Nhiếp Đằng liếc nhìn Mộ Dung Bác một cái, rồi nhìn về phía y giả đang đứng bên cạnh, giọng trầm thấp mang theo uy nghi hỏi: "Vết thương trên mặt bổn điện ngày mai có thể hồi phục không?"
Nghe vậy, vị y giả kia vội nhìn Nhiếp Đằng một cái, thấy trên mặt hắn bôi thuốc mỡ màu đen, liền cụp mắt cung kính bẩm báo: "Thuốc mỡ Điện hạ bôi là Hắc Linh Cao, bí dược của Thanh Đằng chúng ta. Loại thuốc này hoạt huyết hóa ứ hiệu quả nhất, không cần đến ngày mai, chỉ cần vài canh giờ, vết sưng đỏ và bầm tím trên mặt sẽ tan hết, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu."
Nghe thế, Mộ Dung Bác thầm ghen tị, quả nhiên là lục đẳng đại quốc, ngay cả thuốc hoạt huyết hóa ứ cũng thần kỳ đến vậy. Như gương mặt hắn bị đánh thành ra thế kia, nếu đổi thành thuốc bình thường, không mất ba bốn ngày đừng hòng tiêu sưng. Thế mà dùng thứ Hắc Linh Cao gì đó của bọn họ, vậy mà chỉ vài canh giờ là xong, thật muốn xem thứ thuốc mỡ thần kỳ kia là do loại linh dược nào luyện thành.
Nhiếp Đằng nghe xong lời y giả, khí tức trầm uất trên người mới dịu đi vài phần. Hắn nhắm mắt lại, phân phó: "Bảo người bên dưới chuyển sính lễ xuống phi thuyền, trời vừa sáng liền theo bổn điện tới Phượng phủ đón người."
Nghe lời này, người đàn ông trung niên mắt sáng lên, vội vã đáp: "Rõ!"
Sau đó, gã sải bước đi ra ngoài, truyền đạt lời của Điện hạ cho người bên dưới, bảo họ đi chuyển sính lễ trên thuyền xuống, chờ trời vừa sáng liền cùng chủ tử đến Phượng phủ.
Trong mắt gã, chủ tử đã hạ lệnh đến Phượng phủ đón người, vậy thì không có người nào là không đón được!
Chuyến này bọn họ có tám tên Kim Đan tu sĩ đi theo, trong đó bốn tên còn có tu vi Kim Đan đỉnh phong. Ngoài ra, hộ vệ đi theo còn có cả trăm người, không tin bằng thực lực của bọn họ lại không mang đi nổi một tiểu thư Phượng phủ cỏn con!
Nghe Nhiếp Đằng phân phó, Mộ Dung Bác đầy vui mừng chắp tay lui ra, thầm nghĩ: Lần này dù người Phượng phủ có che chở thế nào, cũng không cản được quyết tâm muốn mang Phượng Thanh Ca đi của Nhiếp Đằng này!
Chỉ cần Phượng Thanh Ca bị mang đi, Phượng phủ không còn người chủ sự, đến lúc đó hắn chỉ cần châm thêm dầu vào lửa, còn sợ Phượng phủ không sụp đổ sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn thầm hưng phấn, ngay cả trên mặt cũng vì thế mà nở nụ cười.
Cho đến sáng hôm sau.
Ngày hôm đó, khi trời vừa hửng sáng, đã nghe tiếng pháo hoa vang lên ba tiếng "bình bình bình", âm thanh vang dội truyền khắp bầu trời, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm ở Vân Nguyệt thành...
Khi bách tính trong thành tò mò đi ra xem, thấy từng rương sính lễ chuyển về phía Phượng phủ, ai nấy đều kinh ngạc, ùn ùn kéo theo sau đội ngũ đưa sính lễ để xem náo nhiệt. Dọc đường đi, mọi người bàn tán mới biết, xung quanh có tám tu tiên giả cưỡi ngựa bảo vệ, trong chiếc kiệu lớn xa hoa do tám hộ vệ khiêng, ngồi bên trong chính là Thái tử điện hạ của Thanh Đằng quốc, Nhiếp Đằng.
"Thái tử Thanh Đằng này thực sự muốn cưới Phượng đại tiểu thư làm trắc phi sao? Chẳng phải nói người Phượng phủ không đồng ý à? Đây là muốn cưỡng cưới?"
"Cưỡng cưới thì sao chứ? Thế đạo này vốn là cường giả vi tôn. Thế lực của Thanh Đằng quốc đáng sợ như vậy, ngay cả Quốc chủ cũng không dám làm gì bọn họ, chẳng lẽ người Phượng phủ lại dám phản kháng? Tối qua vừa mới xảy ra chuyện đó, sáng nay đã khiêng sính lễ tới Phượng phủ, đây rõ ràng là cưỡng cưới rồi. Ta thấy nha, Thái tử Thanh Đằng này không nạp Phượng đại tiểu thư vào hậu cung của hắn thì hắn sẽ không bỏ cuộc đâu."
"Ai! Đúng là họa từ mỹ sắc!"
"Chẳng phải sao? Phượng đại tiểu thư có mỹ danh khuynh thành, nay lại không có ai bảo vệ, những kẻ có thế lực cường đại kia nếu đã để mắt tới nàng, nàng có trốn thoát được không? Nói là trắc phi, chứ ai không biết cũng chỉ là một người thiếp?"