Thiên Vu

Lượt đọc: 48708 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 833+834: Chết hết sao?..

❊ ❊ ❊

- Hắn...Chết hết rồi đúng không?

Trường Hận kinh ngạc nỉ non.

- Chết hết rồi?

Đường Bỉnh Nhiêm bật cười, tự hỏi:

- Dù cho hắn thành tựu thân thể đại tịch diệt, có thể niết bàn sống lại, dù cho linh hồn của hắn cường đại vô song, có thể luân hồi chuyển thế, nhưng căn nguyên sinh mạng của hắn đã kết thúc, thân thể cũng không còn cách nào sống lại, linh hồn cũng không còn cách nào chuyển thế.

- Chết rồi... Chết hết, chí ít ta có thể cảm giác được, giữa ta và hắn không còn nhân quả.

Vũ Yêu lạnh nhạt nói.

- Hắn lấy trái tim máu thịt, thân thể chi nguyên trảm thiên duyên, lấy trái tim linh hồn, linh hồn chi nguyên đoạn nhân quả, lấy trái tim sinh mệnh, sinh mệnh chi nguyên kết thúc vận mệnh bản thân, hắn chết... Chết hết...

Mạn Đà La nhắm hai mắt, nói:

- Cũng không phải trời xanh thẩm phán hắn chết, là chính hắn tự kết thúc chính mình, cũng kết thúc thiên duyên, kết thúc nhân quả, kết thúc vận mệnh, kết thúc tất cả.

- Chuyện này... Chính là kết cục chúng ta vẫn muốn thấy sao?

Thần tình Trường Hận bi thương, ánh mắt bàng hoàng, rù rì nói:

- Tại sao ta không thấy vui vẻ chút nào, trái lại trong lòng còn thấy đau đớn?

Không có ai đáp lại nàng, Đường Bỉnh Nhiêm không có, Vũ Yêu không có, Mạn Đà La cũng không có, bởi vì các nàng đều không cao hứng nổi, trong lòng các nàng cũng đang đau đớn, và bởi chính các nàng cũng muốn biết đáp án câu hỏi này.

- Ai bảo hắn là nam nhân của chúng ta chứ?

Đường Bỉnh Nhiêm mãi mãi vẫn tựa cười tựa khóc như thế, nói:

- Ai bảo chúng ta là nữ nhân của hắn chứ? Chuyện thế gian, mặc kệ là như thế nào, kết cục ra sao, nữ nhân mãi mãi vẫn là người chịu thiệt, không phải sao?

- Vừa rồi các ngươi có thấy linh hồn của hắn không?

Trường Hận lại nói:

- Đó là một linh hồn sắc tức là không, không tức là sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thật thật giả giả, ta nhìn không hiểu, càng không biết đó là dạng linh hồn như thế nào.

Trường Hận không hiểu, ba người còn lại đồng dạng cũng không hiểu, Trường Hận nghi hoặc, ba người còn lại đồng dạng cũng nghi hoặc.

- Còn nữa... Các ngươi biết không? Bên trong thẩm phán tất diệt do trời xanh hạ xuống, ta không hề phát hiện thấy thẩm phán Luân Hồi...

Đồng dạng, Trường Hận không có phát hiện, ba người còn lại cũng không có phát hiện.

- Vì sao lại như vậy, tại sao không có thẩm phán Luân Hồi, chẳng lẽ không phải hắn luân hồi chuyển thế đến kim cổ hay sao?

Đường Bỉnh Nhiêm nhắm mắt lại, rù rì nói:

- Tại thời đại thượng cổ, hắn cũng đã chặt đứt kiếp trước, xóa bỏ kiếp sau của chính mình, phát thệ ngôn vĩnh viễn không bao giờ rơi vào trong luân hồi, nguyên lai hoàn toàn là sự thực... Nhưng ta không rõ, sự tồn tại của hắn đến tột cùng là như thế nào.

- Biết không, khi còn ở trong núi Táng Cổ, ta từng nghe thấy Đường Phi nói với hắn một câu.

Trường Hận tiếp tục nói:

- Đường Phi nói, hắn chính là mình của kiếp trước, cũng là mình của kiếp sau, cũng có thể hắn căn bản không phải kiếp trước, căn bản không phải kiếp sau, hắn chỉ là chính bản thân hắn.

- Không hiểu...

Đường Bỉnh Nhiêm nghi hoặc.

Trường Hận lắc đầu một cái, bản thân nàng cũng không hiểu.

- Chết rồi... Ha ha... Chết hết, ha ha...

