Thiên Vu

Lượt đọc: 49143 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1034+1035: Nhân quả là nhân quả..

❊ ❊ ❊

- Ha ha ha, tò mò thì tò mò, Vân Đoan không thích tồn tại không biết. Một Trần Lạc bsi ẩn đủ làm Vân Đoan nhức đầu, giờ cộng thêm hai người thì... ha ha.

- Vậy xin mời hai vị nhận Vân Đoan thẩm phán.

thẩm phán trực tiếp đến từ căn nguyên thế giới, thánh quang thẩm phán bao phủ Ngạo Phong, Tần Phấn.

Trong sân chỉ còn mình Thần Toán Tử Thiên Tà. Giờ phút này, Đại Vương Tử cười tủm tỉm nhìn gã. Bộ dáng Thần Toán Tử Thiên Tà hờ hững, thản nhiên đối diện Đại Vương Tử.

- Thần Toán Tử Thiên Tà, nghe nói ngươi trên thông thiên văn dưới rành địa lý, chuyện chốn nhân gian thì càng là không gì không biết. Vậy ngươi có gì để nói chuyện hôm nay không?

Thần Toán Tử Thiên Tà lắc đầu, gã cười, nụ cười bất đắc dĩ.

Thần Toán Tử Thiên Tà nói:

- Năm vị phủ chủ Trung Ương học phủ có ba vị đã làm phản, một nửa trưởng lão làm phản. Vân Đoan các ngươi xếp những quân cờ này vào Trung Ương học phủ từ khi nào?

- Rất lâu, lâu đến nỗi bản vương tử cũng không nhớ.

- Các ngươi biết chỉ mấy vị phủ chủ làm phản không thể lay động Trung Ương học phủ, nhưng đủ làm học phủ hỗn loạn. Vân Đoan sẽ giáng xuống thẩm phán, trực tiếp thẩm phán học phủ đúng không?

- Quả nhiên không uổng là Thần Toán Tử.

- Bởi vì Đại Công Tử, Đại Thế Tử, Đại Tước Tử ký kết khế ước với căn nguyên thế giới, Vân Đoan không thể thẩm phán bọn họ nên lợi dụng nhóm Thương Vô Tà đối phó ba người Đại Công Tử đúng không?

Đại Vương Tử gật đầu, nói:

- Đúng vậy.

- Vân Đoan luôn dùng thủ đoạn thần không biết quỷ không hay chú ý đám người Mạc Vấn Thiên, bao gồm ta. Vân Đoan biết rõ từng hành động của chúng ta đúng không?

Đại Vương Tử không thừa nhận, nhưng không phủ nhận.

- Nếu vậy chắc Vân Đoan cũng biết Mộ Vân Không giả chết, biết Thương Vô Tà chạy trốn, biết Gia Cát Thiên Biên có phân thân, biết suy nghĩ của Mạc Vấn Thiên. Đây là điều Vân Đoan muốn, Vân Đoan chưa bao giờ định thăm dò chúng ta, chỉ muốn bắt trọn lưới vào ngày hôm nay.

Đại Vương Tử không trả lời.

Thần Toán Tử Thiên Tà tiếp tục bảo:

- Vân Đoan đã có âm mưu từ trước, từ thật lâu trước kia dã bắt đầu bố cục cho ngày hôm nay. Trung Ương học phủ, ba trung tâm quyền lực, Lang Gia hoàn cảnh, bao gồm Nhân Linh chi thư chúng ta đều có quân cờ các ngươi xếp vào. Sau Táng Cổ Phong, Vân Đoan chặt chẽ chú ý những người uy hiếp đến Vân Đoan vì Nhân Quả Bi này đúng không?

Đại Vương Tử vỗ tay khen:

- Không uổng là Thần Toán Tử Thiên Tà, lợi hại, rất lợi hại!

Thần Toán Tử Thiên Tà lắc đầu:

- Không gì không biết? Ha ha.

