Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Chuyện xảy ra vào một ngày đầu tháng Mười một.

Hôm đó, Hiroko chạy việc bên ngoài từ sáng, đến giờ nghỉ trưa mới quay về công ty. Bước vào văn phòng, cô thấy tầm năm sáu người túm tụm trước bảng thông báo. Đang định liếc nhìn xem có chuyện gì thì Tanaka Motohiko đứng trong đám đông, nhác thấy Hiroko liền dịch ra nhường chỗ.

“Cái này chẳng phải quá phù hợp với chị Yusa hay sao?”

Hiroko nhìn lên bảng tin, hóa ra đó là thông báo về khóa tập huấn do công ty phần mềm tổ chức nhằm nâng cao trình độ cho kỹ sư hệ thống. Sau ba ngày tập huấn có thể thi lấy bằng kỹ sư cao cấp. Thêm vào đó, Eaton sẽ hỗ trợ phí tham gia cho những nhân viên mà công ty cử đi.

Đối tượng của đợt tập huấn lần này là những kỹ sư đã có hai, ba năm kinh nghiệm, vừa khớp với Hiroko. Nghĩ đến khả năng thăng tiến trong tương lai, Hiroko cũng muốn có được tấm bằng này.

“Nhưng mà không được đâu.”

“Tại sao vậy?”

Mặt Tanaka thoáng vẻ tiếc nuối. Cảm thấy mắc nợ Hiroko rất nhiều về vụ việc hôm nọ, từ sau đó cậu ta làm việc chăm chỉ cần mẫn đến độ tưởng chừng như đã lột xác thành người khác. Và một điều Hiroko không ngờ tới, chính là cậu ta bắt đầu chủ động hỗ trợ cô trong công việc, nhiệt tình lập trình. Nhờ vậy mà dự án mới cũng tiến triển suôn sẻ đến nỗi Hiroko cứ cảm thấy hơi rởn gai ốc.

“Tập huấn ở tận Yokohama, nếu đến tận sáu giờ mới được về thì có cố cỡ nào cũng không kịp giờ đón con.”

“Chị không nhờ em họ chị được sao?”

Hiroko cứ ngỡ mình nghe nhầm. Sao Tanaka lại biết về Yasube nhỉ.

Khi cô hỏi dồn, Tanaka tỏ ra ngạc nhiên nhưng vẫn giải thích “Ngày hôm qua, ở bệnh viện...”

Khoảng hai tuần trước, Eaton tổ chức khám sức khỏe cho nhân viên, riêng Tanaka được yêu cầu chụp X quang với chất bari nên phải tới bệnh viện được chỉ định ở Odaiba. May sao kết quả không có gì đáng lo ngại. Nhưng y tá trực ca ở bệnh viện lại là Yoshie, nhìn thấy tên công ty trên thẻ bảo hiểm trùng với tên chỗ làm của Hiroko nên sau đó hai người đã trò chuyện khá nhiều.

“Nghe bảo em họ chị thú vị lắm hả? Mới gặp gần đây thôi nên chắc anh ấy vẫn còn ở cùng hai mẹ con chị Yusa, chị y tá ấy nói thế mà.”

“Đúng là có ở đây thật nhưng mà...”

“Thế thì tham gia tập huấn đi.”

Lần này là một giọng nói từ phía sau lưng Hiroko. Khi quay đầu lại, Shirosaki Atsushi đã đứng đó tự bao giờ.

“Cô Yusa nghĩ việc này là bất khả thi, nhưng thời điểm bây giờ rất phù hợp, cô công nhận vậy không? Cơ hội thế này chắc chắn không dễ gì có lại lần nữa đâu, cô hãy đi đi.”

Giọng điệu Shirosaki nghe như thể muốn nói “đừng có ậm ừ gì nữa”. Sếp đã để mắt tới sự tiến bộ gần đây của Hiroko, chắc cũng có ý muốn khen thưởng. Không thể nào từ chối thẳng thừng được.

Tâm trạng cô chùng xuống khi nghĩ đến chuyện phải thông báo điều này cho Yasube biết. Không phải vì cô nghĩ anh ta sẽ khó chịu. Chính anh ta là người đã vài lần đề nghị tự mình đi đón Tomoya. Thế nhưng chỉ riêng việc đó cô chưa hề nhờ vả Yasube lấy một lần.

Thú thực Hiroko vẫn còn e dè việc chủ động để Yasube tiếp xúc với người khác. Nhưng ngoài ra cô vẫn còn một suy nghĩ, dù mơ hồ thôi, nhưng với Hiroko đó là dòng suy nghĩ nhất định cô phải giữ lấy. Nếu trông cậy vào Yasube đến mức ấy, sẽ có điều gì đó thay đổi từ gốc rễ, không thể quay về như trước kia được nữa.

“Xin cô cứ đi đi.”

Sau khi Hiroko giải thích tình hình, như dự tính, Yasube đồng ý ngay với vỏn vẹn hai câu nói.

“Đó là việc liên quan đến bổn phận, hơn nữa nếu không liên tục mài giũa bản thân thì sẽ có lỗi với các đấng bề trên.”

“Tôi không hẳn làm việc vì lợi ích của công ty đâu.”

“Đã được nhận lương bổng thì dù phục vụ cho tướng quân hay công ty cũng như nhau cả. Chăm lo cho cậu Tomoya là bổn phận của bỉ nhân. Bỉ nhân đảm bảo sẽ không phạm sơ suất nào, xin cô Hiroko đừng lo lắng.”

Quả thật vào ngày Hiroko phải tham gia tập huấn, Yasube đi đón Tomoya rất chu đáo. Anh ta có vẻ bồn chồn, hỏi hết cái nọ đến cái kia, tỉ dụ như không biết mặc chiếc quần jeans thường ngày đến trường mẫu giáo có được không, có cần tặng quà cho các cô giữ trẻ hay không. Khi được bảo rằng cứ đi bình thường thôi, anh ta có vẻ không hài lòng. Nhưng cuối cùng Yasube vẫn diễn rất đạt vai người em họ của Hiroko từ trong quê ra, hiện đang ở nhờ hai mẹ con và nghề nghiệp không ổn định, anh ta cũng không hề mắc lỗi trong ứng xử. Dạo gần đây, khi cần thiết anh ta đã có thể xoay xở nói chuyện bằng ngôn ngữ hiện đại. Thế nhưng, có những chuyện sau này diễn ra y như dự đoán của Hiroko.

