Thiên Vu

Lượt đọc: 48708 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 831+832: Ân đoạn nghĩa tuyệt..

❊ ❊ ❊

- Nếu như hắn đúng là điều không biết lớn nhất trong thiên địa, nếu như hắn thự sự là biến số to lớn nhất trong thiên địa, nếu như hắn thực sự là kẻ hủy diệt thời đại kim cổ, nếu như bảy bảy bốn mươi chín đạo thẩm phán không thể tru diệt được hắn, các ngươi có nghĩ đến hậu quả hay chưa...

Cùng lúc đó, thần tình của Tứ y thiên hạ cũng phức tạp vô cùng, Trường Hận nhìn bầu trời, rù rì nói:

- Bảy bảy bốn mươi chín đạo thẩm phán, xem ra trời xanh rốt cục cũng không nhịn được nữa rồi...

- Đây chẳng phải là kết cục chúng ta muốn sao?

Vũ Yêu nhàn nhạt nói.

- Ha ha ha...

Đường Bỉnh Nhiêm bật cười, phảng phất như đang cười nhạo trời xanh, nói:

- Xem ra bị vận mệnh dằn vặt cho khố khổ tới mức không muốn sống cũng không chỉ là chúng ta, ngay cả ông trời cũng bị vận mệnh chơi đùa cho chóng mặt, chúng ta sụp đổ... Ông trời cũng sụp đổ, mỗi ngày chúng ta sống trong lo lắng bất an, ông trời cũng không khác, chúng ta muốn hắn chết, ông trời càng muốn hắn chết hơn.

- Nguyên tưởng rằng chỉ có chúng ta lựa chọn được ăn cả ngã về không, bây giờ nhìn lại, được ăn cả ngã về không cũng không chỉ là chúng ta, những bá chủ Thiên Đường cũng đang đánh cược, đại lão trong biển vô tận cũng đang đánh cược, mọi người đều đang đánh cược.

Mạn Đà La thở dài một tiếng, nói:

- Núi Táng Cổ hiện thế, ý nghĩa giống như Thiên thư, Địa thư, Nhân thư, Vận Mệnh chi thư sắp gây dựng hoàn thành, đây là cơ hội cuối cùng, cũng là cơ hội duy nhất, nếu như đánh cược thắng, chúng ta sẽ thắng, mọi người đều thắng, còn nếu thua cược... Chúng ta...

Mạn Đà La thực sự không dám nghĩ đến hậu quả khi thua cược...

Lúc này Trường Hận đột nhiên nói một câu không hiểu ra sao:

- Mọi người đều chịu đựng đủ vận mệnh rằn vặt rồi, ngay cả chính bản thân vận mệnh cũng không ngoại lệ, mọi người đều đang đánh cược, vận mệnh cũng đang đánh cược, mọi người đều hi vọng hắn chết, vận mệnh cũng như thế.

Nhắm mắt lại, nàng rù rì nói tiếp:

- Vận mệnh hi vọng cuộc chiến không có điểm dừng này đi đến kết cục cuối cùng hơn bất luận kẻ nào, xem ra nó cũng rất mệt mỏi...

Tất cả mọi người tụ tập tại vùng biên hoang e là chỉ có một người vẫn không nhúc nhích, cũng chỉ có một người xem ra càng bình tĩnh, không phải ai khác chính là Trần Lạc, hắn lẳng lặng đứng ở trong hư không, thần tình bình thản, đôi mắt tĩnh lặng, khi bị đại lão khắp thiên hạ vây công, hắn vẫn thờ ơ, hiện tại khi bị bốn mươi chín đạo thẩm phán bao phủ, hắn vẫn thờ ơ như trước.

Trời xanh cuồn cuộn lôi vân, mặt đất run rẩy kịch liệt, tựa như ngày tận thế giáng lâm, mọi người đều đang kinh hoàng trốn chạy, tiếng chuông thẩm phán hỗn loạn kéo dài truyền đến, bảy bảy bốn mươi chín đạo thẩm phán hủy diệt phảng phất bất cứ lúc nào cũng có thể giáng xuống.

