Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Yasube đứng chờ trước cửa hàng Almond trong bộ dạng quen thuộc làm bao ánh mắt đổ dồn về phía anh ta. Nhưng giờ không phải lúc để e ngại. Nhìn thấy Hiroko đang chạy về phía mình, Yasube cũng tiến về phía cô.

“Từ bấy đến giờ cô Hiroko đã tìm được manh mối gì chưa?”

“Không, chẳng có gì hết.”

“Thật vậy ư...”

Hai thanh kiếm nơi thắt lưng Yasube va vào nhau leng keng khi anh ta ngửa mặt lên trời cầu nguyện.

“Hôm nay anh không xài đồ giả à?”

Nghe Hiroko hỏi, anh ta gãi đầu, vẻ như muốn nói “Lộ mất rồi”.

“Có cơ hội diện kiến ngài Matsudaira mà mang đồ giả kể cũng hơi kỳ. Bỉ nhân phải giấu quản lý để mang đi đấy.”

“Không phải đồ giả à?”

Hiroko vờ như không nghe thấy giọng nói hoảng loạn của Tanaka.

“Bỉ nhân nhận được cuộc gọi của cô đúng lúc chuẩn bị lên đường. Quản lý thúc giục nên đi sớm, nhưng bỉ nhân còn phải thay y phục. Bây giờ bỉ nhân cảm thấy vô cùng áy náy vì đã thất lễ với ngài Matsudaira...”

Nhưng rồi Yasube kiên quyết ngẩng đầu lên.

“Nếu không được ngài tha thứ, cùng lắm bỉ nhân rạch bụng tạ tội là xong. Hiện giờ việc tìm cậu Tomoya là quan trọng nhất.”

Vụ này về sau có vẻ sẽ náo động đây. Nhưng đúng như lời Yasube, nên ưu tiên tìm kiếm Tomoya đã. Vấn đề là không biết thằng bé có nhớ được cái tên Roppongi Hills hay không. Tạm thời, ba người chia nhau ra hỏi quanh giống như lúc ở Otsuka. Họ vào một tiệm sách mà nhân viên ở đó nhận ra Yasube ngay tức khắc.

“Anh đang quảng bá cho tác phẩm mới hay gì ạ?”

Người nhân viên bối rối.

“Không phải vậy đâu. Bỉ nhân đang tìm một cậu bé nhưng mãi mà không thấy.”

Nếu được người nổi tiếng hỏi chuyện nghiêm túc thì chắc người ta không thể trả lời qua loa. Được sự chi viện mạnh mẽ của Yasube khích lệ, Hiroko và Tanaka cùng tỏa ra phố.

Giả dụ Tomoya đã đến đây thật, điểm thuận lợi là do khu này hầu như không có trẻ con đi lại nên thằng bé sẽ dễ được chú ý, nhưng Hiroko cũng hơi lo lắng rằng thằng bé bị nhầm với đứa trẻ khác. Thêm nữa, không giống như phố mua sắm trước nhà ga Otsuka, ở Roppongi này toàn là những quán cà phê và cửa tiệm cao cấp, nên có hỏi về bộ dạng của người qua đường thì cũng chẳng mấy ai trả lời được.

Cuối cùng Hiroko lại đến trước Sở Cảnh sát Azabu. Cô nghĩ chắc chắn họ đang đi tìm rồi, nhưng để cho chắc, cô thử hỏi một nhân viên cảnh sát đứng ở của.

“Bé trai sáu tuổi ư?”

“Vâng.”

“Có chuyện gì thế? Cháu bị lạc à?”

Rõ ràng viên cảnh sát đó vẫn chưa biết gì về việc tìm kiếm Tomoya. Hiroko trả lời là không có gì rồi bỏ đi. Nếu nói gì hớ hênh cô sẽ lại phải giải thích thêm một lần nữa, tốn thời gian vô ích mà chẳng được gì.

Đồng hồ đeo tay chỉ gần năm giờ. Ngày đã dài hơn trước nhiều, nhưng bởi dãy nhà cao tầng ở hai bên đường mà Hiroko chẳng còn thấy mặt trời buổi chiều đâu nữa. Cái lạnh rón rén lan đến.

Tomoya không mặc áo khoác. Nó chỉ mặc một chiếc áo nỉ hơi dày bên ngoài áo thun có cổ. Tiết trời đêm tháng Ba lạnh chẳng kém mùa đông là mấy. Dù nói là Tokyo đang ấm dần lên, nhưng nếu thằng bé phải ở ngoài một đêm với cơ thể chưa bình phục hẳn từ trận cúm thì...

