Phó viện trưởng ngẩn người một chút, sau đó nói với hai người: "Các ngươi không biết đâu, cậu ta đi Linh viện mới không làm mai một tài năng của mình. Hơn nữa, lão phu đã gặp cậu ta từ trước khi cậu ta vào học viện, còn đưa Tinh Lệnh để cậu ta tới Tinh Vân, ai ngờ cậu ta lại chạy tới Đan viện, cho nên ta muốn điều cậu ta qua Linh viện."
"Không được không được, cậu ta điều sang Linh viện rồi thì Đan viện chúng ta tính sao? Cậu ta là học viên khó khăn lắm chúng ta mới chiêu mộ được, Đan viện chúng ta chỉ có mỗi một mình cậu ta, nếu điều cậu ta sang Linh viện, vậy, vậy Đan viện chẳng phải là..."
Hai vị đan sư sốt sắng, khó khăn lắm mới chiêu mộ được một học viên, Phó viện trưởng lại nói muốn điều sang Linh viện? Sao có thể như vậy được?
Đại Hắc Hùng và Lão Bạch ở bên ngoài nhìn vào trong động phủ một cái, rồi lại bỏ đi.
Phó viện trưởng và hai vị đan sư trong động phủ vẫn đang tranh luận, thấy thế, Phượng Cửu lặng lẽ chuẩn bị lẻn ra ngoài, chân trước vừa mới bước ra khỏi cửa động, phía sau đã nghe thấy tiếng Phó viện trưởng quát lớn.
"Được rồi! Đừng tranh nữa, dù sao cũng đều là học viên của học viện, hay là thế này đi!"
Phó viện trưởng nói đoạn, nhìn về phía Phượng Cửu lại chú ý thấy cậu ta đã đi tới cửa động, không khỏi lắc đầu, nói: "Phượng Cửu, ngươi ở lại Đan viện cũng được, nhưng tới lúc học viện đại tỷ thí, ngươi phải tham gia."
"Phó viện trưởng, như vậy không tốt lắm đâu? Con..." Lời của Phượng Cửu còn chưa nói hết đã bị ngắt quãng.
"Không có gì không tốt cả, cứ quyết định vậy đi, ngày mai ngươi tới Linh viện báo danh một chút, ừm, chuyện này cứ định vậy đi." Ông nói xong cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp đi ra ngoài, ngự kiếm bay đi.
Hai vị đan sư thấy vậy, nhìn về phía Phượng Cửu nghi hoặc hỏi: "Tu vi linh lực của ngươi đạt tới cấp bậc nào rồi?" Học viện nhiều người như vậy, Phó viện trưởng lại cứ chăm chăm vào cậu, lẽ nào thiên phú về tu vi linh lực của cậu nghịch thiên đến thế?
"Cái này... cũng chỉ đủ để tự bảo vệ mình thôi ạ!" Phượng Cửu cười gượng nói. Hiện tại linh lực không thể sử dụng, lại còn bị nhét vào Linh viện, cậu chỉ biết rằng việc tìm ra cách hóa giải đã vô cùng cấp bách.
Nghe vậy, hai vị đan sư lại hỏi cậu về việc học cơ bản luyện đan dạo này thế nào, lại dặn dò nếu có chỗ nào không hiểu thì cứ tới hỏi họ, đồng thời bảo cậu rằng Đan viện trông cậy cả vào cậu, hãy cố gắng thật tốt, cuối cùng mới cùng nhau rời đi.
"Ai! Làm sao bây giờ?" Cậu nằm vật xuống bãi cỏ dưới gốc cây ngoài động phủ, khẽ thở dài, cảm thấy đau đầu nhức óc.
Hỏa Phượng đang bế quan tu luyện, nếu không cậu còn có thể hỏi nó rốt cuộc phiến Thanh Liên kia là thế nào, nhưng hiện tại, cậu ngay cả một người để bàn bạc cũng không có.
"Đúng rồi! Tàng thư lâu của học viện có lẽ sẽ có đáp án mình cần!" Cậu bật dậy, trực tiếp đi về phía Tàng thư lâu.
Cậu ở lại Tàng thư lâu suốt ba ngày ba đêm, trọn vẹn ba ngày ba đêm ở trong đó không ra ngoài, gần như đã đọc hết các loại sách vở liên quan, cuối cùng mới dần có chút manh mối.
Ba ngày ba đêm không nghỉ ngơi khiến thần sắc cậu có chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt lúc này lại đang toát ra ánh sáng rực rỡ.
Đúng là Hỗn Độn Thanh Liên không sai! Hỗn Độn Thanh Liên thì có thể tu luyện Hỗn Độn công pháp a! Hai thứ này tương sinh tương hợp, Hỗn Độn công pháp có thể tư dưỡng Hỗn Độn Thanh Liên a!
Nghĩ tới điểm này, cậu nhanh chóng trở về động phủ, lắc mình tiến vào không gian, tìm thấy một cuốn sách cũ nát trong số những công pháp mà sư phụ để lại cho cậu.
"Chính là nó!"
Cậu nhìn cuốn sách cũ nát viết Hỗn Độn Tâm Pháp trên tay, tâm trạng vô cùng kích động. Mặc dù sư phụ không dạy cậu cái gì, nhưng quả thật người đã để lại cho cậu không ít bảo bối, mỗi một loại công pháp trong này đều là những thứ bảo bối mà người bên ngoài dù có tranh giành tới vỡ đầu chảy máu cũng không đoạt được.