Thần Toán Tử Thiên Tà khẽ thở dài:

- Nếu tính không gì không biết thì thua xa Tam hoàng tử Vân Đoan. Nếu ta không đoán sai, kế hoạch chặt chẽ, tỉ mỉ, hoàn mỹ này chắc ra từ tay Tam hoàng tử? Mấy vị lão vương gai Hoàng thành là quân cờ nhỏ bé không đáng kể cũng bị lợi dụng hoàn mỹ. Ha ha ha, Tam hoàng tử bày mưu lập kế khiến người vô cùng khâm phục.

Đại Vương Tử khẽ kêu:

- A?

Đại Vương Tử kinh ngạc hỏi:

- Sao ngươi biết?

- Nguyên Vân Đoan trừ Tam hoàng tử Vân Khởi ra còn ai hiểu rõ thiên cơ bày ra thiên la địa võng bao gồm toàn diện, hoàn mỹ vô khuyết, không có bất cứ lỗ hổng nào như vậy?

Đại Vương Tử đứng trên bầu trời chậm rãi hỏi:

- Nếu Thần Toán Tử nhà ngươi đã sớm biết tại sao hôm nay vẫn đến chịu chết?

Đại Vương Tử không toát ra thái độ cao cao tại thượng như những người Vân Đoan, dù gã là vương tử hoàng tộc Vân Đoan. Khí chất của Đại Vương Tử bình hòa, là loại bình hòa khống chế tất cả, là loại bình hòa xem chúng sinh như con kiến.

Thần Toán Tử Thiên Tà nhún vai, khẽ thở dài:

- Ta có đến hay không thì khác gì? Chẳng lẽ ta không đến thì các ngươi sẽ tha cho ta sao? Huống chi các ngươi cũng biết Thiên Ngộ Nhân Quả Bi quan trọng như thế nào với chúng ta.

Khiến Thiên Tà lo lắng nhất không phải Vân Đoan muốn đối phó với gã mà là Vân Đoan ngăn cản Thiên Ngộ Nhân Quả Bi mở ra, đây mới là điều Thần Toán Tử Thiên Tà lo âu. Thiên Tà nhìn thẩm phán chi nguyên khổng lồ trên bầu trời, gã biết thứ này không phải thẩm phán chi nguyên mà là pháp tắc chi nguyên, nói cách khác Vân Đoan chuẩn bị sử dụng pháp tắc chi nguyên ngăn Thiên Ngộ Nhân Quả Bi mở ra.

Thần Toán Tử Thiên Tà rất rõ ràng pháp tắc chi nguyên cường đại cỡ nào. Lực lượng của nó khủng bố đến mức giây lát xóa sổ hết mọi người, phương thế giới này cũng sẽ bị phá hủy.dù vậy pháp tắc chi nguyên tuyệt đối không thể ngăn Thiên Ngộ Nhân Quả Bi mở ra được.

Thần Toán Tử Thiên Tà biết, gã tin Vân Đoan cũng biết. Nhưng tại sao Vân Đoan còn muốn thử? Chẳng lẽ Vân Đoan không cam lòng? Không tiếc sử dụng pháp tắc chi nguyên tổn hại căn nguyên thế giới cũng quyết đánh ván cờ sẽ thua chắc sao?

Không!

Vân Đoan tuyệt đối không ngốc như vậy.

Đặc biệt Tam hoàng tử Vân Khởi, Thiên Tà biết tất cả kế hoạch do Tam hoàng tử Vân Khởi một tay vạch ra. Thiên Ngộ Nhân Quả Bi vốn nên thuận lợi mở ra rất có thể sẽ bị Vân Đoan ngăn cản.

Thần Toán Tử Thiên Tà không tin Tam hoàng tử Vân Khởi có cách gì làm được, nhưng gã biết con người Tam hoàng tử sẽ không đánh trận không chuẩn bị.

Vân Đoan sẽ dùng cách gì ngăn cản Thiên Ngộ Nhân Quả Bi mở ra mở ra? Đây là điều Thiên Tà muốn biết nhất.

Đại Vương Tử ở trên bầu trời như biết suy nghĩ của Thiên Tà, cười khẩy nói:

- Thiên Tà ơi là Thiên Tà, nếu ngươi có thể tính ra Tam hoàng tử thì nên biết Tam hoàng tử là một người như thế nào.

