Trời ạ, Niên đại thiếu thực sự không dám nghĩ tới, bởi vì Lạc gia có quá nhiều nữ nhân có ái hận tình cừu với mình, hơn nữa mỗi người đều là những nữ thần hay tồn tại cao vời vợi. Ngay khi Niên đại thiếu thở dài, trong hư không đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang, toàn bộ vực Tây Ách theo đó cũng phải run rẩy.
Rắc!
Niên đại thiếu khẩn trương nhìn sang, chợt cảm thấy da đầu tê dại, bởi vì hắn nhìn thấy hư không dĩ nhiên nứt toác ra một vết dài.
Ầm! Rắc! Rắc!
Một tiếng nổ vang giữa trời phảng phất như trời long đất lở, tiếng nổ đinh tai nhức óc khiến người ta đầu hoa mắt choáng, vực Tây Ách run rẩy kịch liệt, tất cả mọi người đều sợ hãi nhìn một vết nứt dài trong hư không, không có ai biết chuyện gì xảy ra, mấy người Ngự nương Mạn Đà La, Hạ Mạt liếc mắt nhìn nhau bay qua, sau đó mấy người Tịch Nhược Trần, Nghịch Lang Gia cũng đều lắc mình đi tới.
- Nhị gia, chuyện này… Chuyện này là sao thế?
Niên đại thiếu há hốc miệng, ngơ ngác thất sắc.
Bộ dáng Lãnh Cốc mới vừa rồi còn cà lơ phất phơ, giờ khắc này cũng biến thành cực kỳ nghiêm túc, ngưng mày khẩn trương nhìn chằm chằm, nói:
- Có người ở biển hư không vô tận phá toái hư không, mạnh mẽ xông vào thế giới này.
Nghe vậy, Niên đại thiếu không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh, hắn không cách nào tưởng tượng được, cũng không thể tưởng tượng ra tu vi phải đạt đến trình độ nào mới có thể phá toái hư không từ biển hư không vô tận xông vào thế giới này, chuyện này cũng quá kinh thế hãi tục rồi.
Răng rắc!
Trong hư không một lần nữa nỏ tung, đạo đạo khe hở hiện ra như mạng nhện dày đặc, vang lên một trận những tiếng bùm bùm giòn giã. Ầm ầm nổ mạnh một tiếng, giữa trời trong nháy mắt nổ tung thành một lỗ thủng, ngọn lửa màu đỏ điên cuồng trào ra, theo đó, mọi người nhìn thấy một người đi ra từ bên trong lỗ thủng, hẳn là một nữ nhân đi, bởi vì không ai có thể thấy rõ được dáng dấp của nàng, một bộ áo bào đen bó sát, ngay cả trên đầu cũng bị một mảnh vải đen che kín chỉ chừa lại mỗi mắt, đó là một đôi tròng mắt màu đỏ, khủng bố như thâm uyên địa ngục, đặc biệt là khi nàng đi ra từ bên trong lỗ thủng, cả người đều đốt cháy trong ngọn lửa đỏ yêu dã, phảng phất như vừa từ bên trong hỏa ngục trở về, khiến người ta không rét mà run.
Nàng là ai? Tất cả mọi người đều sửng sốt.
Ngay khi mọi người còn đang ngạc nhiên nghi ngờ, một tiếng quát chói tai đột nhiên truyền ra từ bên trong lỗ thủng:
- Ma Nữ Anh, ngươi phá hủy động phủ của lão tổ, hôm nay cho dù lão tổ có bị trời xanh thẩm phán, cũng phải chém ngươi thành muôn mảnh.
Vèo!
Một bóng người trong nháy mắt trốn ra, trong lúc mơ hồ có thể nhìn ra là một lão già mặc áo xám, sắc mặt âm u, thực lực lão già kia cường hãn, giơ tay khiến phong vân biến hóa, trong hư không tụ thành sấm sét màu tím,thoáng qua đã diễn hóa thành một bàn tay cực lớn, cánh tay như thông thiên trụ, bàn tay tựa như năm ngọn núi cao ẩn chứa ngũ hành, đây là thần thông, hơn nữa còn là một loại đại thần thông có uy lực cực kỳ khủng bố.
Quái nhân mặc áo bào đen bó sát kia đột nhiên dừng lại, khi hai tay vung lên, ngọn lửa màu đỏ yêu dã hừng hực đốt cháy quanh thân, cùng lúc đó, một tiếng phượng hót ngân minh vang lên, chỉ thấy một con chim lửa to lớn được diễn sinh thành, trong nháy mắt liền kích cho đại thần thông đang kéo tới kia tán loạn biến mất, con chim lửa phát ra từng đạo phượng ngân, kéo theo liệt hỏa xông thẳng tới chân trời.