Ầm ầm ầm... Rắc rắc rắc...

Trần Lạc rốt cuộc đã động, nhưng chỉ là ngẩng đầu liếc nhìn bốn mươi chín đạo thẩm phán hủy diệt bên trên hư không, sau đó lại cúi đầu, hai tay tạo thành hình chữ thập, miệng tụng chân ngôn Phật gia, tựa như đang tụng kinh văn. Không có ai biết hắn đang làm cái gì, chỉ là khi Phật âm vang lên, quanh thân hắn xuất hiện mười đạo ánh sáng, nó tựa hồ là mười đạo linh diệu. Linh diệu lấp lóe, sau đó ngưng tụ lại. Thấy một màn này, không ít người dều sửng sốt, bởi vì bọ họ nhận ta Trần Lạc thật giống như đang lấy thân thể máu thịt của mình tái tạo linh thể.

Trời ạ!

Hiện tại ông trời hạ xuống bốn mươi chín đạo thẩm phán hủy diệt, ngươi không nghĩ trăm phương ngàn kế chống lại, vẫn còn có tâm tình tu luyện? Tâm gan phải lớn cỡ nào mới dám làm như vậy? Còn nữa, coi như hắn lấy thân thể máu thịt tái tạo linh thể, nhưng sao còn phải tụng kinh, lẽ nào hắn đang tụng kinh sám hối với ông trời?

Có lẽ là vậy đi, nhưng ai bảo ngươi bình thường thích tùy tiện như vậy, ngay cả ông trời cũng không để vào trong mắt, hiện tại mới nhớ tới sám hối? Sớm không làm, đến lúc này mới chịu, hiện tại nước tới chân rồi mới nhảy, còn có tác dụng sao?

- Đây là Đại Tịch Diệt Độ Ách Kinh...

Thần tình Thần Toán Tử Thiên Tà nghi hoặc dị thường, quát lên:

- Được lắm Lạc gia, không nghĩ tới ngươi ngay cả bộ kinh Chân Phật như Đại Tịch Diệt Độ Ách Kinh cũng có thể tìm hiểu thấu đáo, chỉ là ta không hiểu tới lúc này rồi ngươi còn dùng Đại Tịch Diệt Độ Ách Kinh tái tạo linh thể, đến tột cùng là ngươi muốn làm gì?

Đột nhiên Phật âm vang vọng, lan tỏa khắp đất trời.

Thân thể Trần Lạc phóng ra ánh sáng nhàn nhạt màu vàng kim, ánh sáng màu vàng kim trong nháy mắt lại chiếu rọi cả trời đất, mơ hồ hình thành một bức tượng Phật, giống như Đại Nhật Như Lai hiện thân, khiến cho người ta tự kính cho tới sợ. Phật quang chiếu khắp, Phật âm tràn ngập.

Chăng biết từ khi nào, Phật quang biến mất, Phật âm đình chỉ, mọi người một lần nữa nhìn lại xung quanh, thấy Trần Lạc vẫn là Trần Lạc như trước, nhưng lại không phải Trần Lạc, thật thật giả giả, hư hư thực thực, như bất sinh bất diệt, như sinh cũng như tử, cũng như chưa từng tồn tại, lại giống như chưa từng biến mất.

- Không minh diệt cố, tâm vô hữu khởi; dĩ vô khởi cố, cảnh giới tùy diệt; dĩ nhân diệt cố, tâm tương giai tẫn, danh đắc niết bàn.

Thần tình Thần Toán Tử Thiên Tà đầy vẻ kích động, rù rì nói:

- Ngươi lấy đại tịch diệt mở ra mười đạo linh diệu, lấy niết bàn tái tạo thân thể, ông trời ạ! Ngươi dĩ nhiên... Ngươi dĩ nhiên thành tựu thân thể đại tịch diệt niết bàn của đại Phật chí thượng.

Đại Phật chí thượng? Thân thể đại tịch diệt niết bàn?

