Thiên Đường Tiền Xu Tập 2

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bộ đồ nghề bác sĩ kẹo chanh coda

❊ ❊ ❊

Chisato đang đi tới hiệu thuốc. Từ sáng mẹ Chisato không được khỏe nên cô bé định đi mua thuốc cho mẹ.

Cô bé biết mình sẽ phải mua thuốc đau đầu. Vì mỗi lần bị như này mẹ Chisato đều uống loại đó. Chisato không nhớ tên thuốc nhưng nhìn hộp sẽ nhận ra ngay.

Tóm lại cô bé phải mua thuốc nhanh lên thôi. Chisato đã học tới lớp mẫu giáo lớn rồi, mua đồ chỉ là chuyện nhỏ. Chisato cũng biết rõ hiệu thuốc nằm ở đâu. Chắc chắn không thể lạc đường được.

Nhưng Chisato lại dừng chân ở một chỗ hoàn toàn xa lạ. Khi nhận ra thì cô bé đã đứng trong một con hẻm nhỏ tối mờ rồi. Trước mắt Chisato là một cửa hiệu, ngoài ra xung quanh chẳng có gì. Làm sao cô bé lại đi tới đây được cơ chứ.

Chisato chớp mắt liên hồi, nhìn cửa tiệm. Đó là một tiệm bánh kẹo với vô số những loại bánh kẹo đang được bày bán ở bên ngoài. Bị tiệm bánh kẹo thu hút, Chisato bước vào bên trong.

Bên trong có rất nhiều loại bánh kẹo Chisato chưa từng thấy bao giờ. Món thì rất đẹp mắt, món lại khiến cô bé có phần rùng mình. Thế nhưng món nào cũng tuyệt vời cả. Cô bé muốn mua hết... Phải làm sao bây giờ?

Chisato còn đang băn khoăn thì nghe thấy có người gọi mình.

“Xin chào vị khách may mắn.”

Một người phụ nữ to lớn khoan thai bước ra từ bên trong cửa tiệm. Thân hình người này mập mạp, cao to hơn cả cha Chisato. Cô ấy mặc bộ kimono màu nho. Mái tóc bạc trắng chẳng khác nào bà lão, nhưng da mặt lại mịn màng như trứng bóc. Đôi môi cô đỏ chót và chiếc trâm cài đầu gắn vô số viên thủy tinh thì cứ lấp lánh, lấp lánh.

Cô nghiêng người về phía Chisato và mỉm cười.

“Quý khách mong muốn điều gì cứ nói cho ta biết nhé.”

Trước lời thủ thỉ ngọt ngào của bà chủ tiệm, Chisato buột miệng trả lời.

“Cháu muốn trở thành bác sĩ. Cháu muốn chữa khỏi bệnh cho mọi người.”

Đúng vậy. Chisato ước mình sẽ trở thành bác sĩ. Cô bé muốn trở thành bác sĩ để chữa khỏi bệnh đau đầu cho mẹ. Ngoài ra, cô bé còn muốn chữa bệnh cho thật nhiều, thật nhiều người khác nữa. Lúc nào Chisato cũng nghĩ như vậy cả.

Bà chủ tiệm nở nụ cười thật tươi.

“Cháu gái tốt bụng quá, có lẽ thứ này sẽ mang tới vận may đặc biệt cho cháu đấy. Cháu muốn trở thành bác sĩ phải không? Vậy thứ này sẽ rất phù hợp đây.”

Bà chủ tiệm mang một chiếc cặp xách tay màu đen tới và mở ra.

Trong cặp là những chiếc lọ to cỡ tách trà. Mỗi lọ lại lèn đầy những viên kẹo chanh soda trông chẳng khác nào những viên thuốc con nhộng với đủ loại màu sắc. Ngoài ra còn có một chiếc áo choàng trắng gấp gọn và một cặp kính gọng đen.

“Đây là Bộ đồ nghề bác sĩ kẹo chanh soda. Như cháu thấy đấy, bộ đồ chơi này bao gồm thuốc kẹo chanh soda, áo choàng trắng và cặp kính bác sĩ.”

Chisato say sưa ngắm nghía Bộ đồ nghề bác sĩ kẹo chanh soda không thốt nên lời. Cô bé chưa từng thấy thứ gì kỳ diệu đến vậy. Và cô bé cũng chưa từng thèm muốn thứ gì như thế. Chisato muốn có Bộ đồ nghề bác sĩ kẹo chanh soda này chết đi được. Nhưng hẳn nó phải đắt tiền lắm.

