Thiên Vu

Lượt đọc: 48986 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 936+937: Khí thế ba đại vương giả..

❊ ❊ ❊

Bất kể là Mạc Ngọc Vũ hay Lâm Thiên Đống, cả hai có thể nói là quý tộc Vân Đoan điển hình, loại cảm giác ưu việt từ trong khung bộc lộ ra hết sức rõ ràng, thần tình cao cao tại thượng, ánh mắt ngông cuồng tự cao tự đại, thái độ ngạo mạn, tất cả đều lộ ra sự khinh thường với phương thế giới này. Hơn nữa, đối mặt với Nhân vương Mạc Vấn Thiên và Thiên tử Gia Cát Thiên Biên còn tỏ thái độ như vậy, có thể tưởng tượng những người khác trong mắt bọn họ chỉ là những con kiến hôi ti tiện.

- Hai vị thiếu gia, Nghị trưởng đại nhân đã thông báo, đừng nên trêu chọc Mạc Vấn Thiên, chúng ta cứ đi tìm thần miếu thôi.

Phát heienj hai người Mạc Ngọc Vũ và Lâm Thiên Đống dường như có ý tứ tham dự náo nhiệt, Lý Hành thân là đại chủ sự tới đây lập tức ngăn cản, rất sợ hai người phát sinh xung đột gì đó với Mạc Vấn Thiên và Gia Cát Thiên BIên, trong lòng hắn thế nhưng rất rõ ràng, bất kể là Mạc Vấn Thiên hay Gia Cát Thiên Biên đều là dạng không dễ trêu chọc.

- Làm sao? Lão Lý, ngươi cho rằng chúng ta không trêu chọc nổi sao?

Mạc Ngọc Vũ cười khinh khỉnh.

- Không, chẳng qua ta cảm thấy…

Lý Hán còn chưa dứt lời, Mạc Ngọc Vũ đã cười nói :

- Huống chi, mắt nào của ngươi thấy ta trêu chọc hắn?

Sau khi truyền âm, căn bản không chờ Lý Hán đáp lại, Mạc Ngọc Vũ bước lên trước, nói :

- Từ lúc ở trên Vân Đoan đã nghe nói qua đại danh đỉnh đỉnh của Nhân vương Mạc Vấn Thiên, hôm nay vừa gặp, quả nhiên danh bất hư truyền, chẳng biết Nhân Vương có thể nể mặt tới uống mấy chén?

Cái tên Nhân vương Mạc Vấn Thiên không chỉ uy chấn thiên hạ, tại Vân Đoan cũng vang dội mười phần, Mạc Ngọc Vũ tự nhiên nghe danh, hơn nữa hắn còn biết thái độ làm người của Mạc Vấn Thiên cuồng ngạo mười phần, bá đạo cực độ, không đặt bất luận người nào vào trong mắt. Đúng vậy, hắn biết, bất quá hắn nghĩ chính mình là một công tử Vân Đoan quý tộc, phụ thân còn là phó nghị trưởng hội nghị Vân Đoan, lần này mình khiêm tốn thịnh tình mời mọc như vậy, thậm chí không tiếc tự hạ thân phận dùng tới hai chữ nể mặt, như vậy đã nể mặt Mạc Vấn Thiên hết mức rồi.

- Ngươi tính là thứ gì, sao xứng uống rượu với ta.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Mạc Ngọc Vũ xám đen ngay lập tức, Lý Hán thầm nghĩ không xong, có điều còn chưa kịp nói gì, Lâm Thiên Đông ở bên cạnh đã âm dương quái khí giành nói trước :

- Mạc Vấn Thiên, ngươi đừng tưởng rằng bản thân vấn đỉnh Nhân Vương là rất giỏi, nói cho ngươi biết, chúng ta tại Vân Đoan…

Lời còn chwua dứt, Mạc Vấn Thiên bỗng nhiên quay người lại, trừng mắt giận nhìn một cái, trong mắt lóe lên hàn quang màu tím. Phịch một tiếng, Lâm Thiên Đống quỳ xuống trên mặt đất, ngay sau đó lại ầm ầm một tiếng, thân thể Lâm Thiên Đống trong nháy mắt nổ tung, một cái đầu lâu lăn lóc xuống dưới chân Mạc Vấn Thiên.