Tuần kế tiếp sau khóa tập huấn, Hiroko bỗng nhiên phải làm thêm giờ, không từ chối được. Tuần sau nữa, cô lại phải tham gia các buổi giới thiệu sản phẩm từ lúc chiều muộn để tiện cho khách hàng, rồi cứ thế bị đẩy đi tiếp khách. Eaton đã xuất sắc trúng được công việc đó, Hiroko lập tức được chỉ định phụ trách dự án tập hợp bốn nhân viên cấp dưới. Hạn là trong năm nay.

Từ sau đó, Hiroko không thể rời công ty đúng giờ được nữa. Về nhà lúc chín, mười giờ đã thành chuyện thường với cô, khi trễ quá còn phải bắt taxi. Những lần về nhà lúc Tomoya còn thức trở nên hiếm hoi, chỉ trong thời gian ngắn đến bản thân Hiroko cũng không hiểu nổi tại sao nữa.

Cô cứ cảm thấy có gì đó là lạ...

Hiroko bây giờ tham công tiếc việc đến mức không gặp nổi con mình. Trong khi đó Yasube ngày qua ngày tất bật với việc nội trợ.

Cô nhận thấy chuyện này quả thật rất hiếm, nhưng nếu bỏ qua việc vai trò nam nữ trong gia đình bị đảo ngược, cuộc sống hiện giờ của ba người trong nhà Hiroko rất phù hợp với tiêu chuẩn của xã hội. Dù tất nhiên cô chẳng hề nghĩ việc không gặp nổi con có gì tốt đẹp. Điều này quả thật không tự nhiên, là tình trạng lệch lạc.

Thế nhưng cũng có những điều mà chỉ khi bận rộn cô mới nhận ra được.

Rằng công việc đúng là rất thú vị. Và rằng cũng có những lúc để làm tốt công việc, cô không thể chu toàn việc nhà.

Làm việc nghiêm túc, hiệu quả trong giờ hành chính, thời gian còn lại dành cho việc riêng. Nghe thật lý tưởng. Nhưng hiện thực đâu được như thế.

Đưa nguyện vọng của khách hàng vào trong hệ thống như thế nào? Nếu không thể thỏa mãn được tất cả, điều kiện nào nên được cắt bỏ? Và để bù lại, tính năng nào nên được bổ sung? Không phải cứ nghĩ ngợi vài tiếng là câu trả lời sẽ tự động xuất hiện. Ngược lại, sau khi vắt óc nghĩ mãi mà chẳng đem lại kết quả gì, ý tưởng lại nảy sinh vào lúc không ngờ đến nhất. Không còn cách nào khác phải bình tĩnh chờ đợi khoảnh khắc ấy. Hơn nữa Hiroko cũng không làm việc một mình. Thuyết phục khách hàng, đàm phán với cấp trên. Để thành công trong chuyện phối hợp với những đối tác khó khăn, thực sự việc kiên nhẫn chờ đợi là rất quan trọng. Với một công việc như vậy, cô khó lòng có thể sắp xếp thời gian biểu để tới đón con ở nhà trẻ mỗi ngày vào một khung giờ cố định.

Đồng thời làm tốt cả việc cơ quan lẫn việc nhà là một điều bất khả thi. Sự thật mất lòng nhưng quả đúng như vậy. Có thể nếu là người có tài năng xuất chúng thì sẽ khác, như bà Hillary Clinton chẳng hạn. Thế nhưng với người thường, chuyện đó là hoàn toàn không thể. Có lẽ đã đến lúc thế giới này cần phải thay đổi, nhưng dù vậy đi chăng nữa, đây mới chính là thế giới Hiroko đang sống.

Trong phòng lớn chỉ còn lác đác vài người. Hầu hết là nhân viên thuộc nhóm Hiroko đang phụ trách. Trong tiếng gõ bàn phím lách cách thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng ô tô chạy bên dưới tòa nhà, làm xáo động bầu không khí nhuộm ánh xanh của đèn huỳnh quang.

“Chị Yusa này!”

Tanaka tới gần chỗ Hiroko và đưa đĩa cho cô. Cô cài vào máy tính của mình.

“Nếu để nút bấm ở đây, chẳng may chuột dịch đi một chút sẽ ấn nhầm phải nút khởi động lại đấy, cậu công nhận không?”

“Công nhận.”

Hiroko sau đó còn chỉ ra thêm vài lỗi nữa. Tanaka ghi chú lại từng điểm một, rồi cầm đĩa quay về bàn làm việc của mình. Không biết đến mấy giờ mới sửa xong nữa. Nhưng nếu bây giờ Hiroko về trước, liệu cậu ta sẽ nghĩ thế nào nhỉ. Sự tin tưởng họ đã vất vả xây dựng có lẽ sẽ lại trở nên xa cách. Nhưng ngược lại, cảm giác tự hào khi có thể truyền đạt ý nghĩ của mình cho đồng nghiệp, đoàn kết cùng hướng về một mục đích, quả không gì có thể thay thế được.

“Chắc phải lúc nữa tôi mới về được. Anh cứ ngủ trước đi nhé.”

Cô bấm tin nhắn. Dạo gần đây, cô để Yasube sử dụng điện thoại di động. Hiroko cứ nhắn thế, dù biết Yasube nhất định vẫn thức đợi cô về.

