Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Thật bất ngờ, vấn đề đầu tóc của Yasube sau một đêm đã được giải quyết. Không biết có nên gọi đó là giải quyết hay không, nhưng về cơ bản mọi thứ đã ổn thỏa.

Buổi sáng thứ Bảy không cần đặt chuông đồng hồ báo thức, Hiroko ngủ dậy muộn hơn cả những ngày cuối tuần mọi khi. Nghĩa là đến một lúc nào đấy Tomoya sẽ ra khỏi giường, bình thường cô cũng phải dậy theo thằng bé. Nhưng ngày hôm đó, Tomoya chuồi ra khỏi chăn, cứ thế ra ngoài và không quay trở lại phòng ngủ nữa. Hiroko chắc mẩm nó ra chỗ Yasube, nhưng vì không thể cưỡng lại cảm giác muốn tận hưởng cơ hội được ngủ nướng thỏa thuê ngàn năm có một này, cô lại bao biện “anh chàng đó chắc hay dậy sớm” và nhắm mắt lại.

Khi tỉnh lại lần hai, Hiroko nằm nguyên trên giường vươn vai. Phần cơ ở bên sườn kêu rền rĩ. Cô khẽ kéo rèm và nhìn ra bên ngoài, mặt trời đã lên cao quá tầm mắt tự bao giờ.

Hiroko ngồi dậy, tự thấy xấu hổ vì đã kêu lên “Hây dô!”. Cô nghe tiếng Tomoya và Yasube vọng vào từ phòng khách. Loáng thoáng có mấy từ “Pikachu” và “một trăm ngàn vôn”, chắc hai người đó lại đang chơi bài Pokemon đây mà.

“Xin lỗi anh Kijima nhé, lại để anh phải trông Tomoya thế này...”

Hiroko vừa nói vừa bước vào phòng khách, ngay sau đó bị một phen giật bắn mình.

Người đàn ông tay cầm thẻ bài, mặt hướng về Tomoya là một người hoàn toàn xa lạ. Anh ta từ đâu tới không biết? Tại sao Tomoya vẫn chơi đùa với anh ta như không có chuyện gì xảy ra? Yasube đi đâu mất rồi?

Đúng lúc đó, người đàn ông nọ ngẩng mặt lên. Anh ta nói mà không hề nhoẻn miệng cười.

“Cô Hiroko không cần phải bận tâm đâu.”

Hiroko nhìn người đàn ông chăm chú. Anh ta đang mặc chiếc áo nỉ mà cô đã mua. Đúng là Yasube chứ không phải ai khác. Thế nhưng thiếu đi một thứ mà cho đến tận ngày hôm qua vẫn còn tồn tại. Chính điều đó đã thay đổi ấn tượng về gương mặt của anh ta.

Tóc Yasube đã được cắt ngắn còn chừng một phân, lởm chà lởm chởm. Giờ Hiroko mới hiểu định nghĩa của từ “tóc hổ vằn”. Da đầu những chỗ kéo lia quá sát bị lộ ra, tạo thành hoa văn hình kẻ sọc.

“Đầu anh bị làm sao vậy?”

“Bỉ nhân mới cắt ban nãy. Cậu Tomoya đây đã cho mượn kéo.”

“Con cũng giúp chú ý đấy.”

Tomoya hớn hở nói thêm vào.

“Để vậy được đấy, nhưng chẳng phải búi tóc là sinh mệnh của võ sĩ sao? Anh cắt đi vậy có được không?”

“Nhưng đâu còn cách nào khác?”

Yasube vừa chọn thẻ bài vừa trả lời Hiroko.

“Cô Hiroko không biết cách búi tóc, vả lại chính cô cũng đã nói kiểu tóc búi sẽ khiến bỉ nhân nổi bật còn gì? Bỉ nhân nghĩ là không thể ra ngoài thì không giải quyết được gì cả. Muốn bộ dạng được giống như nam giới ở đây quả thực có chút bất khả thi, nhưng hôm trước bỉ nhân để ý thấy thỉnh thoảng cũng có người cạo đầu giống sư.”

Hiroko lại một lần nữa nhìn Yasube từ trên xuống dưới. Dù tóc anh ta đang mọc nhưng sự khác biệt giữa nửa trước bị cạo trọc theo hình bán nguyệt và nửa sau không bị cạo rất rõ ràng. Nhưng tóc của những người bị hói sớm trông cũng thế này. Nếu nói một cách hoa mỹ thì trông Yasube hơi giống Jean Reno - diễn viên người Pháp.

“Hợp với anh Kijima đấy.”

Hiroko nói vậy, dù thực tình chẳng biết có hợp thật hay không. Cứ tưởng tượng Yasube đã quyết tâm thế nào mới quyết định cắt tóc đi, cô chẳng còn nghĩ ra lời nào khác để nói. Vậy là trước mắt một vấn đề đã được giải quyết xong.

Sau khi ăn một bữa kết hợp sáng trưa với món mì Ý, Hiroko ra ngoài một mình để mua quần áo cho Yasube mặc ra đường. Mái tóc kia, cô quyết định tạm thời sẽ dùng dao cạo cạo cho nhẵn, Hiroko cũng chuẩn bị một chiếc mũ bóng chày để giảm thiểu vẻ đáng ngờ của Yasube. Cái đầu vừa cạo của anh ta chỗ lồi chỗ lõm, nhìn cưng cứng, trông giống như bãi đá dưới lòng sông.

Mọi thứ đã được chuẩn bị đâu vào đấy. Trong chiếc quần jean, áo sơ mi, áo khoác ngoài và đôi giày thể thao Hiroko mới mua, anh ta lẩm bẩm, không biết thật đến mức nào: “Với y phục này, chắc hẳn sẽ không ai có thể phân biệt được bỉ nhân với người ở đây.”

Tomoya hào hứng vô cùng tận. Hôm qua mới chỉ được sờ, nhưng hôm nay cuối cùng thằng bé đã có thể tha hồ chơi “máy bay vù vù” đến khi nào chán thì thôi. “Nhanh nào nhanh nào”, thằng bé vừa giục giã vừa kéo tay Yasube tới công viên.

