Tư Đồ Mã Phi nhận ra ẩn ý, hút ngụm khí lạnh hỏi:
– Ý của Đại Thế Tử là khiến chúng ta trợ giúp Hư Hoài Cốc thăm dò Trần Lạc?
– Đúng vậy!
– Cái này…!
Tin tức làm Tư Đồ Mã Phi rất bất ngờ, gã hóa đá. Lý Lăng Thiên thầm giật mình, không ngờ Đại Thế Tử luôn cẩn thận vậy mà làm ra quyết định lỗ mãng như thế.
Huyễn Linh nhìn thấu hai người khó hiểu, nàng nói:
– Ta biết các ngươi sẽ rất giật mình, vì sự tồn tại của Trần Lạc quá mức đặc biệt, đến nỗi không ai biết cuộc thăm dò này sẽ đem đến hậu quả gì.
– Đại Thế Tử ra quyết định này cũng vì bất đắc dĩ. Một là Cửu Tước Tử hành động, Đại Thế Tử bị kéo vào. Dù Đại Thế Tử không ra tay cũng khó tránh khỏi, các ngươi nên hiểu điều này.
– Vì chống lại đám người Thái Tử điện, Đại Thế Tử buộc phải hợp tác với Cửu Tước Tử. Có thể nói hiện tại Đại Thế Tử và Cửu Tước Tử đi chung một chiếc thuyền. Nếu con thuyền Cửu Tước Tử lật thì Đại Thế Tử cũng không sống yên.
Huyễn Linh nói có ý gì đừng nói là Tư Đồ Mã Phi trung thành với Đại Thế Tử biết, Lý Lăng Thiên là người ngoài cũng hiểu được. Nhưng đây xem như lý do thăm dò Trần Lạc sao? Hoặc nên nói là đáng không? Dù sao đây chính là Trần Lạc, người bị ông trời giáng thẩm phán đều diệt mà vẫn sống sót, đi thăm dò hắn? Chọc giận Trần Lạc sẽ có hậu quả gì? Gánh nổi không? Đại Thế Tử đã suy nghĩ qua chưa?
Tư Đồ Mã Phi há mồm muốn nói lại thôi, gã thật sự không biết nên nói cái gì.
Lý Lăng Thiên mở miệng nói:
– Huyễn Linh, có câu này không biết ta nên nói không, Huyễn Linh nghe xin đừng giận.
– Lăng Thiên, đã bao giờ ngươi học được kiểu khách sáo này? Có lời gì muốn nói cứ nói, đừng ngại.
– Đại Thế Tử quyết định thăm dò Trần Lạc thật sự chỉ vì đi chung chiếc thuyền với Cửu Tước Tử sao? Sợ là không đơn giản như vậy.
Huyễn Linh lắc đầu bật cười nói:
– Đại Thế Tử nói không sai, quả nhiên gạt không được ngươi.
Huyễn Linh trầm ngâm giây lát, bổ sung:
– Nhân Linh chi thư sắp hoàn thành ghép lại, không còn nhiều thời gian cho mọi người, Đại Thế Tử cũng vậy. Trước khi Nhân Linh chi thư làm lại xong, phải xsoa sổ tồn tại chưa biết bí ẩn Trần Lạc, thăm dò chỉ là bước đầu tiên.
– Vậy sao?
Lý Lăng Thiên cười cười, không nói gì thêm.
Tư Đồ Mã Phi nói:
– Nhưng làm sao thăm dò? Đại Thế Tử nên biết Trần Lạc có nguyên tội, tám chín phần mười nguyên tội chưa biến mất. Chẳng lẽ muốn thăm dò khi Trần Lạc lấy ra những thành tựu nguyên tội này có vời đến trời thẩm phán không?
– Đương nhiên!
– Được. Nếu Trần Lạc không dám lấy ra những nguyên tội, nếu hắn chọn im lặng thì tốt nhất. Nhưng Huyễn Linh có nghĩ đến chưa? Lỡ như Trần Lạc dám đánh, bị trời thẩm phán thì giải quyết như thế nào? Huyễn Linh nên biết chuyện ở Táng Cổ Phong, Trần Lạc là loại người gì không cần ta nói. Trần Lạc giết người bất chấp hậu quả, khi đó mạng nhỏ của ta khó giữ.