Tháng Mười hai năm đó, Hiroko đã trải qua khoảng thời gian bận rộn nhất từ trước đến nay, nếu tính cả lúc làm việc ở công ty cũ. Từ trung tuần đã có chỗ nọ chỗ kia mời ăn tiệc cuối năm, ngày ngày cứ tiệc xong cô lại trở về công ty, đến nghỉ ngơi cuối tuần cô cũng bỏ hết để tiếp tục làm việc. Cuối cùng cô cũng kịp xoay xở hoàn thành dự án vào ngày hai mươi tám. Giao bản chạy thử suôn sẻ cho văn phòng đối tác xong, Hiroko mệt bã, người như muốn rũ hết cả ra, nhưng cùng với đó là cảm giác hoàn thành được mục tiêu trào dâng khiến cô suýt bật khóc, phải cuống quýt chạy vào nhà vệ sinh. Chỉnh xong lớp trang điểm, Hiroko bước ra ngoài thấy mọi người trong đội đã đứng dàn hàng trên hành lang đợi mình. Khi cô cảm ơn các thành viên thì mọi người lại vỗ tay, thế là Hiroko chẳng để ý gì đến tất cả đang nhìn mình, cứ thế òa lên khóc ngon lành.

Hiroko có nghĩ ngợi đôi chút, nhưng cuối cùng vẫn quyết định về Gifu ăn Tết như mọi khi. Từ khi ly hôn tới giờ năm nào cô cũng về đó, năm nay cũng nên cứ vậy mà làm. Đương nhiên Hiroko phải nhờ Yasube trông nhà giúp, chỉ dắt Tomoya về thôi. Nếu cả Yasube đi cùng sẽ nảy sinh nhiều rắc rối. Cô mua di động cho Yasube, tới nay cô vẫn không cho anh ta nghe điện thoại bàn cũng là để phòng ngừa trường hợp ba mẹ cô gọi điện tới.

Từ Tokyo về Gifu, đi bằng cả tàu siêu tốc lẫn tàu thường mất khoảng chừng bốn tiếng. Lúc giới thiệu với người khác rằng Yasube là người em họ ở trong quê ra, cô lấy cớ quê mình ở vùng sâu vùng xa nên anh ta nói giọng địa phương, nghe nói đi thêm chút xíu không chừng gặp cả gấu mèo, nhưng thực ra đó là một thị trấn khá lớn.

Ba Hiroko tới ga để đón hai mẹ con. Khi cô và Tomoya nhận ra xe ô tô của nhà mình tiến lại gần, ông cũng nhìn thấy hai người và bước ra khỏi xe.

“Con cảm ơn ba nhé.”

“Có gì thay đổi không con?”

“Chắc chỉ có việc công ty càng ngày càng bận thôi.”

Lòng có chút bồn chồn, nhưng Hiroko vẫn gượng cười.

“Ồ.”

“Nhân viên cấp dưới nhiều hơn, cũng vất vả ba ạ.”

“Vậy hả,” ba cô đáp, đoạn cúi xuống bắt chuyện với Tomoya: “Sắp thành học sinh tiểu học rồi đấy nhỉ.”

“Tiểu học là chỗ thế nào hả ông?”

“Là chỗ học được nhiều lắm. Học tính này, quốc ngữ này. Học toàn những điều cần thiết để trở thành người lớn.”

Nói đoạn, ông đứng thẳng dậy mở cốp xe. Cô vừa định nói “Ba để con”, tay ông đã cầm hành lý của Hiroko. Sau khi nghỉ hưu ở tòa thị chính, đến tận hai năm về trước ông vẫn còn làm việc bán thời gian, đến nay đã sáu mươi tư tuổi nhưng khó có thể nhận ra dấu hiệu tuổi già nơi ông, rất ra dáng người Nhật thời nay. Hiroko cảm tạ trời đất vì ông vẫn chưa một lần ốm nặng.

Khi cô đang thơ thẩn nhớ tới cảnh vật Tokyo, chiếc xe đã về đến nhà sau khi chạy khoảng mười phút trên con đường rất thưa thớt nhà dân. Căn nhà được xây mới hồi Hiroko còn học cấp hai, nên từ khi cô và em trai ra ở riêng, về căn bản ngôi nhà vẫn được sử dụng như thế. Nhìn thấy bếp và phòng khách được xây tách biệt, Hiroko bồi hồi nhớ lại ngày xưa.

Người mẹ năm nay đã năm mươi chín tuổi của Hiroko đang bận bịu dưới bếp. Nếu Yasube ở đây, chắc hẳn anh ta sẽ sáng mắt lên lao vào học cách chế biến các món ăn ngày Tết, trong đó có cả món bánh mochi tráng mỏng vốn là đặc sản truyền thống dịp năm mới của vùng này. Tưởng tượng đến bộ dạng ấy Hiroko bỗng thấy buồn cười. Mẹ Hiroko thì ngay từ đầu đã không trông mong cô giúp chuyện bếp núc, chỉ bảo cô: “Thôi con đi nghỉ đi”. Nhưng Tomoya cứ chạy đến lăng xăng giúp bà.

“Con cái bắt buộc phải giúp!”

“Ôi, nói năng đĩnh đạc quá nhỉ.”

“Đúng đấy mẹ, dạo này Tomoya ra dáng lắm.”

“Thế thì phải để cháu làm thôi.”

Mẹ cô cười và giao cho hai mẹ con Hiroko nhiệm vụ nhào bột để làm vỏ bánh mochi tráng mỏng. Tomoya vật lộn với bột trong bát đến toát cả mồ hôi và được bà khen ngợi.

“Có vẻ gì đấy người lớn hẳn nhỉ, mẹ cảm giác thế.” Nghe mẹ nói vậy, Hiroko cũng thấy tự hào. Cùng lúc ấy cô lại thấy tiếc vì mẹ cô không được gặp Yasube.

Nhưng đương nhiên Tomoya mới là người bồn chồn muốn nói về Yasube cho mọi người hơn cả.

Trước khi xuất phát, cô đã dặn dò thằng bé kỹ lưỡng, nhưng nó không thể hiểu tại sao không được nói nên vẫn vô cùng bất mãn.

Ngày đầu năm mới, gia đình cậu em Hiroko giờ đang làm việc tại một công ty bảo hiểm ở Gifu về thăm ba mẹ. Cậu ta nhìn Tomoya vẻ đề phòng: “Đừng có nài cậu chơi trò máy bay vù vù với cháu đấy nhé.”

“Cậu không phải lo đâu. Đã có người chơi trò đấy với cháu rồi. Chú ấy khỏe lắm.”

“Hở? Thế tốt quá rồi còn gì.”