Hiện trường, mọi người đều không rõ, không hiểu ra sao, nhưng rõ ràng ai nấy cũng đều sợ hãi ngơ ngác, ba đại thiên kiêu tuyệt thế là vậy, đám người Gia Cát Thiên Biên, Thương Vô Tà là vậy, đám người Lạc Anh, Tiết Thường Uyển cũng là vâỵ, thậm chí ngay cả Tứ y thiên hạ cũng thoáng thay đổi sắc mặt.

Rào!

Thoáng chốc, một con quái vật khổng lồ màu vàng phật quang chui ra từ trong cơ thể Trần Lạc, quái vật khổng lồ này có hình dạng giống như loài chim, đầu như Phật Đà mười vạn tám nghìn dặm, đôi cánh màu vàng dang rộng phủ kín bầu trời dài đến ba triệu sáu trăm nghìn dặm, trên đỉnh có bảo châu sáng loáng như mặt trời, mắt vàng như trăng tròn lấp lóe.

- Gặp hoa sen nở trong sơn cốc, thấy kim điểu bay lượn trên không trung... Tam thế chư phật cùng hiện, hàng phục yêu ma quỷ quái âm tà! Đây là... Đây là hình Đại. Phật Tổ, kim sí điểu Đại Bằng.

Thần Toán Tử ngơ ngác hò hét, thần tình kích động dị thường, nói:

- Được lắm Trần Lạc, được lắm Lạc gia, ngươi thành tựu thân thể đại tịch diệt niết bàn, nắm giữ kim sí điểu Đại Phật thủ hộ, niết bàn sống lại chỉ trong một ý niệm, bội phục... Bội phục... Tại hạ quả thực bội phục ngươi sát đất rồi.

- Thân thể đại tịch diệt niết bàn? Kim sí điểu Đại Phật thủ hộ? Hừ!

Nhân Vương Mạc Vấn Thiên chẳng thèm ngó tới, hừ lạnh một tiếng, nói:

- Trước mặt là bốn mươi chín đạo thẩm phán hủy diệt, ngươi có thân thể đại tịch diệt, cho dù niết bàn sống lại cũng không làm nên chuyện gì.

- Niết bàn sống lại mặc dù là cảnh giới Đại Phật chí cao vô thượng, nhưng thiên địa không có Phật, niết bàn càng là một trong những bản gốc tội lỗi, ngươi vốn là người thân mang đại nguyên tội, hiện tại thành tựu tấm thân niết bàn, tội càng thêm tội, hôm nay trời xanh chịu tha cho ngươi mới là lạ.

Hoàng Phủ Đô Linh lên tiếng.

Lúc này, Thương Vô Tà từ tốn nói:

- Muốn mượn Đại Phật chạy trốn khỏi trời xanh thẩm phán? Thực là mơ hão, không biết rằng từ thời đại thượng cổ, trời xanh đã liệt niết bàn sống lại vào mục đại cấm kỵ, là bản gốc tội lỗi.

Kim sí điểu Đại Bằng tượng trưng cho tam thế chư phật lượn vòng trong không trung, Trần Lạc vẫn đứng lặng trong hư không như trước, vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn hư không, cho đến khi tiếng chuông thẩm phán hỗn loạn đình chỉ, bảy bảy bốn mươi chín đạo thẩm phán chi nguyên đến từ trời xanh rốt cuộc giáng lâm.

Trần Lạc vẫn đứng bất động, thậm chí ngay cả hành động chống đỡ cũng không có, đúng vậy, không hề có. Hắn không lấy ra linh tượng khủng bố che kín bầu trời của mình, cũng không lấy ra biến dị chi linh siêu thoát tự nhiên, ngay cả tinh thần chi hồn múa loạn bầu trời cũng không thấy, cũng không lấy ra bá thế tĩnh lặng hoàn toàn, ngay cả kim sí điểu Đại Bằng đại biểu cho chư Phật tam thế vừa thành tựu cũng bị hắn thu lại vào trong cơ thể.