- Vân Khởi muốn dùng cách gì ngăn cản Thiên Ngộ Nhân Quả Bi?

- Tam hoàng tử Vân Khởi sớm đoán được ngươi sẽ có thắc mắc nàyg, nên nhờ bản vương tử tặng một câu cho ngươi. Gậy ông đập lưng ông.

Thiên Tà lẩm bẩm:

- Gậy ông đập lưng ông?

Thiên Tà chợt hiểu điều gì, sắc mặt thay đổi, kinh khủng hét lên:

- Vân Khởi từng vào không gian nhân quả, chẳng lẽ Tam hoàng tử...

- Phật nói không thể nói... không thể nào!

Đại Vương Tử cười vẫy tay, bầu trời giáng xuống thánh quang thẩm phán bao phủ Thần Toán Tử Thiên Tà. Dù Thiên Tà được gọi là không gì không biết, đối diện thánh quang thẩm phán Vân Đoan giáng xuống buộc lòng gã phải dốc hết sức ra ngăn cản. Trong quá tình Thần Toán Tử Thiên Tà nhìn thấy Vân Đoan Tà đại nhân mở chiếu thứ thư ba, tuyên bố Thiên Ngộ Nhân Quả Bi ảnh hưởng an toàn trật tự phương thế giới này, nên Vân Đoan định phá hủy Thiên Ngộ Nhân Quả Bi.

Cùng lúc đó, pháp tắc chi nguyên trên bầu trời giáng xuống lực lượng pháp tắc khủng bố bao phủ Thiên Ngộ Nhân Quả Bi. Thiên Tà thấy vầng sáng trắn và đen hỗn loạn trong pháp tắc chi nguyên, ánh sáng này như trái tim, tỏa ánh sáng xám kỳ lạ bao phủ Thiên Ngộ Nhân Quả Bi.

- Trái Tim Nhân Quả, thật sự là Trái Tim Nhân Quả...

Thần Toán Tử Thiên Tà nhận ra đoàn sáng trắng đen hỗn loạn trong pháp tắc chi nguyên là Trái Tim Nhân Quả, trung tâm Nhân Quả chi thư. Nhưng Thiên Tà không biết, gã không rõ tại sao Vân Khởi Vân Khởi nhận được Trái Tim Nhân Quả?

Thiên Tà công nhận Tam hoàng tử Vân Khởi rất mạnh, là dị loại trong dị loại Vân Đoan. Vân Khởi là số ít người Vân Đoan sinh ra linh hồn trong vạn năm nay. Nhưng dù vậy thì Vân Khởi không thể có được Trái Tim Nhân Quả, đừng nói là gã, dù thần linh giáng trần cũng không làm được. Trong thiên địa chỉ có Nhân Quả Nương Nương hóa thân của nhân quả pháp tắc mới có tư cách chúa tể

Tại sao?

Tại sao Trái Tim Nhân Quả nằm trong tay Vân Khởi?

Tại sao?

Trần Lạc đâu?

Thiên Tà biết nếu bây giờ có ai ngă cản được Vân Đoan phá hủy Thiên Ngộ Nhân Quả Bi thì người đó là Trần Lạc, gã biết hắn là dị số lớn nhất trong thiên địa. Cái gọi là dị số thậm chí có thể ảnh hưởng nhân quả pháp tắc.

Khona.

Vân Khởi cũng biết điều này, với cá tính của Tam hoàng tử chắc đã sớm bày ra thiên la địa võng ngăn cản Trần Lạc.

Trong sân trừ Thiên Tà nhận ra đoàn sáng ẩn trong pháp tắc chi nguyên Vân Đoan là Trái Tim Nhân Quả. Độ Nghiệp phương trượng, sư đệ Độ Biên chùa Phổ Độ khi thấy Trái Tim Nhân Quả thì sợ ngây người, kinh ngạc không nói nên lời. Khi Độ Nghiệp phương trượng nhận ra Trái Tim Nhân Quả, lão không kinh hoàng hoảng sợ như Thiên Tà, cũng không như Độ Biên sợ hãi không nói nên lời.

