nó thành một nắm. "Cậu cũng là người đặc biệt, Simon," cô nói, và đỏ mặt. "Mọi người biết điều đó."

Simon nhìn vào khuôn mặt đỏ bừng của cô và nhớ rằng George đã nói có người nào đó đã phải lòng anh. Anh suy nghĩ một lúc; đó có thể là Julie, và mặc dù nó có vẻ vừa kỳ lạ vừa tự mãn khi đã thay đổi trái tim của một công chúa Shadowhunter băng giá bằng sự quyến rũ nam tính của anh, anh đã nghĩ Beatriz có lý hơn. Anh và Beatriz là những người bạn thực sự tốt. Beatriz là người thân thiện nhất trong Học viện. Simon sẽ nghẹt thở khi có một cô bạn gái hấp dẫn, cô gái đã phải lòng anh, lại ở Brooklyn.

Lúc này anh cảm thấy chủ yếu là lúng túng. Anh tự hỏi liệu anh có nên kéo Beatriz xuống không.

Julie hắng giọng. "Và chỉ để cậu biết. . . " cô nói" đã có một đống những câu hỏi về cậu. Và cũng có ai đó đã cố gắng để chôm một cái vớ đã sử dụng của cậu và giữ nó như là một chiến tích ".

"Ai lại lấy vớ chứ?" Simon hỏi "Chúng thật gớm ghiếc."

"Chúng tôi không bao giờ nói cho họ bất cứ điều gì," Julie nói. "Và họ có thể hỏi một lần, nhưng họ sẽ không bao giờ hỏi lại." Môi cô cong lại. Cô nhìn giống như một con hổ tóc vàng đang gầm gừ "Bởi vì cậu thực sự là một người của chúng tôi, Simon. Và cậu là bạn của chúng tôi. "

Cô chồm qua bàn và chạm vào tay của Simon. Sau đó, rụt nó lại như thể cô bị bỏng. Beatriz giật lấy tay Julie ngay khi cô rụt tay lại và kéo cô ra khỏi chiếc ghế của mình, hướng tới các góc của căn phòng nơi đặt đồ ăn.

Không ai trong số họ cần thêm thức ăn. Họ mới chỉ chạm đến món hầm của họ. Simon nhìn khi họ đi, và sau đó đứng nói chuyện với nhau bằng những tiếng thì thầm.

"uhm, cả hai người đó có vẻ rầu rĩ một cách lạ lùng."

George tròn mắt. "Thôi nào, Si, đừng có ngốc thế chứ."

"Cậu không có ý. . . " Simon bắt đầu. "là cả hai người - đều thích tôi á?"

Có một sự im lặng kéo dài.

"Không ai trong bọn họ thích cậu sao?", Simon nói. "Cậu phải chỉ ra. Và cậu có một giọng Scotland tuyệt vời "

"Đừng xát vào nỗi đau của tôi. Có lẽ các cô gái sợ tôi. Bởi vì đôi mắt sắc sảo của tôi nhìn thấy quá sâu vào tâm hồn họ "George nói. "Hoặc có thể họ bị đe doạ bởi vẻ đẹp trai của tôi. Hoặc có thể. . . Xin đừng bắt tôi nói về những trở ngại làm tôi cô đơn thêm nữa. "

Cậu nhìn theo Julie và Beatriz với một chút buồn bã. Simon không thể nói liệu George đăm chiêu về Julie hay Beatriz, hay đơn giản là tiếc nuối về tình yêu nói chung. Anh không tưởng tượng được bạn của mình lại tham gia vào một mớ cảm xúc như vậy.

Anh đã bị ngạc nhiên và cảm thấy khó xử. Và anh đã không cảm thấy bất cứ điều gì khác.

Anh đã rất thích Beatriz. Julie thì khủng khiếp, nhưng Julie làm Simon nghĩ đến chị của mình, và anh phải thừa nhận là: Julie khủng khiếp nhưng anh cũng thích cô ấy. Cả hai người đều xinh đẹp, cứng rắn và không đi kèm với một gánh nặng của những ký ức bị mất và những cảm xúc rối bời.

