Ba người trong thạch thất khảo hạch đang ngồi tán gẫu. Thông thường mỗi ngày khảo hạch ở công hội cũng chỉ tầm mười đến hai mươi người. Tuy rằng một lần khảo hạch hoàn thành có khi mất hai ba tiếng, nhưng cũng có người giữa chừng trong quá trình phối dược điều chế đã xuất hiện vấn đề không thể tiếp tục được nữa.
Bởi vậy, có những người chỉ nửa nén hương hoặc thậm chí ngắn hơn là đã thất bại, thế nên khảo hạch đối với bọn họ là một công việc rất nhàn nhã.
Mấy người kia đang trò chuyện, trên mặt còn mang theo ý cười, khi nghe thấy tiếng động truyền đến từ cửa đá, theo bản năng tùy ý liếc mắt nhìn qua. Nhưng khi nhìn thấy thiếu niên áo đỏ kia trong tay xách đầy hai giỏ linh dược đi vào, ý cười trên mặt mấy người liền cứng đờ, tất cả đều trừng mắt vèo một cái đứng bật dậy.
Chỉ riêng việc nhìn thấy mấy gốc linh dược giá trị không nhỏ nằm trên giỏ thôi họ đã ngây người. Đó đều là linh dược ở tầng ba, sao cậu ta lại lấy được chứ?
Nhiều linh dược như vậy, còn đều là loại có niên đại, tùy tiện một gốc thôi cũng đã chẳng phải là thứ mà phí tổn cậu ta nộp có thể so sánh được. Thế là, có người nhịn không được mở miệng.
"Phượng Cửu, ngươi lấy nhiều linh dược như vậy làm gì?"
Nghe vậy, Phượng Cửu kinh ngạc nhìn vị khảo sư vừa hỏi nọ, đương nhiên đáp lại: "Luyện dược a!" Không luyện dược nàng lấy nhiều như vậy làm gì? Đây chẳng phải là hỏi câu vô nghĩa sao?
Thế nhưng, hắc hắc, Dược Tề công hội này thật sự không tệ nha! Phí tổn nàng nộp so với đống linh dược trong giỏ, quả thực không đáng nhắc tới.
Nghe giọng điệu đương nhiên của thiếu niên kia, lại nhìn vẻ mặt "ngươi rõ ràng đang hỏi câu vô nghĩa" của cậu ta, trên trán hắn hiện lên vài đường gân xanh, khóe miệng co giật, hắn lại nói: "Nhiều linh dược như vậy, ngươi luyện hết được sao? Ngươi phải biết rằng, dù là đã nộp phí, nhưng linh dược cũng không thể lãng phí. Chỉ được lấy những linh dược cần thiết cho dược tề ngươi muốn luyện chế mà thôi. Nếu lãng phí những linh dược rõ ràng không cần dùng đến, đều phải mua lại với giá gấp mười lần."
Nàng nhíu mày: "Nhưng cái này ta đều cần dùng đến mà." Trong lúc nói chuyện, nàng đã xách hai giỏ linh dược đi tới bàn luyện dược.
Thấy vậy, hai vị khảo sư còn lại rốt cuộc nhịn không nổi nữa bèn hét lên: "Ngươi cần dùng đến? Ngươi định dùng thế nào? Tên gọi dược tính của mấy gốc linh dược đó ngươi đã biết rõ chưa? Hai giỏ linh dược, lại còn đều là loại có niên đại, chuyện này không phải để đùa đâu."
Có lẽ là nhớ tới điều gì đó, Phượng Cửu vốn đang nhíu mày liền ngẩng mắt nhìn họ, trên mặt mang theo chút cổ quái, hỏi: "Ba vị khảo sư, các ngươi có biết ta tới khảo hạch huy chương gì không?"
"Chẳng phải là huy chương Dược sư sao?" Một người trong số đó nói, vì từ lúc vào tới giờ bọn họ cũng chưa hỏi, nhưng nhìn độ tuổi của thiếu niên này thì chắc hẳn cũng chỉ là tới khảo hạch huy chương Dược sư thôi!
Hai vị khảo sư bên cạnh liếc nhìn thiếu niên nọ, lại liếc nhìn hai giỏ đầy linh dược có niên đại kia, lắc đầu nâng tách trà trên bàn lên định uống ngụm nước cho bớt căng thẳng.
Thiếu niên này, lần đầu tới khảo hạch mà ngay cả quy củ ở đây cũng chưa rõ, cũng đừng mong cậu ta có thể thi đậu. Phải biết rằng, cho dù là Dược sư thì cũng không phải dễ dàng gì mới lấy được huy chương.
Nghe vậy, Phượng Cửu toét miệng cười, lộ ra một nụ cười rạng rỡ, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Không phải nha! Ta tới là để thi huy chương Dược Thánh."
"Phụt!"
"Khụ khụ..."
Hai vị khảo sư đang uống nước ngụm trà vừa vào miệng lập tức phun ra, bị nước trà sặc đến mức ho sặc sụa. Một lúc lâu sau, hai người mới thở dốc, giận dữ trừng mắt nhìn Phượng Cửu, một người trong đó quát lớn: "Thằng nhóc quậy phá ở đâu ra thế này? Khảo hạch Dược Thánh? Ngươi muốn làm Dược Thánh đến điên rồi sao?"