May mắn thay, cậu em Hiroko trước nay thuộc kiểu người vô tư nên không tra hỏi gì thêm, nhưng Hiroko cũng được một phen hú vía.

Lại còn có chuyện như thế này nữa.

“Ông ơi, ông có biết chỗ nào phát ra tiếng uỳnh không ạ?”

Bị hỏi đột ngột, ba cô hẳn bối rối lắm.

“Uỳnh ấy hả? Nghe như thủ đô Vienna của Áo ấy nhỉ.”

“Không phải đâu. Ở Edo ấy ông, cháu muốn tới Edo.”

“Mẹ nghĩ là ông cũng không rõ lắm đâu con ạ.”

Hiroko vội cắt ngang, nhìn Tomoya cảnh cáo. Thằng bé lè lưỡi ra với vẻ mặt “à phải rồi”, cuối cùng cũng chịu dừng chủ đề đó.

Em trai Hiroko có hai đứa con, đứa lớn là gái, đứa nhỏ là trai. Tomoya lớn nhất, nhưng ba đứa trẻ khi gặp nhau liền tíu tít nô đùa, chạy đuổi nhau vòng quanh nhà.

“Kể ra Tomoya có đứa em thì hay biết mấy.”

“Nó lên tiểu học rồi chắc vất vả lắm đây.”

Ba mẹ còn khỏe nên thỉnh thoảng vẫn có chiều hướng đối xứ với Hiroko như thể cô còn bé lắm. Ông bà lo cho đứa con gái một mình nuôi con nơi đất khách quê người.

“Không sao đâu. Ba mẹ nhìn xem, thằng bé đã chững chạc thế kia rồi cơ mà. Nhàn hơn nhiều hồi hẵng còn ẵm ngửa. Nó cũng chẳng mấy khi ốm đau gì.”

“Kể cả thế đi chăng nữa. Trẻ con càng ngày càng khôn, chẳng thể nào ngây thơ mãi được đâu. Cha mẹ không đủ, đến trường thể nào nó chẳng bị trêu chọc.”

Không cần về đến tận Gifu mới biết ba mẹ Hiroko mong cô tái hôn lắm. Chuyện con gái mình tối ngày bù đầu vào công việc với ông bà chẳng có ý nghĩa gì. Tuy ông bà không thuyết giáo kiểu phủ đầu Hiroko nhưng vậy thôi cũng khiến cô thấy áp lực.

Hiroko những muốn nói, hiện giờ mẹ đơn thân chẳng phải hiếm hoi gì nữa. Thực ra đã bao nhiêu lần cô to tiếng phản biện lại như vậy, nhưng năm nay hơi có chút khác biệt. Cô thầm cho rằng những lời ba mẹ nói chẳng có căn cớ gì nhưng vẫn im lặng lắng nghe. Mà không hẳn, tâm trí cô đã bay tới một nơi xa lắm.

Yasube không biết bây giờ đang làm gì nhỉ.

Có lẽ anh ta vẫn rong ruổi khắp các con phố, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh “uỳnh” ấy? Chắc chắn là vậy rồi. Đó là điều đứng đầu trong danh sách những thứ bắt buộc anh ta phải làm. Không phải lau nhà hay làm bánh ngọt.

Nhưng nếu đúng vậy thì cô cũng thấy hơi buồn. Cô cảm giác như mình cũng muốn Yasube buồn theo vậy. Hiroko mong anh ta nghĩ về hai mẹ con, giống như hiện giờ cô đang nghĩ về anh ta.

Khi kỳ nghỉ còn đúng một ngày, Hiroko quyết định trở về Tokyo.

“Vậy à. Đằng nào cũng đã nghỉ rồi, cứ đến sát ngày hẵng về có phải hơn không.”

Nghe mẹ níu kéo, cô lấy cớ phải chuẩn bị công việc rồi gói ghém hành lý.

“Mẹ nói thật đấy, công việc vất vả nhưng phải cố giữ gìn sức khỏe con nhé.”

Cô đút bọc bánh mochi tráng mỏng mẹ đưa vào túi và nói: “Con cảm ơn mẹ ạ.” Ba cô chẳng nói gì, lẳng lặng cho túi vào trong xe.

Và thế là Hiroko đã dành ra được một ngày nghỉ ở Tokyo để hai mẹ con cùng Yasube đi chơi ở Ueno.

“Ồ!”

Dù dạo gần đây, Yasube đã không còn tỏ ra ngạc nhiên về hầu hết những thứ xung quanh nữa, nhưng lúc này anh ta lại bất giác kêu lên đầy thích thú.

“Bỉ nhân đã từng thấy trong tranh, nhưng đến mức như thế này thì...”

Yasube tròn mắt trước cảnh tượng chú voi quấn vòi quanh trái táo nhỏ rồi đưa lên miệng ăn.

Thực ra đây là lần đầu tiên Hiroko đưa anh đi chơi ở một nơi như thế này. Cách đây ít lâu, cô đã tạm dừng hoạt động điều tra cuối tuần dù thấy tội lỗi đôi chút. Nhưng Yasube toàn đi ra ngoài một mình nên cũng chẳng có cơ hội nào.

Song hôm nay, Hiroko lấy cớ thay đổi không khí, nhất quyết rủ Yasube đi sở thú. Thật ra cô cũng cho rằng việc thay đổi không khí là quan trọng, nhưng mục đích của Hiroko không chỉ có vậy. Cô muốn xác minh một điều, dù chính cô cũng không biết rõ mình muốn xác minh cái gì.

Có vẻ như tới sở thú là một lựa chọn đúng đắn. Nếu nói lý do tại sao, thì chắc là bởi sở thú không phải điểm đến được ưa chuộng vào giữa mùa đông nên không nhiều khách lắm, có thể thư thả nhìn ngắm các con thú. Trong khi thời tiết lại khá ấm áp, không phải lo gì về chuyện rét buốt. Từ cuối năm tới giờ, ngày nào Yasube cũng băn khoăn: “Có thật đã mùa đông không vậy”, còn áo khoác thì cứ để nguyên không đụng tới.