Anh chỉ không hài lòng việc họ thích anh. Anh thậm chí không bị rung động chút nào.

Anh ước, với sự mong mỏi cao độ, rằng Isabelle đã ở đây - không phải là một lá thư, không phải là một giọng nói trên điện thoại, mà là hiện diện ở đây.

Anh nhìn khuôn mặt buồn bã của George và đề nghị: "Cậu có muốn nói về việc khi Magnus và Alec đi, chúng ta sẽ chiếm căn hộ của họ và tự nấu ăn trong nhà bếp nhỏ của riêng của chúng ta không?"

George thở dài. "Có thể được không, Simon, hoặc điều đó chỉ là một giấc mơ quá đẹp? Mỗi ngày sẽ là một bài hát. Tất cả tôi muốn là làm một cái bánh sandwich, Simon. Chỉ cần một chiếc bánh sandwich khiêm tốn với giăm bông, pho mát, có thể thoa một chút. . . oh Lạy Chúa tôi. "

Simon tự hỏi một chút Lạy Chúa tôi mang hương vị gì. George đã đông cứng, muỗng ngậm trên môi, đôi mắt nhìn thẳng vào một điểm phiá trên vai Simon.

Simon quay lại và thấy Isabelle đang đứng trong khung cửa phòng ăn của Học viện. Cô mặc một chiếc váy dài màu sắc sặc sỡ và vòng đeo tay lấp lánh. Thời gian dường như chậm lại, giống như một bộ phim, giống như phép thuật, giống như cô là một thiên thần có thể xuất hiện trong một làn khói lấp lánh để ban điều ước, và mọi điều ước sẽ là về cô.

"Bất ngờ không?" Isabelle nói. "có nhớ em không?"

Simon đứng bận dậy. Anh có thể-đã làm văng cái bát trống của mình qua bàn vào lòng George. Anh sẽ xin lỗi cậu ấy sau vậy.

"Isabelle," anh nói. "Em đang làm gì ở đây vậy?"

"Xin chúc mừng, Simon, đó là một câu hỏi rất lãng mạn," Isabelle nói. "Em có thể nghĩ nó có nghĩa là Không, tôi không nhớ em, và tôi mong nhìn thấy cô gái khác cơ? Nếu vậy, đừng lo lắng về nó. Tại sao phải lo lắng, khi cuộc sống là ngắn ngủi? Đặc biệt là, cuộc sống của anh, vì em định sẽ cắt đầu của anh đi. "

"Anh đang bối rối bởi những gì em đang nói" Simon nói với cô.

Isabelle nhướng mày và mở miệng, trước khi cô có thể nói gì, Simon đã ôm lấy eo và kéo cô vào sát anh, hôn lên đôi môi ngạc nhiên của cô. Môi của Isabelle giãn ra, cuốn lấy anh. Cô vòng tay quanh cổ anh và hôn lại anh, gợi cảm và cởi mở cùng một lúc, một cô gái hấp dẫn và một công chúa chiến binh, tất cả mơ ước trong tưởng tượng của anh đều là một người. Simon lùi lại một chút để nhìn vào đôi mắt đen của Isabelle.

"Anh không nhận ra", Simon nói, "rằng có bất kỳ cô gái khác trên thế giới này ngoài em"

Anh hơi bối rối khi anh nói điều đó. Đó là không phải là một câu nói trơn tru. Đó là sự thành thật tội nghiệp nhất, cố gắng để nói với Isabelle những gì anh nhận ra. Nhưng anh nhìn thấy đôi mắt của Isabelle tỏa sáng như những ngôi sao mới thức dậy trong đêm, cảm thấy cánh tay của cô quanh cổ mình kéo anh xuống để thêm một nụ hôn, và anh tự nghĩ câu nói đó có thể có tác dụng. Sau tất cả, nó đã mang đến cho anh cô gái, người con gái này. Người con gái duy nhất Simon muốn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.