Dạo gần đây, lớp Sanae rất thịnh hành trò bói toán. Đám con gái đứa nào đứa nấy đều chơi bói bài tây, bài tarot, lại còn nghiên cứu cả sách bói chòm sao, nhóm máu.
Sanae cũng vậy, ngày nào cô bé cũng nhờ ai đó bói cho mình rồi reo lên sung sướng. Thế rồi Sanae bắt đầu thấy không thỏa mãn. Cô bé muốn tự mình bói được chứ không phải người khác bói cho thế này.
Khổ nỗi bói bài tây thì Yurie và Nagisa vô địch rồi, còn bài tarot đã có Kotone, người nổi tiếng với biệt danh “thiếu nữ ngoại cảm” làm chủ xị. Bói sao lẫn nhóm máu cũng đều đầy đủ chuyên gia. Nếu không tìm ra trò bói toán nào mới chắc chắn sẽ không thể thu hút mọi người được. Sanae muốn mình phải thật nổi bật cơ.
Nghĩ vậy, cô bé quyết định đi tới hiệu sách. Biết đâu lại tìm được cuốn nào mới ở khu sách bói toán thì sao.
Nhét số tiền tiêu vặt dành dụm bấy lâu vào ví, Sanae bước thoăn thoắt trên đường. Đột nhiên có một chú mèo đen bước qua trước mặt cô.
Sanae dừng hẳn lại. Kaori, người vô cùng am hiểu về các điềm báo có lần đã nói với Sanae nếu mèo đen mà bước qua trước mặt chắc chắn sẽ gặp điều xui xẻo.
Đường này không được rồi. Phải đi đường khác thôi.
Sanae rẽ vào một con hẻm. Vừa mới được mấy bước, cô bé đã đứng khựng lại lần nữa. Con hẻm này đã tối lại còn bẩn. Sâu trong góc hẻm có một cửa hàng nhỏ.
Còn đang ngạc nhiên không hiểu tại sao người ta lại buôn bán ở một chỗ thế này, Sanae càng sốc hơn khi biết đây là một tiệm bánh kẹo. Sao người ta lại mở cửa hàng ở chỗ vắng hoe vắng hoắt thế này nhỉ. Mà không hiểu tiệm này có từ bao giờ? Bên ngoài nhìn cũ kỹ lắm rồi.
Sanae thấy đáng ngờ, nhưng nghĩ cũng chẳng liên quan gì đến mình. Mình cứ lờ nó đi là được. Sanae đang đi tới hiệu sách cơ mà.
Sanae định cứ thế đi qua tiệm bánh kẹo. Ấy vậy mà khi bước đến trước cửa tiệm, chân cô bé cứ ì ra, không thể tiến thêm một bước nào nữa.
Ôi hay thế. Sanae nhận ra cửa hàng này có một sức hút vô cùng mãnh liệt. Tự nhiên cô bé thấy hồi hộp sao đó. Không thể cứ thế mà bước qua được rồi. Phải ghé vào xem thôi.
Sanae ngập ngừng bước vào tiệm bánh kẹo Thiên đường tiền xu. Bên trong cửa tiệm bày đủ các loại bánh kẹo. Loại nào loại nấy dường như đều đang cất tiếng mời gọi cô. Ma thuật đây mà. Sanae thấy phảng phất đâu đó mùi của ma thuật. Toàn thân cô bé nóng bừng vì phấn khích.
“Xin chào quý khách.”
Một giọng nói kỳ lạ âm vang đang gọi Sanae.
Cô bé quay người lại thì bắt gặp một người phụ nữ to lớn. Người này mặc bộ kimono đỏ tím họa tiết đồng xu cổ, trên đầu cài trâm gắn những viên thủy tinh sặc sỡ. Mái tóc người phụ nữ bạc trắng như mây trong khi mặt lại chẳng có lấy một nếp nhăn. Đôi môi tô son đỏ chót khiến người này trông lại càng quyến rũ.
Người phụ nữ này thật bí hiểm. Khí chất của cô ta cũng không phải tầm thường. Nhưng lại hợp với cửa hàng này một cách hoàn hảo.
Sanae còn chưa kịp trấn tĩnh lại, người phụ nữ đã nở nụ cười ngọt ngào.
