"Còn ngẩn người làm gì?"
Nghe giọng nói của chủ tử truyền đến, ẩn ẩn mang theo sự không vui, hắn vội vàng hoàn hồn, liếc nhìn thiếu niên đang ăn rất ngon lành kia một cái, vội vàng đáp một tiếng: "Vâng."
Hắn bước ra ngoài, dặn dò hộ vệ bên ngoài đi tới phòng bếp phân phó mang thêm một phần tới.
Nhìn mấy đĩa điểm tâm và món ăn nóng hổi được bưng lên bàn, mắt nàng sáng rực lên, vội vàng cần mẫn gắp một ít cho Diêm Chủ, tỏ vẻ ân cần: "Diêm Chủ, ngài ăn đi, ăn cái này này." Sau đó cũng mặc kệ ngài ấy có ăn hay không, sau khi gắp cho ngài ấy một đũa liền bắt đầu ăn phần của mình.
Nhìn thấy nàng giúp chủ tử gắp một đũa thức ăn, Ảnh Nhất đứng hầu bên cạnh trợn tròn mắt: "Ngươi cứ ăn phần của mình là được rồi, giúp chủ tử gắp thức ăn làm gì? Chủ tử không ăn..." Mấy chữ "thức ăn người khác gắp" còn chưa kịp nói ra, đã thấy vị chủ tử tôn quý bá khí của mình nhìn đũa thức ăn trong bát một hồi, thế mà lại gắp lên ăn thật. Điều này khiến hắn nghẹn một hơi trong cổ họng, không lên không xuống, vô cùng khó chịu.
Mà Phượng Cửu thấy ngài ấy ăn, cười híp cả mắt, hoàn toàn coi mình như chủ nhân, cũng chẳng nhớ rõ rốt cuộc là ai đang ở trong sân của ai mà ăn chực nữa. Sau khi tự mình gắp thức ăn, nàng lại gắp thêm cho ngài ấy một ít: "Diêm Chủ, ngài nếm thử cái này xem, cái này ngài vẫn chưa ăn đâu!"
Nàng gắp miếng điểm tâm cuối cùng trong đĩa nhỏ cho ngài. Mỗi đĩa điểm tâm đều có bốn miếng, nhưng trớ trêu thay, sau khi nàng tự mình ăn hết ba miếng mới chịu gắp miếng cuối cùng cho ngài ấy, sự ân cần này khiến lông mày Diêm Chủ cũng phải giật giật.
Ảnh Nhất đứng bên cạnh nhìn mà muốn khóc, hắn thật muốn hét lên một tiếng: Chủ tử, ngài có thể giữ chút chừng mực không? Sao lại cái gì cũng không từ chối thế? Thiếu niên kia gắp gì ngài cũng ăn? Đối phương là nam đấy, tiết tháo của ngài đâu rồi?
Một bữa sáng, Phượng Cửu ăn đến trong lòng vui sướng vô cùng. Nàng xoa xoa cái bụng nhỏ tròn vo, ợ một tiếng rồi đứng dậy: "Ta phải về đây, phù! No quá đi."
Nhìn kẻ ăn xong bữa sáng liền phủi mông bỏ đi kia, Diêm Chủ liếc nhìn những chiếc đĩa sạch trơn trên bàn, hỏi: "Bình thường không cung cấp bữa ăn cho nàng ta sao?"
Ảnh Nhất cúi đầu đáp: "Có ạ, chỉ là, đồ ăn người khác chắc chắn không ngon bằng của chủ tử." Đồ ăn của chủ tử đều là do đầu bếp thượng hạng tự tay chế biến, mỗi đĩa đều tinh xảo lại mỹ vị, đương nhiên không phải là bữa ăn của người bình thường có thể so sánh được.
Nghe vậy, Diêm Chủ gật đầu đứng dậy, cũng bước ra ngoài.
Ảnh Nhất thấy vậy liền đi theo. Ra khỏi viện, hắn dặn dò hộ vệ canh bên ngoài: "Cho người dọn dẹp mặt bàn đi." rồi vội vàng đuổi theo chủ tử phía trước.
Phượng Cửu trở về viện, rửa sạch lớp thuốc mỡ khô trên mặt, thấy vết sẹo trên mặt ngày một mờ đi, không khỏi vui vẻ cười nói: "Đến nơi này, lợi ích lớn nhất chính là điều này."
Nàng bôi thêm chút thuốc mỡ lên, vác bộ mặt đầy thuốc đó đi ra ngoài, định đi dạo tiêu cơm. Không ngờ rằng, khi đi tới bên cạnh giả sơn lại nhìn thấy bóng dáng màu đen đang chắp tay đứng bên bờ hồ.
Nhìn bóng dáng màu đen kia chắp tay đứng đó, nửa khuôn mặt hơi nghiêng sang một bên trông thật tuấn tú và cương nghị, chiếc mặt nạ bạc nửa mặt càng dưới ánh mặt trời phản chiếu một tia sáng chói mắt, nàng thầm lắc đầu, chửi thầm một tiếng: Yêu nghiệt.
Vốn định xoay người bỏ đi, nhưng nghĩ đến việc sáng nay vừa mới ăn chực ở chỗ ngài ấy, suy nghĩ một chút, nàng vẫn đi tới.
"Diêm Chủ, ngài..." Lời nàng vừa thốt ra, thì dưới chân bất chợt trượt một cái, cả người đổ ập về phía trước.
Ảnh Nhất đứng cách đó không xa vừa thấy nàng trượt chân, cả người mất trọng tâm đổ về phía trước, mắt thấy sắp rơi xuống hồ, hắn đang thầm cười: Thằng nhãi này, đáng đời!
Thế nhưng, khi nhìn thấy màn tiếp theo, cả người hắn đều không ổn rồi.