A!
Vô tình đưa mắt nhìn sang bên phải, Daiki như nín thở.
Bên kia đường có một người phụ nữ đang đi bộ. Người phụ nữ ấy cao ráo, thân hình to lớn. Mái tóc người này bạc trắng nhưng khuôn mặt đầy đặn trẻ trung, không có lấy một nếp nhăn. Người phụ nữ mặc bộ kimono màu tím đỏ họa tiết đồng xu cổ, cầm chiếc túi xách lớn, nhàn nhã tản bộ.
Kia rồi!
Mắt Daiki sáng rực lên.
Daiki vốn là nhân viên của một văn phòng thám tử nhỏ. Gọi là văn phòng thám tử nhưng hễ có người nhờ thì việc gì công ty gã cũng làm. Nào là tiêu diệt tổ ong bắp cày, tìm mèo thất lạc, mở khóa két sắt của người bà quá cố. Cũng chẳng khác văn phòng đa năng là mấy.
Và từ cách đây một tháng, gã đang tìm người. Khách hàng là một cậu thanh niên tên Kitajima. Cậu ta đeo khẩu trang che mặt nhưng chỉ cần nhìn lướt, Daiki đã biết cậu ta là típ người khó ưa. Kiểu người kiêu căng, hay khinh thường người khác. Nhưng khách hàng là thượng đế. Daiki quyết định sẽ lịch sự lắng nghe câu chuyện của cậu ta.
“Tôi cần tìm người.”
Kitajima hất hàm nói.
“Người phụ nữ này kinh doanh một tiệm bánh kẹo dơ dáy tên Thiên đường tiền xu. Tôi không rõ tên cô ta là gì. Một bà cô. Mặt có vẻ trẻ trung nhưng tóc bạc trắng. Thân hình to lớn đồ sộ. To hơn cả anh đấy, lại còn béo nữa. Ngoài ra chắc chắn cô ta hay mặc kimono. Lần tôi gặp cô ta mặc bộ kimono đỏ tím hoa văn đồng xu cổ.”
“Anh có thể cho tôi biết thông tin chi tiết hơn được không?”
“Sao hả? Bằng đó vẫn chưa đủ hay sao?”
Kitajima rướn người về trước, mắt nhìn chòng chọc.
“Tôi nghĩ vậy là đủ rồi đấy. Anh cứ gặp là biết. Người phụ nữ này nhìn một lần sẽ nhận ra ngay. Nổi bần bật luôn. Cứ tìm cho tôi đi. Mắt bao lâu cũng được. Phải tìm bằng được chỗ cô ta ở cho tôi. Không thì tìm điểm yếu của cô ta cũng được. Tôi sẽ trả tiền.”
Từ ánh mắt đến giọng nói của Kitajima đều tràn ngập hận thù.
Daiki chỉ biết than thầm. Tên này hẳn là lưu manh rồi. Chắc chắn hắn định giở trò xấu xa với người phụ nữ kia. Có điều nói gì thì nói đây vẫn là công việc của Daiki. Gã đành phải nhận lời.
Suốt một tháng sau đó, Daiki đi điều tra nghe ngóng khắp nơi.
Một người phụ nữ cao hơn cả đàn ông, tạng người to lớn, tóc bạc. Nếu đúng như những gì Kitajima nói thì kiểu người này rất hiếm. Nhất định người nào gặp qua sẽ nhớ ngay. Daiki cũng biết cả tên cửa hàng rồi. Chắc sẽ chẳng khó khăn gì đâu. Gã đã nghĩ vậy nhưng... cuộc tìm kiếm lại chìm trong vô vọng.
“Tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào như vậy.”
“Ở đây chẳng có tiệm bánh kẹo nào tên Thiên đường tiền xu cả.”
Daiki hỏi ai cũng chỉ nhận được câu trả lời như vậy.
Ngày qua ngày, mỗi lúc Daiki lại nôn nóng hơn. Sao không tìm được? Tại sao chẳng có lấy một manh mối nào? Những bức email và những cú điện thoại giận dữ “Vẫn chưa tìm thấy à!” tới tấp của Kitajima thực sự khiến Daiki suy sụp tinh thần.
Chẳng thế mà, khi bắt gặp người phụ nữ hoàn toàn khớp với những điều kiện đó, Daiki chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên vì phấn khích và vui mừng.
Đúng rồi. Đúng người phụ nữ đó rồi, không thể lẫn đi đâu được.
Daiki lập tức bám theo. Người phụ nữ cứ thế đi một mạch không dừng. Chị ta đi rất thong thả nhưng lại không giống tản bộ mà trông như đang đi tới nơi nào đó thì đúng hơn.
