Nghe vậy, Hôi Lang vẻ mặt nghiêm túc đáp lại một câu: “Ừm, chủ tử của chúng ta thân phận cực kỳ tôn quý, Cửu công tử, ngươi đừng bỏ lỡ cơ hội này đấy.”
Phượng Cửu giật giật khóe miệng, cạn lời liếc nhìn hắn một cái. Quả nhiên có chủ tử như thế nào thì có thuộc hạ như thế nấy.
“Cửu công tử, quà của ta đâu?” Mắt hắn sáng rực lên, mặc dù quà phải nộp lên, nhưng xem Quỷ Y tặng gì cho mình cũng đáng để hưng phấn.
“Dược tề ta điều chế khi khảo hạch đấy.” Nàng lấy dược tề từ trong không gian ra đưa cho hắn, vừa nói: “Tuy chủ tử nhà ngươi có dư đan dược, nhưng đây cũng là chút lòng thành của ta, xem như cảm ơn ngươi đã giúp ta chạy việc trong khoảng thời gian đó.” Nàng đang ám chỉ chuyện bảo hắn ban đêm đi hạ dược Mộ Dung Bác.
“Đa tạ Cửu công tử.”
Mắt Hôi Lang sáng lên, vui mừng nhận lấy, vừa nói: “Dược tề của Cửu công tử là thứ có tiền cũng không mua được, khác với những thứ chủ tử nhà ta cho, nhưng mà, Cửu công tử, ngươi có thể nói cho ta biết hiệu quả và tác dụng của dược tề này không?”
“Có thể giúp ngươi nâng cao thực lực, cũng chỉ thích hợp với tu sĩ Kim Đan kỳ dùng thôi.” Nàng vừa nói vừa đi về phía phòng.
Hôm nay sáng sớm đã đi khảo hạch ở Dược Tề Công Hội, lúc này thực sự hơi buồn ngủ rồi, vẫn là nên về ngủ một giấc rồi tính sau. Vừa bước vào phòng, nàng liền dặn Lãnh Sương ở phía sau: “Ta muốn ngủ một lát, ai tới cũng đừng làm phiền ta.”
“Vâng.” Lãnh Sương đáp một tiếng, giúp nàng khép cửa phòng lại, sau đó đứng canh ở cửa.
Ảnh Nhất thấy Phượng Cửu đã về phòng, liền nhìn Hôi Lang nói: “Vận khí của tiểu tử ngươi không tệ, dược tề do Cửu công tử luyện chế ra, dược hiệu tuyệt đối sẽ không kém hơn của những người kia, biết đâu ngươi uống xong bình dược tề này có thể trực tiếp tiến vào Nguyên Anh kỳ đấy.”
Hôi Lang lúc này cũng vô cùng vui vẻ, nhưng cũng không đến mức mất lý trí, mà cẩn thận cất dược tề đi: “Chủ tử nói gần đây ta không nên xung kích Nguyên Anh, bảo ta cắm rễ cho vững, đợi khi ngài nói có thể rồi hãy xung kích Nguyên Anh, đến lúc đó căn cơ sẽ vững chắc hơn nhiều, con đường tu luyện cũng sẽ dài hơn.”
“Này, ngươi nói xem chủ tử đi đâu rồi? Sao đi lâu thế mà vẫn chưa về?” Hôi Lang nhìn quanh, quả thực không thấy bóng dáng chủ tử nhà mình đâu, không khỏi có chút thắc mắc.
Với tính cách của chủ tử bọn họ, là người thà ở lỳ trong phòng chứ không muốn ra ngoài dạo chơi, vốn tưởng rằng dạo quanh gần đây sẽ về ngay, ai ngờ đến tận bây giờ vẫn chưa thấy bóng người.
Chỉ là, điều khiến cả hai không ngờ tới là, khoảng chừng một nén nhang sau, chủ tử của bọn họ đã trở về, nhưng phía sau lại đi theo một người phụ nữ!
“Không phải chứ? Người phụ nữ kia là ai vậy?” Hôi Lang có chút ngây người, chủ tử ra ngoài một vòng, đi đâu mà trêu chọc phải người ta thế?
“Trông có vẻ hơi quen mắt.” Ảnh Nhất vừa nói vừa nhìn chằm chằm người phụ nữ đang đi theo sau chủ tử bọn họ.
“Quen mắt? Không nhớ ra, ta chỉ biết, nếu Cửu công tử mà biết chuyện này, thì e là sẽ không xong rồi.” Hôi Lang vừa dứt lời, ngay cả Ảnh Nhất cũng im lặng.
Sắc mặt Lăng Mặc Hàn hơi trầm xuống, toàn thân tỏa ra khí lạnh lẽo, thế nhưng người đi bên cạnh lại như không hề hay biết, cứ đi theo sát bên cạnh ngài ấy, cố gắng bắt chuyện.
Vào khách điếm liền lên thẳng lầu hai, Lăng Mặc Hàn liếc nhìn căn phòng đang đóng chặt kia, nhìn về phía Hôi Lang hỏi: “Nàng đâu?”
“Cửu công tử đang ngủ trưa ạ.”
Hôi Lang vội vàng nói, rồi lại liếc mắt nhìn người phụ nữ đang nhìn quanh bốn phía ở phía dưới, còn gọi chưởng quầy tới nói chuyện kia, nhỏ giọng hỏi: “Chủ tử, người phụ nữ kia là ai vậy ạ?”