Được xưng là nữ nhân xinh đẹp, quyến rũ nhất thiên hạ, giờ khắc này Lạc Anh giống như phát điên rồi, ngồi đơ ra trên mặt đất, vẻ mặt hốt hoảng, tựa như cười như khóc, miệng nói lời điên cuồng:

- Đây chẳng qua là ta sơ tâm, cũng không phải bản tâm của ta, bản tâm của ta là yêu ngươi... Ngươi biết, ngươi vẫn luôn biết, ngươi còn rõ ràng hơn so với bất luận một ai, tại sao còn muốn như vậy...

- Ta hiểu rõ ngươi, ta hiểu rõ ngươi hơn bất kể người nào, ngươi căn bản sẽ không vì ta sơ tâm rồi ân đoạn nghĩa tuyệt với ta, ngươi sẽ không làm như vậy... Ngươi không phải là người như thế, trước đây không phải, hiện tại không phải, sau này cũng không phải, nhưng tại sao ngươi phải làm như vậy...

- Ngươi chặt đứt ký ức giữa chúng ta, chặt đứt thiên duyên giữa chúng ta, ngươi chặt đứt hết thảy giữa chúng ta, tại sao ngươi phải làm như vậy... Ngươi sợ liên lụy đến ta sao? Là như thế phải không... Tại sao? Đến cùng là ngươi đang nghĩ cái gì, đến cùng là ngươi đang làm gì... Ngươi thực sự chết thật rồi sao?

- Ta hiểu rõ ngươi, ngươi có thể là một người tàn nhẫn hoặc là một kẻ tuyệt tình, nhưng ngươi tuyệt đối sẽ không phải là người chịu cúi đầu trước vận mệnh, tại sao lần này ngươi lại nhận mệnh, tại sao...

- Kết thúc rồi sao?

Tiết Thường Uyển đứng nhìn, bi thống, nỉ non:

- Chỉ vì cái gọi là sơ tâm kia sao?

- Ta sinh ra vì hắn, đến đây cũng vì hắn, hiện tại hắn chết rồi, đi thật rồi, ta phải đi con đường nào đây.

Hạ Mạt nỉ non.

Cùng lúc đó tại bên trên hư không, Mỹ U U ôm thủy tinh thư, nhìn xuống biên hoang, phảng phất như không thể tin được tất cả một màn vừa mới phát sinh, trên mặt nàng không có chút biểu tình gì, thần tình như mấy đi cảm giác, hỏi:

- Trần... Trần Lạc học trưởng chết thật rồi sao?

- Chết rồi, chết thật rồi...

Thiên Duyên tỷ tỷ ở bên cạnh buồn bã đáp lại.

Nếu như bên trong trời đất còn có ai có thể xác định Trần Lạc đến cùng có thật sự chết rồi hay chưa, như vậy Thiên Duyên tỷ tỷ tuyệt đối là một người trong số đó, bởi vì nàng chấp chưởng thiên duyên của thế gian, khi Trần Lạc biến mất, nàng có thể cảm giác được rõ ràng, hết thảy thiên duyên có quan hệ với Trần Lạc đều biến mất theo, đúng vậy, biến mất toàn bộ, có thể ai đó sai lầm, nhưng thiên duyên chi thư tuyệt đối sẽ không mắc sai lầm.

Tại một nơi khác trên hư không, nữ tử thần bí đã từng năm lần bảy lượt tra hỏi Trần Lạc rằng có tin tưởng vận mệnh hay không, lúc này nàng cũng đang bàng hoàng, một lần lại một lần kiểm tra chòm sao chi thư, ngọn lửa thuộc về chòm sao bọ cạp xác thực đã tắt, điều này khiến cho nàng cảm thấy mê man.

- Hắn chết...Cứ như vậy rồi chết... Hắn chết, vậy chòm sao bọ cạp phải làm sao bây giờ? Tại sao ngươi sớm không chết, muộn không chết, nhất định phải đợi tới khi mười hai chòm sao bắt đầu diễn sinh mới chết, ngươi chết, vậy để ai tới vấn đỉnh vương tọa Thiên Hạt, ai tới hoàn thành chòm sao bọ cạp đây...

- Vương tọa Thiên Hạt không thành công, mười hai Tinh chi vương tọa sẽ vĩnh viễn không thể hoàn thành được sao? Tâm huyết trong vô số năm tháng của ta phải trôi theo dòng nước thật sao?

- Ngươi thật sự chết hết rồi sao?

Nữ tử thần bí có thể xác nhận, bởi vì ánh sáng chòm sao bọ cạp trên Chòm Sao chi thư đã tắt, thế nhưng, nàng vẫn có chút không thể tin được, sâu trong lòng vẫn luôn có loại cảm giác khó hiểu, loại cảm giác này khiến cho nàng hoài nghi Trần Lạc đến cùng đã chết thực sự hay chưa, mặc dù Chòm Sao chi thư đã xác định Trần Lạc chết rồi, nhưng nàng vẫn không thể tin được, vẫn cứ hoài nghi, bởi vì vẫn có vài điểm đáng ngờ đến hiện tại vẫn khiến nàng nghĩ không ra.

