Niên Tiểu Linh ngưng mày, nói:
- Ca, ngươi cũng biết khi ngươi gặp chuyện không may vào mười hai năm trước, chúng ta tìm bao nhiêu danh y, trong đó không thiếu trưởng lão học phủ Trung Ương, ngay cả cao thủ của Lang gia cảnh địa cũng từng kiểm tra tình huống của ngươi, nhưng bọn họ đều thúc thủ vô sách, còn hắn lại liếc mắt liền nhìn ra linh tượng của ngươi xảy ra vấn đề? Hơn nữa ngươi biết không? Có biệt Phật pháp hắn dạy ngươi xuất phát từ đâu không?
- Từ đâu?
- Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh, một trong tứ đại kinh Phật trong thiên hạ.
- Cái gì? Sao tiểu muội ngươi biết?
Niên đại thiếu tự nhiên đã nghe nói qua tên tuổi Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh, hơn nữa cũng biết bản kinh Phật này đã thấy truyền từ lâu, hiếm có người trong thiên hạ biết được.
- Nhưng năm gần đây ta cũng rất chú tâm nghiên cứu Phật pháp, tuy rằng chưa tìm hiểu qua Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh, nhưng từ chỗ Phật pháp tinh diệu hắn dạy cho ngươi, ta có thể suy đoán ra nhất định xuất phát từ Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh, trong thiên hạ cũng chỉ có ảo diệu độ ách trong Phật pháp mới có thể áp chế được dị tượng tới từ Địa Ngục kia của ngươi.
Niên Tiểu Linh hơi lắc đầu, nói:
- Ta thực sự không nghĩ ra được một người bình thường không có tu vi, đến cùng làm cách nào phát hiện ra được linh tượng của ngươi, làm sao có thể hiểu được kinh Phật hi thế như Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh, hơn nữa từ chỗ Phật pháp tinh diệu hắn truyền cho ngươi, xem ra hắn cũng không chỉ đơn giản là hiểu được thôi đâu.
- Có ý gì? Ngươi nói ý là hắn đã tìm hiểu thấu đáo Đại Tịch Diệt Độ Ách kinh rồi sao?
Lắc đầu một cái, Niên Tiểu Linh nói:
- Không chỉ đơn giản như vậy, nếu như ta suy đoán không sai, hắn lĩnh ngộ Phật pháp có thể đã đạt đến trình độ cực cao, cao đến mức cảnh giới của ta căn bản không thể nào hiểu được.
- Chuyện này…
Niên đại thiếu nhức đầu, nói:
- Ta chỉ biết là hắn đi nhầm vào tàn trận thượng cổ trong Mê Vụ Sâm Lâm, dẫn đến tu vi tán loạn, thế nên mới rơi vào tình cảnh hiện tại.
- Nếu như hắn nói cho ngươi biết là đi nhầm vào tàn trận thượng cổ, vậy hắn nhất định đang nói láo, bởi vì khi thời điểm khi ta phát hiện ra hắn tại Mê Vụ Sâm Lâm, xung quanh căn bản không có trận pháp gì, sở dĩ lúc đó ta đưa hắn về là vì nghĩ hắn còn sống, hơn nữa nhìn từ hoàn cảnh xung quanh, hắn đã chôn ở địa phương đó rất lâu, có ít nhất là hai đến ba năm, ta cũng không nghĩ ra được, một người không có trận pháp bao phủ, tự thân lại không có linh lực vận chuyện, đến cùng là hắn sống sót bằng cách nào, đến cùng hắn là người như thế nào.
Niên đại thiếu nghĩ một hồi lâu cũng không nghĩ ra được nguyên cớ gì, nói:
- Tiểu muội, ta thấy chúng ta không nên đoán mò, người ta không muốn nói, có thể có lý do gì đó bất đắc dĩ, hơn nữa không cần biết hắn là ai, nhưng người ta giúp đại ca ân tình như tái sinh lại là chuyện thực, phải không? Ta chỉ cần nhớ kỹ hắn là ân nhân của ta là đủ rồi.
Từ khi Trần Lạc giải quyết vấn đề linh tượng quấy nhiễu Niên đại thiếu suốt mười hai năm qua, Niên gia từ trên xuống dưới đều thời phụng hắn giống như lão thái gia, mỗi ngày dâng lên rượu ngon, thức ăn ngon hầu hạ, uống no lại đi ngủ, ngủ dậy lại uống, tháng ngày qua phải nói là vô cùng tiêu sái.
Buổi chiều hôm đó, mặt trời vẫn chói chang.
Trong lúc rảnh rỗi, Trần Lạc thảnh thơi như lão gia ngồi dựa lưng trên ghế êm, người không biết còn tưởng hắn là Nhị thế tổ nhà nào đó.