Chứng kiến một màn này, vốn Mạc Ngọc Vũ còn đang muốn khiển trách Mạc Vấn Thiên, nhưng một chữ cũng không nói ra được. Xác thực, hắn không có dũng khí đó, cả người đã sợ tới choáng váng, còn Lý Hán ở bên cạnh cũng đại biến sắc mặt, hắn biết Mạc Vấn Thiên không dễ trêu chọc, cũng biết Mạc Vấn Thiên cực kỳ tự cao, ngông cuồng bá đạo, nhưng cũng không ngờ được Mạc Vấn Thiên dĩ nhiên bá đạo đến mức này, tuyệt đối không đặt Vân Đoan vào trong mắt, cứ đơn giản ra tay giết Lâm Thiên Đống, phải biết rằng Lâm Thiên Đống thế nhưng là công tử nhà Lâm phó nghị trưởng hội nghị Vân Đoan đó.

Mạc Vấn Thiên tiện tay một chiêu, bắt lấy cái đầu Lâm Thiên Đống, thản nhiên nói :

- Vân Đoan trong mắt Mạc Vấn Thiên ta cũng chẳng là gì.

Lời vừa xong, cái đầu Lâm Thiên Đống lập tức hóa thành một vũng máu ngay trước ánh mắt kinh hãi của mọi người. Mạc Vấn Thiên vẫn đứng ở hư không, thần tình trên gương mặt tuấn mỹ đều là cuồng ngạo, một đôi mắt màu tím sắc bén cùng bá đạo, nhìn Mạc Ngọc Vũ, Lý Hán và một đám người Vân Đoan bị dọa cho ngu người, mở miệng nói thêm :

- Trở về nói với hội nghị Vân Đoan, nhắc nhở người của các ngươi cẩn thận một chút cho ta, nếu lần sau lại để ta gặp phải những tên không có mắt, ta gặp một giết mười, gặp mười giết cả tộc.

- Rõ, rõ!

Lý Hán sợ hãi cực độ, lập tức sợ hãi đáp ứng.

Liên quan đến Nhân vương Mạc Vấn Thiên, cơ hồ tất cả mọi người đều nghe nói qua thái độ làm người của hắn hết sức ngông cuồng bá đạo, trong thiên hạ này trước giờ đều là thuận hắn thì sống nghịch hắn thì chết, tất nhiên đây chỉ là nghe đồn, rất nhiều người đều chưa từng thấy qua, cho đến hôm nay, mọi người tại đây mới chính mắt thấy hắn ngay cả liếc mắt nhìn cũng không thèm, cứ như vậy giết chết Lâm Thiên Đống, lúc này mọi người mới ý thức được tin đồn là sự thật, con người Mạc Vấn Thiên này thậm chí còn bá đạo hơn so với lời đồn, còn muốn ngông cuồng tự cao tự đại hơn nữa, phải biết rằng người bị hắn giết không chỉ là người vân đoan, còn là công tử nhà Lâm phó nghị trưởng hội nghị Vân Đoan.

Không những như vậy, hắn thậm chí còn công nhiên coi rẻ bá quyền của Vân Đoan, có thể nói một chút cũng không đặt Vân Đoan vào trong mắt, điều này không chỉ khiến người ta kinh nghi, tuy nói Mạc Vấn Thiên là kỳ tài ngút trời, lại vấn đỉnh Nhân Vương tọa, thế nhưng Vân Đoan dù sao cũng là bá chủ chấp chưởng phương thế giới này, càng là chúa tể bổn nguyên thế giới, cho dù ngươi có tu vi thực lực cường đại đến đâu, đứng trước thẩm phán của bổn nguyên thế giới cũng căn bản không làm nên chuyện gì.

Công tử quý tộc Mạc Ngọc Vũ đến từ Vân Đoan đúng là biết rõ điểm này, thế nên mới dám tùy ý như thế trước mặt Mạc Vấn Thiên, theo hắn nghĩ đến, cho dù Mạc Vấn Thiên cuồng vọng đến mấy, cũng không thể không kiêng kỵ cha của mình, lui một bước mà nói, cho dù không kiêng kỵ thân phận phó nghị trưởng của cha mình, cũng phải kiêng kỵ sự tồn tại của Vân Đoan, nhưng thực không ngờ tới Mạc Vấn Thiên dĩ nhiên ngông cuồng tới mức vô pháp vô thiên đến vậy.

- Mạc Vấn Thiên, ngươi thực là uy phong đó.

Đột nhiên, trong hư không chợt truyền đến một tiếng quát bén nhọn, thanh âm như sấm dậy nổ vang trên trời cao, có thể khiến thanh âm vang lên như sấm, tự nhiên trở nên rung động, đây là một tiếng lôi động dẫn đại tự nhiên, đủ để nói rõ người đến là một vị cao thủ.

