Thiên Vu

Lượt đọc: 48986 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 980+981: Tần Phấn giết người đoạt tim..

❊ ❊ ❊

Đúng vậy, Cổ Lạc rất rõ ràng, bằng không khi hắn biết Hạ Tử Tây muốn bắn chết Ngạo Phong cũng sẽ không giận dữ như vậy, đúng như Tư Đồ Mã Phi nói, hiện tại đang trong thời kỳ phi thường, đi trêu chọc vào Trần Lạc đúng là hành động rất không sáng suốt, hơn nữa hắn cũng biết ba người Ngạo Phong, Tần Phấn, Trần Lạc có quan hệ thế nào, nếu như giết chết Ngạo Phong, trên cơ bản không khác gì là chọc vào Trần Lạc, thậm chí càng thêm không xong.

Nghĩ tới điều này, Cổ Lạc đi tới, nhìn Tần Phấn đang chữa thương cho Ngạo Phong, nói:

– Tần lão đệ, chúng ta lại gặp mặt.

Tần Phấn không nói gì, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái, vẫn chữa thương cho Ngạo Phong như trước. Lúc này Ngạo Phong đã hôn mê, linh hải thụ thương vô cùng nghiêm trọng, tình huongs cấp bách, bằng không rất dễ dẫn tới nguy hiểm tán loạn.

– Có thể giữa Hạ Tử Tây và Ngạo Phong lão đệ có chuyện gì đó hiểu lầm, như vậy đi, để ta tới xem thương thế Ngạo Phong lão đệ như thế nào?

Cổ Lạc vừa mới đi tới, Trần Phấn đang trầm mặc đột nhiên mở miệng, nói:

– Không cần.

– A?

Cổ Lạc thấy buồn cười, bất quá nụ cười này còn lẫn theo một loại âm lãnh và xem thường, nói:

– Tần Phấn lão đệ có ý gì?

– Không có ý gì.

– Ha ha, ta hiện đang rất thành ý giải quyết chuyện này, Tần Phấn lão đệ làm như vậy rất không hợp lý.

Có lẽ Cổ Lạc thực sự có thành ý muốn giải quyết chuyện này, chỉ bất quá tất cả mọi người đều nghe ra được, thái độ của hắn cao cao tại thượng, ngụ ý cũng rất rõ ràng, ta là một Đại Nhật thế tử, chủ động đứng ra nói chuyện với ngươi, xem như đã đủ cho Tần Phấn ngươi mặt mũi, đừng có không biết xấu hổ.

Chứng kiến một màn này, Lý Lăng Thiên đứng cách đó không xa phải lắc đầu, thở dài một tiếng, thầm nghĩ Tư Đồ Mã Phi và Cổ Lạc chỉ biết giết Ngạo Phong sẽ trêu chọc tới Trần Lạc, lại không biết rằng giết Ngạo Phong không chỉ trêu chọc tới Trần Lạc, còn có Tần Phấn đồng dạng cũng là một ẩn số thần bí.

Trong suy nghĩ của Lý Lăng Phong, tất cả mọi người trên Vân Đoan, thậm chí là ở thế giới này đều đã xem thường Tần Phấn, cũng đánh giá thấp Tần Phấn, Tần Phấn có thể không nghịch Thiên như Trần Lạc, nhưng hắn tuyệt đối không phải dễ trêu chọc như thế, ít nhất Lý Lăng Thiên dám khẳng định, một khi chân chính động thủ, Hạ Tử Tây, Hắc Côn không phải đối thủ, Tư Đồ Mã Phi cũng không phải, Cổ Lạc cũng không phải, thậm chí ngay cả chính hắn cũng không nắm chắc là đối thủ của Tần Phấn hay không.

Thấy Tần Phấn không nói gì, Cổ Lạc nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói:

– Tần Phấn, ta cho Hạ Tử Tây tới xin lỗi, chuyện này chấm dứt, thế nào?

