Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 42628 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 505
Nhiệt tình như lửa

❊ ❊ ❊

Vất vả lắm cả đoàn mới tới được tửu lâu, Phượng Cửu giao Lão Bạch cho tiểu nhị dẫn qua một bên buộc lại, Tiểu Thôn Vân thì đi theo bên cạnh xông vào trong. Khi nàng ngoái đầu nhìn lại thì giật nảy mình, phía sau vậy mà có mấy chục thiếu nữ xinh đẹp, từng người một mắt rực lên vẻ ái mộ nhìn nàng, khiến ý cười trên môi nàng tức thì cứng lại.

"Công tử, huynh từ đâu tới?"

"Công tử, nhà ta mở khách điếm, ở ngay phía trước, nếu công tử và mọi người vào ở, ta có thể không lấy tiền đâu."

"Công tử, nhà ta là đại gia trong thành, có mấy gian viện không người ở, công tử có muốn tới phủ ta tạm trú không?"

"Công tử..."

Từng tiếng hỏi thăm mang theo vẻ gấp gáp và kích động, vậy mà ai nấy đều vây lại. Bị từng đôi mắt tình tứ nhìn chằm chằm, Phượng Cửu cười gượng, cầu cứu nhìn về phía Lăng Mặc Hàn, ai ngờ hắn hừ lạnh một tiếng, tự mình sải bước đi vào trong.

"Hảo ý của các vị cô nương, ta xin nhận, các vị hãy về cho!" Nàng mỉm cười với họ một cái, vội vàng buông lại một câu rồi mau chóng tiến vào tửu lâu, đi về phía sương phòng trên lầu hai.

Hôi Lang và những người khác cản bớt lại, mãi tới khi Phượng Cửu lên lầu hai vào phòng, họ mới xoay người đi theo lên.

Đám nữ tử thấy vậy mới dần dần tản ra, nhưng vẫn có một hai người cứ đứng canh ở ngoài cửa không chịu rời đi, cứ thỉnh thoảng lại nhìn lên lầu hai, mong Phượng Cửu đi ra một lần nữa, để họ được nhìn thấy một cái.

Tới bên bàn trong sương phòng ngồi xuống, Phượng Cửu thở phào một hơi: "Cô nương trong thành này thật đúng là nhiệt tình." Thật sự hơi dọa nàng rồi, sao ai nấy đều đuổi theo tới vậy nhỉ?

"Chẳng phải nàng rất hưởng thụ sao?" Lăng Mặc Hàn liếc nàng một cái, lạnh nhạt nói.

"Khó chịu nhất là ân tình của mỹ nhân, nhiều quá không tốt, tiêu hóa không nổi nha!" Nàng cười cười, rót một chén nước uống.

Lúc này, Lãnh Sương và Lãnh Hoa hai người đi vào, còn Ảnh Nhất thì canh ngoài cửa phòng, Hôi Lang thì đi mua bản đồ Đại Yến Quốc.

"Chủ tử, ta đã rửa sạch chỗ quả này rồi." Lãnh Hoa đặt chỗ quả dưa đã rửa sạch trong giỏ lên bàn, rồi lùi sang một bên.

"Thật đúng là không ít." Nàng cầm lấy một quả ăn, vừa nói với Lãnh Sương và Lãnh Hoa: "Tự lấy đi, nhiều thế này ăn không hết đâu." Nói đoạn, tiện tay đưa một quả cho Lăng Mặc Hàn đang ngồi bên cạnh: "Này, người ái mộ ta tặng đấy."

"Không cần." Hắn rót nước uống, rủ mắt xuống không nhìn nàng, cũng không nhận quả kia.

Thấy vậy, Phượng Cửu cũng không cưỡng ép, ăn hai quả xong, một bàn thức ăn cũng đã dọn lên gần đủ, vì không có mấy người, nàng liền bảo Lãnh Sương và Lãnh Hoa ngồi xuống ăn cùng, rồi lại hô lớn ra ngoài một tiếng: "Ảnh Nhất, vào đây ăn cùng đi! Chúng ta vừa ăn vừa đợi Hôi Lang là được rồi."

Ảnh Nhất bên ngoài nào dám vào, để hắn ngồi chung bàn ăn với chủ tử ư? Hắn nuốt trôi mới là lạ.

"Không cần, bọn họ đói sẽ tự tìm cái ăn." Lăng Mặc Hàn nói, vừa rót rượu vừa dùng thức ăn.

Lãnh Sương và Lãnh Hoa không có nhiều quy củ như bọn họ, Phượng Cửu bảo họ ngồi xuống ăn, họ cũng không khách khí, muốn ăn gì thì gắp nấy. Chậm hơn so với dự kiến của bọn họ, mãi tới khi họ ăn no cả rồi thì Hôi Lang mới quay về.

"Chủ tử, Quỷ Y, đây là bản đồ Đại Yến, trên đó có địa chỉ của Dược Tề Công Hội, ở ngay đây, ta đã xem qua rồi, nếu chúng ta đi bằng phi hành thuyền, chắc nửa ngày là tới." Hắn chỉ chỉ một địa điểm được đánh dấu trên bản đồ nói.

"Ừm, vậy ăn cơm xong chúng ta đi thôi!" Nàng cũng không muốn ở đây quá lâu, lấy được huy chương của Dược Thánh kia xong còn phải nghe ngóng tin tức của gia gia nàng nữa!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:283
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.