Lại là một đạo phượng ngân!
Con chim lửa hầy như đã nuốt chửng một nửa bầu trời, toàn thân thiêu đốt bởi hỏa diễm yêu dã, điên cuồng đốt cháy thương khung.
Đây không phải chim lửa, đây là phượng hoàng, một con phượng hoàng che kín bầu trời, một con phượng hoàng đầy tà khí yêu dã. Tất cả mọi người đều có thể cảm giác được con phượng hoàng này mạnh mẽ khủng bố đến cỡ nào, ngọn lửa yêu dã kia đang đốt cháy bầu trời không nói, hận như không thể đốt sạch cả thương khung.
Lão già áo xám đuổi đánh tới vừa liếc nhìn phượng hoàng trong hư không, biểu hiện nhất thời trở nên kinh hoàng, nhìn chằm chằm vào quái nhân mặc áo bào đen phía đối diện, nghiến răng nghiến lợi quát lên:
- Ma Nữ Anh, ngươi chờ đó cho lão tổ! Hừ!
Dứt lời, trực tiếp lắc mình biến mất.
Sau khi đuổi cho lão già áo xám kia biến mất, phượng hoàng bao trùm trong liệt hỏa che kín bầu trời trong hư không kia cũng một lần nữa quay trở lại trong thân thể người áo đen kia, hết thảy tất cả lại khôi phục như lúc ban đầu, ngay cả lỗ thủng trong hư không cũng tự động khép lại, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Vố số đám người tụ tập tại vực Tây Ách liếc nhìn một màn như vậy trều trợn mắt ngơ ngác, sợ hãi, trong đầu thoáng hiện lên tình cảnh phượng hoàng yêu dã vừa rồi quá múc khủng bố, điều này khiến cho rất nhiều người đều nghĩ đến một truyền thuyết, truyền thuyết về phượng vũ cửu thiên thiêu đốt bầu trời, cũng là một truyền thuyết liên quan tới phượng hoàng nữ thần Lạc Anh.
Nghe nói khi mười năm trước Lạc gia bị trời xanh thẩm phán, Lạc Anh cực kỳ bi thương, từ đó cũng chưa từng đặt chân thiên hạ, mấy năm sau cũng không biết từ nơi nào truyền đến tin tức, nói là bởi Lạc gia rời đi, Lạc Anh bi thống khốn khổ vì tình, bản thân trở nên điên cuồng, xông vào trong biển hư không vô tận điên cuồng giết chóc, trong lúc giết chóc, phọng hoàng yêu dã múa loạn cửu thiên, liệt hỏa hừng hực thiêu đốt thương khung.
Đương nhiên, nghe đồn dù sao cũng chỉ là nghe đồn, ai cũng chưa từng chứng kiến tận mắt, du sao đó cũng là biển hư không vô tận, được xưng là địa phương thần bí nhất trong thiên hạ, không ai có lá gan đi tới nơi đó tìm hiểu hư thực, chỉ là hiện tại tận mắt nhìn người áo đen quái lạ kia lấy ra một con phượng hoàng to lớn, khiến rất nhiều người đều nghĩ đến truyền thuyết liên quan đến phượng hoàng nữ thần Lạc Anh.
Hơn nữa, vừa rồi lão già áo xám đuổi theo tới kia, hình như đã gọi nàng là Ma Nữ Anh…
Ma Nữ Anh? Lẽ nào thực sự là Lạc Anh? Không biết, ai cũng không rõ ràng, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, nghi ngờ nhìn lên.
Trong hư không, người áo đen có vẻ cực kỳ quá lạ kia lẳng lặng đứng yên, sau đó nàng đưa tay kéo xuống miếng vải che kín mặt, kể cả áo bào đen cũng bị cởi ra, lúc này mọi người mới nhìn rõ dáng vẻ của nàng, nhưng cũng là nghẹt thở, ngây dại, say rồi, bởi vì xuất hiện trong mắt mọi người chính là một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp.
Khi cởi lớp áo bào đen xuống, trên người nữ nhân này chỉ mặc một bộ quấn ngực màu đen, song phong cao vút, bụng trắng phẳng phiu, vai trần nõn nà, dưới thân là chiếc quần dài cũng là màu đen, mái tóc đỏ dài bồng bềnh như sóng lượn tùy ý buông xõa, một bộ dung nhan tuyệt mỹ yêu điễm đến cực điểm, vũ mị đến cực điểm, phảng phất như đóa hồng yêu diễm nhất trong trời đất, dù là cảnh xuân tươi sắc ở trước dung nhan của nàng cũng đều trở nên ảm đạm phai mờ.
Là nàng.
Đúng là Lạc Anh, đúng là phượng hoàng nữ thần Lạc Anh mười năm trước được xưng là yêu diễm vũ mị động thiên hạ.