– Ha ha ha ha ha ha!
Huyễn Linh cười phá lên như nghe câu gì rất tếu.
– Huyễn Linh cười cái gì? Chẳng lẽ ta nói không đúng?
– Tư Đồ, từ khi nào lá gan của ngươi nhỏ như vậy?
– Không phải ta nhát gan mà là Trần Lạc quá biến thái, ta phải lo cho mạng sống của mình.
Huyễn Linh cười lắc đầu, nói:
– Sao ngươi quên mình là Đại Nhật thế tử? Miễn căn nguyên thế giới còn thì ngươi sẽ không chết.
– Nói vậy nhưng đời không có chuyện tuyệt đối. Trước kia ta nghe nói trời giáng thẩm phán đều diệt có thể khiến tất cả tồn tại đều diệt, nhưng Trần Lạc thì sao? Hắn không chết, còn năm lần bảy lượt nghịch thiên mà đi, sống sót đứng trước mặt mọi người. Ai dám bảo đảm tuyệt đối không chết?
– Ha ha ha, cứ yên tâm.
Huyễn Linh chớp mắt trấn an Tư Đồ Mã Phi:
– Ngươi không tin chính mình, cũng không tin ta, chẳng lẽ ngươi còn chưa tin Đại Thế Tử sao? Đại Thế Tử đã quyết định làm như vậy tất nhiên có cách ứng đối.
Lý Lăng Thiên góp lời:
– Tư Đồ huynh đừng đắn đo nữa. Đại Thế Tử làm việc luôn kín đáo, không có nắm chắc tuyệt đối thì Đại Thế Tử sẽ không làm như vậy.
Trong ấn tượng của Tư Đồ Mã Phi thì Đại Thế Tử đúng là người như thế, nếu không loại người cẩn thận như Tư Đồ Mã Phi sẽ không cam tâm tình nguyện làm việc cho Thượng Cổ Thiên Vương Thương Vô Tà. Nghĩ đến đây Tư Đồ Mã Phi bình tĩnh nỗi lòng thấp thỏm.
Huyễn Linh vẫy tay chào hai người:
– Quyết định vậy đi, ta đã truyền lời xong. Tư Đồ, nhớ đừng cô phụ kỳ vọng của Đại Thế Tử đối với ngươi.
Huyễn Linh lắc người biến mất.
Tư Đồ Mã Phi nhìn hướng Huyễn Linh biến mất thật lâu sau mới nói:
– Ta dám chắc Huyễn Linh giấu ta điều gì, hoặc nói đúng hơn là Đại Thế Tử muốn giấu ta.
Lý Lăng Thiên nhún vai không góp lời.
– Có phải Lý huynh đã đoán ra?
– Không khó đoán. Đại Thế Tử sốt ruột muốn thăm dò Trần Lạc có lẽ vì ngồi chung chiếc thuyền với Cửu Tước Tử, có lẽ vì Nhân Linh chi thư không cho bọn họ nhiều thời gian. Nhưng ta nghĩ lý do chủ yếu nhất là vì quyển Nhân Quả chi thư khi Nhân Quả Bia mở ra.
– Đúng vậy! Chắc chắn là Nhân Quả chi thư! Nếu không vì Nhân Quả chi thư thì Đại Thế Tử tuyệt đối sẽ không mạo hiểm lớn như vậy đi thăm dò Trần Lạc. Nhưng Nhân Quả chi thư có điểm gì hấp dẫn Đại Thế Tử? Lý thư có biết gì về Nhân Quả chi thư không?
Lý Lăng Thiên lắc đầu, nói:
– Không rành, nhưng chắc Nhân Quả chi thư rất quan trọng. Nếu nghĩ theo đường này thì mọi chuyện sáng tỏ. Mục đích thật sự của Cửu Tước Tử, Đại Thế Tử không phải thăm dò mà là ngăn cản Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên, Trần Lạc tranh cướp Nhân Quả chi thư.