Một cảm giác buôn buốt khác hẳn với cái lạnh do thời tiết chạy dọc sống lưng Hiroko. Phải tìm người tiếp theo để hỏi thôi. Khi cô bắt đầu rảo chân bước, chiếc điện thoại trong túi reo lên.

Hiroko luống cuống rút điện thoại ra áp lên tai.

“Thấy rồi hả?”

“Không, vẫn chưa.”

Là giọng Yasube.

“Nhưng có người nói đã thấy một đứa trẻ đúng như miêu tả.”

Hiroko vội vàng chạy đến chỗ Yasube, đó là một tiệm bán thuốc lá lâu đời, nằm lạc lõng ngay ở con dốc đi về Roppongi Hills. Yasube hỏi chuyện bà lão đã trông tiệm suốt từ sáng, bà kể đúng là có một đứa trẻ đi về hướng Roppongi Hills.

Khi Hiroko chìa ảnh ra, bà lão đeo cặp kính đung đưa trước cổ lên rồi chăm chú nhìn bức ảnh.

“Đúng rồi, chính là cậu bé này. Không sai đâu. Tầm ba giờ chiều nó có đi qua đây.”

Quả nhiên Tomoya đã tới tận đây rồi. Khả năng thằng bé đi tới Roppongi Hills rất cao. Hiroko nhìn Yasube, sau đó nhìn Tanaka, người vừa nãy cũng được Yasube liên lạc qua điện thoại. Đúng lúc ấy, họ nghe tiếng ai gọi từ phía sau lưng.

“Anh Yasube!”

“Cậu đấy à,” Yasube cũng quay lại chào. Hình như là người quen của anh ta ở đài truyền hình Đông Nhật Bản.

“Anh đang làm gì thế?”

“À không có gì, chẳng là cậu Tomoya...”

“Tomoya?”

“Là cậu bé đã trợ giúp bỉ nhân trong cuộc thi làm bánh đấy mà. Cậu Tomoya rời nhà đi đâu không biết, hình như đã tới Roppongi Hills nên bỉ nhân đang đi tìm cậu ấy.”

“Nguy đấy nhỉ.”

Đối phương đáp lại vẻ sửng sốt.

“Tôi sẽ nói người bên chúng tôi nếu trông thấy cậu bé thì báo lại cho anh biết.”

“Vâng, trăm sự nhờ cậu.”

Yasube nói, đoạn cùng Hiroko và Tanaka chạy về hướng Roppongi Hills. Chẳng mấy chốc họ đã nhìn thấy trụ sở của đài truyền hình Đông Nhật Bản ở đầu chân dốc, một dãy nhà cao tầng cũng hiện ra phía đằng xa.

“Chúng ta nên tới căn hộ của anh Yasube trước đã.”

“Nhưng cửa có khóa tự động mà.”

“Kể cả vậy thì thằng bé vẫn có thể tới cổng vào. Giờ nó không ở đó nữa nhưng biết đâu lại có người thấy nó thì sao?”

Nhân viên gác cổng vẫn là người Hiroko gặp lần trước khi tới đây. Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy Yasube, anh ta đã niềm nở chào rồi tiến lại gần.

“Công ty vận chuyển mới liên lạc. Dụng cụ nhà bếp để giao cho họ là những thùng chất ở góc hiên kia đúng không ạ?”

“Trên thùng có ghi tên bỉ nhân. Mà giờ chuyện đó thế nào cũng được. Anh có thấy cậu bé nào đi qua đây không?”

“À, ban nãy có một đứa trẻ đến hỏi tôi có phải chú Yasube sống ở đây không. Không biết thằng bé đã đến tuổi đi học chưa.”

“Hả,” cả ba người cùng hét lên. Anh bảo vệ bị vây quanh hẳn phải kinh ngạc lắm.

“Đấy là con tôi, bây giờ tôi đang đi tìm nó.”

“Đứa bé đi đâu rồi anh?”

“Nó không nói.”

Anh ta lúng túng đáp.

“Lúc thằng bé hỏi anh Yasube có sống ở đây không, tôi trả lời rằng tôi không thể nói cho nó biết. Tại đó là quy định ở đây. Nhưng thấy thằng bé xịu mặt ra tội nghiệp quá, nên tôi đành bảo nó là chú không thể nói anh Yasube có sống ở đây hay không nhưng nếu nhìn thấy anh ấy thì chú sẽ chuyển lời là nhóc đến tìm. Rồi nó lại đi đâu không rõ nữa.”

“Lúc đó khoảng mấy giờ vậy anh?”

“À... để xem nào, cách đây khoảng gần một tiếng.”