“Vị khách may mắn hôm nay đây rồi. Quý khách đang tìm thứ gì vậy? Cứ cho ta biết quý khách cần gì nhé.”
Giọng nói của bà chủ tiệm chạm vào tâm can Sanae. Sanae biết rõ mình đang muốn gì.
“Cháu muốn có năng lực bói toán để có thể bói thật giỏi.”
“Ra là vậy. Quý khách muốn sở hữu năng lực nhìn thấu được những lĩnh vực mà mình chưa biết phải không? Vậy quý khách thấy thứ này thế nào?”
Người phụ nữ bất chợt vung ống tay áo, quay người lại, lấy từ trên giá xuống một túi giấy màu đỏ thẫm. Chiếc túi được bọc kín bằng một miếng băng dính giấy màu trắng bên trên có ghi dòng chữ rất to với đường nét mềm mại “Bánh gạo thần Cáo”.
Mắt Sanae dán chặt vào món đồ. Chính là thứ này. Mình muốn có nó. Mình phải có được nó bằng mọi giá.
Sanae cất tiếng, hơi thở dồn dập trong khi vẫn đang nhìn túi giấy đầy thèm thuồng.
“Cái này bao nhiêu tiền vậy ạ?”
“Năm mươi yên. Nhưng ta chỉ nhận đồng xu năm mươi yên thôi. Quý khách có không?”
Nghe người phụ nữ từ tốn hỏi vậy, Sanae vội vàng tìm ví. May mắn làm sao trong ví cô bé có luôn đồng năm mươi yên. Nhận được đồng xu, người phụ nữ tươi cười rạng rỡ.
“Vâng. Đúng nó rồi. Đúng là đồng năm mươi yên của năm Chiêu Hòa thứ bốn mươi chín rồi. Giờ món đồ này là của quý khách... Đừng làm trái những lời phán đấy nhé.”
Người phụ nữ buông câu cuối cùng đầy bí ẩn, nhưng Sanae nào có nghe thấy. Cô còn đang bị cái túi giấy người phụ nữ vừa đưa cho hút mất hồn rồi.
Tuyệt vời! Nó đã là của mình! Mình đã có một món đồ tuyệt hảo!
Sanae vỡ òa vì hưng phấn và vui sướng. Cô bé ngỡ như mình đang bước đi trên mây vậy. Sanae quên biến cả việc mình đang đi tới hiệu sách, cứ thế chạy như bay về nhà.
Sanae lao ngay vào phòng, tỉ mẩn ngắm nghía chiếc túi giấy. Mặt kia của túi đề dòng chữ:
Bánh gạo thần Cáo vô cùng linh nghiệm. Ăn bánh này vào, linh khí của bạn sẽ tăng lên gấp một trăm lần. Và bạn cũng sẽ trở thành giáo sĩ thần Cáo. Còn có cả móc chìa khóa quẻ bói chính xác tuyệt đối đi kèm.
Linh khí sẽ tăng lên gấp một trăm lần cơ à! Ôi, cũng đáng để mong chờ đấy!
Sanae mở túi ra. Bên trong túi có vô số những chiếc bánh gạo trắng. Nhưng không giống bánh gạo thông thường, mấy chiếc bánh gạo này có hình chữ nhật, lại mỏng như lát khoai tây chiên. Mặt bánh rắc đầy vừng đen, trên đó vẽ những ký tự khó hiểu và họa tiết kỳ lạ. Hệt như một miếng bùa chú vậy.
Cô bé vội vàng ăn thử một chiếc.
“Ngon quá!”
Bánh gạo này ngon tuyệt luôn. Mùi thơm phức của vừng cùng vị mặn vừa miệng của muối khiến cô bé không thể cưỡng lại. Bánh lại vừa mỏng vừa giòn, kiểu này Sanae ăn không dừng mồm được mất.
Sanae nhón hết cái này đến cái khác, tới khi túi bánh gạo đầy ắp vơi đi hết mới thôi.
Cô bé còn lục túi xem có sót lại mảnh vụn bánh nào không. Thế nhưng thay vì bánh gạo, tay Sanae lại chạm phải thứ gì đó trơn tuột. Cô vội lấy ra xem, thứ đó được bọc trong túi ni lông nhỏ nhắn.
