Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

“Chị Yusa, chị làm sao thế?”

Hiroko giật mình ngẩng mặt lên.

“Tôi để danh sách lỗi phần mềm ở đây nhé. À cả phần xử lý hình ảnh hôm qua tôi nhờ chị nữa...”

“À, cái đó hả. Xin lỗi nhé, tôi bận quá nên vẫn chưa xong. Hôm nay tôi sẽ giải quyết hết.”

“Vâng được rồi,” Tanaka Motohiko đáp nhưng lại nhìn Hiroko với vẻ mặt rất lạ. Chết thật.

Tự bản thân cô cũng nhận thức được. Từ sau hôm đi gặp Yasube, cô không làm được việc gì ra hồn. Đến gã ngốc Tanaka cũng bắt đầu để ý thì chắc các đồng nghiệp khác phải nhận ra từ đời nào rồi. Cả hai mẹ con đều mắc chứng nhớ Yasube. Thật xấu hổ.

Hiroko đang nghĩ đến đó thì Tanaka lại mở miệng đề cập tới Yasube.

“Người ngày trước ở nhờ nhà chị Yusa, giờ nổi như cồn ấy nhỉ.”

“A, à ừ. Đúng thế đấy.”

Hiroko gắng tươi tỉnh trả lời song có chút bận lòng về cách Tanaka tự ý nói là “ngày trước”. Thế nhưng nếu chỉ là người họ hàng không có nghề nghiệp ổn định thì Tanaka nghĩ Yasube đã rời khỏi căn hộ của Hiroko cũng là bình thường.

“Hôm qua tôi cũng mới xem ti vi đấy, nhưng cảm giác những lời bình luận của anh ấy càng lúc càng lạnh lùng hơn. Phải nói là cực kỳ phũ phàng, không kiêng nể gì ai ấy.”

Từ đêm ấy, Hiroko không xem những chương trình ti vi hay các bài báo có Yasube nữa. Cô thấy sợ. Nếu đúng như lời Tanaka nói, không biết chuyện đó nghĩa là sao. Không rõ cuộc cãi cọ với Hiroko có ảnh hưởng gì đến Yasube không? Hay anh ta đang cố gồng mình lên để không làm ảnh hưởng tới công việc bằng ý chí mạnh mẽ vốn có của mình? Hoặc có khi anh ta cũng buồn, nhưng chính tâm trạng đó lại làm miệng lưỡi anh ta sắc sảo hơn? Nếu đúng như vậy thì Hiroko cũng cảm thấy nhẹ nhõm ít nhiều.

“Anh ấy còn mở tiệm bánh nữa đấy. Nhưng do bận quá nên chủ yếu để nhân viên làm thôi.”

“Hở... Cứ như doanh nhân ý nhỉ.”

“Chuẩn đấy. Cảm giác như anh ấy thành người của thế giới khác luôn rồi.”

Hiroko nói và quay lại bàn làm việc. Tanaka có vẻ vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lại khẽ lắc đầu rồi quay về dãy bàn lập trình viên.

Người của thế giới khác à?

Hiroko nghĩ lại câu nói của mình. Một người đến từ thế giới khác, giờ lại rời đến một thế giới khác. Có lẽ cũng là chuyện hợp lý. Suy cho cùng thì đối với Yasube, hai mẹ con Hiroko có lẽ chỉ là một điểm trung chuyển để anh ta nghỉ chân mà thôi.

Nhưng dù có nghĩ như thế, Hiroko cũng không thể gạt bỏ Yasube ra khỏi đầu. Cô chỉ còn biết tìm mọi cách để ép bản thân tập trung vào công việc trước mắt.

Còn một tiếng rưỡi nữa mới tới giờ nghỉ trưa. Nghĩ ngợi xa xôi khiến tâm trạng Hiroko héo úa. Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại di động trên bàn rung ầm ĩ như con cá đau đớn giãy giụa khi bị đẩy ra khỏi nước. Cô uể oải cầm điện thoại, nhấn nút nghe.

Người bên kia đầu dây là cô giáo chủ nhiệm ở nhà trẻ.

“Tomoya lên cơn sốt chị ạ.”

Từ lúc nhìn số gọi đến Hiroko đã đoán được. Cô biết không sớm thì muộn sự thể sẽ thành ra thế này.

“Chị nhờ bảo mẫu đến trường đón bé nhé?”