Độ Nghiệp phương trượng vẫn ngồi xếp bằng, hai tay chắp vào nhau nhìn Trái Tim Nhân Quả giấu trong pháp tắc chi nguyên.

Một lúc lâu sau Độ Nghiệp phương trượng khẽ thở dài:

- Nhân quả nhân quả, cũng là nhân quả là nhân quả. Đây chính là nghiệt sao?

Không ai biết trên trời ẩn giấu một nữ nhân áo đen, nàng nhìn Trái Tim Nhân Quả trong pháp tắc chi nguyên, khá là ngạc nhiên, sau đó là bất đắc dĩ.

Đây là loại tuyệt vọng bất đắc dĩ đến mức tận cùng, nữ nhân áo đen cười nói:

- Trái Tim Nhân Quả, không ngờ là Trái Tim Nhân Quả, ha ha...

- Trong thiên địa không ai có thể cướp đi Trái Tim Nhân Quả từ tay nàng, dù là thần linh cũng không được. Nếu Trái Tim Nhân Quả không ở trong tay nàng thì tất nhiên là tự nàng ta tặng cho, ha ha ha ha ha ha!

- Tặng Trái Tim Nhân Quả, ngươi cố ý làm như vậy sao? Cố ý không để Nhân Quả chi thư tái tạo lại?

- Tại sao?

- Ngươi vì muốn thoát khỏi nguyền rủa của hắn?

- Vì muốn thoát khỏi nguyền rủa của hắn ngươi thậm chí không tiếc giao ra Trái Tim Nhân Quả? Mạo hiểm Nhân Quả chi thư hỗn lọa? Mạo hiểm Nhân Quả chi thư khiếm khuyết sao?

- Nguyền rủa của hắn đáng sợ đến mức ấy sao? Đáng sợ tới nổi nương nương chúa tể nhân quả pháp tắc như ngươi cũng buộc lòng phải làm vậy? Hay ngươi sớm biết nhân quả thuộc về hắn, ngươi không muốn Nhân Quả chi thư tái tạo vì ngăn cản hắn có được nhân quả của mình?

- Rốt cuộc là vì thoát khỏi nguyền rủa của hắn? Hay vì ngăn cản hắn có được nhân quả?

Nữ nhân áo đen là Chúng Tinh Chi Mẫu, giờ khắc này nàng đột nhiên thấy sợ chưa từng có. Vì nàng biết Nhân Quả Nương Nương làm như vậy mặc kệ vì thoát khỏi nguyền rủa hay nhân quả của người đó đều là chuyện vô cùng đáng sợ. Dù sao nàng không chỉ là Chúng Tinh Chi Mẫu, còn là hóa thân tinh tọa pháp tắc. Trong mười hai tinh tọa Trần Lạc tiện là thiên hạt vương tọa, nàng mãi mãi không thể thoát khỏi hắn. Nàng biết rõ hơn ai hết dính dáng vào tên kia sẽ khủng khiếp cỡ nòa.

Giờ phút này, không chỉ mình nữ nhân áo đen thấy sợ, còn có Thiên Duyên Nương Nương chúa tể thiên duyên pháp tắc. Khi Thiên Duyên Nương Nương nhìn Trái Tim Nhân Quả giấu trong pháp tắc thế giới, nàng suy đoán ngay ra đầu đuôi câu chuyện. Thiên Duyên Nương Nương không biết Nhân Quả Nương Nương vì thoát khỏi nguyền rủa hay nhân quả của người đó. Giống như Chúng Tinh Chi Mẫu, Thiên Duyên Nương Nương biết loại khả năng nào đều là chuyện vô cùng đáng sợ với nàng. Dù sao nàng chúa tể thiên duyên pháp tắc, người kia tồn tại khuấy nát thiên duyên pháp tắc.

Mỹ U U ôm một quyển Thủy Tinh chi thư, lo lắng hỏi:

- Thiên Duyên tỷ tỷ, tại sao... Nhân Quả Nương Nương làm... như vậy?

