Nàng biết, nàng biết rõ mình phải làm gì. Khi đã biết mẫu thân vẫn còn sống, biết mẫu thân là người như thế nào, nàng liền biết bản thân nên làm gì tiếp theo.
Đôi mắt nàng khẽ cười, thoáng xẹt qua một tia u quang, nàng cười nói an ủi cha, lướt qua chuyện vừa rồi: "Cha, thật ra hôm nay con đến đây là có chuyện muốn nói với người."
Phượng Tiêu thu liễm tâm thần, hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Gần đây con tu luyện gặp phải bình cảnh, mãi không thể đột phá. Lăng Mặc Hàn cũng nói bảo con đừng vội vã đột phá tu vi, nói rằng con còn thiếu một cơ duyên. Thế nên con muốn ra ngoài lịch luyện một phen. Chàng ấy bảo cũng muốn đi cùng con, còn có thể ở bên chỉ điểm cho con, vì vậy hôm nay chúng con đến đây để nói với người về việc này."
Giọng nàng khựng lại, dường như nhớ ra điều gì, nói tiếp: "Ồ, đúng rồi, khi ra ngoài con có gặp Tập Lẫm. Trên đường đi huynh ấy có nói với con rằng, bên Hắc Thị hiện đang có một cơ hội cho phép huynh ấy ra ngoài, nói là một đội dong binh đang chiêu mộ, huynh ấy muốn qua đó tham gia. Huynh ấy nghĩ rằng sớm muộn gì cũng phải bước ra khỏi nơi này, nên định ra ngoài lịch luyện một phen, đến lúc đó sẽ dựa vào thực lực để tiến vào học viện tu tập."
Nghe vậy, Phượng Tiêu gật đầu: "Đây là chuyện tốt. Thiên phú của Tập Lẫm không thấp, chỉ cần phát huy tốt, thành tựu tương lai của hắn nhất định sẽ không tầm thường. Có cơ hội gia nhập đội dong binh như vậy rất tốt, cha tán thành. Thế nhưng, con và Mặc Hàn..."
Ông nhìn nàng một cái, thấy bộ dạng vô tâm vô phế kia, không khỏi thở dài: "Con nghĩ sao về chuyện này? Cha thấy cậu ta thực sự rất tốt, bất kể năng lực hay nhân phẩm đều cực kỳ xuất sắc, quan trọng hơn là, cha nhìn ra được, cậu ta đối với con là chân tâm."
"Cha, chuyện của con người đừng bận tâm, con tự mình có chủ ý mà." Nàng ôm lấy cánh tay ông lắc nhẹ, tựa đầu vào vai ông, nói tiếp: "Cha, lần này con đi không biết bao lâu mới trở về, nhưng người đừng lo, con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân. Nếu có cơ hội, con sẽ nhân tiện nghe ngóng tin tức của ông nội, nên chuyện ông nội người cũng đừng lo lắng, chỉ cần có tin tức con sẽ truyền về ngay. Con không ở bên cạnh, người phải tự chăm sóc mình thật tốt, đợi chúng con trở về."
Nghe những lời này, Phượng Tiêu nở nụ cười nhẹ nhõm, ông nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng, nói: "Được, được, được, cha biết rồi. Con ở bên ngoài chăm sóc tốt bản thân là được, như vậy cha cũng không cần phải bận lòng về con nữa."
"Con sẽ để lại bốn vị Kim Đan tu sĩ kia cho người sai bảo. Ngoài ra, chuyện Phượng Vệ con cũng sẽ dặn dò kỹ lưỡng, La Vũ bọn họ cũng ở lại, cha có việc gì cứ sai khiến họ làm. Lãnh Sương con sẽ mang theo, còn Lãnh Hoa thì để lại chăm sóc cha nhé!"
"La Vũ và mấy người bọn họ con không mang đi sao?" Ông có chút ngạc nhiên, cứ ngỡ nàng sẽ mang La Vũ cùng mấy người kia đi lịch luyện.
Nàng mỉm cười đáp: "Để họ ở lại, việc điều động Phượng Vệ họ cũng đã quen thuộc, hơn nữa tám người bọn họ, mang theo bên mình quá phiền phức."
"Con đó!"
Phượng Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt cưng chiều nhìn nàng, cười nói: "Mấy người bọn họ con không mang đi thì thôi, nhưng đứa nhỏ Lãnh Hoa kia, con mang theo đi! Thằng bé tâm tư tỉ mỉ, biết chăm sóc người khác, hơn nữa thân thể nó qua tay con điều dưỡng cũng đã sớm khôi phục rồi. Tuy không có huyền lực trong người, nhưng một bộ Thái Cực quyền thằng bé đánh rất khá. Vả lại nó với Lãnh Sương là chị em, hai người đi cùng nhau cũng có người chăm sóc, có nó ở bên cạnh con, cha cũng yên tâm hơn."