Tư Đồ Mã Phi nói:
– Mạc Vấn Thiên dễ ngăn cản, Gia Cát Thiên Biên cũng dễ xử, nhưng Trần Lạc thì…
Không phải vì Tư Đồ Mã Phi quá cẩn thận mà gã thật lòng không muốn đi trêu vào cái tên biến thái đến mất trí phát cuồng.
– Yên tâm, có một câu Huyễn Linh nói đúng, Đại Thế Tử chưa bao giờ làm chuyện không có nắm chắc. Nếu Đại Thế Tử quyết định làm như vậy thì tất nhiên có cách ứng đối.
Tư Đồ Mã Phi khẽ thở dài:
– Chỉ hy vọng như vậy.
Tư Đồ Mã Phi thấy mệt lòng, gã hỏi:
– Không biết Lý huynh tính sao?
– Ta? Không biết nữa.
– Hay Lý huynh cùng ta đi thăm dò Trần Lạc? Lý huynh cũng biết con người của Đại Thế Tử, sẽ không bạc đãi Lý hunh.
– Đa tạ Tư Đồ huynh, nhưng ta thật sự không rành mấy chuyện này.
– Lý huynh cứ từ chối làm ta thấy lo, có phải Lý huynh không tin tưởng Đại Thế Tử…
– Không không! Tư Đồ huynh hiểu lầm, ta từ chối không phải vì không tin Đại Thế Tử, ta vững tin Đại Thế Tử hay Cửu Tước Tử đều có cách ứng đối. Nhưng ta không muốn tham gia vào trò chơi này.
– Được rồi, vậy ta cũng không ép Lý huynh. Đại Thế Tử đã ban ý chí, ta phải đi truyền lời, xin cáo từ.
– Cáo từ.
Tư Đồ Mã Phi đi xa, Lý Lăng Thiên đứng một mình, lắc đầu cười, nụ cười bất đắc dĩ. Như Tư Đồ Mã Phi nói, nếu Lý Lăng Thiên tham gia thì Đại Thế Tử sẽ không bạc đãi gã, ít nhất gã có tư cách tham gia bí mật Nhân Quả chi thư, Lý Lăng Thiên không nghi ngờ gì điều này. Nếu kêu Lý Lăng Thiên đi thăm dò người khác thì gã sẽ đồng ý ngay, nếu đối phương là Trần Lạc thì gã từ chối ngay không cần nghĩ.
Lý Lăng Thiên tin tưởng Đại Thế Tử, Cửu Tước Tử có cách ứng đối, nhưng gã không dám mạo hiểm thử một lần, nguyên nhân rất đơn giản. Từng có người nói với Lý Lăng Thiên, mãi mãi đừng bao giờ vì chuyện gì đi trêu vào Trần Lạc, tuyệt đối đừng, dù hắn có giết chí người thân yêu nhất của ngươi cũng phải nhịn.
Người nói câu này với Lý Lăng Thiên là một nữ nhân tên Nữ Vu, gã luôn khắc ghi trong lòng.
Thời tiết Tiểu Phật Linh giới rất mát mẻ, nắng không quá gắt, gió không quá mạnh. Lý Lăng Thiên nhìn hư không, gã nhắm mắt lại thật sau mở mắt ra nhìn các ngôi miếu hơi thở cổ xưa.
Lý Lăng Thiên nhỏ giọng nói:
– Ngày mai Tiểu Phật Linh giới sẽ không còn cảnh cổ xưa tĩnh lặng như vậy nữa, sẽ không có thời tiết nhẹ nhàng như bây giờ…
Cùng lúc đó, trên một tòa sơn mạch hoang vu trong Tiểu Phật Linh giới. Một nam nhân mặc áo đỏ đứng trên đỉnh núi.
