Phượng Cửu sờ sờ mũi, ngước mắt nhìn hắn một cái, cười híp mắt hỏi: "Diêm Chủ, còn chuyện gì sao?"
"Bản quân tới đây cũng đã vài ngày, ngươi lại không tận tình làm chủ nhà, chẳng lẽ không nên bớt ra một ngày để bầu bạn cùng bản quân đi dạo xung quanh sao?" Hắn trầm giọng nói, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm nàng, nếu nghe kỹ, còn có thể nhận ra sự u oán trong giọng điệu của hắn, hệt như một gã chồng oán trách vì bị lạnh nhạt, phải chịu cảnh phòng không gối chiếc.
"Khụ khụ, chuyện này..."
Thấy nàng cười gượng, đôi mắt đen láy xoay chuyển không ngừng, dường như đang toan tính điều gì, hắn lập tức ngắt lời nàng, hung dữ đe dọa: "Ngươi thử kiếm cớ từ chối bản quân xem sao."
Nghe vậy, khóe môi Phượng Cửu giật giật, liếc nhìn hắn một cái, mày liễu cong cong cười đáp: "Diêm Chủ nghĩ nhiều rồi, ta chỉ muốn nói là, ta đi thay y phục rồi sẽ cùng ngươi ra ngoài ngay đây."
Nghe thế, sắc mặt Diêm Chủ mới dịu lại, liếc nhìn bộ hồng y trên người nàng, nói: "Y phục này cũng rất đẹp." Ý là, ta thấy mặc bộ này cũng rất ổn, không cần thay nữa đâu.
"Thế sao được? Đây là ta đi dạo cùng Diêm Chủ mà, sao có thể không chưng diện lại chứ? Hì hì, ngươi yên tâm, ta sẽ không thoái thác đâu, ta chỉ vào trong thay y phục thôi, ừm, không mất nhiều thời gian đâu, ngươi cứ ra tiền sảnh đợi ta trước đi."
Diêm Chủ nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ bảo: "Bản quân đến viện của ngươi đợi." Đã bị lừa quá nhiều lần, đến mức lần này nàng sảng khoái đồng ý cùng hắn ra ngoài, hắn lại thấy có chút khó tin.
"Cũng được." Phượng Cửu cười tươi đáp lời, lúc này mới cùng hắn quay trở lại.
Nhìn hai người cùng quay về, Hôi Lang và Ảnh Nhất ở cách đó không xa nhìn nhau, Hôi Lang hỏi: "Ngươi nói xem Quỷ Y đang tính toán gì? Thật sự cùng chủ tử ra ngoài dạo chơi ư? Sao ta cứ cảm thấy nàng lại đang ủ mưu kế gì đó rồi?"
"Ngươi không thấy chủ tử nói là đến viện của nàng đợi sao? Chắc là sẽ không bị lừa nữa đâu." Ảnh Nhất vừa nói vừa đuổi theo hai người phía trước.
Thấy vậy, Hôi Lang cũng đi theo, trong lòng lại nghĩ thầm, nếu là người khác nói vậy hắn sẽ không suy nghĩ nhiều, chỉ là, vị Quỷ Y này... thì thật khó nói.
Về đến viện, Phượng Cửu sai người dâng trà cho Diêm Chủ, còn bản thân thì vào phòng thay y phục.
Hôi Lang và Ảnh Nhất đến sau lưng Diêm Chủ đứng chờ, cả hai nhận thấy, dường như từ lúc Quỷ Y nói muốn bầu bạn cùng chủ tử ra ngoài dạo chơi, bên môi chủ tử lúc nào cũng đọng lại một nụ cười như có như không. Bản thân ngài ấy có lẽ cũng không nhận ra, thần tình trên gương mặt mình hiện tại dịu dàng và phấn khởi đến nhường nào. Rõ ràng là đang cầm chén trà uống, nhưng cái điệu bộ cứ một ngụm lại quay đầu nhìn về phía căn phòng đang đóng chặt cửa kia, khiến hai người phía sau chỉ biết cạn lời ngước nhìn trời.
Cảm thấy chủ tử bây giờ cứ như một tên nhóc con, hưng phấn đến quên cả lối về.
Vị Quỷ Y này mới chỉ nói muốn cùng đi dạo mà đã phấn khởi như thế, nếu sau này động phòng hoa chúc, ngài ấy còn phấn khích đến mức nào nữa?
Chỉ mới nghĩ đến thôi, giờ đây bọn họ cũng không nhịn được mà thấy lo lắng thay cho ngài ấy.
Vốn cứ tưởng hôm đó chủ tử và Quỷ Y ở trong phòng là đã "ăn" được người ta rồi, nhưng nhìn cách hai người chung đụng những ngày gần đây, liền biết chủ tử căn bản vẫn chưa đắc thủ, nếu đắc thủ rồi thì có thể như vậy sao?
Haiz! Gặp phải một chủ tử không mấy thông suốt trong chuyện tình cảm, bọn thuộc hạ như họ thật sự rất sốt ruột a!
Thấy ngài ấy uống xong một chén trà lại rót thêm chén nữa, rồi lại nhìn về phía cửa phòng kia, Hôi Lang khẽ ho khan một tiếng, bước lên trước...