“Không, tôi sẽ đi.”

“Dạ?”

Cô giáo có vẻ bất ngờ, Hiroko trả lời: “Không sao đâu. Tôi sẽ xoay xở được. Tầm ba mươi, bốn mươi phút nữa tôi tới nơi.”

“Vâng. Ai đến đón bé cũng được ạ.”

“Để tôi tới.” Hiroko buột miệng. Đúng như cô giáo Tomoya nghĩ, việc này chỉ cần gọi bảo mẫu đến đón thằng bé là xong. Nhưng Hiroko bây giờ không muốn giao Tomoya cho ai khác nữa. Mà đằng nào ở công ty cô cũng chẳng làm tốt công việc được. Có lẽ cô cũng có cảm giác muốn chạy trốn nữa.

Khi cô xin sếp Shirosaki cho về sớm, quả nhiên vẻ mặt anh ta thoáng chút nghi ngờ. Hiroko nói dối trắng trợn là bảo mẫu hôm nay cũng bị cảm, đoạn chạy bay ra khỏi công ty như thể rũ bỏ tất thảy. Trước khi lên tàu, Hiroko gọi cho người giúp việc, nói rằng hôm nay không cần đến.

Cô chuyển từ tàu điện ngầm sang tàu của JR, quay ngược trở lại tuyến đường khoảng ba tiếng trước mình vừa đi qua. Phía trước nhà ga Otsuka nơi cô vừa bước xuống có vẻ gì đó hơi khác so với mọi khi. Bỗng nhiên tới đây vào giờ này trong ngày thường, Hiroko thoáng thấy bối rối không biết đi đường nào.

Thế nhưng trước kia chuyện thế này xảy ra khá thường xuyên. Từ khi Tomoya lên lớp nhỡ thì có đỡ hơn một chút, nhưng vì thằng bé thuộc dạng con nít hay bị sốt nên mỗi lần như vậy lại có điện thoại gọi đến từ nhà trẻ giống như hôm nay. Hiroko chỉ biết cúi đầu xin lỗi mọi người, bỏ lại công việc rồi lao vọt đi, lòng chỉ muốn khóc. Nghĩ lại hồi đó bỗng Hiroko thấy xốn xang.

Cô bước qua cổng trường mẫu giáo, băng qua sân chơi rồi tiến về phía lớp học. Hiroko tưởng Tomoya sẽ ở đó nhưng không thấy thằng bé đâu. Được cô giáo trong lớp chỉ cho, cô lại từ sảnh chuyển hướng đi lên phòng giáo viên. Khi mở cửa ra, Hiroko hơi ngỡ ngàng. Tomoya đang cuộn mình trong chăn, ngủ thiếp đi trên tấm nệm trải trong góc.

“Thằng bé cứ li bì thế này hả chị?”

“Vâng.”

Cô hiệu trưởng hình như đã ngồi đây trông Tomoya nãy giờ trả lời, lông mày nhíu lại.

“Sau khi tôi gọi điện thoại cho chị, bé càng lúc càng sốt cao hơn.”

Hiroko đo lại nhiệt độ cho con. Ba chín độ tám. Tomoya cũng tích tụ bao nhiêu phiền muộn bấy lâu nay. Đã vậy, nó không thể trút vào đối phương bằng ngôn từ giống như cô. Hẳn là độc tố xâm nhập cơ thể bé nhỏ, mất sức đề kháng của Tomoya đã đồng loạt bùng phát và bắt đầu hoành hành dữ dội trong người thằng bé.

Hiroko bế con đi khám, bác sĩ chẩn đoán thằng bé bị cúm.

“Nhưng giờ cũng đỡ hơn chút ít rồi. Virus vẫn còn sót lại đến thời điểm này khá nguy hiểm, chị phải để ý con nhé.”

Tomoya cứ đờ người ra suốt lúc khám, đến lúc tiêm cũng không kêu đau. Hai mẹ con sau đó lại phải xếp hàng dài ở quầy thuốc để nhận các loại thuốc, mãi mới về được đến nhà. Tomoya nhìn quanh căn phòng.

“Hôm nay cả cô bảo mẫu lẫn bà giúp việc đều không đến đâu. Mẹ sẽ ở nhà với Tomoya suốt nhé.”

Hiroko mỉm cười. Nhưng thằng bé chỉ mấp máy đầu môi, thầm thì tên của người đó.

