“Ầm!”
Đại hắc hùng nặng nề đáp xuống mặt đất, thủ tại trước cửa động phủ, nhe ra hàm răng sắc bén nhìn chằm chằm đám học viên đang nhanh chóng rút lui xung quanh. Khí thế Thánh thú từ trên người nó tản ra cùng với tiếng gầm gừ trầm thấp, dọa cho những học viên đang lùi lại kia mặt cắt không còn giọt máu, kinh hãi tột độ.
“Trời ạ! Tại sao ở đây lại có đại hắc hùng cấp bậc Thánh thú!”
Đám học viên Huyền Viện vốn đang vây kín động phủ mặt mũi tái nhợt, không dám tiến lên. Với tu vi của bọn họ, căn bản không đối phó nổi Thánh thú. Thế nhưng, con Thánh thú đáng lẽ phải ở sâu trong Vạn Thú sơn mạch này, tại sao lại chạy đến đây?
“Gào!”
Đại hắc hùng gầm lên giận dữ nhưng không vồ tới, vì Phượng Cửu đã dặn dò, ở lại học viện thì không được làm hại người của học viện, cho nên nó chỉ dọa dẫm bọn họ mà thôi.
Cách đó không xa, Lão Bạch chậm rãi bước tới, ngẩng cao đầu quét mắt nhìn đám học viên xung quanh, lỗ mũi phun ra hai luồng hơi. Thấy trong đám người đó chẳng có lấy một mỹ nhân nào, nó liền chán nản vẩy vẩy đuôi ngựa, tìm một chỗ rồi nằm xuống.
“Đệt! Đó là con ngựa quái dị gì thế? Sao trong học viện lại có loại vật này?”
“Nhìn kìa! Ở cửa động phủ còn có một con thú nhỏ!”
Một học viên kinh hô, chỉ vào con Thôn Vân nhỏ đang nhấc đôi chân ngắn cũn bước ra từ trong động phủ, nằm phục ở cửa động. Thôn Vân nhỏ lông xù nhìn vẻ ngoài chẳng có chút sát thương nào, chẳng ai nhận ra đó là một con Thần thú.
“Đây thật sự là nơi ở của tên nhóc Đan Viện kia sao? Không phải là nơi nuôi thú đấy chứ?”
Đúng lúc này, Phượng Cửu vận một bộ y phục màu xanh, bên hông đeo chiếc lông vũ bảy màu lưu ly bước ra. Nàng nhìn hơn một trăm người kia, mỉm cười: “Các người làm gì thế này?”
“Thằng nhóc, mày còn dám cười!” Một tên trong đó nhìn thấy Phượng Cửu đi ra liền trừng mắt nhìn: “Mày đến Huyền Viện chúng tao diễu võ dương oai, hôm nay, bọn tao tuyệt đối không tha cho mày!”
“Đúng! Thằng nhóc, mày ra đây, bọn tao muốn khiêu chiến với mày!”
“Phải! Nhất định phải cho mày biết tay!”
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ cười, hai tay khoanh trước ngực dựa vào cửa động phủ: “Hay là thôi đi! Các người quá yếu, ra tay với các người ta cũng thấy hơi ngại, mau trở về đi! Kẻo Tiểu Hắc nhà ta nổi giận, đến ta cũng không cản nổi đâu.”
“Gào!”
Như để chứng thực lời Phượng Cửu, sau khi giọng nàng vừa dứt, con đại hắc hùng kia cũng gầm lên một tiếng trầm thấp.
Đám đệ tử Huyền Viện đang định tiến lên vừa thấy vậy lập tức lùi lại một bước, có chút tức giận, có chút không cam tâm, cũng có chút hận thù nhìn chằm chằm thiếu niên áo xanh kia.
“Tất cả lên cho tao! Tao không tin là không trị được thằng nhóc này!” Một học viên hét lớn, tiên phong xông lên trước.
Những người khác thấy vậy, từng tên từng tên một cũng nắm chặt nắm đấm lao về phía trước, một nửa số người vây công đại hắc hùng, một nửa số người thì phá kết giới động phủ.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài, Phượng Cửu thực sự hoảng sợ, vội vàng kêu lên: “Các người thực sự không cần mạng nữa à? Tiểu Hắc nhà ta là Thánh thú đấy, nó vỗ một chưởng cũng đủ cho các người ăn hành rồi.”
“Hừ! Phải đánh mày! Mặc kệ nó là Thánh thú gì! Bọn tao mà về tay không thì mới là mất mặt đấy!”
“Đúng! Phải đánh mày!”
Nghe vậy, Phượng Cửu trừng mắt: “Các người, các người thật quá đáng!” Đâu có ai dẫn hơn trăm người tới vây công một mình nàng chứ? Những người này quá đáng thật, thật sự coi nàng dễ bắt nạt sao?
“Được! Là các ngươi ép ta, vậy thì đừng trách ta.”
Nàng vừa giận dữ nói vừa xắn tay áo lên định xông ra đánh cho bọn họ một trận ra trò, nhưng đúng lúc này, một tiếng quát giận dữ từ trên không trung truyền đến.