Bà chủ tiệm lập tức lên tiếng như thể đọc thấu tâm tư Chisato.

“Giá của bộ kẹo này chỉ mười yên thôi. Cháu gái có thể sở hữu nó với mười yên.”

Hai mắt Chisato sáng rực lên, thế rồi cô bé trả mười yên cho bà chủ tiệm.

“Vâng. Đúng là đồng mười yên của năm Bình Thành thứ ba rồi. Nó cũng chính là đồng xu của ngày hôm nay. Xin mời, món đồ này giờ đã thuộc về cháu gái. Cảm ơn cháu đã mua hàng nhé.”

Bà chủ tiệm trao chiếc cặp cho Chisato rồi nói với giọng kỳ lạ như thể xuyên vào tận tâm can cô bé.

“Nếu cháu muốn thưởng thức kẹo thì cứ thế ăn là được. Còn nếu muốn làm bác sĩ, cháu gái đừng ăn kẹo mà hãy mặc áo choàng trắng và đeo kính bác sĩ vào nhé. Cặp kính đó sẽ chỉ cho cháu biết phải làm gì. Cháu gái hiểu ta nói gì chứ?”

“Vâng!”

Chisato ôm chặt lấy chiếc cặp, gật đầu lia lịa. Cô bé hiểu rất rõ những lời bà chủ tiệm vừa nói. Nếu Chisato muốn trở thành bác sĩ cô bé sẽ phải mặc áo choàng trắng và đeo kính vào. Cô bé khắc ghi điều này trong đầu.

Sau đó Chisato cũng chẳng biết mình đã đi đâu và đi như thế nào nữa. Chỉ biết lúc định thần lại cô bé đã về đến nhà rồi.

Mẹ vẫn nằm rũ rượi trên ghế xô pha, còn chẳng hay biết Chisato đã đi ra ngoài và quay trở về. Hôm nay trông mẹ có vẻ mệt mỏi quá. Chisato phải nhanh chóng chữa bệnh cho mẹ mới được.

Chisato mở Bộ đồ nghề bác sĩ kẹo chanh soda ra, khoác chiếc áo choàng trắng ra ngoài bộ đồ đang mặc. Chiếc áo choàng trắng vừa khít như thể được may dành riêng cho Chisato vậy.

Tiếp đó cô bé đeo cặp kính viền đen vào. Thế rồi, Chisato trông thấy một làn khói màu vàng mờ mờ tỏa ra từ trên đầu mẹ. Khói màu vàng thế này là dấu hiệu của bệnh tật rồi. Chắc chắn nó là nguyên nhân khiến mẹ đau đầu. Nhưng cô bé phải làm gì đây?

Chisato còn đang miên man suy nghĩ thì cặp kính đã cất giọng khàn khàn.

“Với căn bệnh đau đầu màu vàng, hãy dùng kẹo chanh soda màu vàng. Phải cho bệnh nhân ăn kẹo chanh soda mới chữa được bệnh đau đầu màu vàng.”

Chisato giật mình, vội vàng tháo kính ra.

“Kính... vừa mới nói đấy à?”

Thế nhưng Kính cứ thế làm thinh, không nói thêm bất cứ điều gì. Chisato nhìn về phía mẹ nhưng không thấy làn khói màu vàng kia đâu nữa.

“Chẳng lẽ chỉ đeo kính vào mới nhìn thấy thôi ư?”

Đúng thật, đeo kính lên lần nữa, Chisato lại nhìn thấy làn khói màu vàng kia và nghe thấy giọng nói ban nãy.

“Còn chần chừ gì nữa thế, nhóc con tập sự. Mau cho bệnh nhân ăn kẹo chanh soda màu vàng đi chứ. Người bệnh sẽ khỏe ngay đấy.”

Cặp kính thúc giục như thể một bác sĩ lão làng giàu kinh nghiệm đang ra chỉ thị.

“V... vâng!”

Chisato vội vàng lục tìm trong cặp, lấy cái lọ đựng đầy những viên kẹo chanh soda màu vàng ra.

“Cháu nên cho bệnh nhân ăn mấy viên ạ?”

“Chà. Bệnh nhân này đau như vậy cũng lâu rồi. Cho hai viên đi. Tôi đảm bảo bệnh nhân sẽ dứt bệnh và không bao giờ tái phát nữa.”

“Vâng, vậy hai viên ạ!”

Chisato lấy ra hai viên kẹo, mang tới chỗ mẹ.