Vù! Đạo thẩm phán chi nguyên thứ nhất hạ xuống, không hề kinh thiên địa khiếp quỷ thần như trong tưởng tượng, chỉ là vô thanh vô tức. Dù vậy, mọi người tại trường đều có thể cảm nhận được sức mạnh hủy thiên diệt địa ẩn chứa bên trong thẩm phán.

Khi thẩm phán giáng xuống, thân thể Trần Lạc trở nên vặn vẹo bắt đầu mơ hồ, như một làn khói bất cứ lúc nào cũng có thể tán loạn biến mất. Mọi người đều nhìn ra Trần Lạc đã bỏ qua chống cự, tựa hồ hắn đã nhận mệnh.

- Trần Lạc!

Lạc Anh đột nhiên lao ra, cực kỳ bi thương vấn đạo:

- Ngươi bỏ qua sao? Ngươi muốn... Nhận mệnh sao?

- Ta không bỏ qua thì phải thế nào, không nhận mệnh thì phải làm sao đây?

Thân thể Trần Lạc đang vặn vẹo mơ hồ, nhưng giọng điệu thì vẫn bình thản lạ thường, nói rằng:

- Nhiều người đều hi vọng ta chết như vậy, nếu như ta không chết, lẽ nào làm uổng một phen khổ tâm của mọi người?

- Ta... Ta không hi vọng ngươi chết!

- Dù ngươi không hi vọng ta chết...

Trần Lạc cười cười, nói:

- Hao hết thiên tân vạn khổ dùng tình cảm trói buộc ta, nếu như ta chết, chẳng phải mọi tâm huyết của ngươi đều bị uổng phí sao...

- Ngươi... Ta...

Lời Trần Lạc nói khiến Lạc Anh á khẩu không trả lời được, càng không biết phải chống đỡ làm sao, nàng thống khổ lắc đầu, rù rì nói:

- Không phải như thế... Không phải... Không phải... Đây chẳng qua là ta sơ tâm, cũng không phải là bản tâm của ta.

- Ồ? Vậy bản tâm của ngươi là gì?

- Tâm ta yêu ngươi...

Lạc Anh bi thống, thương tâm, hối tiếc, thống khổ, cũng có thống hận, gào khóc:

- Ngươi có thể cảm giác được, ngươi nhất định có thể cảm giác được bản tâm của ta, nhất định có thể... Không được đối xử với ta như vậy... Không được...

- Bản tâm ngươi thực là vậy sao? Xác thực ta có thể cảm giác được.

Trần Lạc lãnh khốc vô tình, chỉ thấy hắn vỗ ngực một cái, lòng bàn tay liền xuất hiện một trái tim máu, hất tay một cái, quát lên:

- Đây chính là bản tâm của ngươi, hiện tại trả lại cho ngươi.

Trái tim màu máu hòa vào trong cơ thể Lạc Anh, đó là hết thảy những ký ức giữa nàng và Trần Lạc từ ngày gặp nhau, hiểu nhau cho đến mến nhau...

- Từ đây ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt!

- Không... Không...!

Lạc Anh điên rồi, nàng liều lĩnh xông tới, nhưng căn bản không thể lại gần Trần Lạc đang bị thẩm phán hủy diệt bao phủ.

- Còn ngươi nữa Tiết Thường Uyển, đây là bản tâm của ngươi, hiện tại trả lại cho ngươi!

Trần Lạc lại lấy ra một trái tim màu máu, ném về phía Tiết Thường Uyển đồng dạng cũng đang bi thống, tương tự cũng là ký ức từ lúc hắn và Tiết Thường Uyển gặp nhau rồi hiểu nhau.

- Hạ Mạt, đây là bản tâm của ngươi, cầm lấy cho ta.

- Mạc Khinh Sầu, đây là bản tâm của ngươi!

- Hiên Viên Đồng, đây là trái tim thiên duyên giữa ta và ngươi.

Trần Lạc lại lấy ra một trái tim màu máu, bị hắn chặt đứt ngày trước mắt mọi người.