Một trong số đó là vì nàng biết Trần Lạc tuyệt đối không phải một người chịu cúi đầu trước vận mệnh, nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại nhận mệnh, một người vì muốn chống đối vận mệnh, ngay cả thiên địa cũng dám mai táng, ngay cả thời gian, ngay cả không gian, hết thảy toàn bộ đều bị hắn mai táng đi, người như vậy làm sao có thể cúi đầu trước vận mệnh.

Có thể Trần Lạc không điên cuồng, cũng không cường đại như kiếp trước, nhưng tính cách một người một người từ lúc sinh ra đã mang theo, mặc kệ luân hồi chuyển thế bao nhiêu lần cũng sẽ không thay đổi, một người như vậy sao có thể cúi đầu trước vận mệnh.

Lẽ nào hắn cũng mệt mỏi? Hắn không còn muốn tiếp tục giằng co? Muốn được giải thoát? Thế nên mới phải nhận mệnh.

Còn có linh hồn của hắn, không biết đã xảy ra chuyện gì, nữ tử thần bí còn nhớ rõ thời điểm khi thân thể Trần Lạc tán loạn biến mất, linh hồn Trần Lạc hiện lên, đó là một linh hồn cực kỳ quái lạ, không thể miêu tả, không thể dự đoán, đồng thời cũng là một linh hồn hoang đường vô lý, chí ít với loại nhân vật cấp Thần như nữ tử thần bí cũng không thể nào hiểu được đó là dạng linh hồn gì.

Khiến cho nữ tử thần bí cảm thấy quái lạ nhất chính là, nàng dĩ nhiên không phát hiện được thẩm phán Luân Hồi trong số bốn mươi chín đạo thẩm phán kia, điều này nói rõ cái gì, nói rõ Trần Lạc cũng không phải người luân hồi chuyển thế. Nhưng nếu không phải luân hồi chuyển thế, vậy vì sao hắn lại có rất nhiều liên lụy đến thượng cổ như vậy? Nữ tử thần bí thậm chí hoài nghi, Trần Lạc kiếp trước đến cùng có phải là người mai táng Cổ kia hay không.

Trừ điều đó ra, nữ tử thần bí còn nghĩ không ra chính là, tại sao khi tất diệt thẩm phán giáng xuống, Trần Lạc còn muốn lấy thân thể máu thịt đắp nặn thân thể đại tịch diệt niết bàn? Một người đã muốn nhận mệnh, chuẩn bị tự sát, cớ gì còn muốn tái tạo thân thể, hơn nữa đắp nặn còn là thân thể đại tịch diệt, có thể niết bàn sống lại. Tại sao hết lần này tới lần khác lại là thân thể đại tịch diệt niết bàn, hắn có ý gì đây?

Thân thể đại tịch diệt niết bàn, kim sí điểu Đại Bằng thủ hộ...

Nữ tử thần bí rù rì nói:

- Tại sao lại có kim sí điểu Đại Bằng tượng trưng cho Tam thế chư Phật thủ hộ, đây không phải là kim sí điểu Đại Bằng Bát Bộ Thiên Long được ghi chép trong Chư Thế Kỷ sao? Bát Bộ Thiên Long...

Trong giây lát, nữ tử thần bí phảng phất như ý thức được điều gì:

- Nhất thiên chúng, nhị Long chúng, tam Dạ Xoa, tứ Kiền Đạt Bà, ngũ Atula, lục Già Lâu La, thất Khẩn Na La, bát Ma Hô La Già.

- Nếu như kim sí điểu Đại Bằng chính là Khẩn Na La trong bát bộ, vậy thì tinh thần chi hồn múa loạn bầu trời của hắn chính là Thiên Chúng, long linh hung thần ác sát của hắn chính là Long Chúng, biến dị chi linh siêu thoát tự nhiên của hắn là Dạ Xoa, bá thế tĩnh lặng hoàn toàn của hắn chính là Kiền Đạt Bà, linh tượng che kín bầu trời sẽ là Atula...

- Trời ạ, là Bát Bộ Thiên Long... Gia hỏa này thành tựu thân thể đại tịch diệt niết bàn chính là vì thành tựu Bát Bộ Thiên Long, hắn dĩ nhiên... Dĩ nhiên muốn trở thành Bát Bộ Thiên Long...

- Ông trời ơi, trong Chư Thế Kỷ có ghi chép, Bát Bộ Thiên Long chính là... Trời ạ...

Nữ tử thần bí suýt chút nữa la lên thất thanh, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, hồi lâu sau mới rù rì nói:

Loading...