“Nào con, không phải đi chơi đâu đấy nhé.”

Nhưng Tomoya có nghe đâu. Hiroko đã hứa sẽ cho hai chú cháu chơi đùa thỏa thích khi Yasube có thể ra ngoài, nên bây giờ không cho phép cũng không xong.

Chơi trò này chỉ cần để thằng bé đu lên hai cánh tay rồi quay vòng vòng. Đơn giản thế thôi. Ngày trước Hiroko cũng làm được. Nhưng đến khi Tomoya tầm bốn tuổi, vì nó nặng quá nên việc này đã trở thành bất khả thi với cô. Khi về quê hồi mùa hè năm nay, em trai Hiroko, tức cậu của Tomoya coi Tomoya như con nên chơi “máy bay vù vù” với thằng bé, nhưng vì thằng bé cứ năn nỉ chơi hết lần này đến lần khác nên cậu nó mệt lử người, sau đó cứ thấy Tomoya là chỉ muốn trốn.

“Đừng có vòi vĩnh chú quá đấy con nhé.”

Hiroko cảnh cáo thằng bé, nhưng khi nó phản đối “Mẹ đã không cho con chơi ở nhà rồi còn gì”, cô lại bất giác gật đầu.

Thằng bé được Yasube cho xoay vòng thỏa thích, reo hò như thể đang xả cơn bức bối tích tụ bấy lâu. Hai cánh tay của Yasube quả thật rất rắn chắc. So với đàn ông con trai bây giờ, anh ta thuộc loại thấp bé. Yasube chẳng cao hơn là mấy so với chiều cao một mét năm mươi lăm của Hiroko. Khi Tomoya đu lên hai cánh tay của Yasube, nếu ban đầu chân nó không co lên hơn chín mươi độ thì chắc sẽ chạm đất. Nhưng càng quay, nhờ lực ly tâm mà người Tomoya nhanh chóng nâng lên cao, cuối cùng gần như nằm ngang ra. Đến nỗi Hiroko thấy lo lỡ Tomoya đuối sức, buông tay ra thì sẽ bị văng ra xa mất. Nhìn thấy vẻ mặt thích thú đến mê mẩn của thằng bé, Hiroko cảm thấy như mình đã bù đắp được cho nó chút gì đó.

“Cảm ơn anh Kijima nhé.”

“Gì chứ. Có phải việc gì to tát đâu.”

Yasube đáp lại với giọng điệu không đến nỗi bất mãn lắm. Hôm nay, cuối cùng anh ta cũng mỉm cười.

“Vậy bây giờ đi giải quyết chuyện người lớn nhé.”

“Vâng.”

Tomoya giờ đã thỏa mãn, ngoan ngoãn chạy theo mẹ. Ước gì lúc nào cũng được như thế này, Hiroko nghĩ. Những trò như “máy bay vù vù” không hẳn bất khả thi với cô, song Hiroko không có đủ thể lực cũng như thời gian để chơi đùa với trẻ con cho đến khi chúng mãn nguyện thỏa thuê. Cô biết mình có lỗi nhưng chẳng biết làm thế nào được.

Tạm gác chuyện đó lại, phần chính của ngày hôm nay cuối cùng cũng đã tới.

Đưa Yasube trở về thời Edo.

Giải quyết chỏm tóc búi của Yasube quả thật nan giải, nhưng so với việc đưa anh ta trở về thì chỉ là muỗi. Trên đời này có lẽ chẳng ai biết câu trả lời. Người duy nhất có kinh nghiệm là Yasube lại chẳng nhớ nổi phần quan trọng.

Khi cô thử tra trên mạng những cụm từ “thời gian trượt”, “du hành thời gian” hay “cỗ máy thời gian”, có rất nhiều kết quả hiện ra. Thế nhưng hầu như tất cả đều liên quan đến phim khoa học viễn tưởng hay tiểu thuyết nên để làm tư liệu tham khảo, khó có thể nói là có ích được.

Mô típ thường gặp là một người bị cuốn về quá khứ hoặc tới tương lai khi họ bị tác động mạnh về mặt vật lý, ví dụ một vụ nổ hay tai nạn, như trong bộ phim Lực lượng phòng vệ thời Chiến Quốc. Hiroko nhớ mang máng hình như có một quyển tiểu thuyết, trong đó một người gặp hỏa hoạn, đến lúc nhận ra thì đã du hành vượt thời gian. Nhưng cách này thì khó quá. Đâu thể tái hiện lại bừa bãi được. Thực ra trước khi Yasube tới đây, Hiroko chưa từng nghe có chuyện thế này. Trong cuốn tiểu thuyết Cô gái vượt dòng thời gian, hình như nguyên nhân là mùi hoa oải hương. Mà oải hương là loài hoa thế nào nhỉ.

Nếu đúng Yasube rơi xuống suối hay giếng gì đó thì có lẽ gần giống với cánh cửa trong cỗ máy thời gian của Doraemon. Hình ảnh một cái hố mở ra trong không gian. Nếu ngay cả hộc bàn của Nobita cũng có cánh cửa đó thì hẳn chúng có thể xuất hiện ở bất cứ đâu. Nhưng như vậy thành ra lại chẳng có đầu mối nào để tìm ra nơi đó.

Khi Hiroko đang không biết phải làm sao, đột nhiên có một trang mạng khiến cô chú ý. Với lời mào đầu rằng đây là chuyện có thật, nhiều câu chuyện của những người đã trải nghiệm hiện tượng siêu nhiên được đăng tải, một trong số đó là:

“Đêm ấy, tôi đang đi trên con đường không bóng người thì bỗng nghe thấy tiếng ‘uỳnh’ như thể có thứ gì đó đang rung lắc nhẹ. Dần dần âm thanh đó lớn hơn, nhưng tôi chẳng để tâm mà cứ thế đi tiếp. Đột nhiên khung cảnh xung quanh thay đổi. Những thứ hữu hình như nhà hay đèn đường hoàn toàn biến mất. Tôi cảm giác như mình đang ở trong một đường hầm màu xám mà cả trên, dưới, bên cạnh đều nhuốm sắc tím. Tôi thất kinh, co giò chạy. Nhưng chạy mãi, chạy mãi mà không thể nào thoát khỏi đường hầm ấy. Tiếng ‘uỳnh’ đó vẫn tiếp tục vang vọng.

