Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50150 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2490
Ngươi rất quan tâm

❊ ❊ ❊

Lão Bạch vừa từ trong không gian đi ra nhìn thấy Bách Hiểu, lập tức chán ghét phun ra một hơi. Nó vọt người lên, định cọ vào bên cạnh Phượng Cửu, nhưng còn chưa kịp tới gần nàng đã bị Hiên Viên Mặc Trạch đưa tay túm lấy đuôi vứt ra ngoài.

"Tên khốn..." Lời mắng chửi còn chưa dứt, quay đầu lại liền thấy gương mặt lạnh lùng như Diêm Vương của Diêm Chủ, làm nó sợ tới mức co rúm người lại, vọt mạnh một cái trốn ra sau lưng Bách Hiểu.

"Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, đã lâu không gặp." Nó cười gượng, nhe hàm răng trắng ra.

Hiên Viên Mặc Trạch liếc nó một cái, không thèm để ý tới nó nữa, mà nhìn sang Phượng Cửu: "Không phải nàng muốn đi thăm Hỗn Nguyên Tử sao? Để ta đi cùng nàng!"

"Được." Nàng cười đáp, nói với họ một tiếng, chỉ để Ninh Lang dẫn đường, còn những người khác thì ở lại đây.

Hỗn Nguyên Tử bị tên Ma Chủ kia làm bị thương không nhẹ, may mà có đan dược của Phượng Cửu bảo vệ tâm mạch, cộng thêm sự trị liệu của dược sư trong tông môn, một đêm trôi qua, tuy vẫn nằm trên giường nhưng ít nhất đã không còn nguy hiểm đến tính mạng.

Hiên Viên Mặc Trạch đi cùng Phượng Cửu đến ngoài động phủ của Hỗn Nguyên Tử thì dừng bước: "Nàng vào đi! Ta ở ngoài này đợi nàng."

"Được." Phượng Cửu đáp một tiếng, nói với Ninh Lang: "Ngươi ngồi cùng huynh ấy một lát, ta lát nữa sẽ ra." Dứt lời, nàng liền bước vào trong.

"Lão già, ta tới thăm ông đây." Phượng Cửu vào động phủ gọi lớn, liền nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết vọng ra từ động phủ vốn đang tĩnh lặng.

"Ối chà, đau chết ông già này rồi, ối chà, cái thân già này của ta sắp rã rời rồi."

Hỗn Nguyên Tử trên giường tỏ vẻ uể oải kêu la, ánh mắt còn thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, khi thấy Phượng Cửu bước vào, lại vội vàng nhắm mắt lại kêu gào.

Nghe vậy, Phượng Cửu mỉm cười: "Được rồi, không cần kêu nữa, ta nghe Ninh Lang nói ông đã đỡ hơn nhiều rồi." Nàng đi đến bên giường, giúp ông bắt mạch, không lâu sau buông tay ra, cười nói: "Ta biết ngay là ông không chết được mà, nghỉ ngơi một thời gian nữa lại có thể tung tăng nhảy nhót ra ngoài hại người rồi."

Nghe vậy, lão già trừng mắt: "Cái gì mà ra ngoài hại người? Ta đây hại ai lúc nào? Con nha đầu thối này, lão già ta đã bị thương nằm trên giường thế này rồi, ngươi còn chẳng biết nói vài lời dễ nghe dỗ dành ta, đúng là không có lương tâm."

"Được, được, được, ta không có lương tâm." Nàng khẽ cười, lấy ra một bình thuốc: "Người không có lương tâm mang thuốc đến cho ông đây, ông có lấy hay không?"

Lão già thấy vậy vội vàng đưa tay cướp lấy, giấu trong chăn: "Không lấy thì phí!" Nói xong, ông liếc nhìn Phượng Cửu một cái, bảo: "Ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi."

Thấy vậy, Phượng Cửu gật đầu: "Ông hỏi đi!"

Trong động phủ hai người đang trò chuyện, bên ngoài, Ninh Lang tuy đang ngồi cùng Hiên Viên Mặc Trạch tại một chiếc bàn đá bên ngoài động phủ, nhưng cũng chẳng có đệ tử tạp dịch nào mang trà nước gì đó đến để giết thời gian, hai người cứ ngồi không như vậy, nhất là khi phải đối diện với một người có khí thế mạnh mẽ như Hiên Viên Mặc Trạch, khiến hắn cứ đứng ngồi không yên.

Ninh Lang thấy hai người ngồi không như vậy, nửa câu cũng không nói, liền suy nghĩ một chút, rồi hỏi: "Diêm Chủ, việc ở hải ngoại của ngài đã xong cả rồi sao? Sau này có còn phải ra ngoài nữa không?"

Hiên Viên Mặc Trạch liếc hắn một cái, thần sắc lãnh đạm hỏi: "Ngươi rất quan tâm?"

"Ha ha..."

Ninh Lang cười gượng, liên tục xua tay: "Cũng không phải, chỉ là ta nghĩ ngài đi một chuyến là mất bao nhiêu ngày, nếu không phải thường xuyên đi nơi xa như vậy, ở lại bầu bạn với Phượng Cửu nhiều hơn cũng là chuyện tốt."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2478
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.