Thấy dáng vẻ của ông, Lâm Bác Hằng bật cười lắc đầu: "Ông đấy! Đúng là trong phúc mà không biết hưởng, Tố Tích có chỗ nào không tốt? Mà lại khiến ông tránh như tránh tà vậy."
Phượng lão gia tử cười khổ: "Đại ca, ông đừng giễu cợt tôi nữa, ông biết rõ Tố Tích quá tốt, thực sự là tôi không xứng với cô ấy, hơn nữa tôi chỉ là một lão già khọm, làm sao dám mơ tưởng đến chuyện đó?"
"Vậy ông nói xem phải làm sao? Tố Tích không phải nói chơi đâu, cô ấy có thể đợi ông mấy chục năm, thì cũng có thể đợi mãi như vậy, ông tự liệu mà xem! Chuyện này tôi cũng không giúp gì được ông đâu." Ông bước vào trong, thấy Phượng lão gia tử di dời bàn ghế trong phòng lộn xộn cả lên, không khỏi lắc đầu nói: "Hay là ra ngoài sân ngồi đi! Ông nhìn xem chỗ này của ông, đã thành ra cái dạng gì rồi?"
Nói xong, ông lại xoay người bước ra ngoài, đi đến bàn đá trong sân ngồi xuống, phân phó người chuẩn bị trà nước mang tới.
Phượng lão gia tử đi theo, ngồi xuống đối diện ông, vội vàng lo lắng hỏi: "Đại ca, ông nói có tin tức về nhà họ Phượng của tôi? Là tin tức gì thế? Cháu gái tôi bây giờ thế nào rồi? Mộ Dung Bác kia có thừa lúc tôi không có ở đó mà bắt nạt nó không?"
Từ khi bị bắt tới đây, ông luôn canh cánh trong lòng chuyện ở nhà, Phượng Tiêu lại không thể lộ diện, mọi việc đều để cho Phượng nha đầu gánh vác, cũng không biết Mộ Dung Bác kia có dùng thủ đoạn quỷ quyệt gì để đối phó với nó không? Nó tuy xuất sắc, nhưng dù sao tuổi tác còn nhỏ, sao có thể là đối thủ của Mộ Dung Bác kia chứ?
"Ha ha, cháu gái của ông không phải người tầm thường đâu!" Lâm Bác Hằng cười ha hả, nhìn ông nói: "Ông có biết Diệu Nhật Quốc trong những ngày ngắn ngủi này đã xảy ra chuyện long trời lở đất gì không?"
Thấy vẻ mặt ông căng thẳng, trong mắt không giấu nổi sự lo âu, ông cũng không thừa nước đục thả câu nữa, nói: "Diệu Nhật Quốc đã không còn nữa, Mộ Dung Bác cũng chết rồi, nhà họ Phượng của ông đã nắm quyền quốc gia đó, đổi quốc hiệu thành Phượng Hoàng Hoàng Triều, quốc chủ chính là con trai ông, Phượng Tiêu. Tin tức này chẳng mấy chốc đã truyền đi khắp nơi rồi."
"Cái, cái gì? Chuyện, chuyện này làm sao có thể?" Phượng lão gia tử vẻ mặt bàng hoàng, trong lòng đầy sự khó tin. Mới qua bao lâu, Mộ Dung Bác đã chết rồi? Hơn nữa Diệu Nhật Quốc còn bị đổi thành Phượng Hoàng Hoàng Triều? Đã trở thành của nhà họ Phượng họ rồi? Chuyện này, làm sao có thể được chứ?
"Sao lại không thể? Cháu gái của ông, không phải dạng vừa đâu!" Ông cười cười, kể lại tỉ mỉ tin tức mình nhận được cho ông nghe. Khi nói đến chuyện có cường giả ra mặt giúp họ tiêu diệt một tên Nguyên Anh cường giả, sắc mặt ông có chút cổ quái.
Nguyên Anh cường giả không dễ thấy, nhưng vị cường giả chỉ búng tay một cái đã diệt sạch một tên Nguyên Anh lão quái kia thì lại càng hiếm gặp hơn. Những nhân vật như vậy tuyệt đối không phải là người xuất thân từ một quốc gia bình thường. Chỉ là, một nước nhỏ cấp chín, một nhà họ Phượng không chút nổi bật, sao lại có cường giả như vậy giá lâm? Lại còn ra tay bảo vệ nữa chứ?
Mà Phượng lão gia tử sau khi nghe ông kể xong mọi chuyện thì vô cùng chấn kinh, trong lòng như sóng cuộn biển gầm. Không ngờ, không ngờ tới thật! Diệu Nhật Quốc lại đổi thành Phượng Hoàng Hoàng Triều, hơn nữa còn trở thành của nhà họ Phượng, quốc chủ còn trở thành con trai mình. Chuyện này, sao cứ như đang nằm mơ vậy nhỉ?
Hai người Phượng Tiêu và Phượng nha đầu này, lá gan cũng quá lớn rồi!
"Tôi nhận được tin tức liền tới báo cho ông biết, để tránh việc ông cứ lo lắng nhà họ Phượng sẽ xảy ra chuyện gì. Bây giờ nghe được tin này, ông nên yên tâm rồi chứ?" Ông cười cười, nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của Phượng lão gia tử, không khỏi bật cười.
Rõ ràng, Tam Nguyên này không có thủ đoạn và phách lực như cháu gái mình. Tuy ông chưa tận mắt nhìn thấy cô bé, nhưng từ cách xử sự lôi lệ phong hành (nhanh chóng quyết đoán) của cô, có thể thấy nữ tử này tuyệt đối phi phàm!