Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 49995 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2502
Khi nào thành thân

❊ ❊ ❊

Hiên Viên Mặc Trạch nắm tay Phượng Cửu, không nhanh không chậm đi xuống núi. Hai người vừa đi vừa thưởng ngoạn phong cảnh hai bên con đường nhỏ, Hiên Viên Mặc Trạch hỏi: "Tin tức Phượng Dạ vẫn còn sống, nàng không định để người truyền về trước sao? Để lão gia tử và mọi người biết?"

"Không vội, đợi chúng ta trở về rồi cho gia gia và mọi người một bất ngờ là được." Nàng mỉm cười, nhìn ra bãi đất dưới chân núi tông môn, vài đầu khế ước thú và Phượng Dạ đang chơi đùa ở đó, liền nói: "Mọi người vẫn luôn nghĩ rằng Phượng Dạ đã chết rồi, nếu đột ngột truyền tin về, sợ là họ sẽ ngồi không yên tại gia. Chi bằng đợi chúng ta về rồi hãy báo cho họ biết."

Hiện giờ ở đây cũng không còn việc gì nữa, họ có thể tranh thủ thời gian này trở về một chuyến.

"Đã trở về, hay là nhân tiện làm luôn chuyện của chúng ta?" Chàng nắm tay nàng, ánh mắt thâm thúy nhìn người con gái bên cạnh.

"Làm luôn chuyện của chúng ta?" Phượng Cửu nhướng mày, khóe môi hơi nhếch lên, cười hỏi: "Chàng vội vậy sao?"

"Ừ, rất vội." Chàng nghiêm túc nói, dáng vẻ ấy khiến Phượng Cửu không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Nhưng mà ta còn chưa muốn thành thân! Chàng nói xem, tu tiên đại đạo vô biên, chúng ta còn trẻ, so với mấy lão quái kia thì vẫn còn quá trẻ, thành thân sớm thế làm gì chứ? Nếu chẳng may có con, ta e là muốn ra ngoài dạo chơi cũng khó." Nàng đâu muốn tuổi còn trẻ mà đã bị nhốt trong nhà, nàng vẫn muốn đi ra ngoài dạo chơi nhiều hơn, ngắm nhìn thế giới này!

Nghe nàng nhắc đến chuyện con cái, mắt Hiên Viên Mặc Trạch sáng lên, trong mắt thoáng qua một tia u quang: "Nếu chúng ta có con, có thể giao cho nương tử giúp chúng ta trông, cũng có thể để Lãnh Sương và mọi người trông giúp. Nếu vẫn không được, thì dù có con rồi, ta vẫn có thể bồi nàng đi nơi nàng muốn, nhân tiện mang theo con của chúng ta."

"Ha ha, không được." Nàng cười gượng hai tiếng với chàng, quả quyết từ chối.

Thấy vậy, chàng liền hỏi: "Vậy nàng định khi nào gả cho ta?"

"Chuyện này, phải nghĩ đã, dù sao cũng không cần sớm thế."

"Chúng ta cũng có thể thành thân trước, con cái thì vài năm nữa hãy tính, chuyện đó cũng được mà." Chàng cố gắng thuyết phục nàng, ngày nào cũng ôm một người thế này bên cạnh, là đàn ông thì ai cũng khó lòng nhẫn nhịn nổi.

"Ta đi chơi với Phượng Dạ đây." Nàng khẽ cười, mũi chân điểm nhẹ, bóng đỏ như ngọn lửa lướt ra từ lưng chừng núi, thân ảnh xoay chuyển bay xuống dưới.

Hiên Viên Mặc Trạch bất lực thở dài, không nhịn được lắc đầu. Người phụ nữ này, xem ra căn bản không hề nghĩ tới chuyện làm đám cưới của hai người trước, chuyện này phải làm sao cho tốt đây? Chàng phải nghĩ cách...

"Tiểu Cửu Cửu, mau lại đây, mau lại đây, ta vừa học được một bộ bộ pháp, tỷ lại xem này." Phượng Dạ phấn khích vẫy tay gọi Phượng Cửu. Mấy ngày nay đã trở nên thân thiết, đã đổi từ gọi "cháu gái" thành "Tiểu Cửu Cửu" rồi. Ở bên cạnh Phượng Cửu, tâm tính trẻ con của cậu bé cũng lộ ra, hai ngày nay gần như có thể nói là đã chơi đùa điên cuồng trong tông môn.

"Vậy sao? Vậy đệ chạy đi, tỷ đuổi theo, xem đệ có né được tỷ không." Nàng khẽ cười, lớn tiếng nói, nhường cho cậu chạy trước.

"Cái gì? Tỷ đây không phải là bắt nạt người khác sao? Đệ còn nhỏ thế này, hơn nữa tu vi lại không cao bằng tỷ, làm sao có thể chạy nhanh hơn tỷ được." Phượng Dạ không chịu, la lên.

"Tỷ sẽ không dùng linh lực khí tức và huyền khí trong cơ thể, chỉ dùng thân pháp để đuổi theo đệ, nếu đệ có thể khiến tỷ không đuổi kịp, quay về tỷ sẽ có đồ tốt cho đệ." Nàng khẽ cười, hồng y tung bay, đáp vững chãi xuống mặt đất cách cậu không xa.

Nghe thấy có đồ tốt, mắt Phượng Dạ sáng lên: "Thật không? Được, tỷ không được nuốt lời đó."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2493
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.