Ngoài voi ra, Yasube còn trầm trồ ngạc nhiên trước những loài động vật ăn cỏ kích thước đồ sộ như hươu cao cổ và hà mã, rồi phá lên cười khi nhìn thấy những cử chỉ y hệt người của khỉ đột và tinh tinh. Nghe bảo anh ta đã quen nhìn những loài động vật hoang dã trong tranh cổ của Trung Quốc, nhưng từ lâu lắm rồi vẫn muốn được ngắm chúng ngoài đời. Trong số đó có con hổ. Anh ta hỏi “Có hổ không cô?”, nên ba người dắt nhau tới trước chuồng hổ. Yasube rướn người lên ngó, hệt như đứa trẻ xem buổi biểu diễn hóa trang thành anh hùng vậy. Đúng lúc ấy, con hổ gầm gừ, chầm chậm bước tới phía họ đang đứng. Hiroko thấy trong khi những người xem khác khoái chí thì gương mặt của Yasube đột nhiên tái mét.

Mà điểm đó ở anh ta thực sự rất đáng yêu.

Đến hôm đó Hiroko mới biết rằng toàn bộ công viên Ueno bao gồm cả sở thú, ngày xưa đã từng là chùa Kan’eiji. Yasube khẳng định chắc hẳn ngôi chùa phải ở khu này, Hiroko còn đang hoài nghi không biết có ngôi chùa nào lớn đến thế này hay không thì tình cờ nhìn thấy một tấm biển giải thích y như lời Yasube. Chính tại đây, quân triều đình và quân Mạc phủ đã mở màn trận chiến khốc liệt nhất trong cuộc Cải cách Minh Trị. Ngày trước Hiroko cũng đã được học về điều đó ở trường.

“Đó là trận đánh chấm dứt chế độ Mạc phủ đúng không nhỉ.”

Hồi đó Yasube còn tỏ thái độ đe dọa, vậy mà hôm nay giọng điệu anh ta nghe thật bình thản.

Nếu đã nói tới đây rồi, cô cảm thấy nhất định phải cho anh ta xem một thứ. Hiroko đi lên con dốc thoai thoải nằm giữa hai hàng cây rụng lá. Khi tầm mắt bỗng nhiên được mở rộng ra, họ có thể nhìn thấy một bức tượng cao sừng sững.

“Đây chính là người đã bắt Mạc phủ phải trao lại chính quyền đấy.”

“Mắt ngài ấy to thật.”

Ánh mắt Yasube dừng lại nơi có tấm biển giải thích.

“Ở Satsuma ư?”

“Nhưng người này cuối cùng bị giết do chống lại chính phủ Minh Trị.”

“Ở đây cũng viết như vậy này.”

Yasube quay lưng lại, phóng tầm mắt xuống cảnh vật dưới chân đồi. Ga Ueno tựa như một công trường khổng lồ và những con phố lộn xộn nối dài về phía Asakusa trải rộng trước mắt anh.

“Ra đây chính là Tokyo của hiện tại.”

“Anh có thấy chỗ nào quen quen không?”

Yasube không trả lời câu hỏi ấy. Có những điều không cần thiết phải trả lời. Thay vào đó, Yasube lẩm bẩm như đang tự nói chuyện với bản thân. Chẳng rõ có phải do cảm giác của Hiroko hay không, nhưng giọng Yasube hơi run run ở cuối câu.

“Phải chăng vạn vật đều không ngừng đổi thay?”

Nhưng rồi Yasube hồ hởi quay lại, cất giọng gọi Tomoya như thể để xua tan bầu không khí ngột ngạt.

“Khu này rộng rãi, có vẻ được đấy.”

“Vâng!”

Tomoya mắt sáng rực lên, dỡ chiếc bọc dài trên lưng xuống. Yasube cũng mang một chiếc bọc tương tự thế, chỉ khác kích thước. Hai người mở khóa kéo, cùng rút ra hai thanh kiếm tre.

Giữ đúng lời hứa, Yasube đã bắt đầu dạy Tomoya những điều cơ bản về kiếm đạo. Bình thường hai chú cháu thường ra công viên gần nhà, nhưng hôm nay sau khi nghe Hiroko nói ba người sẽ tới công viên lớn, vì hiếm lắm mới có dịp nên Yasube và Tomoya đã mang kiếm tre theo để luyện tập.

Nói là luyện tập nhưng vẫn chủ yếu tập trung vào thế vung kiếm. Hai chú cháu dàn hàng ngang, từ thế trung đẳng[1] vung thanh kiếm đã đưa lên cao hết mức xuống tới vị trí ban đầu, sau đó tiếp tục lặp lại chuyển động đó một cách nhịp nhàng. Không chịu thua tiếng hét đầy khí thế của Yasube, Tomoya cũng cất cao giọng hô to.

Thế nhưng sự chỉ dẫn của thầy giáo khá nghiêm khắc.

“Hông chưa vững.”

“Bước chân không chắc.”

Yasube lần lượt đưa ra lời hướng dẫn, Tomoya đáp lại “Vâng”, “Đã rõ”, nhưng nhăn mặt lại vì mãi mà không làm được như ý. Yasube thỉnh thoảng lại kiểm tra tư thế của thằng bé, bắt nó lặp đi lặp lại những động tác đơn điệu cho đến khi nó làm được thì thôi. Tuy nhiên Tomoya không một lần kêu ca. Thằng bé nghiến răng nghiến lợi tiếp tục vung kiếm. Với Yasube, có lẽ vẫn còn những chỗ phải nhắc nhở, nhưng bẵng đi một lúc không nhìn, đến cả Hiroko cũng nhận thấy chuyển động của cây kiếm tre trong tay thằng bé đã dứt khoát hơn. Những bước di chuyển của bàn chân khi tiến lên vung kiếm rồi lùi lại cũng trở nên uyển chuyển như dòng nước.

Sau khi tập vung kiếm xong, Yasube và Tomoya chuyển sang tập trung luyện giữ thanh kiếm nằm ngang. Chẳng biết từ bao giờ người xem đã vây xung quanh hai chú cháu. Mỗi khi âm thanh “vút vút” linh hoạt vọng lại, những tiếng “Ồ” thán phục lại vang lên. Hai chú cháu không để tâm gì, vẫn tiếp tục tập luyện. Tomoya chỉ còn mặc độc chiếc áo thun, trán lấm tấm mồ hôi, cả người thằng bé như thể đang bốc hơi.

