Người đàn ông cười không có ý tốt: "Dĩ nhiên là chấp hành mệnh lệnh của chủ tử rồi! Ngươi sẽ không nghĩ rằng ta thật sự có thể để ngươi trốn mãi trong phòng không ra ngoài chứ?"
"Này này! Nhậm Tường, ngươi đừng có quá đáng!"
"Ta chỉ là chấp hành mệnh lệnh của chủ tử, sẽ không quá đáng đâu. Ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc ngươi một chút, sẽ không làm khó ngươi." Hắn mỉm cười, vung tay ra hiệu cho mấy tên tiểu thị tiến lên thay y phục cho hắn.
"Ta tự thay! Không cần bọn họ!" Hôi Lang hét lớn, nhưng khi cầm lấy bộ y phục màu đỏ mỏng như cánh ve lên, sắc mặt hắn liền đen như đít nồi: "Chỉ, chỉ cho ta mặc cái này thôi sao? Cái này, cái này rõ ràng là trong suốt mà!"
Nhậm Tường liếc hắn một cái, cười nói: "Ngươi cũng có thể chọn cách ở trần mà ra ngoài, ta tin rằng có ngươi làm đầu bài, mấy ngày nay việc làm ăn nhất định sẽ vô cùng phát đạt."
Cứ như vậy, Hôi Lang bị bọn họ cưỡng ép thay vào bộ y phục màu đỏ bán trong suốt đó, còn bị trang điểm rồi đưa lên đài...
Về phần phía bên kia, nghe tin Diêm Chủ đã ra ngoài, Phượng Cửu đêm đó liền lẻn vào suối nước nóng ở hậu sơn tắm rửa.
Đối với nàng mà nói, suối nước nóng hậu sơn này còn an toàn hơn cả viện tử của mình. Viện tử đó của nàng, đám người kia muốn vào liền vào, hơn nữa vào phòng còn không gõ cửa, khiến nàng dù là tắm rửa cũng phải nơm nớp lo sợ, luôn vội vàng rửa qua loa rồi thôi. Sao có thể so được với nơi này, vừa thoải mái tự tại lại chẳng có ai dám xông vào?
Ngâm mình hơn nửa canh giờ, sau khi mặc quần áo tử tế, nàng lấy thuốc mỡ trong không gian ra bôi thêm một lớp lên mặt. Dạo gần đây, trên mặt nàng bất kể ngày đêm đều đắp một lớp thuốc mỡ. Nàng đã xem qua, vết sẹo trên mặt đã nhạt đi không ít, ước chừng chỉ cần qua một thời gian nữa sẽ hoàn toàn biến mất.
Bôi thuốc mỡ xong, nàng lặng lẽ rời khỏi suối nước nóng hậu sơn, đi về phía viện tử của mình. Trở lại trong phòng, khóa kỹ cửa sổ và cửa ra vào trong ngoài xong, nàng thổi tắt đèn, để mặc căn phòng chìm vào bóng tối rồi tiến vào trong không gian tu luyện linh lực khí tức.
Dạo gần đây ở chỗ này cũng chẳng có cơ hội tu luyện, bởi vì nếu không cẩn thận một chút, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị phát hiện nàng mang theo không gian bảo vật và sở hữu linh khí.
Tiến vào không gian, nàng nhìn Hỏa Phượng đang chìm trong giấc ngủ, thấy nó vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, liền khoanh chân ngồi xuống, mặc niệm Ngưng Khí Quyết tu luyện...
Cho đến nửa đêm về sáng, động tĩnh bên ngoài khiến nàng đang ở trong không gian giật mình tỉnh giấc, vội vàng hiện thân ra khỏi không gian, xuất hiện trên giường, liền nghe thấy cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
"Quỷ Quỷ! Nhanh, nhanh theo ta đi!" Lâm lão vẻ mặt lo lắng muốn tiến lên kéo người.
"Lâm lão?" Phượng Cửu ngạc nhiên nhìn ông một cái, hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy? Đêm hôm khuya khoắt thế này phải đi đâu?"
"Diêm Chủ đi Độc Cốc đánh cắp Thiên Tâm Diễm Liên, bị thương rồi, ngươi mau theo ta đi xem thử!" Vì biết y thuật của nàng cao cường, cho nên khi biết tin chủ tử bị thương, ông lập tức chạy tới lôi nàng cùng đi qua đó.
Nghe vậy, Phượng Cửu vẻ mặt kỳ quái: "Không phải tu vi của hắn rất mạnh sao? Sao lại bị thương?" Tuy miệng nói vậy, nhưng nàng vẫn cầm lấy áo khoác ở đầu giường mặc vào, đi theo Lâm lão ra ngoài.
"Ngươi thì biết cái gì, Độc Cốc là nơi nào chứ? Đó là nơi độc vật khắp nơi, hơn nữa, Độc Cốc chủ lại là một cường giả Nguyên Anh kỳ. Một vị tu tiên cường giả cộng thêm sở trường độc vật của hắn, chủ tử dù có lợi hại đến đâu cũng khó tránh khỏi bị thương."
Phượng Cửu đi theo Lâm lão vội vã đến chủ viện, là viện tử thuộc về Diêm Chủ. Đây cũng là lần đầu tiên nàng đến đây.
Lâm lão dẫn Phượng Cửu bước nhanh vào phòng, vừa lo lắng hỏi: "Ảnh Nhất? Chủ tử thế nào rồi? Bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?"
Đang nằm sấp trên giường, để trần phần dưới cho Ảnh Nhất xử lý vết thương, Diêm Chủ nghiêng đầu, thoáng thấy bóng dáng kia đang theo Lâm lão bước vào, lập tức kéo chăn đắp lên hạ thân mình, đồng thời giọng nói trầm thấp lạnh lẽo mang theo một chút thẹn thùng khó nhận ra quát lớn: "Cút ra ngoài!"