Ba người lại chạy đi.

“Cậu Tomoya!”

“Tomoya!”

“Tomoya ơi!”

Ba người kiểm tra xung quanh vài khu nhà, ngó vào từng bụi cây và gọi tên thằng bé.

“Có khi nó tới chỗ cửa hàng rồi.”

“Chúng ta đi tìm thôi.”

Có lẽ đang là chiều thứ Bảy nên con đường mái vòm nơi có các cửa hiệu cao cấp nằm san sát khá nhộn nhịp. Có vài người dắt chó đi dạo với vẻ huênh hoang rằng mình là dân Roppongi nhưng phần lớn là người từ khu khác tới đây để mua sắm và ăn uống. Khi ba người bắt đầu gọi tên Tomoya, mới đầu người qua đường còn ngạc nhiên không biết có chuyện gì, nhưng rồi họ nhận ra ngay Yasube.

Trong chớp mắt Yasube đã bị bao vây. Đèn flash từ điện thoại chớp liên tục. Vô số những cánh tay vươn ra xin chữ ký và bắt tay.

“Thành thực xin các vị thông cảm cho.”

Khi Yasube xin lỗi và giải thích tình hình, tiếng xì xầm lan rộng trong đám đông.

“A, đứa trẻ trong cuộc thi đấy mà.”

“Thằng bé kháu ghê.”

“Nó đi mất rồi hả?”

“Tôi sẽ tìm cùng anh, trẻ con giờ ra ngoài nguy hiểm lắm”. Ai đó nói. “Tôi nữa”, “Tôi nữa”, những giọng nói khác vang lên.

Yasube nói cảm ơn, Hiroko và Tanaka cũng cúi đầu, đúng lúc đó thì một luồng ánh sáng mạnh, khác hẳn ánh đèn flash của điện thoại bao trùm họ. Cả ba quay ra nhìn xem là chuyện gì thì thấy đội quay phim của vài đài truyền hình không biết xuất hiện từ khi nào đang chĩa máy quay về phía họ. Hình như có cả nhiếp ảnh gia và phóng viên. Thấy các đội quay phim của đài Đông Nhật Bản lao ra khỏi Câu lạc bộ phóng viên, các đài khác cũng chạy theo vì tưởng có chuyện. Có người còn hỏi: “Nghe nói đứa trẻ bị bắt cóc à?”

Bắt cóc ư? Hiroko ngạc nhiên vì mới chốc lát mà thiên hạ đã thêm mắm thêm muối vào câu chuyện rồi. Nhưng càng có nhiều người tham gia tìm kiếm thì càng tốt.

“Cũng không phải bị bắt cóc hay gì nhưng... thôi, trước hết cứ lên đường cái đã.”

Cả đoàn người bắt đầu di chuyển. Cánh phóng viên, nhà báo không hiểu gì lắm nhưng cũng bám sát theo. Có người còn bắt đầu tường thuật trực tiếp tình hình.

“Vâng, chúng tôi đang đưa tin trực tiếp từ khu vực Hillside của Roppongi Hills. Con trai, à không, con trai người quen của chuyên gia bánh ngọt Kijima Yasube hiện đang mất tích, có thông tin cho rằng cậu bé đang ở trong khu vực Roppongi Hills. Hiện giờ, anh Yasube đang dẫn đầu đội tìm kiếm, tích cực tìm bé Tomoya. A, chúng tôi nhìn thấy một cậu bé đang đi phía trước, cách khoảng năm chục mét. Anh Yasube tức tốc chạy tới bên cậu bé. Tiếc thay, một người có vẻ như là mẹ cậu bé đang đi đằng sau. Nhưng Yasube không hề tỏ ra thất vọng. Có vẻ anh thực sự tin tưởng cậu bé Tomoya đang ở đây.”

Liếc thấy cuộc tìm kiếm nhộn nhịp như lễ hội được chiếu trên màn hình lớn ở trung tâm, Tanaka hồn bay phách lạc.

“To chuyện rồi đấy chị nhỉ.”

“Nhưng thế này thì chắc chắn sẽ tìm được thằng bé.”

Hiroko mỉm cười nói. Dù cô hơi sợ hãi khi nghĩ đến chuyện xảy ra tiếp theo.

Thực ra bây giờ việc tìm thấy Tomoya chỉ là vấn đề thời gian. Không còn nghi ngờ gì nữa, thằng bé đang ở Roppongi Hills. Đội tìm kiếm vừa diễu hành qua những cửa tiệm, nhà hàng và quán cà phê hào nhoáng vừa rà soát từng buồng vệ sinh và những chỗ khuất. Cả đội gọi tên Tomoya, tưởng chừng như làm rung chuyển cả dãy phố nhà cao tầng. Sau khi đi hết tầng một, họ đi lên trên, tìm hết các tầng xong thì lại chuyển sang tòa nhà khác.