Chẳng phải cô đang có người bạn đồng hành tuyệt vời nhất hay sao?

Hiroko thầm nghĩ.

Liệu có thể nói cuộc sống hiện giờ của cô rất lý tưởng không? Công việc suôn sẻ và có ý nghĩa. Cô tự hỏi liệu có bao nhiêu người phụ nữ trên đời này có thể thoải mái tập trung vào công việc mà không cần lo lắng bận tâm đến việc nhà như mình.

Hẳn nhiên cô chạnh lòng khi dường như Tomoya đang dần xa mình hơn. Nhưng cô cũng hiểu tề gia nội trợ và việc công ty, không thể nào làm trọn vẹn được cả hai. Vả lại cũng không phải cô không thể giao tiếp được với con trai. Như ngày hôm nay, cô vẫn đi chơi vui vẻ với con đấy thôi. Lợi thế của phụ nữ là không cần thỉnh thoảng đi chơi golf vào ngày nghỉ hay phải đi nhậu nhẹt hằng tối.

Yasube vốn không nên ở đây. Điều đó là hẳn nhiên. Anh ta bắt buộc phải quay trở lại Edo. Ở đó anh đã bỏ lại rất nhiều thứ. Trước hết là thân phận samurai. Rồi tướng quân. Chỏm tóc búi. Ngoài ra còn rất nhiều thói quen sinh hoạt. Bạn bè. Và cả gia đình nữa.

Tuy có hơi xa Tokyo một chút, nhưng nếu thích Hiroko có thể về Gifu bất cứ lúc nào. Nhưng Yasube liệu còn có thể trở về với mẹ được nữa không? Chẳng có cách nào gửi được thư cho người mẹ chắc hẳn đang ngày đêm lo lắng cho đứa con bỗng dưng biến mất của mình. Không biết bây giờ bà cảm thấy thế nào?

Thế nhưng Yasube chẳng phàn nàn lấy một câu.

Ngày qua ngày anh vẫn lẳng lặng đỡ đần hai mẹ con Hiroko chuyện nhà cửa. Lại còn chăm sóc Tomoya nữa.

Cô vừa buồn lại vừa biết ơn anh. Hiroko không thể tưởng tượng được cuộc sống thường nhật thiếu Yasube, cũng không còn than phiền gì được nữa.

May mắn thay, Yasube có vẻ không ghét làm việc nhà. Và cũng có những điều anh ta nhận được từ Hiroko. Một thân một mình bị ném vào xã hội hiện đại, chắc chắn chỉ còn nước trở thành người vô gia cư mà thôi.

Cho và nhận. Nhiệm vụ được phân chia rõ ràng, không ai gò ép ai. Quá hoàn hảo.

Giá như Yasube cũng chấp nhận việc cứ ở đây như vậy mãi.

Nhưng ở đây mãi nghĩa là sao?

Hiroko cảm giác gò má bỗng nóng lên.

Không thể chấp nhận được. Không thể nào tưởng tượng nổi. Chiều cao cũng chỉ tương đương Hiroko, gương mặt già nua khắc khổ như ông chú, chính vì thế cô mới quên bẵng anh ta mới có hai mươi lăm tuổi. Tuyệt đối không được. Dù bây giờ quan hệ giữa hai người là cho và nhận thật, nhưng cách suy nghĩ hoàn toàn chẳng hề ăn rơ...

Mà anh ta chắc hẳn cũng chẳng muốn kết đôi với bà cô này đâu. Nhưng nếu nói như thế, chẳng lẽ Yasube ở cùng với Hiroko chỉ vì tiền hay sao? Thế thì đau lòng quá.

Mặt trời mùa đông chẳng biết tự bao giờ đã xuống thấp đến mức lơ lửng trên đầu những ngọn cây mà mới nãy vẫn còn cách nó một khoảng, nhiệt độ cũng giảm xuống. Nếu cứ mặc kệ thì có lẽ Yasube và Tomoya sẽ còn say sưa luyện tập mãi nên Hiroko phải giục hai người về nhà.

“Cậu Tomoya, hôm nay chúng ta kết thúc ở đây thôi chứ?”

“Cháu cảm ơn chú ạ!”

Cả cách cúi chào của nó nom cũng đàng hoàng, đĩnh đạc. Tomoya bắt đầu bọc cây kiếm tre vào, nhưng Yasube tay vẫn chưa rời kiếm. Anh ta lẳng lặng nhắm mắt lại, thủ thế hassou[2].

“Ya. Ya. Ya!”

Anh ta vung kiếm sang trái rồi sang phải với đối thủ vô hình. Một cảnh tượng hoành tráng và cảm động. Những người đã rời đi lại dừng chân ngắm nhìn.

“Trừng phạt!”

Yasube bước về phía hai mẹ con Hiroko trong tiếng vỗ tay tán thưởng của mọi người, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý.

“Cô thấy thế nào?”

“Ngầu lắm. Cứ như Tướng quân khiêm nhường thật ấy.”

Được Hiroko khen, Yasube phổng mũi lên. Song Tomoya lại nói với anh ta.

“Nhưng bây giờ chúng ta đâu được chĩa kiếm vào người khác.”

Hiroko ngạc nhiên, còn Yasube quay sang phía Tomoya. Thằng bé ngước mắt lên nhìn anh ta chăm chú.

“Quả đúng là vậy.”

Yasube khẽ nói.

“Lần trước có lần mẹ đã nói rồi mà. Ở đây nếu làm vậy chú sẽ bị cảnh sát bắt đi mất. Cháu không muốn chú Yasube bị bắt đâu. Thế nên kể cả có là người xấu đi chăng nữa chú cũng không được ‘trừng phạt’ đâu nhé.”

“Rõ rồi thưa cậu.”

Yasube xoa đầu Tomoya.

“Chú hứa nhé.”

“Bỉ nhân xin hứa.”

Thằng bé đã lớn thật rồi, Hiroko cảm nhận rõ điều ấy. Cô đưa một chiếc mochi tráng mỏng cho Tomoya.

