“Ngao!”
Một tiếng gầm thấp vang lên, một bóng đen trong đó lao về phía Phượng Cửu, móng vuốt sắc bén xé toạc không khí, phát ra âm thanh vèo vèo. Phượng Cửu đang quay lưng lại lập tức nhận ra nguy hiểm sau lưng, trong chớp mắt cô nghiêng người né tránh rồi xoay người lại. Vừa nhìn thấy, cô liền khẽ cười.
“Ta còn tưởng là thứ gì chứ! Hóa ra là Địa Vương Thú bậc chín!”
Cô thấp giọng cười, ánh mắt lướt qua sáu con Địa Vương Thú đang bao vây mình. Loài thú này có hình dáng giống chó nhưng lại có sừng trâu, móng vuốt sắc bén như sói, trên người còn phủ một lớp vảy đen giống vảy cá. Thú này cao chừng hơn một mét, lúc này đang nhìn cô chằm chằm, miệng há ra, chảy nước dãi.
Ngay sau đó, hai con Địa Vương Thú trước sau đồng loạt lao tới, cái miệng rộng ngoác để lộ hàm răng nhọn hoắt nhắm thẳng vào cổ cô mà đớp. Phượng Cửu lập tức lấy đoản đao trong ủng ra, mũi chân điểm nhẹ một cái rồi nhảy lên lưng một con trong số đó. Cô dồn huyền lực vào đoản đao, hung hăng đâm mạnh vào chính giữa đỉnh đầu - nơi hiểm yếu nhất của con Địa Vương Thú.
“Vút!”
“Ngao!”
Tiếng mũi đao đâm vào kèm theo luồng khí sắc bén vang lên. Chỉ thấy con Địa Vương Thú đó rống lên một tiếng, cùng lúc Phượng Cửu rút đoản đao ra, máu tươi bắn tung tóe, con thú đổ ập xuống đất cái “rầm”.
Mùi máu tươi nồng nặc tức thì lan tỏa trong không khí. Nhìn thấy con Địa Vương Thú kia co giật vài cái rồi tắt thở, năm con còn lại đều đỏ ngầu mắt, tru lên một tiếng rồi lại lao về phía Phượng Cửu.
Uy áp của năm con Địa Vương Thú bậc chín vừa tỏa ra, không khí như đặc quánh lại, luồng khí gào thét sắc bén như đao, không hề thua kém tu sĩ cấp Võ Tông. Nếu là học viên khác bị năm sáu con Địa Vương Thú bậc chín vây công, e là đã sớm không chống đỡ nổi.
Thế nhưng, Phượng Cửu lại dựa vào thân pháp và tốc độ quỷ dị để xoay sở giữa chúng, cứ ra tay là một đòn chí mạng. Với thực lực của cô, đối phó với Địa Vương Thú bậc chín đương nhiên chẳng có chút khó khăn nào.
Tuy nhiên, mấy con Địa Vương Thú này rõ ràng đã khai linh trí. Sau khi bốn con khác bị cô giết chết, cô nhảy lên lưng một con, một tay túm lấy sừng trên đầu nó, tay kia vung đoản đao định đâm xuống. Thế nhưng, con Địa Vương Thú đang lao tới liều mạng đó bỗng húc mạnh, sừng của nó làm tay cô bị thương, đoản đao trong tay cũng theo đó rơi xuống đất.
Thân hình cô vì cú va chạm này mà trượt khỏi lưng thú, nhưng ngay lúc đó, con Địa Vương Thú kia bắt đầu chạy như điên, vừa chạy vừa lắc lư đâm sầm vào cây cối, dường như muốn tận dụng lực va đập để hất văng cô. Không những thế, con phía sau cũng đang đuổi theo húc tới.
Trong chốc lát, cô rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, muốn buông tay cũng không được, chỉ có thể túm chặt lấy sừng thú, cố gắng lấy lại đoản đao. Chỉ là, trong lúc đang lao đi, những cành cây va đập loạn xạ khiến cô căn bản không có cơ hội giữ thăng bằng. Thân hình trượt xuống một bên buộc cô phải duỗi tay còn lại ra túm chặt sừng thú mới tránh được việc bị hất văng ra ngoài.
“Đáng chết!”
Cành cây lướt qua người làm rách bộ thanh y cô đang mặc, cơn đau rát ập tới, trên da thịt cũng rỉ máu.
Tốc độ của Địa Vương Thú cực nhanh, cứ chạy ngang đâm dọc dường như chỉ để hất văng cô ra. Khi con Địa Vương Thú cõng cô lao ra khỏi khu rừng rậm kia, bên tai cô loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy cuồn cuộn truyền đến từ không xa. Cô ngẩng đầu nhìn, không khỏi giật mình.
“Đáng chết! Dừng lại mau!”
Phía trước là dòng lũ cuồn cuộn, nước đục ngầu không thấy đáy, nếu như cứ thế lao xuống...
Cô quyết định dứt khoát, không chút do dự liền nhảy xuống khỏi lưng Địa Vương Thú. Nhưng ngay lúc đó, con Địa Vương Thú vẫn luôn đuổi theo sát nút, đúng lúc cô nhảy xuống, lại hung hăng húc mạnh từ phía sau, hất cô văng về phía dòng lũ cuồn cuộn phía trước...