Đoàn người rồng rắn di chuyển từ con đường mái vòm đến tòa tháp cao tầng. Họ kiểm tra cả đài quan sát lẫn bảo tàng mỹ thuật. Đi qua một cái giếng trời khổng lồ, đoàn người vào kiểm tra tòa nhà có rạp chiếu phim, bao gồm cả sân thượng, sau đó lại một lần nữa đi xuyên qua khoảng trống giữa những tòa chung cư, tiến ra rạp hát ngoài trời đang nhộn nhịp bởi có một buổi trình diễn ảo thuật. Rồi tất thảy lục tìm cả công viên Roppongi, nổi tiếng vì sự kết hợp hài hòa giữa những tác phẩm điêu khắc hiện đại, độc đáo cùng khuôn viên được thiết kế theo phong cách thuần Nhật.

“Chúng tôi đã vào khu vực Roppongi Hills được gần một tiếng và rà soát một vòng hết các địa điểm chính nhưng vẫn chưa thấy bé Tomoya đâu cả.”

Nghe phóng viên tường thuật, Yasube cũng lẩm bẩm: “Lạ thật.”

“Dù cậu ấy ở đâu thì cũng phải nghe thấy tiếng mọi người gọi chứ, đáng lẽ giờ này phải xuất hiện rồi.”

“Chắc nó đi lạc rồi. Chúng ta quay lại đường cũ một lần nữa xem.”

Hiroko nói. Yasube chỉ còn biết gật đầu đồng ý.

Đoàn người xếp thành một hàng rồi lại đi vòng quanh Roppongi Hills. Thế nhưng không thấy Tomoya đâu cả. Từng giờ từng phút trôi qua, mỗi khi ra khỏi các tòa nhà, họ lại thấy cái lạnh thấm vào da thịt.

“Lạ thật đấy.”

Yasube liên tục nghiêng đầu. Trong đôi mắt đã thoáng vẻ sốt ruột.

“Hay thằng bé đi hẳn ra chỗ khác rồi?”

Hiroko lại thấy nôn nóng không yên.

“Không đâu, chắc chắn ở ngay gần đây thôi. Tomoya cũng biết anh Yasube ở đây rồi mà.”

“Nhưng nếu vậy thì tại sao nó không chịu ra đây? Thằng bé đang làm gì vậy không biết?”

Tanaka động viên, nhưng Hiroko lại nổi cáu.

“Em không biết nhưng mà...”

“Không biết thì đừng có nói bừa!”

Đoàn người tiến về phía khu dân cư. Hiroko đã lục tìm khu này đến lần thứ ba rồi.

“Cậu Tomoya!”

“Tomoya!”

Yasube, Hiroko rồi cả “đội tìm kiếm” lại bắt đầu gọi.

“Tomoya ơi!”

Nhưng những tiếng gọi ấy chỉ vang lên vô vọng khắp tòa nhà rồi tan biến vào bầu trời đêm thăm thẳm.

“Thật lạ lùng. Quả thật rất lạ lùng. Không có lý nào cậu Tomoya lại không nghe...”

Yasube lẩm bẩm, rồi như thể nhớ ra điều gì, anh ta lập tức ngẩng lên.

“Có lẽ nào!”

Gương mặt Yasube chợt trở nên nghiêm trọng, đoạn anh ta hộc tốc chạy đi.

“Làm sao thế?”

Hiroko ngạc nhiên hỏi, nhưng Yasube cuống quýt không kịp trả lời. Cô chỉ còn biết chạy theo anh.

“Gì thế?”

“Tìm được rồi hả?”

“Cứ chạy tiếp đi!”

Yasube dẫn đầu đoàn chạy về hướng khu chung cư anh ta ở. Anh ta chạy thẳng về phía đó, nhưng đến trước sảnh đột ngột đổi hướng và tiến về phía cuối hiên. Một chiếc xe tải đang đậu, vài người đàn ông mặc đồng phục đang chất bếp và lò nướng vào thùng xe. Thùng xe đã có chiếc tủ lạnh được chất lên trước đó và buộc chặt bằng dây thừng.

“Đợi đã!”