“Lúc ấy bất chợt tôi nhận ra có bóng người từ đằng trước đang tiến về phía mình. Đó là một phụ nữ đã ở độ tuổi phải gọi là bà lão, thế mà lại đeo một cặp kính râm to bự đỏ lòe, có lẽ gần giống kính bảo hộ. Tôi nghĩ quần áo bà ấy mặc nom cũng khá lạ lẫm so với y phục của thời đại này. Rồi người đó bắt đầu nói. ‘Đi qua đường hầm này cậu sẽ tới tương lai. Không phải nơi mà cậu nên đặt chân đến đâu. Hãy quay lại đi.’ Tôi run rẩy gật đầu, quay gót chạy theo hướng ngược lại. Tôi không biết mình chạy như thế trong bao lâu nữa. Nhưng cuối cùng tôi cũng trở về chỗ cũ, không còn nghe thấy âm thanh uỳnh kia nữa.”

Chính nó! Con đường ban đêm không bóng người xuất hiện trong câu chuyện cũng giống như trường hợp của Yasube. Một ý tưởng vụt lóe lên trong đầu Hiroko, ngay lập tức cô lên kế hoạch.

“Anh hiểu không, là tiếng uỳnh đó.”

Hiroko vừa bước đi vừa giải thích cho Yasube và Tomoya đang tỏ vẻ hoài nghi.

“Âm thanh đó giống như một dạng dấu hiệu vậy. Lúc anh Kijima tới đây, anh có nghe thấy gì không?”

“Là vậy sao. Nói thực ra thì...”

“Chắc chắn anh phải nghe thấy chứ. Nếu anh không nghe thấy thì là do lúc ấy đang bất tỉnh nhân sự thôi. Tóm lại, chúng ta phải tìm ra nơi phát ra âm thanh đó.”

Hiroko cùng Yasube và Tomoya đang đi trên con đường lớn có xe buýt chạy qua dẫn tới nhà ga. Siêu thị Tomiya cũng nằm trên con đường này. Với ý nghĩ để trở về thì chắc chắn phải quay ngược lại con đường đã đi, Hiroko quyết định đầu tiên sẽ tìm nơi Yasube xuất hiện.

Trước khi tới đó, ba người không ngừng lắng tai nghe liệu có âm thanh “uỳnh” nào không và để mắt nhìn ngó xung quanh. Đâu đâu cũng thấy những tòa chung cư đang trong quá trình xây dựng. Tuy chưa nổi về mặt thương hiệu nhưng đây là khu đất tốt với giao thông thuận tiện, vài năm gần đây rất phát triển. Chỉ trong năm ngoái đã khánh thành ba tòa nhà, bắt đầu khởi công bốn tòa khác. Nhưng có lẽ vì hôm nay là cuối tuần nên mọi khu vực đang thi công đều nghỉ. Sự im lặng rất tiện trong tình huống hiện giờ. Thế nhưng lọt vào tai ba người họ chỉ có tiếng xả khí của ô tô. Không tìm thấy thứ gì khả nghi, không thấy suối, thấy hố hay vùng không gian méo mó nào cả. Cửa hàng tiện lợi, cửa hàng cho thuê xe, văn phòng bất động sản, một vài tòa nhà văn phòng, tất cả chẳng có gì bất thường. Nhân viên cảnh sát trực đồn trông có vẻ buồn ngủ, vừa nhấp ngụm trà vừa nhìn kẻ qua người lại trên đường. Anh ta trông thảnh thơi đến độ Hiroko sợ bị chế nhạo nên không chỉ cho Yasube đó là cảnh sát. Mà hình như chưa hề có vụ việc người qua đường nào đột nhiên biến mất thì phải.

Dù đã tới trước cửa siêu thị Tomiya, ba người họ cũng không phát hiện ra điểm nào khả nghi.

“Ở chỗ này đúng không nhỉ?”

Cô chỉ tay vào nơi hai mẹ con nhìn thấy Yasube lần đầu tiên.

“Có lẽ là vậy. Lúc đó bỉ nhân còn đang quá sửng sốt, hầu như không thể di chuyển nổi nên chắc hẳn đã xuất hiện ngay chỗ kia thôi.”

Nói rồi ba người cùng căng tai lên nghe ngóng và thử đi vòng quanh. Nhưng bây giờ siêu thị đã mở cửa rồi, xe đạp của khách xếp thành hàng bên ngoài nên khó mà tiến lại gần. Nếu cố tình luồn lách qua đó sẽ làm đổ hết cả dàn xe mất. Tưởng tượng ra điều khủng khiếp ấy, Hiroko định thần lại, nhìn chăm chú rồi sờ soạng mặt đất, tường và cửa sổ của siêu thị. “Chị làm rơi kính áp tròng ạ?”, thấy nhân viên siêu thị đang bê hàng tiến lại phía mình hỏi, Hiroko vội lắc đầu.

Sau khi xem xét hết khu vực mặt tiền, ba người di chuyển sang bên hông tòa nhà. Họ còn luồn ra phía sau, đi vòng qua những chiếc thùng các tông được xếp chồng lên nhau.

“Hình như chẳng có gì.”

Hiroko thất vọng nói.

“Quả đúng như vậy.”

Cô hiểu là Yasube thấy tiếc nuối nhưng bản thân anh ta cũng buộc phải thừa nhận rằng cơ hội tìm được đường về rất mong manh. Anh nhân viên ban nãy lại nhìn ba người họ, lần này lộ rõ vẻ nghi ngờ. Có lẽ đây là thời điểm thích hợp.

“Chúng ta nghỉ một chút nhỉ.”

