Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50150 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2419
Phượng Dạ phúc hắc

❊ ❊ ❊

"Chúng ta cứ lén nhìn một cái thôi, cũng đâu có sao." Phượng Dạ bĩu đôi môi nhỏ, vẻ mặt không cam tâm.

"Không được." Triệu Dương có sự kiên trì của riêng mình, cậu không chút lay động kéo hắn đi về phía trước: "Đi mau, nơi này không thể ở lâu."

Thấy vậy, Phượng Dạ cũng chỉ đành nén sự tò mò trong lòng xuống, theo cậu sải bước rời khỏi đây. Tuy tò mò về chuyện đó, nhưng cũng biết rằng, với sức chiến đấu của hai người bọn họ thì thật sự không làm được gì cả. So với việc quản chuyện người khác, quan trọng hơn là phải bảo vệ tốt chính mình, để bản thân sống sót.

Hai người càng đi càng nhanh, dần dần, tiếng đánh nhau kia đã không còn nghe thấy nữa. Họ men theo con đường nhỏ, trước khi trời tối thì vất vả lắm mới nhìn thấy một ngôi làng nhỏ.

"Chúng ta đi xin ở trọ đi! Ngày mai rồi đi tiếp." Phượng Dạ nhìn thấy ngôi làng nhỏ, cả người đều trở nên vui vẻ.

"Chúng ta có mang theo lều nhỏ mà." Triệu Dương nói, so với ngôi làng nhỏ gì đó, cậu thà ngủ trong chiếc lều nhỏ của mình hơn.

"Dương Dương, đó là ngôi làng nhỏ, sẽ không có nguy hiểm đâu, đi thôi đi thôi!" Phượng Dạ biết cậu đang lo lắng điều gì, liền kéo cậu chạy về phía ngôi làng nhỏ đó.

"Thúc ơi, chúng cháu có thể ở nhờ một đêm được không ạ?" Phượng Dạ ra dáng một ông cụ non hỏi một gã đàn ông đang mở cửa.

Gã đàn ông đó khi mở cửa thì sững người một chút, nhìn hai đứa trẻ trước mặt, lại nhìn về phía sau lưng chúng rồi hỏi: "Chỉ có hai đứa thôi à? Người lớn nhà các ngươi đâu?"

Phượng Dạ cười híp đôi mắt phượng, nhìn gã đàn ông trước mắt, đáp: "Thúc ơi, chỉ có hai chúng cháu thôi, người lớn nhà cháu không có đi theo."

"Ra là vậy! Thế thì vào đi!" Ánh mắt gã đàn ông khẽ lóe lên, mở cửa cho hai người vào trong.

Triệu Dương nhìn thấy ánh mắt khẽ dao động của gã đàn ông, lông mày hơi nhíu lại, nhưng vẫn không nói gì mà theo Phượng Dạ vào trong nhà. Sau khi vào, cậu cảnh giác đánh giá căn phòng này, thấy ngôi nhà đơn sơ này thông từ trước ra sau, dường như chỉ có một mình gã đàn ông này ở nhà.

"Thúc ơi, nhà thúc có đồ ăn không ạ? Có thể làm cho chúng cháu một chút không? Chúng cháu có thể trả tiền cho thúc."

Phượng Dạ vừa nói, vừa ra dáng ông cụ non ngồi ngay ngắn bên bàn, đôi mắt híp lại cười nhìn gã đàn ông vừa nghe đến chữ "tiền" thì mắt sáng rực lên, hỏi: "Thúc ơi, nhà thúc chỉ có một mình thúc thôi sao?"

Gã đàn ông nghe có tiền, liền cắt phần thịt kho dùng để nhắm rượu của mình bưng lên cho chúng, lại xới hai bát cơm, cùng với nấu cho chúng một bát canh rau xanh.

Ngồi một bên, gã đàn ông thầm đánh giá hai đứa trẻ, đặc biệt là khi ánh mắt rơi trên người Phượng Dạ, lại càng thêm vài phần dò xét: "Các ngươi là người ở đâu? Sao hai đứa trẻ lại tự mình lên đường?"

"Thúc ơi, chúng cháu không phải tự mình lên đường đâu ạ." Phượng Dạ tỏ vẻ vô hại nói: "Cha cháu nói muốn để chúng cháu ra ngoài rèn luyện chịu chút khổ cực, nhưng mà, cháu nói cho thúc biết nhé."

Cậu hạ thấp giọng xuống, vẻ mặt bí hiểm ghé sát bên người gã đàn ông: "Cha cháu đã phái những người rất lợi hại bảo vệ chúng cháu đấy, họ đang ở trong tối theo dõi đấy."

Nghe thấy lời này, gã đàn ông giật bắn mình, cả người bật dậy khỏi ghế, hoảng sợ nhìn xung quanh, nhưng lại chẳng thấy gì cả.

Hắn vốn là kẻ du thủ du thực, ngày thường cũng chẳng làm việc đàng hoàng gì, thấy hai đứa trẻ này tự mình xuất hiện ở đây, diện mạo lại tuấn tú như vậy, nếu bắt đi bán thì hẳn là đáng giá không ít tiền, nhưng không ngờ rằng...

Câu nói vô tình của đứa trẻ này đã dọa cho hắn toát mồ hôi lạnh. Thật may, thật may, may mà hắn chỉ mới nghĩ thôi chứ chưa ra tay...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2359
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.