Yêu diễm, thực sự quá yêu diễm, yêu diễm đến mức khiến cho tất cả mọi người phải say mê.
Vũ mị, thực sự quá vũ mị, khiến cho tất cả mọi người phải điên đảo.
Gợi cảm, thực sự quá gợi cảm, khiêu gợi khiến tất cả mọi người đều phải động lòng.
Trong thiên hạ, không còn ai có thể yêu diễm bằng được Lạc Anh, càng không có người nào có thể vũ mị, khiêu gợi bằng nàng. Không có, tuyệt đối không có, tất cả mọi người đều nhìn đến ngây dại, thán phục trên thế giới dĩ nhiên có một nữ thần hoàn mỹ như thế.
- Sao vậy? Các cô nương, không quen biết ta sao?
Trên tấm dung nhan yêu diễm của Lạc Anh hiện ra tia linh động, một đôi con ngươi đỏ sậm vũ mị hiện lên ý cười, tủm tỉm nhìn mọi người.
- Anh… Anh Tử?
Ngự nương Mạn Đà La rất ngạc nhiên, tựa hồ không dám nhận người quen.
- Đương nhiên!
Lạc Anh nhún nhún vai, khóe miệng xẹt qua một tia cười tà dị, nói:
- Không phải ta còn có thể là ai.
- Anh Tử, đúng là ngươi!
Nhiều năm không gặp thật là nhớ nhung, Ngự nương Mạn Đà La cũng không còn khắc chế được, chạy đến ôm Lạc Anh vào lòng, Lạc Anh cũng đưa tay ôm tới, còn không quên nhéo lên mông tiểu Mạn Đà La một hồi, trêu ghẹo nói :
- Đồ lẳng lơ, nhiều năm không gặp, cái mông đã vểnh cao chưa kìa, chơi nam nhân của ta không ít chứ?
- Nha đầu chết tiệt kia, ngươi thèm ăn đòn à!
Mới đầu, tiểu Mạn Đà La còn lo lắng Lạc Anh có phải đang nổi điên không, có điều thấy Lạc Anh còn đùa giỡn với mình, nàng cũng hoàn toàn yên tâm.
- Tri Thu tỷ, ngươi đúng là gầy gò đi không ít đó, còn oán nam nhân của ta à.
- Mạt Mạt, ngươi cũng biến thành càng trầm tĩnh rồi, còn nhớ nam nhân của ta không?
- Phiêu Phiêu, ngươi càng ngày càng nữ tính hơn rồi đó? Có phải là chuẩn bị yêu nam nhân của ta à?
Lạc Anh đùa bỡn với các nàng, mọi người thấy nàng vừa cười vừa nói, viên đá vẫn treo lơ lửng trong lòng cũng được hạ xuống, tâm tình Ngự nương Mạn Đà La thật tốt, đang do dự muốn nói ra tin tức về Trần Lạc với nàng, lúc này, Bạch Phiêu Phiêu nhanh mồm nhanh miệng đã cướp lời, nói trước :
- Anh Tử, ngươi từ biển hư không vô tận mạnh mẽ xông trở về đây có phải cũng nghe được chuyện liên quan đến Trần Lạc?
- Không phải như vậy thì ngươi cho rằng có chuyện gì mới khiến ta làm như vậy chứ?
Trên mặt Lạc Anh hiện lên ý cười, nhìn những người trong đại viện Niên gia bên dưới kia, hỏi :
- Nam nhân của ta không chết… Đúng không?
Ngự nương Mạn Đà La do dự chốc lát, cuối cùng vẫn gật đầu, nói :
- Không có.
- Không chết… Không chết là tốt rồi… Ha ha… Không chết là tốt rồi… Ha ha…
Lạc Anh cười rồi lại nỉ non, nụ cười có phần quái lạ, không biết tại sao nguyên bản trong lòng Ngự nương Mạn Đà La vốn đang thả lỏng đột nhiên lại căng thẳng hẳn lên, luôn cảm thấy Lạc Anh có điểm không bình thường, còn không bình thường ở chỗ nào thì trong lúc nhất thời cũng không nói ra được.
Dang lúc do dự, Lạc Anh đột nhiên lắc mình biến mất, trong nháy mắt liền xuất hiện ở đại viện Niên gia, mọi người xung quanh lập tức sợ hãi dồn dập lui về phía sau, dù sao đã có lời đồn Lạc Anh thương tâm gần chết dẫn tới điên cuồng, trong cơn nóng giận thả ra phượng hoàng múa cửu thiên, liệt hỏa thiêu cháy thương khung, người như thế, có ai không sợ? Cho dù vào lúc này nhìn nàng có vẻ rất bình thường, nhưng ai biết được sau một khắc sẽ không phát sinh dị biến, ngay cả Lãnh Cốc cũng cảm thấy sợ hãi, dù đã mười năm không gặp, nhưng hắn cũng không biết nên nói gì với Lạc Anh.