Hiroko muốn tới quán cà phê, nhưng Tomoya khăng khăng đòi ăn bánh hamburger. Nó bảo đói bụng, nhưng lời nói dối ấy không qua nổi mắt mẹ. Từ lúc ăn sáng tới giờ chỉ mới khoảng hai tiếng. Vả lại hiện giờ, trẻ con nói chung chứ không riêng gì Tomoya đều không mấy hứng thú với ăn uống. Nói món khoái khẩu thì cũng chỉ là những thứ ăn mà không cần ai nài ép, chứ hầu như chúng không biết đói là thế nào. Cái Tomoya nhắm tới là suất ăn Lucky Set có kèm quà tặng.

“Không được đâu con.”

“Hamburger cơ!”

“Nếu không phải Lucky Set thì được.”

“Ơ...”

Hiroko cười.

“Ơ gì mà ơ. Nếu con đói mẹ sẽ mua hamburger, nước quả và khoai tây chiên cho con. Cũng có khác gì Lucky Set đâu.”

“Nhưng không kèm đồ chơi!”

“Ơ kìa. Thế con có ăn được đồ chơi không?”

Tomoya cúi gằm mặt xuống. Chính thằng bé cũng biết nó vòi vĩnh vô lý nên không thể giận dữ được.

“Nhưng mà, nhưng mà mẹ ơi!”

“Nhưng mà sao?”

Miệng thằng bé biến thành hình tứ giác. Vài giây nữa nó sẽ khóc òa lên cho xem. Cho nó khóc một tí cũng chẳng sao cả. Hiroko phải bắt con sửa cái suy nghĩ hễ khóc là sẽ có được cái nó muốn.

“A, Tomoya kìa!”

Đúng lúc ấy có tiếng ai gọi từ phía sau.

Khi Hiroko ngoảnh lại, cô thấy một người phụ nữ đẩy xe nôi cùng một cậu bé. Là Hiraishi Yuuki học chung nhà trẻ với Tomoya và Yoshie, mẹ cậu bé. Yoshie vẫn chưa đến ba mươi tuổi nên thực ra khá trẻ so với các bà mẹ khác. Nhưng kể cả Hiroko có bằng tuổi cô ấy đi chăng nữa chắc cũng chẳng đủ dũng khí mặc một chiếc quần jean với những vết rách to đến mức tưởng chừng chỉ hơi dùng sức thôi sẽ tan nát hết cả, đã vậy lại còn hở cả đồ lót bên trong. Trước kia đã có dịp Hiroko được Yoshie mời đi xem một buổi biểu diễn ca nhạc của ai đó tại Budoukan. Cô ấy còn thường xuyên dẫn Yuuki và cả đứa con còn nhỏ xíu ra đường chơi.

“Chào chị!”

“A, ừ. Chào em.”

Hiroko luống cuống chào lại.

Tình huống này Hiroko đã lường trước nhưng bị người quen bắt gặp đi cùng Yasube không khỏi làm cô bối rối. Yoshie cũng kín đáo liếc nhìn sang Yasube, vẻ như đang tự hỏi không biết ai đây nhỉ. Phải giải thích thế nào đây, hay cứ không nói gì lẳng lặng ỉm đi?

Mặt khác, Tomoya thấy bất ngờ có cơ hội tốt thì vui tươi hẳn lên. Nó phản công ngay khi thời cơ đã chín muồi.

“Mẹ ơi, Lucky Set nhé.”

“Lucky Set?”

Yuuki nghe vậy liền phản ứng.

“Con cũng muốn Lucky Set.”

“Con nữa.”

“Con nữa.”

“Lucky Set đi!”

“Lucky Set đi!”

Hai đứa trẻ hùa vào với nhau tạo thành dàn đồng ca. Hai người mẹ bối rối không biết phải làm sao, quay sang nhìn nhau.

“Yoshie, chị xin lỗi nhé.”

“Không đâu, em cũng xin lỗi.”

Hiroko không thể lật ngược tình thế đã rồi. “Thôi, tôi thua”, khi Hiroko tuyên bố đầu hàng, hai đứa trẻ khẽ nhảy lên, vui mừng trong chiến thắng.

Mà quả không còn sự lựa chọn nào khác thật. Đằng nào cũng phải ăn trưa, có hơi sớm một chút nhưng sau khi lót dạ xong có thể tập trung điều tra tiếp.

Ngay lúc ấy, trí óc Hiroko bị lôi trở lại với vấn đề về Yasube. Nếu bây giờ đi cùng với mẹ con Yoshie, không thể nào cứ thế giả tảng như không biết gì hết. Bản thân Yoshie cũng biết Hiroko đã qua một đời chồng. Cô bước đi, đoạn bắt đầu mở miệng nói.

“Yoshie ơi, người này là em họ chị.”

“À, ra vậy ư.”

Nếu bình thường ra, cô sẽ không tránh khỏi bị ngờ vực “Thật sao?”. Nhưng may mắn thay, ngoại hình của Yasube cách khá xa với hình tượng bạn trai hay người yêu. Yoshie có vẻ thành thực tin lời Hiroko. Cũng không hẳn cô không cảm thấy tội lỗi vì đã nói dối, nhưng kể cả có nói thật đi chăng nữa, Yoshie sẽ chẳng đời nào tin lời cô đâu.

“Rất mong được cô chỉ giáo.”

Yasube nói và cúi chào nghiêm trang. Yoshie há hốc mồm.

“Họ hàng nhà chị sống mãi dưới quê em ạ.”

Hiroko cố gắng lấp liếm nhưng nụ cười trên gương mặt Yoshie có vẻ gượng gạo. Có vẻ như cô cũng đã nhận ra cái đầu trọc bên dưới chiếc mũ. Thôi vậy, cái gì đến thì đến chứ biết làm sao được.

“Bố lũ trẻ đâu rồi?”

“Đi chơi golf rồi. Cuối tuần nào cũng thế. Em thì muốn anh ấy trông con nhưng... Mà ở nhà Yuuki lại kêu chán nên rốt cuộc em lại phải dẫn hai đứa ra đường chơi thế này đây.”