- Hoàng Tuyền, đây là trái tim thiên duyên giữa ta và ngươi.

- Nhan Vô Lệ, đây là trái tim thiên duyên giữa ta và ngươi.

- Nhìn cho rõ, từ nay về sau, giữa ta và các ngươi không có bất luận điều gì liên quan đến nhau.

Lấy trái tim huyết nhục, chém sạch thiên duyên.

Rào!

Thân thể Trần Lạc tán loạn biến mất, hóa thành tro tàn, trở về làm một hạt bụi bên trong đất trời.

Thân thể biến thành tro bụi, linh hồn xuất hiện, nhưng vẫn bị bảy bảy bốn mươi chín đạo thẩm phán bao phủ như trước, đây là thẩm phán tận diệt đến từ trời xanh, diệt sạch, diệt hết tất cả những gì ngươi có.

Linh hồn hắn lúc này chỉ còn sót lại như một tia yên vụ, mờ ảo mơ hồ, hắn không có dừng lại, lại lấy ra trái tim linh hồn của mình, quát lên:

- Tri Thu! Đây là trái tim nhân quả giữa ta và ngươi, hiện giờ trả lại cho ngươi.

- Tuyết Thiên Tầm, đây là trái tim nhân quả giữa ta và ngươi, cũng trả lại cho ngươi.

- Còn ngươi nữa Trường Hận, đây là trái tim nhân quả của ta và ngươi.

- Ngươi nữa, Đường Bỉnh Nhiêm.

- Ngươi, Vũ Yêu!

- Ngươi! Mạn Đà La!

Trần Lạc một hơi lấy ra toàn bộ trái tim linh hồn của mình, trực tiếp chặt đứt, chia ra làm sáu ở ngay trước mặt Tri Thu, Tuyết Thiên Tầm và Tứ y thiên hạ.

- Ta lấy trái tim huyết nhục trảm thiên duyên!

- Ta lấy trái tim linh hồn đoạn nhân quả...

- Ta lấy trái tim vận mệnh kết thúc vận mệnh bản thân.

Thân thể máu thịt tán loạn, thân thể linh hồn tán loạn, kết thúc vận mệnh và sinh mệnh, mọi người đều thấy rõ ràng, dưới thẩm phán tận diệt đến từ trời xanh, Trần Lạc biến mất rồi, cũng đã chết rồi, biến mất sạch sẽ, chết cũng triệt để, chết từ thể xác, linh hồn cho đến sinh mệnh, chỉ còn thanh âm của hắn vẫn còn quanh quẩn trong trời đất:

- Từ đây Trần Lạc ta không còn nợ ai hết...

Tĩnh, tĩnh lặng hoàn toàn.

Cho đến khi thẩm phán tận diệt đến từ trời xanh đình chỉ, vô số người tụ tập tại biên hoang vẫn không một ai dám động, không người nào dám nói chuyện, thậm chí không người nào dám thở mạnh một hơi, từng người từng người đều giống như những pho tượng, một màn kinh động thiên địa, khí thôn sơn hà, rung động đến tâm can vừa rồi vẫn còn khuấy đảo trong đầu bọn họ, đuổi không đi, xua không được, thật lâu sau vẫn không cách nào tiêu tán.

Chết rồi! Thiên Vương Lão Tử uy chấn giới Vu pháp, Thông Thiên Lão Tổ bá tuyệt giới Trận pháp, một Lạc gia không chút kiêng kỵ, coi trời bằng vung, hoành hành thiên hạ, một người quỷ dị chí cường, một kẻ không biết thần bí khó lường, một nam tử có ái hận tình cừu với hết thảy nữ thần trong thiên hạ như một câu đố, một truyền kỳ chói mắt nhất thời đại kim cổ, một truyền thuyết huy hoàng nhất thời đại kim cổ, hiện tại đã chết rồi, chết oanh oanh liệt liệt, cũng chết một cách kinh thiên địa, khiếp quỷ thần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.