“Móc chìa khóa?”
Nhắc mới nhớ, đúng là trên túi bánh ghi có móc chìa khóa quẻ bói kèm theo thì phải. Hẳn là thứ này rồi. Sanae lấy móc chìa khóa ra khỏi túi ni lông.
Chiếc móc chìa khóa hình ống bát giác trông đến là kỳ lạ. Nó to cỡ ngón tay cái người lớn. Lớp sơn ngoài màu đỏ tươi. Phần trên ống có một lỗ nhỏ. Khi Sanae lắc chìa khóa, nó phát ra tiếng lộc cộc, lạo xạo. Như thể có vô số thứ ở bên trong vậy. Cô bé thử dốc ngược chiếc móc rồi rung lên nhưng chẳng có gì rơi ra từ cái lỗ ấy cả.
Rốt cuộc phải làm sao đây?
Đang lúc bối rối bỗng Sanae phát hiện ra bên trong túi ni lông có một mảnh giấy gấp nhỏ. Đoán chừng ấy chính là giấy hướng dẫn sử dụng, Sanae bèn lấy ra xem thử. Và cô bé đã đoán đúng.
Móc chìa khóa quẻ bói. Đây là dụng cụ ma thuật của thần Cáo mà chỉ người nào từng ăn Bánh gạo thần Cáo mới có thể sử dụng thành thạo. Hãy đọc câu hỏi thành tiếng, cuối cùng niệm câu “Thuận theo lời thần Cáo ạ!” rồi gieo quẻ bói. Thần Cáo sẽ trả lời mọi câu hỏi của bạn thông qua quẻ bói. Tuy nhiên, phải tuyệt đối làm theo những lời ghi trong quẻ bói. Nếu không coi như bạn đã thất lễ với thần Cáo. Và khi ấy bạn sẽ bị giáng tội.
Ra là vậy. Phải nói điều mình muốn biết truớc rồi mới lắc ống lên. Mình phải thử xem sao mới được.
“Xem nào. Liệu ngày mai con có bị cô giáo gọi lên bảng không ạ? Xin hãy cho con biết. Thuận theo lời thần Cáo ạ!”
Nói dứt lời, Sanae lắc chiếc móc chìa khóa quẻ bói.
Cạch! Lần này Sanae vừa lắc có một lần, từ trong lỗ đã rơi ra thứ gì đó nhìn như cái que. Trên thân que có ghi những chữ cái nhỏ xíu vừa đủ để đọc được.
Chỉ có độc một chữ “Có”.
“Ôi trời, không thể tin được! Xem nào. Vậy, con sẽ bị gọi vào tiết nào ạ? Thuận theo lời thần Cáo ạ!”
Cạch! Lại một que nữa rơi ra. Lần này trên đó ghi chữ “Số”.
“Số? Số học á? Ôi, tiêu rồi!”
Sanae tức tốc lấy bài tập số học ra. Thần Cáo đã bảo bị gọi thế, mình phải làm bài tập cho tử tế mới được. Không thì ê mặt chết.
Nhưng Sanae lại kém môn này lắm. Phải mất một lúc cô bé mới làm xong câu đầu tiên, tới câu thứ hai Sanae đã muốn bỏ cuộc luôn rồi.
Sanae bất chợt nảy ra một ý. Đúng rồi. Móc chìa khóa quẻ bói này biết đâu lại dùng được cho cả bài tập cũng nên?
“Đáp án câu đầu tiên của bài tập số học hôm nay là gì ạ? Thuận theo lời thần Cáo ạ!”
Câu trả lời là “bảy mươi bảy”. Giống hệt đáp án “77” mà Sanae vất vả mãi mới giải ra.
Không sai chút nào! Đúng là thật rồi! Quẻ bói chuẩn quá!
Phấn khích tột độ, Sanae dùng quẻ bói để giải quyết hết số bài tập. Làm bài xong đâu vào đấy, cô bé còn hỏi móc chìa khóa nhiều chuyện khác nữa.
“Ngày mai con nên mặc đồ gì ạ?”
“Màu xanh.”
“Ngày mai có xảy ra chuyện gì không hay ở trường không ạ?”
“Có.”