Hiroko đồng tình với chuyện dù có chồng cũng chẳng nhàn hơn được là mấy. Chồng cô ngày trước không chơi golf, nhưng chẳng hiểu sao cô tin chắc rằng sau khi hai người đã chia tay kiểu gì anh ta cũng chơi. Nếu đã bắt đầu rồi, hẳn anh ta phải chơi hết mình lắm.

“Chị không có chồng nên cũng chẳng trông mong gì, thế lại đỡ thất vọng em ạ.”

Hiroko cố tình nói thật.

“Có lẽ đúng thế thật nhỉ.”

Yoshie hơi mỉm cười và nói thêm: “Nhưng cực lắm đúng không chị?”

“Ừ.”

Hiroko thật thà gật đầu. Quả nhiên về chuyện này cả hai đều vừa làm mẹ vừa đi làm nên rất hiểu ý nhau.

Trên đường đi từ cửa Bắc sang cửa Nam của ga dọc theo đường tàu điện, có một tiệm hamburger.

Cuối tuần, tiệm thường khá đông. Khách chủ yếu là học sinh cấp hai, cấp ba và những bà mẹ dắt theo con như Hiroko và Yoshie nên có thể thấy sức hấp dẫn của Lucky Set.

Với bộ mặt như sắp nhỏ dãi đến nơi, hai đứa trẻ săm soi những chiếc yoyo in hình vài nhân vật khác nhau, sau khi chọn xong, chúng đến chỗ ngồi đã được hai mẹ xoay xở giữ được và bắt đầu mó máy thứ đồ chơi mới. Đúng như Hiroko đã dự đoán, chúng lờ tịt đồ ăn đi.

“Cuối cùng chúng ta lại phải ăn.”

Yoshie chán nản nói.

“Chắc ở nhà Yoshie cũng có một đống đồ chơi Lucky Set rồi ấy nhỉ?”

“Nhiều lắm chị ạ. Nó cứ đòi cho đẫy vào rồi lại chán ngay.”

“Nhưng có nhiều thứ nếu mình không thu thập hết các phần sẽ không thể chơi được.”

“Chuẩn rồi đấy, mệt quá chị nhỉ.”

“Nhưng rẻ quá nên mình cũng không phàn nàn được.”

“Công nhận, phần ăn có kèm đồ chơi mà giá có thế này là sao chứ?”

“Nhưng người ta lại kiếm tiền từ những phần ăn khác đúng không em?”

“Đúng đấy chị, trẻ con đâu có đi ăn một mình được. Đến cả tách cà phê bọn mình đang uống bây giờ, cũng chẳng biết được giá thành ban đầu của nó là bao nhiêu.”

Yasube im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Hiroko và Yoshie. Hiroko cũng thấy có lỗi vì mình như thể đang cố tình tảng lờ Yasube, nhưng để anh ta nói năng lung tung rồi lại làm nảy sinh ngờ vực thì cô cũng chẳng vui vẻ gì. Cân nhắc một hồi, cuối cùng Hiroko quyết định cứ mặc kệ để Yasube ngồi yên như cũ.

Trong khoảng thời gian đó, bọn trẻ con đã lắp ghép xong chiếc yoyo có cấu tạo đơn giản. Hai đứa loanh quanh chỗ lối đi, toan ném yoyo với động tác có vẻ nguy hiểm.

“Nào con, chơi ở đây làm phiền khách khứa lắm.”

Hiroko nhắc nhở, nhưng hai đứa chỉ miễn cưỡng vâng dạ và ngoan ngoãn được một lúc. Đã vậy em bé trong xe nôi lại bắt đầu thức giấc, ọ ọe trở mình.

“May là em gửi được con vào nhà trẻ đấy.”

Hiroko nhìn Yoshie bế con trên tay đong đưa dỗ dành và nói.

“Còn Tomoya thì, ban đầu người ta bảo chị không còn chỗ cho trẻ dưới một tuổi nữa, muốn gửi phải đợi đến năm sau. Thế nên dù chẳng muốn nghỉ làm ở nhà trông con chị vẫn phải ở.”

“Nếu muốn gửi con cho nhà trẻ, chị phải làm sao cho lúc nghỉ đẻ gần sát với tháng Tư.”

“Thật á? Nghĩa là em canh đúng thời điểm mang bầu để gửi con cho nhà trẻ ấy hả?”

“Vâng. Chuyện thường mà chị.”

Hiroko đờ người, nghĩ về sự ngây thơ của bản thân khi chỉ suy xét đến chuyện nhà trẻ lúc đã mang bầu tận bảy tháng. Thế thì không gửi được con là phải rồi, cô bắt đầu hiểu ra.

“Nhưng em cũng phải lo chuyện bệnh viện nữa mà.” À ừ nhỉ, Hiroko nghĩ. Yoshie là y tá, bệnh viện mà cô đang làm việc đã chuyển tới Odaiba.

“Em tính thế nào? Không định chuyển nhà à?”

“Không chị ạ. Tại chỗ làm của chồng em ở Oji. Nếu bây giờ chuyển nhà chẳng phải em lại phải nhọc công tìm nhà trẻ khác hay sao?”

“Đi lại chắc bất tiện lắm nhỉ.”

“Vâng. Mệt mỏi lắm chị ạ. Em cũng lo không biết có tiếp tục được mãi như thế này hay không.”

Hai đứa trẻ con sáu tuổi vẫn đang tha thẩn chỗ lối đi. Hiroko nhìn thấy Yuuki trèo lên chiếc ghế không có ai ngồi. Tomoya cũng chuẩn bị làm theo.

“Hai đứa làm cái gì thế hả?”

“Dây yoyo dài quá, nếu không trèo lên ghế thì không chơi được mẹ ạ.”

“Không được, con xuống ngay cho mẹ.”

Tomoya lờ đi, nó quăng chiếc yoyo sượt qua mông một nguời phụ nữ trung niên phốp pháp đang bưng khay đựng đồ ăn. Bà ta giật mình xoay người lại, đồ ăn trên khay suýt thì đổ ra hết cả.