“Mẹ ơi. Mẹ ơi, mẹ dậy đi.”

Mẹ khó nhọc mở mắt.

“Có chuyện gì thế, Chii? Sao bộ dạng con lại thế này?”

“Giờ Chisato đang làm bác sĩ. Con sẽ cho mẹ uống thuốc. Đây, mẹ ăn cái này đi.”

“Con chơi trò bác sĩ à? Xin lỗi con, nhưng mẹ đang hơi...”

“Không phải con đang chơi đâu. Đi mà mẹ. Con xin mẹ đấy, mẹ ăn cái này đi!”

Thấy Chisato khẩn cầu tha thiết quá, mẹ cô bé cuối cùng cũng đành đưa viên kẹo lên miệng, cứ thế nuốt chửng.

“Mẹ uống rồi, giờ thì để mẹ ngủ một lúc nhé. Uống thuốc xong thì phải đi ngủ chứ...”

Nhưng những lời mẹ nói chẳng lọt vào tai Chisato. Làn khói vàng phía trên đầu mẹ đang bắt đầu nhạt dần. Sắc mặt mẹ cũng nhanh chóng tươi tắn trở lại.

Có lẽ cũng cảm nhận được sự thay đổi đó, mẹ tròn mắt ngạc nhiên, khẽ nói.

“Chuyện gì vậy nhỉ? Tự nhiên mẹ không thấy đau đầu gì nữa cả. Lạ thật. Lúc nãy còn đau lắm mà.”

Mẹ bối rối, chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào.

“Khỏe lại rồi đó.”

Cặp kính đắc ý nói. Chisato cũng rất đỗi hài lòng.

“Cháu muốn giúp đỡ thật nhiều bệnh nhân khác nữa. Chúng ta ra ngoài nhé, ông Kính.”

“Hãy gọi ta là Bác sĩ. Ừm, đi thôi nào, nhóc con tập sự. Thế này là khám bệnh tận nhà chứ gì nữa.”

Chisato vẫn đeo nguyên cặp kính bác sĩ, cầm theo chiếc cặp Bộ đồ nghề bác sĩ kẹo chanh soda ra khỏi nhà.

Chisato đi tới phố mua sắm gần đó, mấy cô chú người quen tươi cười chào hỏi cô bé.

“Ồ, bé Chii diện bộ đồ oách quá nhỉ.”

“Ra dáng bác sĩ ghê.”

“Cháu cám ơn ạ.”

Vừa nói cảm ơn, Chisato vừa quan sát xung quanh xem có người bệnh nào không.

Thế rồi cô bé thấy một làn khói màu tím xanh tỏa ra từ đầu bà cụ ở tiệm bán dưa muối.

“Ái chà. Màu khói thế kia hẳn người đó bị đau dạ dày rồi. Nhóc con tập sự mau lấy viên kẹo màu xanh. Một viên thôi.”

“Rõ ạ.”

Chisato lấy một viên kẹo màu xanh ra, sau đó tới bắt chuyện với bà cụ ở tiệm bán dưa muối.

“Cháu chào bà.”

“Bé Chii đấy à. Có việc gì mà lại ăn mặc thế này?”

“Hôm nay Chisato làm bác sĩ ạ. Bà ơi, bà bị đau bụng phải không bà? Cháu biếu bà thứ này, bà ăn đi ạ.”

“... Sao cháu biết? Chuyện bà bị đau bụng ấy.”

“Chisato là bác sĩ mà. Đây, bà hãy ăn đi ạ.”

“Ừ ừ, bà cảm ơn nhé.”

Bà cụ có vẻ không muốn ăn lắm, nhưng Chisato cứ nhìn bà chằm chằm thành thử bà đành miễn cưỡng đưa kẹo lên miệng.

Viên kẹo phát huy tác dụng tức thì. Làn khói tím xanh trên đầu tan đi, khuôn mặt trắng bệch của bà cụ hồng hào trở lại.

“Ồ... bé Chii này. Chẳng hiểu sao, bà không thấy đau bụng nữa. Cháu vừa cho bà cái gì vậy?”

“Thuốc đấy ạ. Bà khỏi bệnh là tốt rồi ạ. Vậy cháu đi bà nhé.”

Chisato lên đường đi tìm bệnh nhân tiếp theo.

Mấy ngày sau đó Chisato đều mặc bộ đồ bác sĩ, tay cắp chiếc cặp đen đi vòng quanh thị trấn. Thấy ai bị ốm hay bị thương, cô bé đều cho kẹo chanh soda để chữa bệnh.