“Chuyện không hay đó là gì vậy ạ?”
“Rơi.”
“Rơi... Cái gì rơi cơ ạ?”
“Lưới.”
“Lưới... Lưới đó sẽ rơi ở đâu vậy ạ?”
“Chuyển động.”
“... Liệu có phải sân thể thao không nhỉ? Vậy thì lưới ở đây có khi là mạng nhện rồi. Nhưng bị mạng nhện rơi trúng thì cũng không có gì đáng nói lắm. Chậc, kệ vậy. Mình nên hỏi chuyện khác thì hơn...”
Cứ thế, Sanae gieo quẻ rồi nhận được mọi câu trả lời.
Ngày hôm sau, Sanae diện nguyên cây xanh đến trường - quần bò, áo cộc tay cùng kẹp tóc màu xanh. Trống ngực cô bé đập rộn ràng. Tất nhiên cô bé cũng không quên mang theo chiếc móc chìa khóa quẻ bói.
Lúc Sanae tới lớp thì Ueno đã ở đó rồi. Sanae vốn hơi có cảm tình với cậu bé này.
Nhìn thấy Sanae, mặt Ueno lộ rõ vẻ bất ngờ.
“Chào. Cậu thích Ocean King đấy à Noda?”
Đột nhiên được bắt chuyện, Sanae thoáng bối rối. Mãi cô bé mới hiểu hóa ra Ueno đang nói về chiếc áo cộc tay mình đang mặc.
Chiếc áo cộc tay màu xanh in hình logo và nhân vật chính của bộ phim hoạt hình Ocean King này thực ra là của anh trai Sanae. Sanae không có quần áo màu xanh nên cô bé đã lén mượn nó từ tủ đồ của anh.
Sanae còn nghĩ chiếc áo trông thật chẳng ra sao vì nó rộng thùng thình, nhưng cũng may cô đã làm đúng như lời quẻ bói phán. Nhờ vậy cô mới có cơ hội nói chuyện với Ueno.
Sanae gật đầu.
“Ừm. Tớ thích lắm. Nhất là nhân vật này.”
“Thật hả? Tớ cũng thích Deidara nhất đấy. Tớ thích cả Magora nữa. Năng lực đặc biệt của cậu ta quá siêu đi!”
“Ừ. Chuẩn chuẩn!”
Sanae vừa gật gù hưởng ứng, vừa nghĩ bụng về nhà phải tìm hiểu ngay mọi thứ về Ocean King mới được. Mãi mới có cơ hội thân thiết với Ueno thế này. Không thể bỏ lỡ nó được.
Tiết thứ hai là tiết số học. Đúng như lời tiên tri của quẻ bói, Sanae bị thầy giáo gọi lên bảng. Cũng may quẻ bói đã cho cô bé biết hết đáp án nên Sanae cứ thế trả lời trơn tru. Đương nhiên bài tập về nhà cũng không sai câu nào.
Sau đó là giờ thể dục. Hôm nay lớp Sanae sẽ học bóng rổ. Lớp chia làm bốn đội, thay phiên nhau thi đấu.
Sanae ở đội C, phải một lúc nữa mới đến lượt đội cô bé thi đấu. Sanae đang xem đội A và B thi đấu thì lời cảnh báo của quẻ bói ngày hôm qua vang lên trong đầu.
Hôm nay sẽ xảy ra chuyện chẳng lành. Lưới, rơi, ở nơi chuyển động.
Cô vẫn thắc mắc mãi về quẻ bói đó, nhưng giờ đột nhiên mọi thứ đã trở nên ăn khớp với nhau. Nơi chuyển động chính là nhà thể chất này. Lưới là lưới bóng rổ. Chắc chắn cái khung bóng sẽ rơi xuống, không thể nhầm được.
Đúng lúc đó Ueno giành được bóng và đang chạy về phía khung lưới. Nếu cái khung to đùng đó rơi xuống trúng đầu Ueno, cậu ấy sẽ chết mất!
Sanae thất thần, đứng bật dậy và hét lên.
“Đừng! Tránh xa chỗ đó ra!!”