“Tôi xin lỗi.”

Hiroko lao tới xin lỗi người đàn bà nọ. Bà ta chỉ lườm Hiroko, không nói lời nào, lẳng lặng rời đi. Tomoya thì tỏ vẻ chẳng biết gì.

“Mẹ nói con không chơi nữa mà con không nghe thấy hả?”

“Mẹ không bảo con không chơi nữa, chỉ nói xuống đi thôi mà.”

“Cũng như nhau cả thôi.”

“Không phải mà. Hai cái chẳng liên quan gì đến nhau.”

“Nếu con không nghe lời, mẹ sẽ tịch thu đồ chơi của con.”

“Không đâu.”

“Vậy ngồi yên đi xem nào.”

“Mẹ nói vậy có khác nào cấm con chơi đâu, thế thì mua đồ chơi để làm gì?”

Hiroko cảm giác như máu đang dồn lên não, phải cố kiềm chế để giọng mình không trở nên gay gắt.

“Đừng quá quắt nữa!”

Giọng nói to đến mức có thể cảm nhận được rõ ràng bầu không khí đang rung chuyển.

Mọi người trong quán ăn ngừng cử động, tất cả chìm vào im lặng. Người bị mắng là Tomoya thì đông cứng lại như thể quên cả thở.

“Tại sao cậu lại nói năng với mẹ cậu như vậy? Còn không mau xin lỗi!”

Ánh mắt của Yasube hướng thẳng về phía Tomoya. Thằng bé lật đật cúi đầu xuống và nói “Con xin lỗi mẹ ạ” như một con rối.

“Cậu phải xin lỗi cả phu nhân mà ban nãy cái vật tên yoyo của cậu đã quệt trúng nữa.”

Tomoya ngoan ngoãn làm theo lời Yasube, nhưng người đàn bà sau khi nghe câu xin lỗi của thằng bé lại lầm bầm vẻ khó chịu: “Thôi được rồi”.

“Thưa bà.”

Yasube lại quay sang nhìn người đàn bà nọ.

“Anh nói tôi hả?”

“Bà không nghĩ rằng bà cũng đang hành xử rất thiếu lễ nghi hay sao? Đứa trẻ thì không nói làm gì, nhưng mẹ chúng đã đích thân xin lỗi, liệu bà quay đi không nói gì như vậy có đúng phép tắc hay không?”

“Anh nói gì cơ?”

“Bỉ nhân phải nhắc lại một lần nữa sao?”

Yasube cất giọng trầm trầm. Chất giọng rất hợp rơ với khuôn mặt anh ta lúc này. Áp lực đã lên tới cực điểm. Người phụ nữ nọ “hừm” một tiếng, đá chiếc ghế sang một bên và đứng dậy. Đoạn bà ta so vai và đi ra khỏi cửa hàng.

Ai đó thở phào, không khí náo nhiệt dần trở về với cửa hàng. Tomoya òa khóc như mưa. Nước mắt rơi lã chã từ mắt thằng bé. Hôm nay thằng bé không khóc vì bất mãn mà vì sợ hãi.

“Nam nhi không đổ lệ vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy.”

“Nhưng chú Yasube quát cháu to quá.”

“Cậu Tomoya làm điều không phải nên bị mắng là lẽ đương nhiên thôi. Nhưng chuyện cũng đã qua, được giải quyết ổn thỏa cả rồi. Đây là quán ăn mà đúng không? Giờ hai cậu mau ăn đồ mẹ vừa mua cho đi.”

Tomoya dùng chiếc khăn giấy mỏng để lau gương mặt ướt đẫm nước mắt và gật đầu. Hoảng hồn bởi diễn biến của câu chuyện, Yuuki cũng giống như Tomoya.

Thằng bé hiểu rằng người bị mắng là Tomoya nhưng giả sử nếu là mình thì cũng chẳng có gì lạ. Khi ánh mắt của cậu bé và Yasube giao nhau, Yuuki run rẩy gật đầu, cùng Tomoya ngồi ngay ngắn bên phía đầu bàn và bắt đầu ăn phần hamburger của mình.

“C-cảm ơn anh.”

Yoshie một lúc sau mới cất nên lời. Đến cả cô cũng ngồi thẳng lên, hai tay xếp trên đầu gối.

“Dạ thưa, chẳng hay anh Yasube là...”

“Danh xưng của bỉ nhân là Kijima Yasube. Mong cô nhớ cho.”

“Ôi, đến tên nghe cũng giống như samurai nữa chứ. Ha ha, ha ha.”

“Bỉ nhân chính là samurai.”

Yasube trả lời mà không hề hé miệng cười.

“Ôi, thót cả tim.”

Nghe Hiroko khẽ nói, Yasube hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Thì còn gì nữa, từ nãy đến giờ toàn là chuyện làm người ta thót cả tim không.”

Ba người chậm rãi bước đi trên cầu vượt của tuyến Yamanote.

“Tôi nói chuyện lúc trưa ấy. Cái anh nói ban trưa, gì mà ‘bỉ nhân là samurai’ ấy.”

“Đó là sự thật mà.”

“Đã mất công chỉnh kiểu tóc cho hợp thời rồi mà lại hóa công cốc. Người ta nghĩ anh là dị nhân rồi đấy.”

“Vậy ư?”

“Anh cũng nên sửa cách nói chuyện đi. Ở đây chẳng có ai nói ‘bỉ nhân’ với ‘danh xưng của bỉ nhân’ đâu.”

“Nhưng nó đã ăn sâu vào tiềm thức rồi, bấy lâu nay bỉ nhân vẫn nói chuyện như vậy nên...”

“Nào, tôi vừa mới dứt lời thôi mà.”

Hiroko vừa nhắc Yasube vừa nghĩ lại chuyện ban nãy.

Sau khi rời quán hamburger, Hiroko và Yoshie dẫn hai con ra công viên để chúng chơi yoyo cho thỏa thích một lúc. Yuuki cũng tỏ ra cực kỳ thích thú với trò “máy bay vù vù” của Yasube. Nhưng quá trình điều tra sau đó không thu được kết quả khả quan nào cả.