Nào thì người đau chân, người đau hông, người ho không dứt vì cảm cúm, người khó ở, người tức ngực. Thậm chí cô bé còn chữa bệnh cho cả chó và mèo của hàng xóm. Niềm vui lớn nhất của Chisato là được chứng kiến cảnh mọi người thoát khỏi những cơn đau đớn, khó chịu.

Cô bé cũng thích trò chuyện với ông Kính bác sĩ nữa. Ông Kính không chỉ hướng dẫn Chisato dùng kẹo mà còn chỉ cho cô bé biết nhiều loại thảo dược mọc trong công viên và cách sử dụng chúng. Dần dà Chisato đã biết tự điều chế thuốc.

Chuyện xảy ra vào một ngày nọ. Chisato đang đi tìm bệnh nhân như mọi ngày thì bắt gặp ông Gen ở cửa hàng bán cá. Ông đang ngồi trên băng ghế dài trong khu phố mua sắm, vẻ mặt vô cùng đăm chiêu. Trên đầu ông không có làn khói nào bốc lên cả, nhưng Chisato thấy rất tò mò. Hôm nay ông Gen có gì đó lạ lắm.

Chẳng nghĩ ngợi gì, Chisato tới ngồi bên cạnh, bắt chuyện với ông.

“Cháu chào ông ạ.”

“Ồ, chào bác sĩ Chii.”

Gần đây mọi người đều gọi Chisato là “bác sĩ Chii”. Dù ông Kính thì vẫn gọi cô bé là nhóc con tập sự như mọi khi.

“Có chuyện gì à?”

“Dạ không. Tại cháu thấy mặt ông Gen hôm nay cứ sao sao ấy. Ông có sao không ạ? Ông không đau chỗ nào chứ ạ?”

“Không, ông không đau ở đâu cả. Nhưng ông đang bực mình lắm. Thật tình! Ông chỉ kể cho mình bác sĩ Chii thôi nhé. Cháu ngồi xuống đây.”

Ông Gen ngồi sang một bên nhường chỗ cho Chisato. Sau đó ông còn mua cho cô bé hộp sữa dâu từ máy bán hàng tự động. Thế rồi ông bắt đầu tâm sự nỗi trăn trở của mình.

“Chắc bác sĩ Chii cũng biết nhỉ? Hằng năm, khu phố Hanazono chúng ta đều tổ chức thi đấu bóng chày với khu phố Ishimaru bên cạnh ấy.”

“Vâng, cháu biết ạ.”

Chisato gật đầu.

Phải nói khu phố Hanazono nhà Chisato và khu phố Ishimaru bên cạnh đúng là đối thủ truyền kiếp của nhau. Hai bên cạnh tranh trong mọi sự kiện, nhưng quyết liệt nhất chắc phải kể đến giải đấu bóng chày mùa thu hằng năm. Liên quan đến chuyện thắng thua thành ra người lớn thi đấu hết sức nghiêm túc, bầu không khí cũng vì thế mà vô cùng náo nhiệt.

Năm ngoái khu phố Hanazono thắng áp đảo. Có lẽ vì cay cú chuyện đó nên mấy người bên khu phố Ishimaru đã bày trò gian lận. Thông thường chỉ những người ở khu phố mới được tham gia thi đấu, vậy mà bọn họ đã lén lút trà trộn mấy sinh viên trẻ chơi trong câu lạc bộ bóng chày của trường đại học vào đội mình.

Ông Gen vô tình nghe được thông tin tuyệt mật này, bèn chạy sang khu phố Ishimaru để phản đối. Vậy mà bọn họ lại thản nhiên đáp “Mấy cậu này chẳng mấy nữa sẽ đứng ra cáng đáng cả khu phố của chúng tôi. Để họ tham gia thi đấu có gì sai chứ.”

Ông Gen hằn học thuật lại.

“Đúng là lũ hèn nhát. Không muốn thua chúng ta nên đám người ấy mới cố tình đi thuê mấy thanh niên chơi bóng chày giỏi về đây mà. Cáng đáng cái quái gì! Định lừa ai chứ. Chẳng qua là mấy cậu sinh viên đi thi hộ kiếm thêm ít tiền chứ gì!”

Ông Gen vừa nói chuyện vừa đỏ bừng mặt lên vì giận dữ.

“Hay bên mình cũng nhờ thêm người đi ông?”