Thiên Duyên Nương Nương lắc đầu, lẩm bẩm:

- Không biết, ta thật sự không biết. Ta chỉ biết là bây giờ ta rất sợ, vô cùng sợ hãi. Chắc chắn Nhân Quả Nương Nương biết điều gì đó nên buộc phải làm vậy. Rốt cuộc là cái gì? Trời ơi, ta nên làm sao đây?

- Thiên Duyên tỷ tỷ biết Trần Lạc học trưởng ở đâu?

- Hắn sao? Hắn đang trong không gian nhân quả, lúc biến mất Trần Lạc lặng lẽ trốn vào không gian nhân quả.

- A! Trần Lạc học trưởng có gặp nguy hiểm không? Cái tên Vân Khởi làm việc luôn kín kẽ chu đáo, có khi nào Vân Khởi tổn thương đến Trần Lạc chọ trưởng không?

Thiên Duyên Nương Nương ngơ ngác nhìn, nhỏ giọng nói:

- Nha đầu ngốc, ngươi lo lắng sai người. Ngươi nên lo là chúng ta có nguy hiểm hay không, chứ không phải hắn.

Đúng như Thiên Duyên Nương Nương nói, khi Trần Lạc biến mất hắn không rời đi mà chui vào không gian nhân quả. Phân thân lỗ đen của Trần Lạc có thể bỏ mặc bất cứ vách tường không gian nào, chỉ cần hắn muốn thì một ý nghĩ sẽ nhảy đến bất cứ Tiểu Linh giới, đại thế giới, thậm chí bất cứ không gian nào.

Trần Lạc vốn cho rằng hắn thành tựu Bát Bộ Thiên Long bị xếp vào nguyên tội chi linh thi ông trời sẽ trời giáng thẩm phán khủng bố hơn nữa, có trốn vào không gian nhân quả cũng không tránh thoát. Nhưng Trần Lạc không ngờ trời không giáng xuống thẩm phán. Trần Lạc không nghĩ ra lý do, hắn không biết ý của trời là sao. Chẳng lẽ vì không gian nhân quả không ở trong pháp tắc thiên địa? Mới đầu Trần Lạc cũng nghĩ vậy, nhưng sau này điều tra rõ mới biết không phải, vì hắn không phát hiện có bất cứ thẩm phán bao phủ chính mình.

Tại sao ông trời không tiếp tục thẩm phán, Trần Lạc nghĩ rất lâu nhưng không ra, cuối cùng hắn tmạ gác vấn đề sang một bên, mặc kệ có thẩm phán hay không. Ngươi thẩm phán thì ta gánh, không gánh được thì ta chạy. Ngươi không thẩm phán ta sống càng tốt, gia nên làm gì thì làm cái đó.

Trần Lạc đứng trong không gian nhân quả nhìn khối bia đá gãy, nhìn tám chữ to khắc trên bia.

Nhân quả không nhân, nhân quả không quả.

Cảm giác quen thuộc khiến Trần Lạc trực giác tám chữ này là kiếp trước hắn khắc, lý do vì sao điêu khắc thì hắn không biết. Trần Lạc thử lại giao lưu với Nhân Quả Nương Nương, nhưng không hiểu sao hắn kêu gọi thế nào thì Nhân Quả Nương Nương chưa từng đáp lại.

Trần Lạc nhìn tám chữ to, chìm đắm trong đó, lạc mất mình. Trần Lạc loáng thoáng hiểu những thứ gì, cảm giác rất mơ hồ, khó nói rõ. Trần Lạc chỉ cảm thấy hắn biết một số chuyện kỳ lạ.

Mặc dù Trần Lạc luôn trốn trong không gian nhân quả nhưng không có nghĩa là hắn không biết chuyện xảy ra bên ngoài. Chẳng những thế, Trần Lạc biết còn nhiều hơn đa số người. Trần Lạc cảm giác được tại sao Trái Tim Nhân Quả quan trọng như thế nằm trong tay người Vân Đoan. Là cảm giác, không phải vì Trần Lạc có ngộ tính cao, không phải vì hắn lĩnh ngộ nhân quả gì đó, đây đơn thuần là trực giác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.