Nam nhân điển trai, đẹp nho nhã, đẹp lạnh lùng, đẹp chứa mùi máu. Đó là một trong thập vương thập tử, huyết tộc chi tử Tịch Nhược Trần. Một nam nhân khác đứng sau lưng Tịch Nhược Trần, là Hạ Hầu Kích, một người thượng cổ chuyển thế.
Hạ Hầu Kích không phải thượng cổ thiên vương chuyển thế, cũng không phải thượng cổ địa vương, nhưng có thể thành công luân hồi chuyển thế chứng minh gã là đại năng rất lợi hại trong thời đại thượng cổ.
Lần trước trong Tây Ách Vực, Hạ Hầu Kích thấy Tịch Nhược Trần lấy một chiếc nhẫn ra là gã quyết định đi theo Tịch Nhược Trần. Hạ Hầu Kích biết chiếc nhẫn kia thuộc về loại người nào.
Hạ Hầu Kích nhìn Tịch Nhược Trần đứng trên đỉnh núi, mở miệng nói:
– Mọi chuyện đúng như Tịch công tử dự đoán, Vân Đoan bắt đầu ra tay, một hơi giải quyết ba người. Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên, ngày mai chắc chắn sẽ đến lượt Trần Lạc. Bọn họ làm như vậy chắc vì cướp Nhân Quả chi thư dưới Nhân Quả Bi.
Tịch Nhược Trần không nói chuyện, gã cười tà.
Hạ Hầu Kích theo Tịch Nhược Trần chưa lâu nhưng gã nhìn thấu Tịch Nhược Trần không vui.
Hạ Hầu Kích hỏi:
– Tịch công tử, mọi chuyện đều đúng như Nhân Quả Bia mở ra dự đoán, vì sao người còn rầu rĩ?
– Vân Đoan bỏ qua ta, cũng xem thường ta.
– Chẳng lẽ đây không phải là điều chúng ta muốn sao? Nếu không lần này không chỉ nhằm vào ba người.
– Nói là vậy nhưng ta vẫn thấy khó chịu.
Tịch Nhược Trần chính chắn hơn mười năm trước nhiều, gã không còn ngông cuồng nữa. Giọng điẹu của Tịch Nhược Trần cũng vậy, dù tức giận nhưng không lộ ra.
Tịch Nhược Trần nói:
– Ta không thích cảm giác bị bỏ qua, cực kỳ ghét.
Hạ Hầu Kích lắc đầu, nói:
– Tịch công tử cố ý khiến Vân Đoan bỏ qua người, không cần lẩn quẩn trong lòng.
Tịch Nhược Trần hừ lạnh quát hướng khung trời:
– Hừ!
– Là ta cố ý cũng tốt, hay Vân Đoan xem thường cũng thế.
– Sau khi Nhân Quả Bia mở ra ta phải cho mọi người biết đến sự tồn tại của Tịch Nhược Trần! Vân Đoan có gan dám coi thường ta thì ta sẽ cho bọn họ biết hậu quả của việc coi thường Tịch Nhược Trần!
Hạ Hầu Kích khuyên:
– Tịch công tử, ta khuyên người nên làm việc điệu thấp, chắc lão nhân gia cũng dặn như vậy.
– Điệu thấp? Hừ, mười năm trước ta điệu thấp vì có Trần Lạc, mười năm sau ta điệu thấp vì có Nhân Vương Mạc Vấn Thiên. Giờ phút này, phân thân Mạc Vấn Thiên bị diệt, Gia Cát Thiên Biên nửa chết nửa sống, Trần Lạc cũng bị Vân Đoan xem là cái đinh trong mắt. Ta không muốn điệu thấp nữa, khi Nhân Quả Bia mở ra ta muốn cái tên Tịch Nhược Trần vang dội trong thiên địa!
– Mong Tịch Nhược Trần đặt việc lớn lên hàng đầu, mọi chuyện chờ Nhân Quả Bia mở ra rồi tính, đừng hành động thiếu suy nghĩ.