Chẳng phải nói cũng biết, những công nhân vận chuyển đều hoảng hốt dừng tay khi thấy đám người kỳ lạ ào tới. Yasube nhảy lên thùng xe, lao tới chiếc tủ lạnh như muốn đâm sầm vào đó rồi nhanh chóng tháo dây. Hiroko và những người còn lại, rồi cả bao nhiêu máy quay đều nín thở dõi theo từng động tác của Yasube. Khi sợi dây buộc rơi xuống nền đất, Yasube mở cửa tủ ra.

“Cậu Tomoya!”

Yasube cúi xuống, rồi đứng lên quay về phía Hiroko và mọi người. Tomoya nằm lả đi trong vòng tay anh. Yasube bước xuống, Hiroko lao tới bên Yasube, kêu không thành tiếng, rồi cô lay người Tomoya.

“Mẹ...”

Thằng bé hấp háy mở mắt. Những giọt nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mắt Hiroko.

“Con làm mẹ lo như thế là không được đâu.”

Sau đó cô chẳng nói gì thêm nữa, đón lấy Tomoya từ Yasube rồi ôm chặt thằng bé.

“Chú Yasube đã cứu con đấy.”

“May là bỉ nhân đã tới kịp. Nếu cậu Tomoya cứ thế bị xe chở đi, hẳn phải mất thêm thời gian mới tìm được. Vậy sẽ nguy hiểm lắm.”

“Cháu thấy trên hộp có dán tờ giấy ghi tên chú Yasube, nên cháu tưởng nếu chui vào đấy sẽ được khuân vào nhà chú... Nhưng chui vào rồi cháu không thể mở cửa ra được nữa... Càng lúc càng thấy khó thở hơn...”

Tomoya nói nhát gừng và quay lại nhìn Yasube. “Chú đi tìm cháu ạ?”

“Đương nhiên rồi. Cậu Tomoya đối với bỉ nhân vô cùng...”

Giọng Yasube bỗng dưng đứt quãng.

“Chú khóc đấy ạ?”

“Bỉ nhân đâu có khóc.”

“Yasube ơi, nước mắt cháu cũng chảy rồi.”

“Bỉ nhân đã nói với cậu nam nhi không đổ lệ rồi cơ mà.”

Nhưng nhìn Yasube như thể sắp khóc nấc tới nơi. Có tiếng ai đó vỗ tay. Âm thanh đó râm ran lan ra trong vòng người đang vây quanh Yasube, cuối cùng trở thành một tràng pháo tay rầm rộ.

“Nào, chúng ta đi thôi.”

Yasube giục Hiroko. Tomoya cũng đã đi lại được. Bốn người, bao gồm cả Tanaka chuẩn bị tiến về hướng Gate Tower trong tiếng vỗ tay hân hoan của mọi người...

Đúng lúc ấy.

“Anh Yasube, tìm thấy anh rồi!”

Là quản lý của Yasube. Cô ta vừa hổn hển nói vừa chạy tới chỗ bốn người. Hẳn cô ta biết được vị trí của Yasube qua ti vi và lao tới đây.

“Nguy to rồi.”

Yasube lẩm bẩm, mặt mày tái mét, ba chân bốn cẳng chạy xuống hầm đỗ xe của khu chung cư ngay cạnh đó. Hiroko bế thốc Tomoya lên, đuổi theo Yasube, thế là Tanaka cũng theo luôn.

“Tôi không để anh thoát đâu!”

Nhưng quả nhiên vì sống ở đây, Yasube thuộc cấu trúc tòa nhà như lòng bàn tay. Anh luồn lách qua dãy xe Benz, BMW, Jaguar, thỉnh thoảng lại lẫn vài chiếc Ferrari và Porsche, dẫn đường cho Hiroko và Tanaka nhanh chóng tiến tới cầu thang thoát hiểm trước khi cô quản lý bắt kịp.

Họ thoát ra được mặt sau của khu chung cư. Không khí nơi này khác hẳn so với mặt phố. Lòng đường hẹp đến mức ô tô rất dễ va quệt nhau, người qua lại cũng không nhiều. Tiếng ồn ào ban nãy tưởng như không có thật, nhưng lại chẳng có chỗ nào có thể trốn được.

“Làm sao bây giờ?”

“Tạm thời sẽ không bị bắt đâu.”

Yasube mới bước chậm lại một lúc lại bắt đầu tăng tốc. Hiroko cũng định bế Tomoya lên nhưng cô đã mệt rũ, đứng trên cầu thang mà người cứ chao đảo, rồi đụng vào chiếc xe ô tô đỗ ngay gần đấy.

“Mẹ có sao không?”