Chị ta đang đi về nhà sao? Hay là đi đến tiệm Thiên đường tiền xu? Hoặc cũng có thể chị ta đang phải đi tới đâu đó vì có việc hệ trọng.
Daiki thận trọng bám theo.
Cuối cùng chị ta ghé vào một siêu thị. Một siêu thị bình thường như bao nhiêu siêu thị khác.
“Ra là đi mua đồ à?”
Daiki cũng đi vào theo.
Chị ta đang đứng ở trong góc quầy thu ngân. Hình như người này vào đây không phải để mua đồ.
Daiki cố gắng tiến lại gần người phụ nữ một cách tự nhiên nhất có thể.
Chị ta đang đứng trước một máy bán đồ chơi. Trông nó giống y máy bán hàng tự động cỡ nhỏ vậy. Trong hộp kính có vô số quả cầu nhỏ, chỉ cần cho tiền xu vào và quay cần gạt, những quả cầu chứa đồ chơi, thẻ, bánh kẹo sẽ rơi ra ngoài.
Daiki lén lút quan sát thì thấy người phụ nữ nhấc nắp hộp kính lên, lấy thứ gì đó từ túi xách bỏ vào bên trong. Hóa ra chị ta đang cho thêm quả cầu đồ chơi vào máy.
Khi hộp kính đã đầy, chị ta đóng nắp lại. Sau đó, quay ra nhìn Daiki.
Người phụ nữ nở nụ cười bí hiểm như muốn nói với Daiki, “Ta biết hết cả đấy”.
Người này biết gã đang nhìn mình!
Daiki giật bắn mình. Gã định lờ đi song không tài nào rời mắt sang chỗ khác được.
Người phụ nữ đi về phía Daiki đang đứng như trời trồng. Rồi lúc đi ngang qua gã, chị ta khẽ cất tiếng thì thầm.
“Đây là máy bán đồ chơi trứ danh của tiệm Thiên đường tiền xu đấy. Hy vọng nó sẽ giúp ích được cho quý khách, vị khách may mắn của ngày hôm nay.”
Giọng nói chị ta ngọt ngào mà thâm thúy.
Thân thể bất động của Daiki cuối cùng cũng trở lại bình thường. Gã quay lại nhìn thì không thấy bóng dáng người phụ nữ đâu nữa. Daiki hối hả chạy ra khỏi siêu thị tìm nhưng vô ích. Gã đã hoàn toàn mất dấu người phụ nữ kia.
“Chết tiệt!”
Daiki buột miệng chửi thề. Sao gã có thể sơ suất như vậy được chứ.
Bực bội với chính mình, Daiki quay lại siêu thị. Gã tò mò về chiếc máy bán đồ chơi mà người phụ nữ ấy chạm vào.
Chiếc máy bán đồ chơi nằm trơ trọi ở góc siêu thị. Trên hộp kính có ghi dòng chữ khổ lớn “Máy bán đồ chơi hữu dụng. Xin dành tặng những món đồ chơi hữu dụng này cho quý khách đang cần. Hãy vui vẻ chờ đón xem thứ gì sẽ rơi ra. Thiên đường tiền xu hân hạnh mang tới cho quý khách sản phẩm cao cấp này. Hôm nay giá mỗi lần quay là một trăm yên.” Đột nhiên Daiki muốn thử chơi xem sao. Gã rất muốn sở hữu những món đồ chơi hữu dụng này. Cứ như thể gã vừa quay lại làm trẻ con vậy. Ngay cả việc để mất dấu người phụ nữ kia gã cũng quên mất tiêu rồi.
Daiki vội lấy đồng một trăm yên từ trong ví ra. Thế nhưng, gã không thể nhét đồng một trăm yên này vào máy được. Như thể chiếc máy bán đồ chơi đang từ chối đồng xu của gã vậy.
Cực chẳng đã, gã đành cho đồng một trăm yên khác vào. Lần này thì đồng xu chui tọt vào trong luôn.
Một giọng nói ngọt như mía lùi phát ra từ chiếc máy bán đồ chơi.
“Xin chúc mừng. Chúng tôi xin nhận đồng xu của ngày hôm nay, đồng một trăm yên của năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi hai. Mời quý khách quay cần gạt.”
Daiki hồi hộp quay cần gạt.
Lách cách.
Một hộp cầu rơi ra cùng một tiếng động lớn. Trông nó chẳng khác nào một quả bóng lớn.
Trong này có thứ mình muốn!
Daiki tách quả cầu làm đôi. Bên trong là mười tấm giấy dày dặn tròn xoe. Ra là những tấm thẻ Menko.