Mọi người nhìn sang, bất ngờ phát hiện trong hư không giống như một đạo lưu tinh nhoáng lên, ngay sau đó là một nhóm bảy, tám người xuất hiện trên Thiên Sơn, những người này mặc áo bào hoa lệ, từ khí chất không khó nhìn ra là một đám người của Vân Đoan, dẫn đầu là một vị nam tử thân hình cao gầy, thoạt nhìn sắc mặt thâm trầm, không câu nệ nói cười, khí thế cực kỳ cường đại, hắn đứng ở đó giống như thái dương quân lâm, ngay cả nhắm mắt lại cũng không thể bỏ qua sự hiện hữu của hắn, cực kỳ chói mắt, trên người chảy xuôi ánh sáng quang minh thuần khiết, khi hắn xuất hiện, mọi người dưới chân Thiên Sơn nhất thời cảm giác tự ti mặc cảm.

Người kia là ai? Không biết, chưa ai từng thấy qua.

Song, khi đám người kia tới, Mạc Ngọc Vũ vốn sợ thiếu chút nữa bại liệt lại giống như nhìn thấy cứu tinh, liều lĩnh chạy tới, gào lên:

- Tư Đồ đại ca, ngươi rốt cuộc đã tới, Mạc Vấn Thiên… Vậy mà… Vậy mà dám giết Thiên Đống, còn nói cái gì mà muốn diệt người Vân Đoan chúng ta, Tư Đồ đại ca, ngươi nhất định phải hung hăng giáo huấn hắn một trận.

- Bái kiến Tư Đồ đại thế tử.

Đám người Lý Hám cũng không dám chậm trễ, đi tới trước mặt nam tử dẫn đầu kia, song chưởng giao nhau đặt trước ngực, cúi đầu hành lễ.

Lý Hám này là một trong chủ sự hội nghị Vân Đoan, thân phận địa vị không phải chuyện đùa, thế nhưng lại hành lễ với nam tử này, hắn là ai? Tư Đồ đại thế tử? Đại thế tử? Lõe nào nam tử trước mắt này là Tư Đồ Mã Phi, một rtong mười hai thế tử của Vân Đoan?

Tại phương thế giới này, sự tồn tại của Vân Đoan vẫn luôn thần bí vô cùng, cao cao tại thượng không thể chạm tới, ngay cả hiện tại khi Vân Đoan bắt đầu chấp chưởng trật tự thế giới, vẫn là như thế, bất quá thần bí thì thần bí, chuyện liên quan tới Vân Đoan vẫn luôn lưu truyền lại rất nhiều, ví như nhân gian tiên cảnh, xa hoa tráng lệ, ví như tư tưởng người Vân Đoan đều tương đối rộng mở, cả ngày uống rượu mua vui, xa hoa đồi trụy, nam nữ phóng túng, quan hệ nam nam, nữ nữ… Còn có tin đồn công chúa Vân Đoan đã từng lén lút hạ phàm yêu nam tử nhân gian, bất quá khiến người ta chú ý nhất vẫn là những tin đồn về mười hai thế tử.

Có người nói, Vân Đoan có mười hai vị thế tử, bất kể là thân phận hay địa vị, thậm chí là dung mạo và tư chất đều là tuyệt thế vô song, từ khi mười hai vị thế tử ra đời đã thế giới bổn nguyên từng thời từng khắc ân cần chăm sóc, hấp thu linh tức bổn nguyên thần thánh nhất, quang minh nhất, tinh khiết nhất. Khi bọn họ được ba tuổi, một hơi thở liền có thể thổi ngã một ngọn núi nhỏ, khi sáu tuổi là có thể hô phong hoán vũ, khi chín tuổi liền có thể ảnh hưởng tới tự nhiên, lúc mười hai tuổi đã có thủ đoạn thông thiên… Nghe nói nước mắt của mười hai vị thế tử có thể so với cửu thiên ngọc lộ, máu chảy trong cơ thể bọn họ còn có thể cho người ta khởi tử hoàn sinh.

Những tin đồn về truyền kỳ cố sự của mười hai vị thế tử Vân Đoan có rất nhiều, trong cố sự bọn họ giống như được thần linh hóa, không gì không làm được, giống như một câu nói liền có thể cho ngươi ngay lập tức thành Phật, dễ dàng như một cái phất tay, mặc dù bọn họ chẳng bao giờ lộ diện, cũng chưa từng hạ phàm, chỉ thông qua những lời đồn kia đã khiến bọn họ được rất nhiều người tại phương thế giới này sùng bái.

Giờ khắc này, nghe đám người Lý Hám cúi chào hành lễ với nam tử cao gầy kia, hơn nữa còn gọi hắn là Tư Đồ đại thế tử, lập tức có người nghĩ đến Tư Đồ Mã Phi trong mười hai vị thế tử Vân Đoan, còn đến cùng có phải là hắn hay không thì không ai biết được.

- Ngươi chính là Tư Đồ Mã Phi, một trong số mười hai vị thế tử Vân Đoan?