- Vượng Tài, ngươi nói cuộc đời này người ta sống vì cái gì?
Từ sau khi thức tỉnh, vấn đề này vẫn luôn quấy nhiễu Trần Lạc, khiến hắn rất bàng hoàng lẫn hoang mang, không biết mình nên làm cái gì, cũng không biết muốn làm cái gì, cứ sống như một xác chết di động, mỗi ngày chỉ biết phóng túng rồi lại phóng túng.
Hiện tại, Niên đại thiếu mỗi ngày ngoại trừ tu luyện thì chính là bồi tiếp Trần Lạc uống rượu, hầu như rất ít ra ngoài, thế nên hiện tại Vượng Tài trên căn bản đã trở thành tùy tùng cho Trần Lạc. Hắn lắc đầu, nhức đầu, suy nghĩ kỹ một hồi mới lên tiếng:
- Sống đương nhiên là vì làm lên một phen sự nghiệp oanh oanh liệt liệt, trở thành chúa tể một phương uy chấn thiên hạ, trong hát kịch chẳng phải vẫn nói điều này sao, nhạn đi lưu lại tiếng hót, người đi để lại tiếng danh, ta cảm thấy nên sống như vậy.
- Nhạn đi để lại tiếng hót, người đi để lại tiếng danh! Nghe cũng không sai.
Trần Lạc xoa cằm, cân nhắc nói:
- Nhưng cẩn thận nghĩ lại, kỳ thực như vậy cũng không có ý gì, kết quả là người vừa chết cũng thành công dã tràng, bất kể là danh hay lợi, chết đi rồi chẳng thể mang theo, hà tất phải mù quáng, huống chi cuộc đời này ta cũng không có chí hướng cao xa như vậy, ngươi cứ nói đi.
- Cái này… Nói như thế nào đây, Trần gia, nói ra ngài đừng có chê cười tiểu nhân.
- Yên tâm, cứ việc nói.
- Ta cảm thấy kết quả không trọng yếu, trọng yếu là cả một quá trình phấn đấu.
- Hả?
Trần Lạc nhìn Vượng Tài từ trên xuống dưới một lượt, cười nói:
- Cảnh giới tiểu tử ngươi cũng không thấp đâu.
Vượng Tài bị hắn nhìn có chút thẹn thùng, cũng có chút lúng túng, gãi đầu, ngượng ngùng nói:
- Đây cũng không phải do tiểu nhân nói, là do tiểu thư nhà chúng ta nói, ta cảm thấy rất có đạo lý.
- Hóa ra tiểu thư nhà các ngươi cũng nói ra những lời này, đúng là một nữ nhân siêu phàm thoát tục, cảnh giới tự nhiên rất cao.
Trần Lạc nhìn mặt trời trên cao, nói:
- Bất quá câu nói đó với ta thì khác, cảnh giới tư tưởng của ta không cao như vậy, trời sinh chính là một tên tục nhân, hơn nữa bản tính ta chính là một gã hết ăn lại nằm, muốn ta theo đuổi một quá trình, đây không phải rảnh rỗi đau trứng thì là gì, còn về điểm thời gian thực hiện, không bằng ta an nhàn tự tại nằm đây phơi nắng.
- Vậy thì Trần gia ngài sống sót là vì điều gì?
Tiếp xúc nhiều với Trần Lạc, càng ngày Vượng Tài càng cảm thấy vị Trần Vọng đại gia là một tên quái nhân, cả ngôn từ lẫn cử chỉ đều lộ ra điểm quái lạ.
- Ta à. Ta vẫn cảm thấy con người ta sống sót nên phóng túng, ăn món ngon nhất thiên hạ, uống rượu ngon mạnh nhất thiên hạ, chơi đùa nữ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ…
- Trần gia, ngài là một người có bản lĩnh lớn, thế nào…
Vượng Tài nhỏ giọng lầm bầm một câu:
- Thế nào lại muốn làm Nhị thế tổ đây?
- Nhị thế tổ? Ha ha! Hắc, ngươi nói đúng, mộng tưởng từ nhỏ đến lớn của ta chính là làm một tên Nhị thế tổ từ đầu đến chân, không buồn không lo.
Trần Lạc cau mày, nói:
- Theo đuổi quá trình gì gì đó, chính là quá hư ảo, theo đuổi danh lợi cũng quá mệt mỏi, chỉ có làm một tên Nhị thế tổ, hưởng thụ lạc thú nhân gian, như vậy mới không uổng phí cuộc đời này.
Lời Trần Lạc nói cũng không thâm ảo, thậm chí là rất tục khí, tục khí đến ngay cả Vượng Tài là người sinh hoạt ở xã hội tầng dưới cũng có chút khinh bỉ.