Nghe thấy tiếng thét đột ngột của Sanae, mọi người đều đứng khựng lại vì ngạc nhiên. Anh mắt tất cả đổ dồn vào Sanae khiến cô bé ngượng ngùng, mặt đỏ lựng cả lên. Thầy giáo chạy đến chỗ cô.
“Em sao thế, Noda? Sao tự nhiên lại hét toáng lên như vậy.”
“Em, em xin lỗi. Nhưng mà tại vì chỗ đó nguy hiểm lắm ạ! Cái khung đó sẽ rơi xuống. Vì thế mọi người nên tránh xa nó ra!”
“Em nói cái khung rơi à? Sao có thể thế được...”
Đúng lúc đó, một tiếng ầm chấn động vang lên, cái khung bóng rổ rơi từ trên tường xuống đất. Nó đổ rầm xuống sàn và chỉ cách chỗ Ueno đứng khoảng mười xăng ti mét.
Sau đó mọi người đều nhộn nhạo cả lên. Người của bên lắp khung và hiệu trưởng tức tốc tới nhà thể chất. Lớp Sanae phải trở về lớp, học giờ tự quản. Thế nhưng chẳng ai có tâm trí đâu mà học cả. Bạn bè túm tụm vây quanh Sanae, thi nhau hỏi xem tại sao cô bé lại biết cái khung sẽ rơi.
Sanae chậm rãi tiết lộ.
“Thực ra, tớ đã bói quẻ đấy.”
“Bói quẻ? Là sao? Cậu cũng bắt đầu bói toán rồi đấy hả?”
“Ừ. Tớ đang bói bằng thứ này. Chuẩn lắm.”
Sanae lấy chiếc móc chìa khóa quẻ bói ra khoe. Nhưng mọi người lại không mấy hào hứng, ai nấy đều tỏ vẻ chán ngán. Sanae cảm thấy bực mình.
“Thật đấy, chuẩn lắm. Chiếc móc chìa khóa quẻ bói này đã báo trước về sự cố lúc nãy đấy. Phải rồi. Các cậu muốn bói gì, tớ bói cho.”
* * *
Chẳng mấy chốc, trò bói toán của Sanae nổi tiếng khắp nơi. Cứ đến giờ nghỉ hoặc sau khi tan học, cả những học sinh lớp khác cũng tới nhờ cô xem bói. Sanae bói bách phát bách trúng, thành ra tên tuổi ngày càng nổi như cồn.
Sanae đã đạt đến đỉnh cao bói quẻ. Mọi người tôn thờ gọi cô là Thánh phán Sanae. Cô bé cảm thấy thật tuyệt làm sao. Ước muốn được nổi bật của Sanae đã trở thành hiện thực một cách ngoạn mục.
Nhưng mặc dù ước muốn đã trở thành hiện thực, Sanae lại trăn trở vì một mối bất an khác. Nếu ai đó cũng mua được chiếc móc chìa khóa quẻ bói từ tiệm Thiên đường tiền xu thì Sanae biết phải làm sao.
Người duy nhất sở hữu chiếc móc chìa khóa quẻ bói chỉ có thể là Sanae mà thôi. Nhất định phải thế.
Sanae quyết định sẽ đi tới tiệm bánh kẹo nọ, nói chuyện trực tiếp với bà chủ tiệm. Cô bé sẽ bảo với bà chủ tiệm rằng cho dù bạn khác có muốn mua Bánh gạo thần Cáo kèm móc chìa khóa quẻ bói đi chăng nữa cũng nhất định đừng bán. Cô phải nhờ bà chủ tiệm thế mới được.
Ấy vậy mà, Sanae không tài nào tìm ra tiệm bánh kẹo đó nữa. Rõ ràng cô bé đi đúng đường, vậy mà tiệm bánh kẹo đó đã biến mất không dấu vết. Có vẻ họ đã chuyển đi chỗ khác mất rồi.
Nhưng Sanae quyết không từ bỏ. Sanae sẽ tìm cho ra nơi họ chuyển đến. Và thế là cô bé đã hỏi chiếc móc chìa khóa quẻ bói.
“Làm ơn hãy cho con biết Thiên đường tiền xu ở đâu.”
“Không.”
“Thiên đường tiền xu đã biến mất rồi hay sao ạ?”
“Không.”
“Vậy là cửa tiệm vẫn đang ở đâu đó phải không ạ?”