Mạc Vấn Thiên vẫn chắp tay đứng, đầu đội tử kim quan, thân mặc ngọc la y, thần tình lãnh khốc và cuồng ngạo, hai mắt màu tím sắc bén.

Cách đó không xa, Gia Cát Thiên BIên cũng lẳng lặng đứng đó, quần áo bạch y trắng tinh, thần tình đạm mạc như không hỏi thế sự, đôi mắt thâm thúy không hề bận tâm, hắn nhìn cũng chỉ đơn giản là nhìn, bất kể Nhân vương Mạc Vấn Thiên hay vị Tư Đồ Mã Phi một trong mười hai thế tử Vân Đoan kia, chỉ đơn giản là nhìn, thần tình từ đầu đến cuối vẫn không có một tia biến hóa, giống như tất cả mọi chuyện phát sinh nơi đây đều không có quan hệ gì với hắn.

- Mạc Vấn Thiên, ngươi công nhiên giết hại người Vân Đoan chúng ta như vậy, liệu trong mắt có còn Vân Đoan?

- Trả lời ta, ngươi có đúng là Tư Đồ Mã Phi hay không?

Nhân Vương chính là Nhân Vương, Mạc Vấn Thiên chính là Mạc Vấn Thiên, vĩnh viễn vẫn là bá đạo như thế, thực không thể nghi ngờ.

- Đúng thì sao, không đúng thì sao.

Đối mặt với Mạc Vấn Thiên cường thế bá đạo, Tư Đồ Mã Phi vẫn thong dong ứng đối, dường như không hề sợ hãi.

- Ta hỏi ngươi, phải hay không phải?

- Phải thì sao, không phải thì sao.

Tư Đồ Mã Phi lặp lại câu nói vừa rồi, sau đó lại hỏi:

- Ngươi công nhiên giết hại người Vân Đoan ta, trong mắt có còn Vân Đoan hay không?

- Ta hỏi ngươi có phải Tư Đồ Mã Phi hay không?

Mạc Vấn Thiên tiến lên một bước, quát lên chói tai, thanh thế cuồn cuộn như thương lôi chấn nộ, tự nhiên rít gào, xác thực rất kinh khủng.

- Công nhiên giết hại người Vân Đoan chúng ta, trong mắt ngươi có còn Vân Đoan hay không?

Tư Đồ Mã Phi vốn lạnh nhạt cũng chợt hét lên, một tiếng oai, đồng dạng cũng là thiên lôi cuồn cuộn nổ vang, tự nhiên điên cuồng rít gào.

- Trong mắt Mạc Vấn Thiên ta, Vân Đoan chẳng là thứ gì cả, ngươi có thể khó dễ được ta?

Lời vừa dứt, quanh thân Mạc Vấn Thiên chợt nhiên quang hoa màu tím, tử khí sôi trào, trong nháy mắt thôn phệ nửa bầu trời, giống như một con mãnh thú mạnh mẽ chặn đứng dòng nước lũ.

Tử khí đông lai, khí thế vương giả, chúng sinh thần phục.

Mạc Vấn Thiên vừa mở khí thế, mọi người dưới chân Thiên Sơn đều không ngoại lệ, thân thể không khống chế được quỳ lạy xuống trên mặt đất, linh hồn càng không tự chủ được thần phục với Nhân vương Mạc Vấn Thiên, loại thần phục này đến từ linh hồn, ngay cả chống đối cũng không được, tựa như bẩm sinh đã thế, thần phục với vương giả như thâm căn cố đế, ngay cả một đám người Lý Hám, Mạc Ngọc Vũ đến từ Vân Đoan cũng không nhịn được quỳ xuống trên mặt đất.

- Ta chính là Tư Đồ Mã Phi, ngươi muốn sao đây?

Tư Đồ Mã Phi đi nhanh lên trước, thoáng chốc, quanh thân lóe lên quang hoa, là ánh sáng đại quang minh thần thánh, trong nháy mắt, cả người Tư Đồ Mã Phi thật giống như một vầng mặt trời che giữa không trung, ánh sáng đại quang minh màu trắng trong suốt nở rộ bao phủ khắp đại địa.

Thần thánh quang minh, khí thế đại nhật, soi sáng bốn phương.

Mọi người tại hiện trường, ngoại trừ Mạc Vấn Thiên và Tư Đồ Mã Phi, tất cả mọi người đều quỳ trên mặt đất, không, xác thực nói còn có một người lẳng lặng đứng đó, không phải ai khác chính là Gia Cát Thiên Biên, giờ khắc này, quanh thân Gia Cát Thiên Biên tùy ý lóe ra quang hoa, đó là một loại quang hoa kim sắc tôn quý, chói mắt vô cùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.