“Không được. Chúng ta nhất định không dùng thủ đoạn hèn hạ đó.”

“Nhưng cứ để vậy chẳng phải chúng ta sẽ thua sao?”

“Ừ thì... Nhưng... làm vậy rõ ràng là sai luật. Thắng thua phải đàng hoàng. Kể cả đối thủ có gian lận đi chăng nữa.”

Ông Gen nói hay quá.

“Nhưng nói thật với bác sĩ chứ đúng là khó lắm. Chúng ta cũng có mấy cậu tuổi băm đấy nhưng làm sao mà so sánh với sinh viên đại học được. Trông thế này thôi chứ trước ông cũng là vua của những cú ăn điểm trực tiếp đấy. Cái ông ở cửa hàng bán rau quả cũng từng là danh thủ nổi tiếng khoản cướp gôn. Ôi, giá mà có thể trẻ lại nhỉ.”

Ông Gen hồi tưởng lại quá khứ với vẻ nuối tiếc.

Chisato bỗng nảy ra một ý. Cô bé động viên, chào ông lão rồi ra về. Về đến nhà Chisato mới hỏi ông Kính.

“Mình có thể chế được loại thuốc cải lão hoàn đồng không ông Kính nhỉ?”

“Nhóc muốn cho ông lão kia uống à?”

“Vâng. Ông Kính cũng nghe rồi mà? Cháu thấy mấy ông khu phố mình tội nghiệp quá. Mấy người khu phố Ishimaru kia tệ thật đấy. Các bác đội mình làm sao mà thắng được mấy anh sinh viên chơi bóng chày chứ.”

“Ừm, đúng thật nhỉ... Được rồi. Thuốc cải lão hoàn đồng thì hơi khó nhưng ta có thể chế được nước uống tăng lực. Nó sẽ giúp phát huy tối đa năng lực vốn có của người uống. Chúng ta tiến hành thôi nhỉ, nhóc con tập sự.”

“Vâng ạ!”

Mấy ngày sau đó, Chisato chỉ chăm chăm làm theo chỉ dẫn của ông Kính bác sĩ, nào là nghiền nhỏ những viên kẹo thuốc, trộn bột kẹo với thảo dược, miệt mài chế thuốc.

Ngày thi đấu bóng chày, Chisato mang theo một bình giữ nhiệt lớn đựng đầy nước đi tới sân trường tiểu học nơi trận đấu sẽ diễn ra.

Lúc Chisato tới nơi, những tuyển thủ của khu phố Ishimaru đã có mặt trên sân. Người nào người nấy đều trẻ trung, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn. Đến tư thế khởi động của họ cũng chuẩn miễn chê.

Đúng là gian lận mà.

Chisato quay đi tìm các tuyển thủ của khu phố Hanazono, mặc dù trong lòng cô bé đang vô cùng phẫn nộ. Thế rồi bất chợt, giọng của bà chủ tiệm bánh kẹo vang lên.

“Chẳng phải là bác sĩ Chii đấy ư? Sao vậy? Cháu đang tìm ai à?”

“Vâng. Cháu đang tìm ông Gen ạ. Cháu đã làm sẵn loại thuốc nước này. Mọi người uống vào sẽ khỏe hơn rất nhiều.”

Đoạn Chisato đưa cho bà chủ tiệm xem bình nước đang đeo trên vai.

“Chà chà, thứ này tuyệt đây. Thuốc của bác sĩ Chii rất hiệu quả mà. Phải rồi. Nhóm của ông Gen đang họp bàn kế hoạch tác chiến trong chiếc lều bên kia kìa.”

“Cháu cảm ơn ạ. Cháu đi đây.”

Chisato đi bộ về phía lều. Cô bé hăm hở muốn giúp nhóm ông Gen trở nên thật cường tráng, thật sung sức.

* * *

Chisato gặp phải chút sự cố giữa đường nhưng cuối cùng vẫn tới được lều.

Ông Gen cùng những người khác đang ở trong đó. Độ tuổi trung bình của đội dễ phải hơn năm mươi. So với đối phương thì đúng là toàn người già thật. Thế nhưng riêng lòng nhiệt huyết của các bác ấy thì không hề thua kém ai. Mọi người thề với nhau nhất định phải giành được một điểm danh dự.

Mọi người ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Chisato.

“Có chuyện gì vậy bác sĩ Chii?”

“Sao quần áo lại lấm lem bùn đất thế kia?”