“Đúng.”
“Nhưng người lại không thể cho con biết sao?”
“Đúng.”
“Tại sao vậy ạ?”
“Không có.”
“Không có cái gì cơ ạ?”
“Vận may.”
Sanae bắt đầu mất kiên nhẫn. Quẻ bói nói không có vận may thế là ý gì chứ?
“Nhất định con phải đến cửa tiệm đó! Xin hãy giúp con tới đó!”
“Không.”
“Tại sao lại không được chứ!”
“Xui xẻo.”
“Tức là nếu con đi tìm cửa tiệm ấy thì sẽ gặp chuyện chẳng lành sao?”
“Xui xẻo.”
“Rốt cuộc xui xẻo nghĩa là sao chứ!”
“Xui xẻo.”
Sau đấy cho dù Sanae có hỏi gì đi chăng nữa, chiếc móc chìa khóa quẻ bói cũng chỉ cho ra duy nhất que “Xui xẻo”. Cứ như thể nó đang chống đối lại Sanae vậy.
Sanae bực bội nhét chiếc móc chìa khóa vào túi.
Không nói thì thôi. Không khiến nữa. Tự mình sẽ tìm ra cho mà xem. Nhất định tiệm bánh kẹo đó chỉ ở đâu đấy quanh đây thôi. Do mình lẫn lộn giữa các con phố thôi. Chắc chắn nó ở gần đây.
Thế rồi Sanae tự đi tìm. Lần này chỉ chưa đầy một phút cô đã tìm thấy Thiên đường tiền xu. Tiệm bánh kẹo nhỏ vẫn toát lên vẻ cũ kỹ. Tấm biển bên ngoài đề “Trạm vận chuyển tiền xu[1]”. Không thể nhầm được. Chính là cửa tiệm đó.
“Đã bảo mà! Chắc chắn là có mà!” Sanae thở hổn hển, phi như bay tới cửa tiệm.
“Xin chào quý khách.”
Người đang tươi cười bước ra tiếp đón cô không phải người phụ nữ lần trước. Người phụ nữ này trẻ hơn, dáng người cũng thon thả hơn. Người này mặc bộ kimono màu đen cùng những họa tiết quả cầu lửa đỏ rực.
Sanae thấy nhẹ nhõm hẳn vì người này trông dễ gần hơn người phụ nữ lần trước nhiều. Người phụ nữ này chắc sẽ dễ nhờ vả đây. Cô mạnh dạn mở lời.
“À, chẳng... chẳng là, hôm trước, cháu đã mua Bánh gạo thần Cáo ở đây...”
“Chà, cảm ơn quý khách. Vậy nên quý khách mới lại ghé thăm cửa tiệm phải không?”
Người phụ nữ nở nụ cười tươi rói. Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười ấy, Sanae càng không thốt nên lời. Cái suy nghĩ nhờ dân buôn bán đừng bán đồ của họ mới thật điên rồ làm sao.
Sanae còn đang ngập ngừng chưa biết mở lời thế nào thì người phụ nữ đã lên tiếng.
“Tiếc quá, hôm nay Bánh gạo thần Cáo đã bán hết mất rồi. Thay vào đó chúng tôi có món này. Không biết quý khách có thích không?”
Đoạn người phụ nữ đưa cho Sanae xem chiếc lon trông như hộp diêm nhỏ. Bên trên vẽ hình chiếc gương và viên ngọc hình dấu phẩy, có ghi chữ “Lon kẹo nữ phù thủy”.
Vừa nhìn thấy, Sanae đã muốn có món đồ này ngay lập tức. Lon kẹo nữ phù thủy, nghe tên đã thấy tuyệt rồi. Cô bé nhận ra những món bánh kẹo ở đây không hề tầm thường chút nào. Chỉ riêng chiếc móc chìa khóa tặng kèm Bánh gạo thần Cáo đã sở hữu năng lực tuyệt vời ấy. Không biết món kẹo này còn có sức mạnh chừng nào.
Người phụ nữ bắt đầu giải thích về món kẹo cho Sanae, người đang thèm thuồng tới độ sắp rớt nước miếng.