Lấy siêu thị Tomiya làm trung tâm, ba người dần dần mở rộng phạm vi thăm dò và đi loanh quanh những nơi ít ra trông có vẻ là manh mối. Ba người đi bộ từ ga Koushinzuka ở phía Bắc đến ga Higashi-Ikebukuro-Yonchome ở phía Nam, rồi còn đi dọc theo tuyến Yamanote tới gần ga Sugamo. Thế nhưng ngoài chuyện biết được thêm vài lối đi tắt mà Hiroko không hay biết mặc dù đã sống ở đây khá lâu, họ chỉ thu được cảm giác phí công vô ích.

“Có vẻ như chẳng chỗ nào phát ra tiếng uỳnh đó nhỉ.”

Độ dốc của cầu vượt đã tác động đến Hiroko. Bàn chân cô bên trong giày phồng rộp và nóng ran, mỗi lần chạm đất lại đau nhói lên. Sắp tới giới hạn rồi. Tomoya đã bỏ cuộc một lúc, đang được Yasube cõng trên lưng, chắc nó mệt lử rồi nên chốc lát đã thấy ngủ say, hơi thở đều đặn.

Nhưng phải nói chân Yasube khỏe thật. Cõng Tomoya nặng gần hai mươi cân, rồi đi bộ hơn một tiếng mà trông vẫn khỏe re.

Nghĩ kỹ thì Yasube có phương pháp rèn luyện hằng ngày khác hẳn hai mẹ con Hiroko. Bình thường phần lớn thời gian trong ngày Hiroko chỉ cắm mặt vào bàn làm việc. Có đi bộ chăng nữa thì một lần chắc cùng lắm được vài trăm mét. So với cô, thế giới của Yasube đến xe đạp còn chẳng có nói gì ô tô với tàu điện ngầm. Hiroko nhớ ra Yasube đã từng nói anh ta lạc đến đây khi đang đi bộ từ Azabu tới Itabashi. Vậy cũng hiển nhiên thôi. Anh ta chỉ có đôi chân mà còn đi được tới cả Kyoto và Ise nữa cơ mà.

“Đợi, đợi tôi một chút.”

Hiroko không đi nổi nữa. Cô dừng lại, ngồi lên rào chắn đường, xoa bóp bắp chân cứng đờ và làm động tác co gập người.

“Cô làm sao vậy, bỉ nhân có thể giúp gì cô không?”

Hiroko chẳng còn sức nhắc nhở Yasube về chữ “bỉ nhân” nữa.

“Xin lỗi anh, nhưng tôi thấy không được khỏe lắm.”

Cô thở cũng không ra hơi nữa.

“Chân cô Hiroko yếu nhỉ.”

Bị chỉ trích thẳng thừng, Hiroko tự ái. Cô giải thích cho anh ta nghe những điều cô vừa nghĩ, rồi ngang ngạnh nói: “Biết làm thế nào được chứ”.

“Ra vậy. Có lẽ đúng thế thật.”

Yasube cũng đồng tình.

“Nếu vậy, có lẽ cô Hiroko chiều con cái cũng là do hoàn cảnh.”

“Ý anh là sao? Tôi cũng thấy hơi tội lỗi khi để anh cõng thằng bé thế này.”

“Không, không phải chuyện đó. Đã nhiều lần rồi, nhưng bỉ nhân để ý nhất chuyện vừa rồi ở cửa hàng, khi cậu Tomoya cùng một đứa trẻ khác làm chuyện không hay.”

“À. Anh Kijima đã nổi trận lôi đình nhỉ. Lúc đó tôi cũng bất ngờ.”

“Tại sao cô lại bất ngờ?”

“Vì sao ấy à... Vì anh quát to quá mà.”

“Bỉ nhân không thể kiềm chế được. Khi đứa trẻ làm điều sai hay quên mất lễ nghi, phép tắc, chẳng phải quát mắng răn đe nó là điều đương nhiên phải làm hay sao?”

“Anh nói phải đấy, đôi khi tôi cũng giận muốn nổ tung lên nhưng...”

Hiroko nghĩ một chút rồi nói tiếp.

“Trong tình huống đó thì tôi không giận đến mức như thế. Thiên hạ người ta lại nhìn cho.”

“Nếu cô không nói với đứa trẻ điều nó đang làm là sai, nó sẽ không bao giờ hiểu đâu.”

“Cái đó anh nói đúng.”

Hiroko lại nghĩ một lúc.

“Phải, tôi nghĩ đúng như lời anh Kijima nói. Phải làm giống như anh nói, chỉ có điều...”

“Chỉ có điều?”

“Tức giận làm tôi cảm thấy phiền phức lắm. Mệt mỏi nữa là khác.”

Yasube nhìn Hiroko vẻ khó hiểu.

“Anh có lẽ không hiểu tôi đang nói gì đâu, nhưng thật đấy. Tức giận mệt mỏi lắm. Cứ mặc kệ lại nhàn hơn nhiều. Nếu không kệ được thì tôi sẽ nhắc nhở một chút, nhưng cũng chỉ để xoa dịu tình hình thôi.”

“Bỉ nhân không thể hiểu được.”

“Anh Kijima giỏi lắm. Không chỉ trẻ con, với những người không hề quen biết anh cũng nói được những điều phải nói. Tôi chẳng làm được vậy đâu. Không đủ năng lượng cho việc đó.”

Nói ra rồi Hiroko mới chợt nhận ra có lẽ Yasube không hiểu “năng lượng” là gì. Cô đang định giải thích thì anh ta đã nói.

“Bỉ nhân cũng hiểu đại khái rồi.”

“Thật vậy ư?”

“Bỉ nhân cảm thấy mình đã hiểu được phần nào nguyên do vì đâu cô Hiroko cảm thấy mệt mỏi.”