Hạ Hầu Kích ngẫm nghĩ, nói tiếp:
– Hơn nữa Vân Đoan không xuống tay với Tịch công tử lần này không có nghĩa là bọn họ bỏ qua. Vân Đoan xử Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên, Trần Lạc trước khi Nhân Quả Bia mở ra mở ra, vậy chắc bọn họ cũng sẽ đối phó với Tịch công tử khi Nhân Quả Bia mở ra.
Khi Hư Hoài Cốc công tử Vân Đoan dẫn hai Đại Nhật thế tử, ba vị Hạo Nguyệt Tước Tử đầu tiên diệt phân thân Mạc Vấn Thiên, lại đánh Gia Cát Thiên Biên bán sống bán chết, mọi người đều nghe Hư Hoài Cốc công tử cảnh cáo Trần Lạc hôm nay phải trả trái tim Hạ Tử Tây, nếu không sẽ tự gánh lấy hậu quả.
Rõ rành rành là uy hiếp.
Cũng là cảnh cáo, lời cảnh cáo đầy coi rẻ.
Câu uy hiếp và cảnh cáo này như lửa cháy lan tràn khắp Tiểu Phật Linh giới, đốt cháy những người từng nghe tiếng Lạc gia. Không khoa trương khi nói giờ này ngày này nhiều người vào Tiểu Phật Linh giới có một số thật sự vì Thiên Ngộ Bi, có người muốn góp vui. Nhưng rất nhiều thiếu niên, thiếu nữ muốn thấy nhất phong độ Lạc gia oai phong một cõi thế giới nhân gian.
Tiếc rằng bọn họ đến thế giới nhân gian lại nghe tin Ngạo Phong huynh đệ kết nghĩa Lạc gia bị đánh chỉ còn một hơi thở, Lạc gia thì giữ im lặng. Đám thiếu niên, thiếu nữ muốn thấy phong độ của Lạc gia vô cùng thất vọng. Bọn họ đoán truyền thuyết về Lạc gia có phải nói ngoa? Một số nghi ngờ toàn là xạo. Nhưng người cùng thời đại với Trần Lạc trải qua Táng Cổ Phong đều biết các trong truyền thuyết về Lạc gia không giả, nhưng bọn họ không hiểu tại sao Lạc gia giữ im lặng.
Có lẽ đúng như bên ngoài đồn, Lạc gia sống sót qua thẩm phán đều diệt nhưng tu vi đã bị phế hoàn toàn, dù không bị phế thì người đầy nguyên tội, không dám ra tay, nếu hành động sẽ bị thẩm phán. Cho nên Lạc gia giữ im lặng.
Nhưng có đúng vậy không?
Không biết, không ai biết.
Mọi người ôm hy vọng cuối cùng. Một số người hy vọng Lạc gia mau trả lại trái tim của Hạ Tử Tây, dù sao người Vân Đoan rất mạnh. Có người hy vọng Lạc gia đừng trả trái tim, vì điều đó đồng nghĩa với Lạc gia chẳng còn là Lạc gia nghịch thiên, vô pháp vô thiên, không kiêng nể gì của mười năm trước, có lẽ thật sự đã thành phế nhân.
Thời gian từ từ trôi qua, mọi người chờ đợi.
Một ngày trôi qua, không có tin tức gì.
Có người đoán Lạc gia đã rời khỏi Tiểu Phật Linh giới, có người nói Lạc gia không dám lộ mặt.
Tuy nhiên sáng sớm hôm sau, có một tin tức kích thích Tiểu Phật Linh giới. Nghe nói Ngạo Phong bị thương, Lạc gia và Tần Phấn luôn ở trong Thiên Niên trà trang chữa thương cho Ngạo Phong. Tin tức này là tôn nữ của Cổ trang chủ Thiên Niên trà trang, Cổ Ngư Nhi lộ ra. Ai là Cổ trang chủ, tôn nữ của Cổ trang chủ là ai thì ít người biết. Nghe tin này đám người đông nghìn nghịt trong Tiểu Phật Linh giới như ong vỡ tổ tuôn ra, bao vây Thiên Niên trà trang chật như nêm cối.