Trong suy nghĩ của hắn, một người có thể chẳng có gì cả, nhưng nhất định phải có chí khí, dù ngươi nghèo thế nào, cũng phải có mộng tưởng, nhưng vị Trần Vọng đại gia này, giấc mộng của hắn dĩ nhiên là một gã Nhị thế tổ sống phóng túng, tùy tiện.
- Vượng Tài, ngươi đi theo Niên đại thiếu lăn lộn rất nhiều năm tại vực Tây Ách rồi, ngươi cảm thấy dáng vẻ ta hiện tại có giống với Nhị thế tổ không? Có loại phong phạm này không?
Trần Lạc vuốt cuốt chòm râu dưới cằm, gác chân rung đùi.
Vượng Tài cẩn thận liếc nhìn, nhưng lại cúi đầu, ngại ngùng không nói.
- Đến cùng là như thế nào? Cứ việc nói đi.
- Vậy thì tiểu nhân xin nói, nhưng ngài cũng đừng trách tiểu nhân nói chuyện không dễ nghe.
- Nhanh nói đi.
- Trần gia, không phải tiểu nhân nói ngài, nhưng bộ trang phục này của ngài, vừa nhìn chính là người quê mùa, đừng nói là Nhị thế tổ, ngay cả tiểu nhân nhìn qua cũng mạnh hơn ngài.
Trần Lạc xem như đã hiểu, ý Vượng Tài nói trang phục hiện giờ của mình có điểm quá mức keo kiệt.
- Vậy theo ý tứ của ngươi, ta phải ăn mặc thế nào mới giống như Nhị thế tổ đây?
- Ít nhất cũng phải đổi thành vài món ngọc y cẩm la, bên hông đeo thắt lưng ngọc, trên thắt lưng ngọc phải treo một khối ngọc bài đáng giá, đeo nhẫn cổ sắc, trong tay chơi hai viên cầu thủy tinh óng ánh, lại dắt một chiếc nõ điếu khắc hình rồng phượng, không có việc gì thì đánh đánh hai cái, đi dạo kỹ viện, đi sòng bạc ném tiền, lúc này mới có bộ dáng một Nhị thế tổ chân chính. Còn có, râu mép của ngài cũng phải tỉa tỉa một chút, tóc vuốt lên, nói thật, Trần gia, râu mép của ngài loạn như thế, không cảm thấy bất tiện sao?
Nghe vậy, Trần Lạc vuốt chòm râu trên khuôn mặt, nếu như Vượng Tài không nói, hắn đúng là chẳng cảm thấy bất tiện gì, nhưng nghe Vượng Tài nói thế, cũng không biết tại sao, đột nhiên liền cảm thấy râu mép đầy mặt thật giống như rất không thoải mái, suy nghĩ một chút, hỏi:
- Vực Tây Ách có chỗ nào đi chỉnh trang được không?
- Đương nhiên là có, Kim Trang các, được xưng là ăn mày đi vào hoàng tử đi ra, đại thiếu nhà chúng ta trước đây cũng thường xuyên đi tới.
- Kim Trang các? Tên nghe cũng không tồi.
Đứng lên, Trần Lạc duỗi cái lưng mệt mỏi, ngáp một cái, nói:
- Đi, ta cũng đi chỉnh trang.
- Được rồi, Trần gia, ngài ra cửa chờ trước, tiểu nhân đi chuẩn bị xe ngựa.
Hôm nay sắc trời rực rỡ, tâm tình Trần Lạc cũng rất tốt đẹp, còn những cái vận mệnh gì đó, hắn đã lười suy nghĩ tiếp, đây chính là cái gọi hôm nay có rượu hôm nay say, ngày mai sầu tới ngày mai sầu, làm người mà, sống phải biết sống cho hiện tại mới được, cần gì phải nghĩ đến chuyện phiền não không đâu.
Một lát sau, Vượng Tài dắt xe ngựa đi ra, bất quá đi ra theo hắn còn có thêm Niên Tiểu Linh:
- Trần gia, vận may của ngươi không tệ, hôm nay tiểu thư rảnh rỗi, nàng cũng đi cùng với chúng ta.
- Cái này… Không hay lắm chứ?
Trần Lạc có chút do dự, hắn cũng không thích bên người dẫn theo một người phụ nữ.
- Chuyện trang phục quần áo này vẫn là nữ nhân am hiểu nhất, huống chi ta và lão bản nương của Kim Trang các cũng là bạn tốt, ta đi với ngươi, các nàng cũng sẽ chú ý hơn.