- Thành tựu Bát Bộ Thiên Long, hắn muốn làm gì? Hắn muốn làm cái gì cơ chứ? Hơn nữa, một người nỗ lực muốn trở thành Bát Bộ Thiên Long, hắn sao có khả năng nhận mệnh? Làm sao có thể đi tự sát?

Quá nhiều, quá nhiều điểm đáng ngờ khiến nữ tử thần bí không thể hiểu được, rất nhiều điểm đáng ngờ khiến nàng càng lúc càng hoài nghi Trần Lạc đến cùng có phải chết thật rồi hay không, càng nghĩ càng thấy loạn, càng nghĩ càng thêm đau đầu, đành lắc lắc đầu, nói:

- Hắn chết, nhất định là chết rồi, hắn lấy huyết nhục chi nguyên trảm thiên duyên, lấy linh hồn chi nguyên đoạn nhân quả, lấy sinh mệnh chu nguyên kết thúc vận mệnh, đây là ta tận mắt nhìn thấy, không có khả năng là giả. Mặc dù hắn có thể che mắt được ta, nhưng quyết không thể gạt được Thiên Duyên chi thư, không thể gạt được Nhân Quả chi thư, không thể gạt được Chòm Sao chi thư, cũng không thể gạt được Vận Mệnh chi thư, càng không thể gạt được ông trời, mọi dấu hiệu đều cho thấy hắn đã chết, vậy thì hắn thực sự đã chết rồi.

- Chết rồi... May là hắn đã chết rồi, bằng không chờ hắn thành tựu Bát Bộ Thiên Long xong, khi đó thì cũng thật là...

Nhớ tới ghi chép liên quan đến Bát Bộ Thiên Long trong Chư Thế Kỷ, trong lòng nữ tử thần bí không nhịn được run lên, nhìn về phía bầu trời, nói:

- Xem ra, ông trời đột nhiên hạ xuống thẩm phán tất diệt, chỉ sợ cũng vì lo lắng hắn thành tựu Bát Bộ Thiên Long.

- Chỉ là...

Nữ tử thần bí nhìn Lạc Anh đang bi thương tới độ thất hồn lạc phách, thở dài một tiếng, nói:

- Chỉ là ông trời đột nhiên hạ xuống thẩm phán như vậy, ngược lại là làm hại các nàng. Các nàng vì kế hoach Chư Thần Chỉ Chiến chi thương, đã bỏ qua hết thảy vinh quang, thậm chí bước lên con đường không có lối về, nếu có thể cho các nàng được ái hận oanh oanh liệt liệt một hồi, cũng không uổng công các nàng làm ra nhiều hi sinh như vậy. Thế nhưng, Trần Lạc vừa chết, làm triệt để ngưng hẳn kế hoạch Chỉ Chiến chi thương, khiến bọn họ chỉ biết oán hận, bọn họ sẽ phải đi con đường nào đây.

Cái chết của Trần Lạc khiến người ta thương tiếc, càng khiến người ta tiếc hận, bởi vì ai cũng không thể phủ nhận được việc hắn là kỳ tài cái thế trong lĩnh vực Vu pháp, cũng không ai có thể phủ nhận được trình độ tại lĩnh vực Trận pháp của hắn là vô song.

Có người nói cuộc sống hơn hai mươi năm của hắn tràn đầy sắc thái truyền kỳ, hai mươi tuổi lấy tên Tiêu Du Tử, làm ra ba đại thành tựu khiếp sợ giới Trận pháp, thủa thiếu niên lấy tên Thông Thiên Lão Tổ, hoành hành thiên hạ, không người địch nổi. Thời thanh niên lấy tên Thiên Vương lão tử, trước sau lấy Vu pháp hai lần làm trái ý trời, uy chấn thiên hạ, khiếp sợ cả thế gian, cái thế vô song, số một kim cổ, được tôn xưng là Lạc gia.

Cái gọi là thành vì nghịch thiên, bại cũng vì nghịch thiên, Trần Lạc nghịch thiên oanh động thiên hạ, cuối cùng cũng vị nghịch thiên khiến cả thiên hạ không chứa nổi hắn. Hắn làm người quá điên cuồng, quá bá đạo, điên cuồng khiến người người oán trách, bá đạo tới đô thiên địa không dung.

Hắn chết, chỉ để lại một đoạn truyền kỳ điên cuồng, cũng lưu lại một đoạn truyền thuyết đầy bá đạo.

Nhưng, truyền kỳ thì truyền kỳ, truyền thuyết vẫn là truyền thuyết, thế nên sau khi hắn chết một năm, tại khắp đường lớn ngõ nhỏ trên thế giới vẫn lưu truyền những truyền kỳ và truyền thuyết liên quan đến hắn, trong đó khiến người ta hào hứng nhất chính là phần ái hận tình cừu khó phân biệt của hắn và đầy đủ hơn mười vị nữ thần thiên hạ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.