Phượng Cửu không nhịn được nữa liền cười, cô ngồi xổm xuống, quay đầu nhìn người nam tử mặc hoa phục đang ôm chân mình, vỗ vỗ đầu hắn: "Ngoan, buông tay."
Nam tử kia si mê nhìn cô, ánh mắt mơ màng: "Tiên nữ... đẹp quá..." Nghe những lời dịu dàng đó, cảm nhận được bàn tay tiên nữ đang nhẹ nhàng vỗ đầu mình, hắn toét miệng cười ngây ngô, đồng thời buông tay đang ôm chân cô ra.
"Có thấy cái vại nước kia không?" Cô nở nụ cười mê người, chỉ vào cái vại nước bên cạnh.
Không biết là do say đến hồ đồ, hay bị nụ cười của cô mê hoặc đến choáng váng, chỉ thấy nam tử mặc hoa phục kia nằm rạp trên đất, gật đầu ngây ngốc: "Ừm, thấy rồi."
"Trên người ngươi đầy mùi rượu, vào đó tắm rửa đi." Cô cười tươi nói, cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Ta không đi đâu, ở đây chờ ngươi."
Vừa nghe vậy, mắt nam tử mặc hoa phục sáng rực lên: "Thật sao? Ta đi tắm đây, tiên nữ đừng đi nhé." Nói đoạn, hắn lập tức đứng dậy, "bõm" một tiếng nhảy tót vào trong vại nước.
Khi cơ thể ngâm trong nước mát lạnh, cơn say ban đầu liền tan biến, hắn tỉnh táo lại ngay lập tức. Vại nước rất lớn, nam tử mặc hoa phục ngồi trong đó chỉ lộ mỗi cái đầu, lúc này cả người ướt đẫm nước mát, hắn ngồi trong vại ngẩn ngơ nhìn thiếu niên mặc hồng y đang đứng phía trước.
Rượu đã tỉnh, tự nhiên hắn sẽ không còn nhận nhầm thiếu niên mặc hồng y trước mắt là nữ tử nữa, nhất là vẻ phóng khoáng, tùy ý và tà mị giữa đôi lông mày của thiếu niên kia, vốn dĩ không phải là thứ mà nữ tử có được. Thế nhưng gương mặt tuấn tú kia thực sự khiến người ta gặp một lần là khó quên, cũng khó trách kẻ say rượu như hắn lại nhầm lẫn thiếu niên này thành tiên nữ.
Nghĩ đến việc vừa rồi mình còn nhào xuống đất, ôm chặt chân thiếu niên kia không buông, dù là nam tử với nhau, nhưng lúc này khi đã tỉnh rượu, hắn cũng không khỏi đỏ mặt, vẻ mặt lộ chút ngượng ngùng.
"Cái đó... vị công tử này, thực sự xin lỗi, ta... ta là do uống say, nên mới nhận nhầm công tử thành nữ tử..." Ánh mắt hắn liếc ngang liếc dọc, không dám nhìn thẳng vào thiếu niên kia nữa.
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ nhướng mày, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên. Cô không ngờ nam tử mặc hoa phục này sau khi tỉnh rượu lại biết xin lỗi. Thấy vậy, cô cũng không làm khó hắn nữa, dù sao cô cũng đã trêu chọc người ta một phen rồi.
Thế là, cô chỉ liếc nhìn nam tử kia một cái rồi nói: "Không uống được rượu thì bớt uống lại, hôm nay may mà gặp được ta, nếu không, chắc chắn không phải chỉ là bắt ngươi nhảy vào vại nước là xong chuyện đâu." Dứt lời, cô phủi phủi vạt áo, bước đi.
Nghe vậy, nam tử đang ngồi trong vại nước vẻ mặt ngượng ngùng, nhưng khi nhớ lại cảnh thiếu niên mặc hồng y ban nãy ngồi xổm trước mặt mình, dịu dàng nói với mình câu đó, lại còn nhẹ nhàng vỗ đầu mình, vẻ mặt hắn lại trở nên kỳ quái.
Khi bạn bè hắn và chưởng quầy chạy tới, chỉ thấy nam tử mặc hoa phục đang ngồi trong vại nước ngẩn ngơ, không biết đang suy nghĩ gì mà đến tận vành tai cũng đỏ ửng cả lên. Thế nhưng khi hỏi, hắn chỉ bảo không sao, chỉ là hiểu lầm thôi, vì vậy mọi chuyện cũng lặng lẽ lắng xuống.
Phượng Cửu quay lại tầng hai, thấy Tiêu Diệc Hàn vẫn đang uống rượu, không khỏi lắc đầu: "Tiêu huynh, ham uống rượu hại thân, đừng uống nhiều quá." Cô đến bên bàn ngồi xuống, đi một vòng trở về, cô cũng không còn hứng thú ăn uống gì nữa.
"Phượng hiền đệ, tửu lượng của vi huynh hiếm người sánh bằng, không ngờ đệ nhìn thì yếu ớt gió thổi cũng bay, mà lại có thể cùng ta uống lâu như vậy mà không say, tửu lượng của đệ cũng không phải dạng vừa đâu!"
Sau một bữa cơm, hắn chỉ cảm thấy thiếu niên trước mắt này cho hắn cảm giác càng thêm kỳ lạ. Càng tiếp xúc, càng cảm thấy thiếu niên này có nhiều mặt khác nhau.