Thái độ của hắn rất kiêu ngạo, rõ ràng không đặt Tần Phấn vào trong mắt, nói là thành ý giải quyết, không bằng nói là tối hậu thư đe dọa.

– Hạ Tử Tây, tới đây xin lỗi.

Thanh âm Cổ Lạc truyền tới, Hạ Tử Tây vẫn không hề động, hắn tính ngông cuồng tự cao tự đại, ngay trên Vân Đoan cũng chưa từng tại tội với ai, hiện tại bắt hắn phải xin lỗi với một kẻ trong mắt hắn không khác gì con kiến hôi, hắn sao nguyện ý cho được.

– Ta bảo ngươi qua đây, ngươi không nghe thấy gì sao?

Cổ Lạc nhắm hai mắt, thanh âm trầm thấp, Hắc Côn cúi đầu lấy khăn chùi khóe miệng, trầm mặc không nói, Hạ Tử Tây thở hổn hển, khi chạm tới ánh mắt kia của Cổ Lạc, cũng không dám do dự nữa, cắn răng đi tới.

Đang muốn mở miệng, thanh âm Tần Phấn đã truyền tới:

– Không cần xin lỗi.

– A? Tần Phấn, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ không định kết thúc việc này?

Cổ Lạc híp mắt nhìn Tần Phấn.

– Chuyện này, không kết thúc được.

Trong thanh âm Tần Phấn ẩn chứa một loại lửa giận đè nén.

– Tần Phấn, ngươi trong mắt ta bất quá cũng chỉ là con kiến hôi muốn bóp thế nào thì bóp, đừng có cái vẻ cho mặt mũi rồi còn không biết xấu hổ.

Vừa rồi ngại vì Cổ Lạc ở đây, Hạ Tử Tây phải xin lỗi, nhưng khiến hắn không nghĩ tới chính là, mình đã buông mặt mũi xin lỗi, Tần Phấn này không những không cảm kích, hiện giờ còn nói cái gì mà chuyện này không kết thúc được, khiến Hạ Tử Tây vốn đã không cam lòng nhất thời giận dữ.

Tần Phấn buông Ngạo Phong đang hôn mê xuống, đứng lên, trên khuôn mặt tuấn tú vẫn không chút thay đổi, đôi trong mắt sáng cũng biến thành ảm đảm, Tần Phấn tao nhã như ngọc trước đó giờ cũng biến mất, thay vào đó là một Tần Phấn âm trầm lành lạnh.

Phía đối diện, Hạ Tử Tây vênh váo tự đắc chỉ thẳng mặt Tần Phấn, kêu gào:

– Thế nào? Thoạt nhìn ngươi không được phục cho lắm? Nói cho ngươi biết, đừng có không phục, ta là Kiểu Nguyệt tước tử trên Vân Đoan, một đám Vương tử Hoàng thành của thế giới này ở trong mắt ta không khác gì con chó…

Lời còn chưa dứt, Hạ Tử Tây chỉ thấy trong mắt nhoáng lên một bóng đen, một tay đã từ phía sau hung hăng chế trụ cổ của hắn, hắn nỗ lực ngăn chặn theo bản năng, lại phát hiện cả người vô lực, trước ngực tryền tới đau đớn xé rách da thịt, cúi đầu vừa nhìn, nhất thời sợ mặt xám như tro, bởi vì một tay kia không biết từ lúc nào đã cắm vào trong lồng ngực của hắn, còn đang nắm lấy trái tim của hắn.

Một màn này phát sinh thực quá mức đột ngột, đột ngột tới mức Hạ Tử Tây căn bản không kịp phản ứng, cũng khiến tất cả mọi người tại hiện trường không kịp phản ứng. Không ai trong bọn họ nghĩ tới được, vừa rồi Tần Phấn còn trầm mặc không nói, vậy nhưng trong nháy mắt đã động thủ, hơn nữa vừa đánh liền ra sát chiêu, trực tiếp chọc thủng ngực nắm lấy trái tim Hạ Tử Tây.

