Lúc này, Phượng Cửu hơi nghiêng đầu, nhìn Lăng Mặc Hàn mỉm cười hỏi: "Lăng đại thúc, ngài cứ nhìn chằm chằm ta làm gì?"
Nghe thấy lời này, nữ dược sư kia không nén nổi ý cười tràn ra trên mặt, ánh mắt nhìn Phượng Cửu mang theo vài phần nhu hòa: "Thiếu niên này, thử nói xem bình dược tề này của ngươi có công hiệu gì?"
"Bình dược tề này là thuốc tăng tốc tam phẩm, chỉ cần phục dụng nó, khi chạy trốn tốc độ có thể tăng lên gấp mười lần, cho dù một tên Linh Giả bị một tên Linh Sư truy sát, chỉ cần uống bình dược tề này vào, cũng đủ tốc độ để chạy trốn."
Nghe vậy, người trên đài dưới đài đều hít một hơi khí lạnh, từng đôi mắt sáng quắc như sói nhìn chằm chằm bình dược tề màu xanh lục kia. Nếu thật sự như hắn nói, vậy bình dược tề này không chỉ đơn giản là dược tề nữa, mà là một bình "Linh" có thể cứu mạng vào thời khắc mấu chốt!
"Hừ! Hoang đường!"
Dược tề đạo sư của Tinh Vân Học Viện bước tới, đặt dược tề của mình lên bàn, liếc Phượng Cửu một cái, nói: "Thật là hoang đường! Lão phu tiếp xúc với dược tề nhiều năm như vậy, còn chưa từng nghe nói có loại nào tăng tốc, quả thực là nói hươu nói vượn!"
"Đó là vì ngài lớn tuổi chừng ấy mà cũng chỉ là một vị tam phẩm Đại Dược Sư, nên có thể thấy trình độ luyện dược cũng có hạn mà thôi."
Lời lẽ nhàn nhạt của nàng lại khiến lão giả kia tức đến đỏ mặt tía tai, giận dữ chỉ vào nàng: "Ngươi... cái thằng nhãi không biết tôn trọng bề trên! Thật là cuồng vọng tự đại! Không biết trời cao đất dày là gì!"
"Được rồi, các người không cần cãi nhau nữa, bình dược tề này đúng là thuộc về dược tề tam phẩm cao cấp."
Lão giả ở giữa lên tiếng, tất cả mọi người đều im bặt, ngay cả dược tề đạo sư của Tinh Vân Học Viện cũng trừng lớn mắt: "Dư hội trưởng, ngài không nhìn lầm chứ? Chỉ với thằng nhãi này mà có thể luyện chế ra dược tề tam phẩm cao cấp?"
Nghe thấy lời này, Dư hội trưởng kia cũng không vui: "Trần lão, ông đang nghi ngờ năng lực giám định của lão phu sao?"
Thấy ông ta lộ vẻ không vui, dược tề đạo sư của Tinh Vân Học Viện mới vội vàng điều chỉnh tâm thái, cung kính nói: "Không dám, Dư hội trưởng là hội trưởng Dược Tề Công Hội, là quyền uy trong giới dược tề, tự nhiên là kiến thức rộng rãi, là do tôi mất phân tấc, mong Dư hội trưởng đừng trách."
Nói đoạn, ông ta nhìn Phượng Cửu ở một bên, ánh mắt phức tạp. Không muốn tin rằng bản thân lại thua một thiếu niên.
Lăng Mặc Hàn ánh mắt khẽ động, sau khi tầm mắt dừng lại trên người thiếu niên hồng y kia, khẽ rủ mi mắt xuống.
Hội trưởng Hắc Thị dưới đài vừa nghe lời Dư hội trưởng, cả người kích động đến mức suýt rơi lệ: "Thật sự là linh dược tam phẩm! Thật sự là linh dược tam phẩm a!" Vốn dĩ tưởng không còn hy vọng, ai ngờ, đến cuối cùng lại có một bất ngờ như thế, bảo sao ông ta không kích động cho được?
Thế nhưng ngay lúc này, đột nhiên xông ra mười sáu tên hắc y nhân, trong đó có mười tên tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, sáu người còn lại là cảnh giới Kim Đan, bọn chúng vừa xuất hiện, uy áp cường đại lập tức lan tỏa ra, bao trùm lấy cả ngọn núi.
"Suỵt! Là người của Diêm Điện!"
"Cái gì! Là người của Diêm Điện? Mau chạy!"
"Á! Mau chạy! Người của Diêm Điện đến rồi!"
Trong chốc lát, đám đông hoảng loạn chạy tứ tán, tiếng kinh hô và tiếng la hét không ngừng vang vọng trên ngọn núi. Thấy tình hình không ổn, uy áp của đối phương quá mức cường đại, Phượng Cửu lập tức lướt xuống đài, vừa chạy vừa gọi: "Lãnh Sương, mau chạy xuống núi!"
Chữ "chạy" vừa thốt ra, một luồng uy áp cường đại ập đến, khiến toàn thân nàng cứng đờ, khoảnh khắc tiếp theo, chỉ cảm thấy gáy đau nhói, cả người mất đi ý thức ngã xuống.
"Chủ tử!"
Lãnh Sương thấy nàng bị đánh ngất mang đi, kinh hãi vội vàng lao tới, thế nhưng, thực lực của nàng dù sao cũng có hạn, một luồng khí lưu mạnh mẽ ập tới, nàng bị hất văng ra, nhìn lại một lần nữa thì đã không còn thấy bóng dáng chủ tử và mười sáu người kia đâu nữa...