Trong vòng tay cô, Tomoya lo lắng hỏi, Hiroko cười gượng. Ngẫm ra thì mẹ con cô và Tanaka cũng chẳng phải trốn chạy làm gì, nhưng trong thoáng chốc, mặt cô ngây ra. Một tiếng “cạch” vang lên, cửa bên ghế tài xế mở ra.

“Này, bà cô kia!”

Một gã nhỏ thó, tóc nhuộm vàng bước ra. Ngay sau đó, cửa bên ghế phụ cũng mở, một gã to cao, đầu cạo trọc xuất hiện. Cả hai tên khoảng tầm hai mươi tuổi, cùng mặc com lê kẻ sọc lớn, mang giày mũi nhọn bóng lộn. Hai tên châm thuốc cùng lúc như thể đã thỏa thuận với nhau từ trước, vừa từ từ nhả khói vừa chặn trước Hiroko, đoạn gí sát mặt vào chỗ mui xe mà Hiroko vừa quệt phải. Đến giờ Hiroko mới để ý, đó là một chiếc xe hiệu Lexus. Trên thân xe đen tuyền có gắn cửa kính màu khói.

Tay nhỏ thó nhún vai một cách khoa trương.

“Ôi, tệ quá.”

“Tôi xin lỗi.”

Hiroko cúi đầu. Tomoya nhìn hai tên trừng trừng. Nhưng với thằng bé bây giờ, thế đã là cố sức lắm rồi.

“Xin lỗi ấy hả?”

“Tôi thành thật xin lỗi ạ.”

“Xin lỗi bao nhiêu lần thì cũng có làm xe hết xước được đâu, mà hình như còn hơi lõm nữa đây này. Kim loại miếng mà.”

“Tôi xin được bồi thường cho hai anh. Giờ tôi phải trả bao nhiêu ạ?”

“Bao nhiêu à. Tôi cũng không rõ nữa. Xe này không phải loại rẻ tiền, cô cũng biết mà đúng không? Phí sửa chữa cũng phải tương đương với loại xe thôi.”

“Các người đợi đã.”

Yasube chẳng biết quay lại tự bao giờ, hùng hổ chen vào giữa hai tên.

“Nào, cô Hiroko, cậu Tomoya!”

“Nhưng mà...”

“Cô không cần phải lo. Nào.”

Yasube vừa nói vừa đẩy lưng Hiroko, cô đành bất đắc dĩ lùi lại.

“Mày làm trò gì thế, bộ dạng thì kỳ quặc.”

“Cho bỉ nhân xem một chút.”

Yasube xem xét phần mui xe và nói: “Chiếc xe không xây xát gì cả, cũng không thấy có vết lõm. Bỉ nhân không biết xe này giá bao nhiêu, nhưng nếu không có gì để sửa chữa thì đâu cần lấy phí, ấy là lẽ thường tình. Xin các hạ ngừng dựng chuyện.”

Tên lực lưỡng cúi xuống, thì thầm gì đó với tay thấp bé. Gương mặt hắn ta bỗng lộ vẻ hơi ngạc nhiên.

“Mày là Kijima Yasube phỏng?”

“Quả đúng là vậy. Nhưng bởi các hạ đã hỏi tên bỉ nhân như thế, thiết nghĩ các hạ cũng nên xưng danh cho đúng lễ nghi.”

“Tao cứ nghĩ mấy trò trên ti vi chỉ là diễn kịch, ai dè đâu ngoài đời mày cũng như thằng hề. Nhưng mà này, chắc mày không nghĩ tao sẽ cứ thế để mày đi chứ hả?”

“Vậy nhà ngươi định làm gì?”

“Để xem.”

Tên thấp bé rút điếu thuốc mới châm ra khỏi miệng.

“Đầu tiên là thế này.”

Điếu thuốc lá kẹp giữa những đầu ngón tay bay thẳng tới mặt Yasube, nhưng trong khoảnh khắc, không thấy Yasube đâu nữa. Chẳng biết từ lúc nào anh ta đã di chuyển đến ngay sát hai tên kia. Thanh trường kiếm trên tay Yasube đang chĩa vào bọn chúng.

“Ta không thể bỏ qua hàng loạt những hành vi vô lễ của các ngươi được nữa!”

“N-này!”

Tên thấp bé giọng run run. Tên to cao đang đứng cách xa một chút cũng không mảy may nhúc nhích, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

“Không lẽ mày...”

“Trừng phạt!”

Yasube hô lên đầy khí thế và nhắm thẳng vào ngực tên nhỏ thó. Nhưng mũi kiếm đến sát ngực bỗng khựng lại. “Nhà ngươi có phước đấy,” Yasube nói và hạ kiếm xuống, quay gót bước đi.