Khi đám người trên Vân Đoan kịp phản ứng lại liền lập tức vây tới xung quanh, có thể bọn họ khác biệt phe phái, nhưng dù sao cũng là người trên Vân Đoan, trong xương cốt đều chảy xuôi một loại tài trí hơn người, không cho phép người dưới thế giới phàm trần này được phép tạo phản như thế, bọn họ cùng nhau xông lên, lại bị Cổ Lạc, Tư Đồ Mã Phi và Lý Lăng Thiên ngăn lại.

Bởi vì bất kể là Cổ Lạc, Tư Đồ Mã Phi hay Lý Lăng Thiên đều nhìn ra được, Tần Phấn đang nắm trong tay không chỉ là trái tim của Hạ Tử Tây, đồng thời còn có linh hải của hắn, thậm chí có thể còn có linh hồn. Nói cách khác, chỉ cần Tần Phấn nguyện ý, hắn có thể ở trong nháy mắt khiến Hạ Tử Tây tan thành mây khói.

– Tần Phấn! Ta thấy ngươi là đang ăn gan hùm mật báo rồi! Nhanh buông Hạ Tử Tây ra cho ta.

Cổ Lạc tức giận, trừng mắt hung hăng nhìn tới, trong ánh mắt ẩn chứa vô tận phẫn nộ, giống như đang giận dữ nhìn một kẻ dám chống đối với Vương giả cao cao tại thượng.

– Tần Phấn, ta khuyên ngươi tốt nhất nên buông Hạ Tử Tây ra!

Tư Đồ Mã Phi cũng nói, với tư cách là người của Đại Thế Tử, hắn không thể cứ thế trơ mắt nhìn Hạ Tử Tây bắn chết Ngạo Phong, đồng dạng, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Tần Phấn giết chết Hạ Tử Tây.

Tư Đồ Mã Phi có lý để lo lắng, nếu chuyện xảy ra, thứ nhất sẽ phá hư tới kế hoạch Trảm Kinh, thứ hai sẽ khiến hắn rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, bởi vì nếu Hạ Tử Tây chết ở chỗ này, bản thân là một người trên Vân Đoan, hắn cũng không trốn khỏi liên quan, ít nhất cũng không tránh được Cửu Tước Tử hỏi tội, hơn nữa còn có thể gánh thêm một tội danh là kẻ phản bội Vân Đoan.

Không chỉ có Tư Đồ Mã Phi đang lo lắng, Lý Lăng Thiên cũng lo lắng vấn đề này, dù sao vừa rồi hắn cũng tham dự khuyên bảo, nếu như hôm nay Hạ Tử Tây chết ở chỗ này, ngày khác chắc chắn Cửu Tước Tử sẽ vấn tội, không do dự, Lý Lăng Thiên lập tức truyền âm:

– Tần huynh, ta có thể hiểu được tâm tình của ngươi, ta cũng biết ngươi tuyệt đối không phải là một người xung động, cũng khuyên ngươi nên cân nhắc cẩn thận trong chuyện này. Ngươi làm như thế, sẽ chỉ làm sự tình càng thêm không xong, ngươi đây là muốn thành địch với toàn bộ Vân Đoan, biết không? Phải tỉnh táo.

Đích xác, Tần Phấn tuyệt đối không phải là một người xung động, bằng không hiện tại hắn đã không chỉ nắm trái tim Hạ Tử Tây thôi đâu, hắn sẽ trực tiếp hái đi cái mạng của đối phương. Hiện giờ, hắn từ phía sau khéo tay chế trụ cái cổ Hạ Tử Tây, một tay khác đâm vào trong ngực, sau đó bỗng nhiên ra sức kéo một cái, Hạ Tử Tây lập tức kêu rên tê tâm liệt phế, mọi người nhìn lại phía sau, chỉ thấy Tần Phấn đã nắm trong tay một trái tim đầm đìa máu tươi, hắn đứng lẳng lặng ở đó, mặt không chút thay đổi, một đôi mắt lành lạnh quét ngang xung quanh, thản nhiên nói:

– Trước ta tạm giữ lại trái tim của Hạ Tử Tây, nếu thương thế Ngạo Phong có thể khỏi hắn sẽ trả về, nếu không thể khỏi hắn, ta muốn hắn chôn cùng.