Menko là trò chơi vô cùng đơn giản. Chỉ cần đập tấm thẻ Menko của mình lên tấm thẻ Menko của đối phương đang ở sẵn dưới mặt đất. Nếu lật được thẻ của đối phương lên thì tấm thẻ đó sẽ thuộc về mình. Thắng thua được phân định rạch ròi dựa trên việc lấy hay bị lấy thẻ, nên trò này mang tính giải trí rất cao.
Hồi nhỏ Daiki cũng hay chơi trò này. Mỗi lần bị đối thủ cướp mất tấm thẻ yêu thích, Daiki lại ra sức luyện tập để giành lại. Daiki thực sự ngạc nhiên vì giờ mà người ta vẫn còn sản xuất mấy cái thẻ này.
Có điều mấy tấm thẻ Menko này hơi khác. Bình thường thẻ sẽ có nhiều họa tiết hoặc hình ảnh của mấy vị anh hùng nhưng trong số mười tấm thẻ này, có đến chín tấm trắng xóa. Chỉ duy nhất một tấm có vẽ hình. Đặc biệt lại là hình vẽ một ác quỷ với khuôn mặt đáng sợ.
Daiki nhìn kỹ hơn thì thấy một tờ giấy giống như hướng dẫn sử dụng được gấp gọn bên trong. Tờ giấy có ghi:
Ây dà ây dà, bạn đã quay trúng món đồ này chứng tỏ bạn đang gặp rất nhiều áp lực phải không? Có phải bạn đang bị một kẻ đáng ghét nào đó làm phiền? Và bạn rất muốn cho hắn một hài học? Vậy hãy cứ để thẻ Menko ra tay giúp bạn. Cách làm rất đơn giản. Trước tiên, viết họ tên của kẻ mà bạn muốn trả đũa lên một tấm thẻ trắng. Sau đó dùng tấm thẻ ác quỷ đánh lật nó lên. Và thế là, bạn đã trả đũa thành công!
Daiki đọc đi đọc lại tờ hướng dẫn sử dụng.
Dùng mỗi thẻ Menko này mà trả thù được kẻ mình ghét ư? Có thật không vậy? Không không, chẳng có lẽ nào.
Bụng nghĩ vậy nhưng chẳng hiểu sao Daiki không nỡ vứt bỏ đống thẻ. Mấy tấm thẻ Menko trả đũa này sở hữu sức hút vô cùng lạ kỳ, khiến trái tim Daiki lưu luyến không rời.
Cuối cùng, Daiki bỏ mấy tấm thẻ vào túi. Khi nào muốn giải khuây, gã sẽ chơi thử.
Vừa ra khỏi siêu thị, điện thoại của Daiki bất ngờ đổ chuông. Gã nghe máy, người gọi là Kitajima.
“Tôi, Kitajima đây. Sao rồi? Việc điều tra ấy? Anh tìm thấy cô ta rồi chứ?”
“À, chưa, à, vâng. Việc đó, chẳng là, tôi đã tìm thấy người giống như mô tả, nhưng chưa xác định được nơi ở và địa chỉ cửa hàng.”
“Ý anh là sao? Tìm thấy rồi mà lại chưa xác định được là sao? Có phải anh để mất dấu cô ta không? Hả? Chắc chắn là thế rồi!”
Sau đó, Daiki bị Kitajima mắng như tát nước vào mặt.
“Mày đùa tao đấy à! Tao là khách hàng đấy! Tao trả tiền cơ mà! Tìm ngay cho tao chỗ ở của mụ kia! Đồ vô dụng!”
Điện thoại ngắt cái rụp.
Daiki tức điên lên được. Gã giận tới nỗi trước mắt toàn một màu đỏ.
Hôm đó, ngay cả khi về tới nhà rồi, cơn giận của gãvẫn không nguôi.
Cũng chẳng phải gã chưa từng bị khách hàng mắng nhiếc. Nhưng tên Kitajima này khiến gã không thể chịu nổi. Có lẽ bởi vì gã cảm nhận quá rõ ràng ác ý của hắn.
Tên Kitajima đó là kẻ xấu. Chắc chắn hắn muốn biết chỗ ở của người phụ nữ kia để hại chị ta đây mà. Khốn kiếp! Gã không thèm nghe lời tên khốn đó nữa. Tôi có phải thằng ngốc đâu. Hắn nghĩ hắn là ai! A, thật muốn cho hắn biết tay quá!
Gã bồn chồn bước qua bước lại khắp phòng. Bất chợt, gã nhớ đến Menko trả đũa.
Đúng rồi! Phải dùng nó xem sao! Chắc cũng chẳng có tác dụng gì đâu, nhưng chí ít tâm trạng mình sẽ khá hơn!