“Vâng, cháu vừa mới bị ngã chút xíu thôi ạ. Cháu có khóc chút đỉnh nhưng đã nín ngay.”

“Ôi thế hả. Nhưng cũng may mà không bị thương. Lại còn tự nín khóc nữa, bác sĩ Chii giỏi quá.”

“Nào, sắp tới giờ rồi. Chúng ta đi thôi.”

“Mọi người chờ chút đã ạ!”

Chisato gọi với theo.

“Cháu có mang nước uống tăng lực đến đây! Mọi người uống nó sẽ thấy khỏe hơn đấy ạ! Chờ cháu một chút!”

Chisato xếp cốc giấy lên chiếc bàn bên cạnh, đổ thứ nước đựng trong bình vào từng cốc.

“Đây ạ, mọi người uống nước và cố gắng lên ạ!”

Mấy người nhóm ông Gen nhìn những chiếc cốc giấy trước mặt, hơi nghiêng đầu phân vân.

“Đây là nước tăng lực ấy hả?”

“Đúng ạ. Cháu tự làm đấy. Tác dụng của nó tuyệt vời lắm ạ.”

Chisato ưỡn ngực tự hào. Mấy người đưa mắt nhìn nhau rồi gật đầu mỉm cười.

“Ừm. Bác sĩ Chii đã cất công mang đến tận đây, chúng ta cụng ly thôi nhỉ.”

“Phải đấy.”

“Cảm ơn cháu nhé!”

“Vì thắng lợi của chúng ta!”

Mọi người cùng cụng ly và uống cạn đồ uống.

Chisato hồi hộp quan sát nhóm ông Gen. Ồ, chắc sắp có tác dụng rồi? Liệu hông của ông Toda lớn tuổi nhất có duỗi thẳng ra được không nhỉ? Cơ thể của mọi người sẽ tràn đầy năng lượng chứ?

Nhưng Chisato chờ mãi, chờ mãi mà không thấy mọi người có dấu hiệu thay đổi gì cả. Chisato còn đang nghĩ chuyện này lạ quá thì tiếng còi bên ngoài đã vang lên. Trận đấu chuẩn bị bắt đầu rồi.

Các ông khẽ đặt tay lên đầu Chisato.

“Cảm ơn cháu, nước uống ngon lắm. Chúng ta đi đây nhé.”

“Cảm ơn bác sĩ Chii nhé.”

“Chúng ta sẽ cố gắng!”

Mọi người rối rít cảm ơn Chisato, rồi bước ra khỏi lều.

Đợi mọi người đi hết, Chisato vội vàng lấy cặp kính bác sĩ ra đeo.

“Bác sĩ ơi, kỳ lạ quá! Đồ uống hình như không hề có tác dụng gì cả! Tại sao lại thế nhỉ? Thật là không có tác dụng gì sao?”

“Nhóc bình tĩnh đã nào. Ta đảm bảo đồ uống không vấn đề gì đâu. Chắc chắn sẽ có hiệu quả.”

“Nhưng mà!”

“Thôi được rồi! Đừng nói nữa, đưa ta xem chỗ đồ uống còn lại xem nào!”

Chisato khóc thút thít, đưa bình nước cho ông Kính bác sĩ xem. Vừa nhìn vào bên trong, ông Kính bác sĩ liền thốt lên.

“Này nhóc con tập sự, đây không phải nước tăng lực.”

“Ối!”

“Đây chỉ là nước cam thôi mà. Chắc ai đó đã tráo nước bên trong rồi.”

“Sao... sao lại có thể như thế! Nhưng mà ai mới được? Ai đã làm việc này chứ?”

Rốt cuộc ai đã làm việc này và làm khi nào? Chisato không thể đoán ra.

* * *

Nước tăng lực biến đi đâu mất rồi?

Thực ra, lúc Chisato nói chuyện với bà chủ tiệm bánh kẹo, có kẻ đã vô tình nghe được câu chuyện của hai người.

Đó là Inumaru Tadashi, bác sĩ của thị trấn.

Dạo gần đây, tâm trạng ông Inumaru không được tốt. Số lượng bệnh nhân tới chỗ ông ta đã giảm đi đáng kể. Bệnh cúm đang hoành hành, vậy mà phòng chờ của ông ta vẫn vắng tanh. Đã vậy ông ta còn không hề hay biết nguyên nhân.

Đúng lúc đó ông ta nghe được một tin đồn.

“Kẹo thuốc của bác sĩ Chii hiệu quả hơn thuốc của bác sĩ Inumaru nhiều.”