Hôm nay tuy rằng Niên Tiểu Linh chỉ mặc một bộ quần áo màu trắng, bất quá mỹ nữ vẫn là mỹ nữ, mặc quần áo gì cũng đều dễ nhìn hơn cả, lần đầu thấy nàng mặc một thân khôi giáp, anh tư hiên ngang, tựa như nữ trung hào kiệt trên chiến trường, hiện giờ mặc một thân quần áo màu trắng, rồi lại khiến cho người ta cảm nhận một loại ý vị lạnh lạnh nhưng cao quý, tựa như tiên tử trong tuyết, không biết có phải có quan hệ gì đến cuộc sống của nàng hay không, cũng có thể nàng từ nhỏ đã phải gánh vác gia tộc, thế nên trên người luôn luôn có một loại xa cách nghìn dặm.
- Đúng vậy đúng vậy, Trần gia, tiểu thư nhà chúng ta rất có thưởng thức, đến lúc đó nhờ nàng chọn cho ngài vài món trang sức thích hợp.
Nhìn ra được, tựa hồ Vượng Tài rất sùng bái Niên Tiểu Linh.
Đã như vậy, Trần Lạc cũng không tiện từ chối, chỉ đành dẫn theo Niên Tiểu Linh cùng đi, dọc theo đường đi cả hai người đều không giao lưu gì, bầu không khí khá là tẻ nhạt, cũng may Kim Trang các không xa, chỉ chốc lát là tới, trước đây Trần Lạc chưa từng tới chỗ này, cụ thể là làm gì thì hắn cũng không biết.
- Ồ, Tiểu Linh, hôm nay sao ngươi lại rảnh rỗi đến chỗ của ta vậy?
Vừa đi vào phòng khách liền có một vị thiếu phụ hơn ba mươi tuổi đi tới, tựa hồ nàng và Niên Tiểu Linh rất quen thuộc lẫn nhau, vừa đi tới liền trực tiếp kéo tay nhau, sau đó đánh giá Trần Lạc từ trên xuống dưới một lượt, hỏi:
- Vị này là…
- Phân di, vị này là Trần công tử, là một vị bằng hữu của ta.
Niên Tiểu Linh rất đơn giản giới thiếu Trần Lạc một thoáng, chỉ là lời này của nàng truyền vào tai Phân di liền có chút kỳ quái, bởi vì trong ấn tượng của Phân di, Niên Tiểu Linh vẫn chưa từng có một người bạn khác giới nào.
Phát hiện thấy ánh mắt Phân di có điều cổ quái, Niên Tiểu Linh lập tức đoán ra được là gì, nhưng nàng cũng không giải thích gì nhiều, nói:
- Phân di, hắn đã có đoạn thời gian rất dài ở bên ngoài, làm phiền ngươi.
Vinh quang giả rèn luyện bên ngoài, nhanh thì mười ngày nửa tháng, lâu thì mấy tháng trời, thông thường sau khi trở về thì chuyện đầu tiên là đi tắm rửa, chỉnh lý lại dung nhan chính mình, ai không có tiền thì tự làm lấy, còn ai có tiền thì hầu như đều sẽ đến những nơi tương tự như Kim Trang các này.
- Phân di nhìn ngươi lớn lên, còn nói phiền phức hay không phiền phức gì, nếu đã là bằng hữu của ngươi, lẽ nào Phân di còn có thể chậm trễ được, yên tâm đi, trước hết để cho tiểu tử này tắm rửa một phen, ta sắp xếp kỹ sư tốt nhất ra tay, sau một canh giờ nữ, bảo đảm trả lại cho ngươi một tiểu giao long đẹp như ngọc.
Trần Lạc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị người dẫn theo đi vào tắm rửa, chờ sau khi hắn rời đi, Phân di lập tức kéo Niên Tiểu Linh đến một gian phòng ngủ, không nhịn được tìm hiểu thân phận Trần Lạc. Niên Tiểu Linh biết Phân di nhất định là đang hiểu lầm, giải thích:
- Phân di, ngươi không phải nghĩ nhiều, hắn là bằng hữu của đại ca ta.
- Nguyên lai là bằng hữu của đại thiếu, ta còn thắc mắc, nha đầu ngươi cũng không thể coi trọng hắn, tiểu tử kia không nói không có nửa điểm tu vi, hơn nữa nhìn ra cũng chỉ thấy như một cái hũ nút, không hề có một điểm phấn chấn của người trẻ tuổi.
Niên Tiểu Linh cười khẽ, cũng không nói gì, theo nàng nghĩ, gia hỏa Trần Vọng này nhìn từ bên ngoài đúng là một cái hũ nút, khắp người không có một điểm phấn chấn, nhưng sự thực thì sao, Niên Tiểu Linh biết chính tên gia hỏa bề ngoài xấu xí như thế không những ra tay giúp đỡ đại ca giải quyết vấn đề linh tượng, hơn nữa còn truyền thụ ảo diệu kinh phật Đại Tịch Diệt Độ Ách, cho đến lúc này, nàng vẫn còn đoán không ra gia hỏa kia rốt cuộc là ai.