Tần Phấn mở miệng nói, ngữ khí nhàn nhạt giống như đang kể lại một chuyện rất bình thường, căn bản không nghe ra bất cứ vị đạo uy hiếp gì, sự thật đúng là như thế, bởi vì Tần Phấn căn bản không phải đang uy hiếp, chẳng qua là hắn đang kể lại chuyện hắn cần làm và muốn làm mà thôi, trừ đó ra, không còn gì khác nữa. Sau khi dứt lời, liền ôm lấy Ngạo Phong chuẩn bị rời đi.

– Làm càn!

Cổ Lạc bỗng nhiên hét lớn:

– Ngươi cho rằng hôm nay ngươi còn có thể đi được?

– Trái tim của ta! Tần Phấn! Ngươi, con chó không biết sống chết! Mau trả lại trái tim cho ta!

Không thể không nói, thân thể, linh thể Kiểu Nguyệt tước tử trên Vân Đoan đúng là cường hãn, sau khi bị móc ra trái tim, Hạ Tử Tây dĩ nhiên có thể an toàn đứng ở đó, bất quá cũng chỉ có thể đứng mà thôi, nếu như chỉ mất đi trái tim, có lẽ với nhân vật cỡ như Hạ Tử Tây cũng không tạo thành thương tổn gì, nhưng mấu chốt là không biết Tần Phấn vận dụng thủ đoạn gì, dùng trái tim của hắn dắt theo cả linh hải và linh hồn, khiến hắn trở thành một tên phế vật.

Hắc Côn đưa tay đoạt lấy Lạc Nhật Cung trong tay Hạ Tử Tây, đưa đầu lưỡi liếm mồm, cười lạnh, khàn khàn nói:

– Con kiến hôi nho nhỏ cũng dám đe dọa bọn ta, thức thời trả lại trái tim về đây, bằng không ta bắn một tên giết chết ngươi.

Cục diện lâm vào thế bế tắc.

Đối mặt một màn như thế, đám người Tư Đồ Mã Phi, Lý Lăng Thiên cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, hiện tại tràng diện còn nghiêm trọng hơn nhiều so với trước đó, một khi song phương gây chiến, tuyệt đối sẽ phá hủy kế hoạch Trảm Kinh, nếu như Ngạo Phong và Tần Phấn đều chết ở chỗ này, tất nhiên sẽ chọc giận Trần Lạc, không ai biết hắn sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì, còn nếu Hạ Tử Tây chết ở chỗ này, Tư Đồ Mã Phi cũng không tưởng tượng ra được vị Cửu Tước Tử kia, ngươi nổi danh hung tàn đáng sợ nhất trên Vân Đoan sẽ tìm hắn vấn tội như thế nào.

Phải làm sao bây giờ?

Không biết nữa.

Tư Đồ Mã Phi đã thúc thủ vô sách, nhìn về phía Lý Lăng Thiên bên cạnh, chỉ thấy Lý Lăng Thiên cũng lắc đầu, không biết nên làm sao cho phải, ban đầu hắn muốn khuyên Tần Phấn, bất quá sau một khắc khi Tần Phấn xuất thủ kia, hắn biết là không khuyên Tần Phấn được, Tần Phấn móc trái tim Hạ Tử Tây, hành động đó căn bản không phải lửa giận xung động nhất thời, đây là hành động cực kỳ lý trí, có suy tính kỹ càng.

