“Thay chậu nước khác đi.”
“Được.”
Quan Tập Lẫm lại bưng một chậu nước sạch tới. Sau khi thay chậu nước máu kia, lần này, thấy máu chảy ra đã dần khôi phục màu đỏ tươi, liền hỏi: “Độc này giải rồi sao?”
“Vẫn còn dư độc chưa hết.” Nàng thấy đã gần được, lúc này mới ra hiệu dời chậu đi, lau sạch đôi tay dính nước máu, đắp chăn cho ông, rồi đi tới cạnh bàn.
“Ca, trời sáng huynh cầm đơn thuốc này đi bốc thuốc, chia ra vài chỗ mà bốc.” Nàng viết một đơn thuốc đưa cho huynh ấy.
Quan Tập Lẫm nhận lấy nhìn qua một chút, gật đầu: “Được, trời sáng ta sẽ đi bốc thuốc.”
Cùng lúc đó, trong Phượng gia lại loạn thành một đoàn.
Phượng Tiêu dẫn người ra ngoài tìm kiếm lão thái gia, Mộ Dung Dật Hiên cũng tham gia giúp đỡ. Đêm nay, có thể nói khiến lòng người hoang mang, cũng bởi vì động tĩnh của họ quá lớn, không ít người đều biết lão thái gia của Phượng phủ đã bị người ta bắt đi.
Chỉ là, mọi người đều thấy kỳ lạ, ngươi nói bắt Phượng Thanh Ca thì còn chấp nhận được, dù sao người ta cũng là hòn ngọc quý trên tay của Phượng phủ, lại còn là một mỹ nhân tuyệt sắc. Thế mà lại bỏ qua mỹ nhân tuyệt sắc không bắt, ngược lại đi bắt một lão già, hơn nữa gần đây còn bị chẩn đoán mắc chứng điên ma, ngươi nói có kỳ lạ hay không?
Bởi vậy, bàn tán cũng nhiều, nghĩ rằng, liệu có phải là kẻ thù nào của Phượng gia? Hoặc là do kẻ thù của Phượng lão gia tử gây ra?
Về phần trong Phượng phủ, tại viện của Phượng Thanh Ca, một nam tử trung niên lại lần nữa tới trong phòng nàng.
“Chủ tử, thân phận của huynh muội đó đã tra rõ rồi.”
“Nói.”
“Nam tử đó tên Quan Tập Lẫm, là người nhị phòng của Quan gia tại Vân Nguyệt thành, chỉ là mấy hôm trước đã trở mặt với Quan gia, tự xin ra khỏi tộc lập phủ riêng, hiện đang sống tại một trạch viện ở phía nam thành. Về phần nữ tử kia thì không tra ra lai lịch, chỉ biết là nghĩa muội của Quan Tập Lẫm, chưa từng có ai nhìn thấy dung nhan nàng ta, vì nàng ta luôn dùng khăn che mặt.”
Nghe vậy, trong mắt Tô Nhược Vân xẹt qua một tia sát khí hung ác. Một con hồ ly tinh không rõ lai lịch cũng có thể khiến Mộ Dung Dật Hiên mất hồn, quả thật là bản lĩnh không nhỏ!
“Điều vài người từ Độc Môn giết tên họ Quan đó đi, còn về nữ tử kia, bắt về cho ta, ta ngược lại muốn xem thử dưới lớp khăn che mặt kia là dung nhan như thế nào!” Giọng nói đầy ác độc của ả truyền ra, trong đêm tối tĩnh mịch lại càng thêm đáng sợ.
“Rõ!” Nam tử trung niên cung kính đáp.
“Ngoài ra, tra xem lão gia tử bị thế lực nào bắt đi, nếu như tìm thấy, thì trực tiếp giải quyết bên ngoài luôn!”
Một lão già vướng chân vướng tay, nếu như thức thời thì ả cũng không đến mức giết ông, nhưng khổ nỗi, người đã già như vậy rồi, mà vẫn còn có đôi mắt tinh anh khiến người ta chán ghét.
Đã cản trở việc của ả, vậy thì đừng trách ả không niệm chút tình xưa nghĩa cũ đó!
“Rõ!” Nam tử trung niên lại đáp, sau khi thấy ả phất tay ra hiệu lui xuống, lúc này mới quay người rời đi.
Sáng sớm ngày hôm sau
Khi Phượng lão gia tử chậm rãi tỉnh lại, liền thấy bên giường có người đang nằm sấp, hơi nghiêng đầu nhìn qua, dung nhan bị hủy hoại kia cứ như vậy mà lọt vào mắt ông. Nghĩ đến những lời người phụ nữ kia nói, lòng ông nhói đau, nước mắt người già không kiềm được làm ướt đẫm gối.
Nhìn thấy dung nhan bị hủy của nàng đã khiến ông đau lòng áy náy khôn nguôi, nhưng khi nghe kể lại việc lúc đó người phụ nữ kia cầm một con dao, từng nhát từng nhát rạch nát khuôn mặt Phượng nha đầu, nỗi đau đớn ấy càng khiến ông không thể kiềm chế mà hóa thành phẫn nộ và bi thương.
Phượng nha đầu của ông a! Một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy, lại phải chịu nhiều đau khổ đến thế, khiến lão già như ông làm sao cam lòng đây……