Bên dưới chiếc lưới sắt, tàu điện tuyến Yamanote sắp tiến tới gần. Vật thể khổng lồ mà Yasube tưởng là con rồng bạc ấy đang ầm ầm lăn bánh trên đường ray. Hiroko thoáng thấy bóng dáng người lái điều khiển con tàu chạy chính xác theo một lịch trình có lẽ được tính bằng đơn vị giây. Nhìn sang phía khác, cô lại thấy xe đạp nối đuôi nhau trên cầu vượt đợi đèn xanh. Khi đèn tín hiệu chuyển màu, tầm nhìn của Hiroko lại ngập tràn những phương tiện giao thông hối hả lướt qua nhau.

“Sống ở đây có lẽ phải cần rất nhiều thứ mà cô Hiroko gọi là năng lượng.”

Hiroko bật cười.

“Anh tinh ý quá nhỉ.”

“Thực ra ở Edo, thời của các vị tướng quân cũng phải khổ cực nhiều.”

“Vậy sao?”

Khi ở cùng Yasube, Hiroko hiểu rõ cô và những người cùng thời đã có được gì và mất những gì. Những cảm xúc từ ngày hôm qua lại càng được củng cố trong lòng cô.

“Hôm nay chúng ta dừng lại ở đây thôi.”

Kim đồng hồ đeo tay chỉ gần bốn giờ, vẫn còn sớm nhưng một khi đã ngồi xuống, chỉ cử động thôi Hiroko cũng thấy ngại.

“Xin lỗi anh nhé, hôm nay chẳng tìm được gì cả.”

“Đâu phải lỗi của cô Hiroko. Chúng ta từ từ tìm hiểu cũng được mà.”

Yasube nhìn Hiroko như muốn dò hỏi.

“Bỉ nhân có chút bận lòng vì gây nhiều phiền hà cho cô Hiroko.”

“Có chuyện gì to tát đâu. Đã lên thuyền rồi, đâu thể quay đầu lại nữa.”

Đó là lời nói thật lòng của Hiroko. Dù không chủ đích, nhưng chuyện cô giới thiệu Yasube với mẹ con Yoshie ban nãy lại càng cho cô thêm lý do để nghiêm túc theo đuổi việc này tới cùng. Từ giờ trở đi có lẽ những người sống cùng khu chung cư và nhiều người khác nữa sẽ biết về Yasube, nhưng cô mặc kệ, muốn ra sao thì ra. Đâu phải Hiroko đang làm chuyện gì xấu. Người khác có nghĩ gì cô cũng chẳng quan tâm.

“Bỉ nhân đã làm phiền đến cô Hiroko chăm sóc, lại chẳng biết phải làm gì, nên cô nói như vậy là bỉ nhân đã rất cảm kích rồi. Chỉ có điều, nếu thế bỉ nhân không thể cứ để mọi chuyện như từ trước đến nay được.”

“Thế anh định làm gì?”

“Nãy giờ bỉ nhân đã nghĩ về cách để đền đáp ơn nghĩa của cô Hiroko. Quả nhiên không còn cách nào khác. Trong lúc còn làm phiền cô Hiroko, mọi việc trong nhà bỉ nhân xin được quán xuyến hết.”

Hiroko chớp mắt liên tục.

“Nhưng anh Kijima chẳng bảo nội trợ là việc của phụ nữ là gì?”

“Chẳng phải mọi thứ trong thời đại này đã đổi khác hay sao?”

“Tôi nghĩ thế, nhưng mà...”

“Nếu ở thời Edo có lẽ bỉ nhân sẽ lưỡng lự, nhưng ở đây bỉ nhân không quen biết ai. Nếu bỉ nhân đảm đương việc trong nhà thì sẽ không cảm thấy mình nợ nần cô Hiroko, mà bản thân cô cũng sẽ nhàn hạ hơn.”

“Liệu có được như vậy không?”

“Sẽ được thôi. Ban nãy cô Hiroko chẳng phải vừa phàn nàn với bạn của mình rằng nam nhi tất thảy đều vô dụng hay sao. Bỉ nhân nghĩ rằng không lẽ nào cô lại từ chối đề nghị của bỉ nhân.”

Hiroko bắt đầu dao động trước những lời có phần nài ép của Yasube.

“Nhưng anh có làm được không? Nấu ăn ấy?”

“Việc đó từ giờ trở đi cô Hiroko sẽ chỉ dạy cho bỉ nhân. Gì chứ, bỉ nhân đã quá quen với việc sử dụng dao rồi. Nếu như dao làm bếp cũng được tính là một dạng kiếm.”

Tomoya nằm trên lưng Yasube bỗng cất giọng ngái ngủ: “Yasube sẽ nấu cơm ấy ạ?”

“Đúng vậy. Bỉ nhân sẽ cố gắng nấu nướng không thua gì cô Hiroko.”

Chẳng biết thằng bé tưởng tượng ra được những chuyện gì, nhưng nó reo lên sung sướng “Thích quá đi!”. Từ khi Yasube chơi trò máy bay vù vù với nó đến giờ, thằng bé đã thành ra mết ông chú này, đến mức cách gọi cũng chuyển thành “Yasube” luôn. Có vẻ như việc Yasube mắng nó còn khiến hai người gần gũi với nhau hơn.

Nếu Yasube đã nói đến vậy thì cứ để anh ta làm xem sao. Cũng có gì để mất đâu.

“Vậy trước tiên chúng ta sẽ đi mua đồ nhé. Anh cứ đi tới siêu thị Tomiya là được.”

“À, cái chợ đó phải không. Đi thôi đi thôi.”

Yasube cầm tay Tomoya đã tuột xuống khỏi lưng mình, dẫn trước Hiroko như thể đã thuộc nằm lòng đường đi lối lại ở khu vực này.

“Có điều...”

Yasube quay lại, nói thêm với Hiroko.

“Bỉ nhân vẫn chưa thể công nhận việc phụ nữ cũng có thể trở thành tướng quân. Bỉ nhân chỉ đảm đương việc nhà vì không còn cách nào khác để đền đáp công ơn của cô Hiroko mà thôi. Mong cô đừng hiểu nhầm.”

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.