“Cẩn thận!”

Hiroko hét lên. Tên to cao rút ra từ túi ngực một vật tựa như cây gậy ngắn, phang thẳng vào sau gáy Yasube. Thanh kiếm rơi xuống mặt đường rải nhựa, phát ra âm thanh leng keng. Nhưng Yasube không gục xuống. Anh chầm chậm quay lại phía hai tên kia, trừng mắt nhìn chúng giận dữ.

“Quân vô lại!”

Yasube cúi thấp người xuống, tay không lao tới hai tên lưu manh kia. Nhưng hai tên đều dễ dàng tránh được, bản thân anh lại trúng đòn tấn công khác của tên cao lớn, lộn nhào ra sau. Tên nhỏ con bật dậy, đá Yasube túi bụi bằng đôi giày mũi nhọn. Hoảng hốt, Hiroko chỉ biết cùng Tomoya gọi tên Yasube. Cô bỗng thấy hận bản thân mình quá bất lực. Tanaka hồn xiêu phách lạc, ngồi thụp xuống vệ đường. Sau năm phút hùng hục tẩn Yasube, hai tên dường như đã mệt, không đá nữa, thở hổn hển và nhìn xuống Yasube.

“Đáng đời mày lắm.”

Tên nhỏ con phun ra câu cuối rồi cùng đồng bọn nhảy lên chiếc xe Lexus, nhấn ga lao vọt đi. Hiroko, Tomoya và Tanaka chạy tới chỗ Yasube.

“Bỉ nhân đã trưng ra bộ dạng thảm hại trước mặt mọi người.”

Anh ta rên lên khi được Hiroko đỡ dậy.

“Nhưng bỉ nhân đã giữ trọn lời hứa với cậu Tomoya.”

Giọng thằng bé run run.

“Tại cháu mà xảy ra chuyện này...”

“Không phải đâu, là do bản thân bỉ nhân còn non kém. Ngài Matsudaira chắc chỉ cần tay không cũng có thể nhẹ nhàng giải quyết mọi sự. Ha ha, kết cục có hơi tệ một chút.”

“Để tôi gọi cảnh sát, vừa nãy tôi đã kịp nhớ biển số xe rồi.”

Tanaka nhấp nhổm đứng dậy nhưng bị Yasube níu lại.

“Bỉ nhân vung kiếm chẳng phải cũng đã là làm trái luật sao? Dù chưa chém người nhưng có thể vẫn sẽ bị buộc tội. Vả lại, nếu bị điều tra thân thế sẽ phiền phức lắm.”

Yasube nói và nhặt thanh trường kiếm lên, tra vào vỏ, dùng kiếm chống xuống đường rồi lảo đảo đứng dậy.

“Anh có sao không?”

“Cái đầu đá của samurai thời Edo có cách rèn luyện khác với người ở thời đại của cô Hiroko đấy.”

“Được vậy là tốt, nhưng cái màn thua rồi mổ bụng tự sát thì anh cho tôi kiếu.”

Yasube cười tươi.

“Cô đừng có lo. Không chém người, thì cũng không chém mình. Trường phái này không ngờ lại hay như thế.”

“Kobushingumi[1]?”

Nghe Yasube thốt ra một từ cô chưa nghe qua bao giờ, Hiroko phải nhắc lại.

“Đúng vậy.”

Anh ta gật đầu. Chắc tại vừa bị đá nên thỉnh thoảng Yasube lại ôm hông.

“Đó là công việc gì vậy?”

“Những kẻ không được tích sự gì sẽ gia nhập kobushingumi.”

“Không làm gì cả ư?”

“Không gì cả. Ngày nào cũng như ngày nào, chỉ ăn không ngồi rồi. Cùng lắm là luyện kiếm, nhưng kể cả việc đó trong thời bình cũng chẳng có tác dụng gì cả.”

“Thế mà vẫn có lương à?”

“Lương bổng thấp hay cao tùy theo từng gia tộc, nên có khác so với chuyện được trả tiền theo công việc mình làm. Nhưng gia đình bỉ nhân cũng nhận được nhiều nhất là hai trăm thạch[2], nói cách khác bỉ nhân chỉ là một võ sĩ hatamoto nghèo hèn.”

Gương mặt Tanaka ngồi ở ghế lái phụ phản chiếu trên gương chiếu hậu. Nét mặt ấy dần dần trở nên bối rối. Tài xế taxi hẳn cũng giống vậy.

“Cậu Tanaka chắc đang nghĩ bọn chị bị ấm đầu đúng không?”

“Dạ không phải, em không biết phải nói thế nào...”