Đối mặt với Cổ Lạc đe dọa, đối mặt với Hắc Côn cầm Lạc Nhật Cung đe dọa, đối mặt với chín vị tài quyết giả, đối mặt với một nhóm người Vân Đoan đang vây xung quanh đe dọa, Tần Phấn vẫn như không nghe thấy gì hết, cứ ôm Ngạo Phong tiếp tục rời đi.

Hắc Côn cầm Lạc Nhật Cung trong tay, dáng dấp đang chờ phân phó, hắn liếm khóe miệng nhìn về phía Cổ Lạc, hiển nhiên, chỉ cần Cổ Lạc gật đầu, hắn sẽ không chút do dự bắn ra một tên.

Cổ Lạc gắt gao nhìn chằm chằm vào Tần Phấn, hắn đang cân nhắc, đến cùng có nên giết Tần Phấn hay không. Thấy Cổ Lạc do dự, trong đầu Lý Lăng Thiên thầm nghĩ:

– Một chiêu này của Tần Phấn thật cao minh, hắn cầm trái tim Hạ Tử Tây trong tay như vậy, không khác gì cầm đi cái mạng Hạ Tử Tây, như vậy cũng coi như báo thù cho Ngạo Phong, cũng có thể chế trụ Cổ Lạc, khiến Cổ Lạc căn bản không dám động thủ, bởi vì một khi động thủ, trước tiên sẽ khiến Hạ Tử Tây mất cái mạng nhỏ, đây chỉ là thứ nhì, trừ đó ra, Cổ Lạc sẽ phải gánh chịu hậu quả động thủ, đó chính là triệt để chọc giận Trần Lạc, cùng với hậu quả phá hủy kế hoạch Trảm Kinh.

– Cổ Lạc, chỉ cần ngươi nói một câu, ta lập tức khiến cho Tần Phấn chết không có chỗ chôn.

Hắc Côn trái lại rất thông minh, ném củ khoai nóng cho Cổ Lạc, mặc kệ chuyện hôm nay dẫn phát ra hậu quả gì, hắn đều không cần lo lắng, bởi vì tất cả đều có Cổ Lạc đứng mũi chịu sào.

Cổ Lạc rất rõ ràng vấn đề này, thế nên mới do dự mãi tới bây giờ.

Cứ dây dưa mãi như thế, khi tất cả mọi người đều đang nín thở đợi Cổ Lạc đưa ra quyết định, phía xa xa, nơi bức tượng Đại Phật nở rộ Phật quang đột nhiên không biết vì sao biến mất, ngay sau đó một người từ bên trong chui ra, đó là một thanh niên mặc áo lam, một mái tóc dài tùy ý buông xõa, thanh niên thân hình gầy gò, trên mặt tuấn tú pha lẫn vài phần âm nhu.

Khi thấy rõ dáng dấp thanh niên kia, cả người Lý Lăng Thiên, Tư đồ Mã Phi cảm giác không tốt, đó là một loại cảm giác hỗn loạn, tựa như đang đi lại bên trong Địa Ngục, lo lắng gặp phải ác quỷ Địa Ngục, lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng, nhưng hết lần này tới lần khác, sợ cái gì thì cái đó liền tới, tên ác quỷ Địa Ngục kia đã xuất hiện ở trước mặt.

Trong lòng Lý Lăng Thiên lộp bộp một tiếng, thầm nghĩ: Đại sự không ổn!

Trần Lạc xông ra từ chỗ tượng Đại Phật, trước tiên đã nhìn thấy đám người tụ tập phía xa xa kia, khi thấy được có Tần Phấn ở đó, không khỏi nhíu lông mày, lập tức lắc mình đi tới, hỏi:

– Chuyện gì thế?

Phát hiện thấy Tần Phấn đang ôm một người, Trần Lạc tập trung nhìn vào, thần tình ngẩn ra, kinh nghi nói:

– Đây không phải là Ngạo Phong sao, hắn làm sao vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.