Kể từ đấy, Inumaru bắt đầu tò mò về thuốc của Chisato. Và nếu được, ông ta còn muốn giành lấy thứ thuốc đó.

Vậy nên khi nghe được cuộc trò chuyện của Chisato, Inumaru rất sung sướng. Nước tăng lực à. Hay lắm.

Inumaru vội vàng bám theo Chisato, cố tình va vào khiến cô bé ngã. Rồi ông ta nói với Chisato đang òa khóc “Xin lỗi xin lỗi, bác rửa sạch cho cháu ngay đây.” Sau đó Inumaru mang chiếc bình tới căn lều nơi ông ta đã chuẩn bị sẵn đồ uống, bí mật tráo đổi thứ nước bên trong. Xong xuôi ông ta thản nhiên trả bình nước lại cho Chisato.

Xong. Vậy là con nhóc đó chỉ có thể cho đám tuyển thủ khu phố Hanazono uống nước cam. Tất nhiên sẽ chẳng có hiệu quả gì đâu. Hẳn là đội Hanazono sẽ thảm bại dưới tay đối thủ rồi. Nếu vậy, con nhóc mẫu giáo đáng ghét như Thần tai họa đó sẽ không còn mặt mũi nào nữa. Mọi người sẽ không còn bị lừa bịp bởi những tin đồn thất thiệt kia và họ sẽ lại tới bệnh viện của Inumaru này.

Inumaru cười hả hê với kế hoạch của bản thân. Ông ta chẳng mảy may bận tâm tới việc sẽ bị người ta chê cười vì đi so bì với một đứa trẻ con.

Sau đó, ông ta nếm thử nước tăng lực cướp được từ Chisato. Thế nhưng nó chẳng khác gì đồ uống dinh dưỡng thông thường cả. Nghĩ bụng đằng nào cũng đã mất công lấy, ông ta quyết định sẽ đưa nó cho đội khu phố Ishimaru uống.

Inumaru tay cầm bình nước, miệng ngâm nga điệu nhạc, đi về phía căn lều của đội khu phố Ishimaru. Vừa hay đúng lúc đó, huấn luyện viên đang trò chuyện với các tuyển thủ.

“Xin chào.”

“A, bác sĩ Inumaru đây mà.”

“Ối, chào ngài huấn luyện viên, hôm nay ông trời cũng chiều lòng người quá nhỉ. Nhưng thời tiết này, các anh phải cẩn thận kẻo bị mất nước đấy. Uống không đủ nước lại ngất ra đó thì khổ. Đây là đồ uống dinh dưỡng tôi tự làm. Các anh uống nó trước khi thi đấu là tuyệt vời nhất đấy.”

“Ôi quý hóa quá. Vậy chúng tôi không khách sáo ạ. Này, các cậu. Mau cảm ơn bác sĩ đi chứ.”

“Cảm ơn bác sĩ ạ!”

“Không có gì, không có gì, mọi người mau uống đi.”

Inumaru mãn nguyện nhìn các tuyển thủ trẻ ừng ực uống nước tăng lực.

Cuối cùng trận đấu cũng bắt đầu. Đội khu phố Hanazono bước ra sân trước. Mọi người đều đã lớn tuổi nhưng vẻ mặt ai nấy đều tràn đầy quyết tâm.

“Nào. Mọi người! Chúng ta phải cho lũ hèn nhát kia một bài học đấy nhé!”

Người đang hô hào mọi người chính là ông Gen. Đúng lúc ấy, đội khu phố Ishimaru xuất hiện.

“Ơ? Gì thế kia?”

Mọi người trên sân đều ồ lên. Mấy tuyển thủ trẻ vừa bước ra người nào người nấy đều yếu ớt, kiệt quệ, đi đứng loạng choạng không vững. Mắt họ đờ đẫn mệt mỏi. Trông họ chẳng có chút sinh lực nào.

“Ê! Lũ mày sao thế!”

“Chúng bay đang coi thường mấy ông già chúng tao đấy hả?”

Mặc dù bị khán giả chế giễu, mấy người đội khu phố Ishimaru vẫn không có dấu hiệu thay đổi. Họ vẫn yếu ớt, loạng choạng.

Lúc ấy, Chisato vẫn đang đeo cặp kính bác sĩ. Ông Kính bác sĩ thích thú thốt lên một tiếng “Ồ”.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Hình như bọn họ đã uống nước tăng lực đấy.”

“Mấy anh đó á?”