Daiki vội vàng lấy Menko trả đũa ra, viết chữ “Kitajima” lên một tấm Menko trắng. Tiếp đó, gã đặt tấm thẻ lên sàn nhà, rồi mới cầm tấm Menko vẽ hình ác quỷ.
Được rồi, mình sẽ trả thù tên Kitajima bằng thứ này.
Daiki dùng hết sức bình sinh đập tấm Menko ác quỷ xuống sàn.
Phải đến hai mươi năm rồi gã mới lại chơi Menko, nhưng gã vẫn nhớ bí quyết chơi trò này.
Phật!
Tấm Menko trắng bị lật lên chỉ với một lần đập. Khoảnh khắc đó, Daiki như nghe thấy một tiếng cười lớn.
Daiki nhìn tấm Menko lật ngửa tựa hồ vừa tỉnh cơn mê. Gã cảm thấy sảng khoái vô cùng. Cơn giận lúc nãy đã bay biến đi đâu hết.
“Menko giải tỏa xì trét tốt thật đấy!”
Vừa lẩm bẩm, Daiki vừa thu dọn đống Menko, sau đó đi tắm. Tắm xong, gã vừa uống bia vừa xem tivi.
Đúng lúc đó trên bản tin, một nữ phát thanh viên xinh đẹp bắt đầu đưa tin.
“Tin chúng tôi vừa nhận được. Anh Kitajima Noriyuki, nhà tạo mẫu tóc lôi cuốn từng khuấy đảo cộng đồng một thời. Tuy nhiên, chắc hẳn nhiều người còn nhớ sau khi hành vi ăn cắp mẫu tóc của học trò và chặt chém khách hàng của anh ta bị phát giác, người này đã từ một nhà tạo mẫu tóc lôi cuốn biến thành nhà tạo mẫu tóc lừa đảo người người khinh miệt. Anh Kitajima vừa mới gặp tai nạn giao thông.”
Bức ảnh người thanh niên chình ình giữa màn hình. Daiki dán mắt vào bức ảnh ấy.
Đôi mắt này. Không thể nhầm được. Chính là tên Kitajima.
Daiki bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Có lẽ nào Menko trả đũa đã thực sự phát huy tác dụng? Vậy là tại mình dùng Menko nên hắn mới chết sao? Nếu vậy thì phải làm thế nào bây giờ!
Gã còn đang mông lung suy nghĩ vậy thì nữ phát thanh viên tiếp tục nói.
“Theo lời nhân chứng kể lại, chiếc xe chở anh Kitajima đột nhiên lạng khỏi đường, tăng tốc và đâm vào một bồn hoa nên bị lật ngửa. May mắn là chiếc xe đã không đâm vào ai khác, bản thân anh Kitajima cũng không bị thương gì nghiêm trọng. Tuy nhiên, anh Kitajima liên tục nói những lời khó hiểu như ‘Tại mụ ta! Tại con mụ ở tiệm bánh kẹo đó! Chính bánh kẹo của mụ đã khiến ta thành ra thế này!’”
Tivi chuyển sang mục quảng cáo, nhưng tâm trí Daiki đã chẳng còn ở đó nữa rồi.
Đúng là Menko trả đũa rồi. Chính nó đã gây nên chuyện này. Chẳng may mà sử dụng thứ đó sai cách, không biết hậu quả sẽ khủng khiếp thế nào. Phải vứt nó ngay thôi. Mà không, nên đốt đi thì hơn.
Daiki lập tức đi lấy bật lửa.
Trong lúc đó, một người khác cũng đang xem bản tin ấy qua một chiếc tivi nhỏ nhắn cũ kỹ. Mái tóc bạc trắng được búi cao. Đôi môi đỏ chót cùng khuôn mặt đầy đặn. Bộ kimono màu đỏ tím vận trên thân hình đồ sộ. Người đấy chính là Beniko, bà chủ tiệm Thiên đường tiền xu.
Beniko cười đắc ý khi nhìn thấy ảnh Kitajima trên tivi.
“Ái chà, tưởng ai hóa ra là vị khách đã mua Kẹo viên quyến rũ lúc trước đây mà... Ra là vậy. Gần đây mình còn cứ có cảm giác bị ai đó theo dõi, thì ra là người này. Tự mình chuốc lấy xui xẻo thôi. Ha ha ha. Muốn trả đũa ta thì cứ coi chừng đấy. Tất cả bánh kẹo của Thiên đường tiền xu đều là đồng minh của Beniko này. Ta sẽ không thua trước kiểu thù hằn và căm ghét vặt vãnh như thế đâu.”
Beniko vừa cười vừa tắt phụt tivi.
* * *
Hasegawa Daiki. Bốn mươi hai tuổi. Người đàn ông có đồng một trăm yên của năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi hai.