“Anh Yasube có ăn cùng không?”

Yasube chén gọn chiếc bánh, tấm tắc khen: “Ngon quá.”

“Ngon hả? Tốt quá. Món này nhà tôi tự làm đấy.”

“Cháu cũng giúp bà chú ạ.”

“Ô. Vậy phiền cô Hiroko hỏi mẹ cách làm giúp ta.”

Thấy Yasube phản ứng y như mình đoán, Hiroko phá ra cười. Anh ta nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu.

“Không có gì đâu. Thôi nào, về thôi.”

Yasube và Hiroko mỗi người nắm một bên tay Tomoya hẵng còn hơi hổn hển. Cả ba bước về phía nhà ga. Bóng của ba người đổ dài xuống nền đá lát trước ga. Hiroko hồi tưởng lại ngày hai mẹ con gặp Yasube lần đầu tiên, dù chẳng rõ có phải anh ta cũng đang nhớ lại ngày ấy hay không.

“Cậu Tomoya sẽ sớm luyện đánh kiếm được thôi.” Yasube nói khi ba người đã yên vị trên tàu.

“Sớm là bao giờ ạ?”

“Bỉ nhân đoán là trong hai hay ba tháng gì đó.”

“Thật thế hả chú Yasube?”

Nhìn đứa con trai mắt sáng rực lên, Hiroko hứa: “Khi nào con lên lớp, mẹ sẽ mua bộ giáp cho con.”

“Mẹ mua cho cả chú Yasube nữa nhé.”

“Bỉ nhân rất cảm kích. Nhưng bỉ nhân đã có đủ một bộ khá tốt rồi, cũng không lo bị thương. Mặc giáp khi tập luyện ngược lại sẽ gây trở ngại trong cái nóng nực của mùa hè.”

“Mùa hè ở đây kinh khủng lắm.”

“Nếu mùa đông dễ chịu đến nhường này, bỉ nhân nghĩ mùa hè nóng một chút có lẽ vẫn chịu đựng được. Cũng không thể có chuyện vì nóng mà bỏ mạng được.”

“Không phải thế đâu. Tôi nói thật đấy, nóng đến mức có người chết cũng chẳng có gì lạ ấy chứ.”

“Cô quá lời rồi.”

“Anh cứ thử đi rồi biết ngay thôi.”

Vừa dứt lời, Hiroko liền bị kéo ngược trở lại với chủ đề ban nãy đã làm tâm trí cô rối bời.

Mùa hè năm nay, không biết Yasube còn ở bên cạnh Hiroko hay không? Và xa hơn nữa, khi giả dụ Tomoya có thể đi thi đấu kiếm đạo thì sẽ ra sao?

Lúc đó, quan hệ giữa ba người sẽ như thế nào?

Chuyện xảy ra ít lâu sau khi cây thông trang trí dịp Tết đã được dỡ bỏ.

Công ty cũng hoàn toàn thoát khỏi không khí lễ tết. Hiroko lại được giao làm đội trưởng một dự án mới, dù không đến nỗi bận bịu như hồi cuối năm nhưng những ngày không được ăn cơm tối cùng Yasube và Tomoya vẫn cứ tiếp tục. Tối hôm đó, khi cô trở về chung cư, đồng hồ đã chỉ hơn chín giờ. Sợ đánh thức Tomoya nên cô không bấm chuông mà rút chìa khóa từ trong túi ra rồi tự mở cửa.

Cô khẽ nói “Tôi về rồi đây” và bước vào phòng khách.

“Con chào mẹ ạ!”

Tomoya chạy ù tới chỗ mẹ.

“Thế này là sao hả? Đã đến giờ ngủ rồi cơ mà?”

Trước giờ hiếm khi Tomoya ngủ trễ. Khi Hiroko ngạc nhiên kêu lên như vậy, Yasube chen ngang, giọng thành tâm hối hận: “Xin cô thứ lỗi.”

“Bởi có chuyện nhất định bỉ nhân phải hỏi cô Hiroko, do chính bản thân cũng không hiểu rõ, bỉ nhân trộm nghĩ nên đợi cô về.”

“Tóm lại là chuyện gì?”

“Cái này mẹ ơi!”

Tomoya ngay lập tức chìa ra trước mặt mẹ một tấm thiệp. Cô cầm tấm thiệp trên tay, nhìn lướt qua thì thấy dòng chữ: “Truyền hình Đông Nhật Bản / Cuộc thi ông bố làm bánh”.

“Xin trân trọng cảm ơn quý vị đã gửi đơn đăng ký. Ban tổ chức hân hạnh thông báo, qua sự thẩm định công tâm, anh Kijima Yasube đã lọt qua vòng hồ sơ. Chi tiết của vòng thi sơ khảo thực hành như sau. Ngày giờ: Tập trung lúc mười giờ sáng, ngày 18 tháng Một, địa điểm: Trường đào tạo nấu ăn Tokyo.”

Đọc đến đó, mồm Hiroko há hốc.

“Mẹ đăng ký đúng không?”

“Mẹ đâu biết.”

“Tuyệt đối không phải là bỉ nhân.”

Yasube giận dữ nói.

“Xem đi, cậu Tomoya. Không nghi ngờ gì nữa, đây là thứ giả mạo.”

“Không biết có đúng thế không nữa?”

“Đương nhiên là vậy rồi.”

Nhưng khi Hiroko xem xét tấm thiệp lại lần nữa, tên chương trình trên truyền hình Đông Nhật Bản hoàn toàn đúng, logo cũng chính xác. Tất cả mọi thứ đều được đóng dấu cẩn thận, khó có thể nghĩ được đó chỉ là trò chơi khăm của ai đó. Rồi còn có cả tên Kijima Yasube được viết rõ trên đây nữa. Trần đời này làm gì có nhiều người biết về sự tồn tại của Yasube.

Đúng lúc ấy, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Hiroko. Cô lập tức nhấc máy gọi điện để xác minh. Điện thoại reo đến hồi thứ hai, Hiraishi Yoshie bắt máy.