“Ừm. Không nhầm vào đâu được. Chắc kẻ nào đó đã lấy cắp đồ uống của nhóc rồi cho những thanh niên kia uống. Thật là ngốc nghếch. Nước tăng lực ấy mà, những người không đủ sức khỏe uống mới có hiệu quả. Chứ mấy người đã khỏe như vâm thế kia uống vào trái lại sẽ mất hết sức lực.”

“Ôi thế ạ?”

“Ừ. Nhìn kìa. Trận đấu này sẽ thú vị lắm đây.”

Đúng như lời ông Kính bác sĩ nói, đó quả thực là một trận đấu thú vị.

Các thành viên cao tuổi của đội khu phố Hanazono đã khiến tất cả mọi người kinh ngạc bởi màn trình diễn của họ.

Ông Gen thực hiện một cú đánh xa ăn điểm trực tiếp, ông bác ở cửa hàng rau quả cũng giành được một điểm nhờ cướp gôn. Ông Toda lại rất thành công trong những pha trượt người về gôn trước khi bóng tới.

Trái lại, đội khu phố Ishimaru gồm toàn những thanh niên trai tráng thì nào vung gậy không đúng cách, nào không bắt được bóng, lại còn chạy không nổi. Cuối cùng, họ đã thua cuộc mà không ghi được điểm nào.

Đúng vậy. Đội khu phố Hanazono đã giành thắng lợi áp đảo trước đội tuyển bóng chày sinh viên. Thật không thể tin nổi. Đám thanh niên của đội khu phố Ishimaru chỉ biết há hốc miệng. Inumaru cũng vậy.

Thế rồi, vị huấn luyện viên kia hầm hầm giận dữ bước tới chỗ Inumaru.

“Ông! Ông đã cho bọn trẻ uống cái quái gì thế hả!”

“Sao cơ?”

“Cái đống nước ép mà ông mang đến ấy! Uống thứ đó nên bọn trẻ mới xuội hết cả ra như vậy! Ông đã cho gì đó vào! Đúng không hả?”

“Không, không phải! Tôi không liên quan gì hết! Nước đó là do con bé kia làm ra! Kia kìa, con bé Chisato đó!”

Nghe vậy, vị huấn luyện viên lại càng nổi khùng hơn.

“Lão già này! Lão đê tiện quá đấy, giờ lại định đổ vấy tội cho một đứa bé à! Đừng có giở trò!”

Nghe thấy tiếng cãi vã, các thành viên đội khu phố Ishimaru kéo đến. Biết tin đội mình thua do đồ uống của Inumaru, mặt người nào người nấy đều hầm hầm.

Inumaru không chịu nổi liền bỏ chạy, nhưng huấn luyện viên và các thành viên của đội không chịu buông tha. Bọn họ đuổi theo Inumaru đang chạy trối chết như một kẻ điên.

Ấy vậy nhưng, mấy người đội khu phố Hanazono lại chẳng hề hay biết về sự vụ này. Mọi người còn đang mải mê chìm đắm trong bầu không khí ăn mừng náo nhiệt.

Ai ai cũng rất đỗi vui mừng và ca hát nhiệt tình. Các bà các cô tung hoa giấy khắp nơi, còn các ông lão liên tục mở hết chai soda này đến chai soda khác.

Chisato cũng vui như mở cờ, cô bé vỗ tay và cất tiếng hát. Tuy không thể đưa cho mọi người trong đội nước tăng lực nhưng rốt cuộc có lẽ như vậy lại tốt hơn. Bởi vì đội ông Gen đã đường hoàng chiến thắng bằng chính sức lực của mình.

* * *

Sau đó, Chisato vẫn cần mẫn phân phát những viên kẹo thuốc, giúp đỡ mọi người. Đương nhiên những viên kẹo ngày một ít đi, cuối cùng không còn lại viên nào.

Kẹo hết, ông Kính bác sĩ cũng im bặt. Hẳn là vì ông đã hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi.

Nhưng Chisato không vứt bỏ bất cứ thứ gì, từ lọ thuốc, áo choàng trắng, cặp kính bác sĩ cho đến chiếc cặp. Cô bé tự nhủ sẽ giữ gìn cẩn thận những đồ vật này cho tới khi nào cô trở thành một bác sĩ thực thụ. Cô bé đã quyết tâm như vậy.

* * *

Kusumoto Chisato. Năm tuổi. Cô bé có đồng xu mười yên của năm Bình Thành thứ ba.

Người dịch: Quỳnh Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.