“Không sao đâu, hồi đầu chị cũng thế. Nhưng mà là thật đấy. Chuyện phức tạp nên chị không muốn kể cho ai biết, nhưng giờ ai nghĩ thế nào chị cũng mặc kệ. Nếu cậu Tanaka không muốn tin thì không tin cũng chẳng sao.”

Hiroko trước kia chỉ lờ mờ biết Yasube là tùy tùng của tướng quân, chưa bao giờ nghĩ tới công việc cụ thể của hatamoto là gì. Thế nên cô vô cùng ngạc nhiên khi biết được có người chỉ “ăn không ngồi rồi”.

“Tuy bỉ nhân nói này nói kia nhưng thực chất rất ganh tị với cô Hiroko luôn làm việc cực kỳ chăm chỉ, cần mẫn dù bỉ nhân không hiểu lắm. Gần đây, trái ngược hẳn với khi trước, bỉ nhân ngày ngày ngập tràn trong hạnh phúc. Tới thế giới này, lần đầu tiên bỉ nhân mới biết đến niềm vui khi làm việc, sự sung sướng khi công lao mình bỏ ra được công nhận.”

“Cháu xin lỗi. Nếu cháu không đi tìm chú thì giờ này chắc chú đã được gặp Tướng quân khiêm nhường rồi.”

Tomoya thẫn thờ, dần thấm thía độ nghiêm trọng của việc mình đã làm.

“Không đâu, cậu Tomoya cũng đã dạy bỉ nhân rất nhiều điều.”

“Cháu á? Điều gì cơ ạ?”

“Ha ha, Pokemon chẳng hạn, cũng khó ra trò nhưng chẳng phải cậu đã dạy bỉ nhân đấy ư?”

Yasube nói với Tomoya hẵng còn ngơ ngác.

“Từ giờ trở đi, cậu Tomoya hãy tiếp tục chơi cùng bỉ nhân nhé.”

“Tất nhiên rồi. Từ giờ trở đi cháu sẽ chơi với chú Yasube mãi.”

“Chúng ta còn phải tập kiếm đạo nữa nhỉ.”

“Vâng.”

“Về tới nhà, bỉ nhân sẽ làm một chiếc bánh dành riêng cho cậu Tomoya. Cậu thích bánh gì? Bánh quy ngọt? Bánh ngàn lá mille-feuille? Hay bánh tạc nhân hoa quả gì đó nhé?”

“Cháu thích bánh flan.”

“Cậu Tomoya thích thứ đơn giản như vậy ư?”

“Vâng, cháu thích bánh flan lắm, nhất là bánh flan chú Yasube làm!”

“Bỉ nhân hiểu rồi. Ngày mai sẽ làm luôn.”

Hiroko nghe cuộc hội thoại của Yasube và Tomoya mà lòng khấp khởi. Cô rụt rè nói:

“Thế có nghĩa là anh sẽ ở đây mãi đúng không?”

“Đó sẽ là con đường sống của bỉ nhân.”

“Cùng với tôi ư?”

Yasube cúi gập người trên băng ghế sau chật hẹp.

“Mong được cô Hiroko giúp đỡ.”

Trăm sự nhờ anh. 

Hiroko nghĩ khi cúi đầu đáp lễ, cố giấu đôi mắt đã nhòe nước.

Chắc chắn phải kiềm chế Yasube lại một chút, nhưng cô vẫn sẽ để anh làm việc. Bản thân cô cũng sẽ làm việc ít hơn. Nếu chuyện đó là bất khả thi ở vị trí hiện giờ, thì quay lại làm kỹ sư hệ thống bình thường cũng chẳng sao cả. Cô sẽ tìm ra động lực để lúc nào cũng cố gắng hết mình, sẽ cùng làm việc nhà với Yasube nữa. Đôi lúc, khi bắt buộc cần nhiều năng lượng cho công việc, có lẽ phải nhờ cậy người khác. Nhưng cô sẽ cố gắng không dựa dẫm hẳn vào họ. Ba người, tính cả Tomoya nữa, sẽ dành thời gian để tìm cách giải quyết mọi chuyện.

Đúng rồi, còn phải nói chuyện với gia đình ở Gifu về Yasube. Không biết bao giờ có thể dẫn anh ta về. Mọi người tin hay không thì tùy. Dù gì đi nữa, Yasube bằng xương bằng thịt cũng hiện hữu ngay đây rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Kobushingumi: tập hợp các samurai cấp thấp.

[2] Đơn vị đo thể tích ngày xưa, tương đương 278,3 lít, thường dùng để đo dung tích gạo.

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.