Sau khi Phượng Cửu vào luyện đan phòng không lâu, Dịch Tu Nhiễm - người đã mấy ngày nay không về - cũng tới Phượng phủ. Vừa vào cửa hắn đã hỏi: "Nghe nói Phượng Cửu đã trở lại? Nàng ấy ở đâu?"
Hạ nhân trong viện thấy vậy bèn nói cho hắn biết nàng đang ở trong luyện đan phòng. Thế là hắn sải bước đi tới luyện đan viện, chỉ là ngoài cổng viện lại có Lãnh Sương cùng một tu sĩ khác canh giữ.
"Chủ tử của các ngươi đã trở lại?" Dịch Tu Nhiễm hỏi, đôi mắt nhìn vào trong viện.
Lãnh Sương nhìn Dịch Tu Nhiễm đang để râu ria xồm xoàm trước mặt một cái, đáp: "Đã về."
"Ta muốn gặp nàng." Dịch Tu Nhiễm nói rồi bước chân tiến về phía trước, nhưng đã bị một đôi tay chặn lại.
"Chủ tử đang luyện chế đan dược, nàng chưa ra thì dù ai tới cũng không được vào." Lãnh Sương nói, đôi mắt đẹp lạnh lùng rơi trên người hắn, nói tiếp: "Chủ tử có dặn, bảo ngươi trở về hãy chờ nàng, nàng muốn gặp ngươi."
Nghe vậy, ánh mắt Dịch Tu Nhiễm hơi lóe lên, trong mắt thoáng qua một tia bất ngờ: "Nàng muốn gặp ta? Tại sao nàng lại muốn gặp ta? Nàng còn nhớ rõ ta sao?"
Nhắc tới đây, tâm trạng hắn vô cớ bay bổng hẳn lên.
Nhìn khóe miệng hơi nhếch lên của người trước mặt, Lãnh Sương vô cảm nói: "Ngươi cứ chờ ở bên ngoài đi, chủ tử bận xong tự nhiên sẽ gặp ngươi, những chuyện khác, đến lúc đó ngươi tự hỏi nàng."
"Chủ tử của ngươi vào trong bao lâu rồi? Khoảng khi nào thì sẽ ra?" Dịch Tu Nhiễm hỏi, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn vài phần.
"Vừa mới vào, khi nào ra thì không nói trước được."
"Vậy được rồi! Ta quay lại sau." Hắn cũng không nán lại thêm, xoay người rời đi trước, chuẩn bị đi tắm rửa thay y phục rồi mới quay lại.
Chỉ là, hắn không ngờ tới, Phượng Cửu luyện đan lần này lại ở bên trong lâu đến vậy, mãi tới chạng vạng ngày hôm sau mới từ luyện đan phòng bước ra.
Thấy nàng bước ra, Lãnh Sương là người đầu tiên tiến tới đón: "Chủ tử, nước đã chuẩn bị sẵn, người có muốn tắm rửa trước không?"
"Ừ." Nàng đáp một tiếng, vừa bước ra ngoài.
"Chủ tử, Dịch công tử kia đã trở lại, đang chờ ở bên ngoài." Lãnh Sương đi bên cạnh nàng nói.
Phượng Cửu bước ra ngoài, liền thấy bóng dáng đang nằm nghiêng ngủ trên cây kia. Đối phương mặc một thân áo tím, thắt lưng ngọc, bên hông đeo một miếng ngọc bội màu máu, rủ xuống một sợi tua rua, cả người toát ra vẻ quý phái sang trọng, giống như một vị công tử hào hoa phong nhã cực kỳ bắt mắt.
Có lẽ là ánh nhìn của nàng đã khiến hắn chú ý, hắn đột nhiên mở mắt, ánh mắt chứa đựng vẻ sắc bén đối diện với đôi mắt nàng, trong nháy mắt xuất hiện một tia kinh hỉ, tiếp đó, vẻ sắc bén trong mắt tan biến theo nụ cười nở trên gương mặt hắn.
"Phượng Cửu? Cuối cùng nàng cũng ra rồi." Hắn lộn mình nhảy xuống khỏi thân cây, đáp vững vàng trên mặt đất, sải những bước chân trầm ổn đi về phía nàng.
"Lâu ngày không gặp, còn nhận ra ta không?" Hắn nhướng mày, đôi mắt lóe lên những tia sáng thâm trầm.
"Dịch Tu Nhiễm." Nàng chậm rãi nói, rồi hỏi: "Hay là, ngươi không gọi cái tên này?"
Nghe vậy, hắn cười thấp: "Ta chính là Dịch Tu Nhiễm, cũng chính là cái tên này, sao? Nàng nhớ rõ ta nhưng lại không chắc chắn? Chẳng lẽ, ta của bây giờ còn anh tuấn mê người hơn ta của một năm trước sao?"
"Ta nhớ là, ta và ngươi không thân lắm, hơn nữa, sao ngươi lại tìm tới tận chỗ ta?" Nàng cất bước đi về phía viện của mình, vừa đi vừa hỏi một cách thờ ơ.
Nghe vậy, ánh mắt Dịch Tu Nhiễm khẽ lóe lên, nói: "Sao lại không thân? Dù sao cũng là chỗ quen biết sinh tử, hơn nữa, lúc mới gặp ta đã nói rồi, chúng ta đã từng gặp nhau."