“Chiếc lon này là nơi trú ngụ của linh hồn một nữ phù thủy vĩ đại. Có thứ này rồi sẽ chẳng cần bất cứ dụng cụ bói toán nào nữa. Chỉ cần quý khách cho chiếc lon vào túi, nữ phù thủy trong lon sẽ nói cho quý khách nghe những lời tiên đoán.”
“Thật, thật vậy ạ?”
“Đúng thế. Nó sẽ giúp cháu như đã có được năng lực thần linh thứ thiệt vậy.”
Năng lực thần linh thứ thiệt. Đó chính là năng lực mà Sanae thật sự muốn có. Thật ra, cô đã chán ngấy việc cứ phải hỏi chiếc móc chìa khóa quẻ bói từng câu một, sau cùng còn phải lặp đi lặp lại “Thuận theo lời thần Cáo ạ!” rồi. Còn gì tuyệt hơn là bói toán mà không cần dùng tới dụng cụ chứ.
“Cháu sẽ mua nó! Bao nhiêu vậy ạ?”
“Một nghìn yên.”
Sanae chẳng buồn chần chừ đưa ngay tờ một nghìn yên ra, hớn hở nhận lấy Lon kẹo nữ phù thủy.
“Cháu mở nắp lon ra xem thử được không ạ?”
“Được chứ, tất nhiên rồi. Quý khách hãy xem thử khuôn mặt nữ phù thủy bên trong đi.”
Không biết nữ phù thủy trong lon trông sẽ thế nào nhỉ? Sanae hồi hộp mở nắp. Bên trong lon chứa đầy một thứ chất lỏng đặc quánh màu bạc. Trông cứ như kẹo mạch nha màu bạc vậy. Sanae nhòm vào trong, bỗng cô bé thấy một khuôn mặt nổi lên giữa đống chất lỏng.
Đây là nữ phù thủy sao? Sanae gí mặt sát hơn nữa. Thế rồi cô bé giật mình hoảng hốt.
“Là, là cháu ư?”
“Chính là ngươi đó.”
Sanae trong lon thì thầm đáp lại và há to miệng, nuốt chửng Sanae bên ngoài trong chớp mắt.
Lon kẹo nữ phù thủy rơi cạch xuống sàn.
Không còn ai ở đó nữa. Chẳng thấy bóng dáng Sanae hay người phụ nữ kia đâu cả. Đến cả tiệm bánh kẹo cũng biến mất.
Thay vào đó, một thần Cáo nhỏ bé già nua hiện ra.
Còn có cả một chiếc cổng đền sơn đỏ đã phai màu. Và một ngôi đền nhỏ nhắn như nhà búp bê. Cùng bức tượng thần Cáo bé xíu tựa hồ nằm gọn trong lòng bàn tay. Mặt thần Cáo còn lộ rõ nét cười hả hê khoái trá.
Lúc này, ai đó chậm rãi bước ra từ trong bóng tối.
Đó chính là Beniko, bà chủ Thiên đường tiền xu. Beniko nhặt Lon kẹo nữ phù thủy lên, lẩm bẩm vẻ tiếc nuối.
“Vị khách này ngốc quá. Lại làm trái lời phán của thần Cáo. Đã được cảnh báo rồi mà vẫn tự ý tìm đến Thiên đường tiền xu. Mà lần này thần Cáo đúng là đã nổi giận thật rồi. Ngài còn tự mình ra mặt trừng phạt... Cũng đành vậy. Từ giờ ta đành phải tận dụng nhóc như một món hàng của tiệm bánh kẹo thôi. Không sao đâu. Chắc chắn lúc nào đó sẽ lại có một vị khách cần đến Lon kẹo nữ phù thủy thôi. Hãy yên ngủ cho đến lúc đó nhé.”
Nói xong, bà chủ khẽ khàng nhét Lon kẹo nữ phù thủy đang giam giữ Sanae vào trong túi ngực.
* * *
Noda Sanae. Mười hai tuổi. Cô bé có đồng năm mươi yên của năm Chiêu Hòa thứ bốn mươi chín.
❀ ❀ ❀
[1] Thiên đường tiền xu chữ Hán là 銭天堂 (Zenitendou), còn Trạm vận chuyển tiền xu cũng được đọc là Zenitendou nhưng chữ Hán lại là 銭転堂.