Lạc Anh đi tới, dừng lại một chút, đứng ở phía đối diện Niên Tiểu Linh, cười nói :
- Ngươi chính là Niên Tiểu Linh?
Niên Tiểu Linh gật đầu.
- A!
Lạc Anh cười nhạt, kéo tay Niên Tiểu Linh qua, nhìn chiếc nhẫn đỏ tươi tinh xảo trên ngón tay kia, hỏi :
- Chiếc nhẫn này là hắn đưa cho ngươi?
Niên Tiểu Linh vẫn gật đầu, có vẻ nàng không hề sợ hãi gì, tựa hồ cũng không e ngại Lạc Anh.
- Nếu hắn đưa cho ngươi, vậy thì cư đeo đi.
Không có ai biết Lạc Anh đến cùng là muốn làm gì, ngay cả mấy người Ngự nương Mạn Đà La trên hư không cũng đều nghi hoặc nhìn xuống, lúc này, Tri Thu đột nhiên mở miệng, nói :
- Các ngươi có cho rằng Anh Tử có chút… Có chút… Không bình thường hay không?
Nghe vậy, trong lòng Ngự nương Mạn Đà La đột nhiên hồi hộp một chút, bởi vì nàng cũng có cảm giác này, tiếp theo Hạ Mạt cũng mở miệng nói :
- Ta cũng cảm giác Anh Tử thật giống như…
Hạ Mạt còn chưa dứt lời, sắc mặt Ngự nương Mạn Đà La trong nháy mắt kinh biến, nếu như nói chỉ bản thân nàng có cảm giác này còn chưa đủ thấy lo lắng, dù cho Tri Thu có cảm giác này cũng là như thế, nhưng nếu ngay cả Hạ Mạt cũng có cảm giác này, vậy thì không thể không khiến cho nàng lo lắng, bởi vì nàng biết Hạ Mạt trời sinh đã có một loại giác quan thứ sáu độc nhất vô nhị, cực kỳ chuẩn xác, chưa bao giờ sai lầm, nói như thế, lẽ nào Lạc Anh thực sự không bình thường?
- Các ngươi có phát hiện Lạc Anh thật giống như đã trở nên rất yêu dã, rất tà khí?
Bạch Phiêu Phiêu cũng nói như vậy khiến trong lòng Ngự nương Mạn Đà La càng thêm bất an, hỏi :
- Tri Thu, khi ở biển hư không vô tận, ngươi gặp Anh Tử điên cuồng là hình dáng gì?
Tri Thu lắc đầu một cái, không có đáp lại.
Trong sân, ngôn hành cử chỉ của Lạc Anh có chút kỳ quái, khiến Lãnh Cốc ở bên cạnh rất là lo lắng, chỉ lo Lạc Anh vì tranh giành tình nhân trực tiếp giết chết Niên Tiểu Linh, chuyện này mười năm trước Lạc Anh không làm được, nhưng hiện tại là mười năm sau thì khói nói trước được điều gì, đặc biệt có nghe đồn Lạc Anh còn điên cuồng vì tình, điều này càng thêm khiến Lãnh Cốc có điều thấp thỏm.
- Cái này… Anh tỷ, lâu như vậy không gặp, ngươi có… Khỏe không?
Nói thật, mười năm trước Lãnh Cốc cũng kính sợ tránh xa với Lạc Anh, hoàn toàn là trốn được bao xa là trốn, hiện tại càng là như vậy.
- Thế nào? Bạn học Lãnh Cốc, chẳng lẽ ngươi không hi vọng ta khỏe mạnh hay sao?
Lạc Anh lại tà dị cười nhìn về phía LÃnh Cốc, vừa thấy ánh mắt này, trong lòng Lãnh Cốc bỗng nhiên run lên, cặp mắt màu đỏ kia của Lạc Anh, vừa yêu dã lại tràn ngập mê hoặc, khiến trong lòng người ta gợn sóng hoảng sợ. Lãnh Cốc cố nén cảm giác da đầu tê dại, lắc đầu như trống bỏi, nhếch miệng cười nói:
- Không, ý ta không phải như vậy, ý ta là…
Lời còn chưa dứt, Lạc Anh đột nhiên đi tới trước mặt hắn, hơi nhíu mày liễu, hỏi :
- Ngươi cũng có một chiếc, đúng không?
- Cái này…
Lãnh Cốc không dám nói không có, chỉ là vừa mới mở miệng, Lạc Anh liền trực tiếp đi tới tháo xuống chiếc nhẫn màu máu trên ngón tay hắn, có vẻ hứng thú thưởng thức.