“Ối. Anh Yasube đậu rồi hả? Siêu quá nhỉ. Đấy, cũng phải thử mới biết được.”

Giọng điệu Yoshie không chút lo lắng.

“Nhưng đương nhiên phải thế chứ. Nhìn ảnh thôi đã thấy ngon lắm rồi.”

Hiroko nhớ lại Yoshie đã hăng hái cầm điện thoại chụp ảnh bánh khi cô mời gia đình Hiraishi đến chơi nhà. Chuyện về Yasube bị lộ ra với người ở công ty cũng do Yoshie, thế mà giờ cô ấy lại làm thế này nữa.

“Em cứ tự ý đăng ký mà chẳng hỏi ai như thế, chị khó xử lắm.”

“Cũng tốt chứ sao. Anh Yasube giỏi thế cơ mà. Em nói thật, không làm gì mới là phí ấy.”

“Kể cả như vậy chứ.”

“A, xin lỗi chị. Hôm nay em trực ca đêm. Không nói chuyện lâu được. Vậy nhé, chị nói anh Yasube cố gắng ở vòng sơ khảo nhé. Qua vòng đó sẽ lên được lên ti vi đấy. Em cũng hồi hộp lắm.”

Yoshie nói rồi cúp máy luôn.

“Chú thấy chưa, có phải đồ giả đâu?”

Tomoya nghe cuộc hội thoại giữa mẹ và cô Yoshie, hớn hở nói. Nhưng nét mặt Yasube càng thêm ngỡ ngàng.

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến bỉ nhân. Cậu Tomoya, bỉ nhân sẽ không bao giờ tham gia thứ đó đâu.”

“Tại sao lại thế?”

“Dù thế nào bỉ nhân cũng không làm. ‘Cuộc thi’ có lẽ chính là thi đấu trước văn quan võ tướng. Những thứ bỉ nhân làm hằng ngày nói cho cùng chỉ để cho gia đình thưởng thức. Không phải thứ đáng được phô bày trước toàn thể công chúng.”

“Đi thi đi chú Yasube. Có chiếu trên ti vi đấy. Cháu muốn xem mà. Lại còn có cái để khoe với mọi người nữa.”

“Không được.”

Yasube nói dứt khoát, Tomoya bèn im lặng. Phải nghe lời người lớn. Đó là luật lệ Yasube đã đưa ra.

“Nào, đã quá giờ ngủ rồi. Cậu mau đi đánh răng đi.”

“Tôi cũng muốn anh Yasube đi thi.”

Tomoya và Yasube đang bước về phía bồn rửa mặt, nghe Hiroko nói vậy liền cùng lúc quay đầu lại.

“Cô nói gì vậy, cô Hiroko? Chẳng phải cô vừa mới phản đối cô Hiraishi hay sao?”

“Tôi chỉ nói thế vì hơi ngạc nhiên chút thôi, nghĩ kỹ thì đây đúng là cơ hội hiếm có đấy.”

“Cơ hội nào kia? Nếu để lên ti vi thì bỉ nhân xin kiếu.”

“Chuyện ti vi để sau hẵng nói.”

Hiroko nói, cố gắng nghĩ cách nói sao cho không làm Yasube kích động.

“Bỏ qua chuyện anh Yasube có thích hay không, chẳng phải anh làm bánh giỏi đến nhường kia rồi hay sao. Đối với người trước đây ít lâu còn chưa nhìn thấy cũng chưa từng nghe về bánh trái, làm được như thế là siêu lắm đấy.”

“Không có chuyện đó đâu.”

Hiroko nghe thấu sự ngượng ngùng trong câu trả lời ấy, tiếp tục nài ép.

“Đúng là như vậy mà. Anh Yasube giỏi lắm. Thế nên tôi mới nghĩ, nếu anh có cơ hội thử xem tay nghề của mình được đến đâu kể ra cũng tốt. Giả như anh thắng được những người đã ăn bánh chán chê từ hồi còn nhỏ, đó thực sự sẽ là bằng chứng cho việc anh Yasube là thiên tài, anh công nhận không?”

“Có thể sẽ như vậy nhưng...”

“Thế có nghĩa là Edo thắng Tokyo. Danh dự của Edo đang đặt trên vai anh Yasube đấy.”

Yasube “hừm” một tiếng rồi khoanh tay lại. Thế nhưng nhìn lỗ mũi anh ta nở ra thế kia, Hiroko biết rằng chiến thuật của mình đã thành công. Quả đúng như dự đoán, Yasube đáp lại với giọng điệu hơi trịch thượng.

“Nếu cô đã nói đến vậy, bỉ nhân không còn lựa chọn nào khác.”

Tomoya giơ tay lên trời hoan hô. Hiroko cũng vỗ tay.

Chuyện cô đứng về phe Tomoya hoàn toàn là do bột phát. Trước đó, đúng như Yasube đã chỉ ra, Hiroko chỉ nghĩ “Yoshie lại làm cả chuyện này nữa”. Nhưng khi nghe Yasube và Tomoya nói chuyện, mong muốn kiểm chứng tài năng có lẽ đang ẩn giấu bên trong con người anh ta càng lúc càng mãnh liệt trong Hiroko. Cô cũng cảm giác rằng, ít nhất thì không thể để Yasube chỉ vì sự ngang ngạnh bậc nhất đó mà không bước lên bục xuất phát. Việc Hiroko đạt được bước tiến trong công việc cũng là nhờ Yoshie đã làm lộ ra chuyện về Yasube đấy thôi.

Bị giục lần nữa, cuối cùng Tomoya cũng chịu chạy tới bồn rửa mặt, nhưng với sự phấn khích đó, có vẻ phải mất một lúc nữa thằng bé mới ngủ được.

❀ ❀ ❀

[1] Chuudan no kamae: thế cơ bản trong kiếm đạo, thanh kiếm được đưa thẳng ra về phía trước ngang tầm thắt lưng, mũi kiếm hướng về phía họng của đối phương.

[2] Hassou no kamae: kiếm được dựng thẳng lên, cán ở phía trước vai phải, lưỡi kiếm hơi nghiêng về phía đằng sau. Kiếm được nâng lên quá đầu trước khi bổ xuống.

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.