“Hôm nay chắc chú cũng bận rồi. Một mình mẹ không được sao con?”

“Không phải thế đâu. Mẹ hôm nay cũng phải nghỉ việc còn gì, cảm ơn mẹ nhé.”

“Có gì đâu mà phải cảm ơn.”

Hiroko ôm Tomoya vào lòng.

“Chuyện đấy là hiển nhiên mà. Mẹ mới phải xin lỗi con. Nào, giờ mình uống thuốc hạ sốt nhé. Mẹ trải đệm cho Tomo-chan rồi, giờ con chỉ việc ngủ thôi. Thích ăn gì thì bảo mẹ. À đúng rồi, lúc con dậy mẹ sẽ đọc sách cho con nghe. Đọc gì nhỉ? Truyện Jojo mà con thích nhé?”

Thế nhưng Tomoya vẫn im lặng. Hiroko nhận ra ánh mắt thằng bé đang hướng về phía thanh kiếm tre dựng ở góc phòng, thứ dạo này chẳng còn được động đến nữa. Cô nhẹ nhàng rời khỏi thằng bé, đi rót nước vào cốc. Khi Hiroko gọi một lần nữa, Tomoya chậm chạp quay về phía cô. Thằng bé ngoan ngoãn uống thuốc rồi đi vào phòng ngủ.

Tomoya có hạ sốt nhưng đến tối lại tăng. Máy sưởi đã bật hết cỡ mà Tomoya vẫn run lập cập, ấy thế nhưng hai má lại nóng rực, thằng bé cứ thế ngủ mê man. Trông nó chẳng có vẻ muốn ăn uống gì, thế mà vẫn cố nuốt hết bát cháo mẹ nấu cho, Hiroko nhìn cảnh ấy mà đau lòng.

Ngày hôm sau, cô nghỉ làm ở công ty. Hôm sau và hôm sau nữa cũng vậy. Đến ngày thứ tư, khi Hiroko lại gọi điện báo hôm nay không cần đến, người giúp việc hỏi thẳng rằng liệu bà ấy có nên kiếm việc chỗ khác không. Hiroko chán chẳng buồn nghĩ, liền trả lời: “Chị cứ làm như chị muốn.” Người giúp việc cũng đáp lại: “Vậy tôi xin phép.” Không biết cô bảo mẫu còn chịu đựng được đến bao lâu, Hiroko bâng quơ nghĩ.

Tomoya không nhắc đến Yasube nữa. Lồng ngực Hiroko thắt lại bởi một nỗi đau chẳng thể diễn tả bằng lời.

Ngày thứ năm Hiroko ở nhà rơi vào thứ Bảy. Quả nhiên đến cả virus cúm cũng phải dần yếu đi. Tomoya cả ngày hầu như không nằm, nó đã đủ khỏe để xem ti vi và chơi game. Hiroko từng lo không biết thằng bé có dự được buổi tốt nghiệp nhà trẻ tuần sau không nhưng bác sĩ cũng nói “Chắc sẽ ổn thôi”.

Có lẽ giờ là lúc ổn rồi đấy. Hiroko thoáng nghĩ sau khi hai mẹ con ăn xong bữa trưa, Tomoya bây giờ đã ăn được cơm bình thường thay cháo loãng.

Vẫn chẳng có cuộc gọi nào từ Yasube. Cứ như thế này chắc anh ta chẳng quay về đây nữa. Kể cả vậy cũng không có gì lạ.

Về mặt kinh tế, giả sử đúng như lời Hiroko nói, vài tháng nữa Yasube không còn được mến mộ nữa thì anh ta chắc cũng đã kiếm đủ tiền để không phải lo trong một thời gian. Cùng lắm thì chỉ cần làm thợ bánh thôi cũng đủ.

Hiroko tự thấy mình thật ngốc nghếch, mặt đỏ lựng lên vì đã tưởng tượng rằng Tomoya thì đã đành, nhưng hẳn là Yasube khó mà rời xa được cô. Yasube được nhiều cô gái trẻ hâm mộ thế cơ mà. Nếu anh ta muốn thì bao nhiêu cô gái trẻ trung phơi phới mà chẳng có. Mà không, dễ anh ta bây giờ đã có rồi cũng nên. Tỉ dụ như vậy thật thì cũng không có gì lạ.

Giờ là lúc phải quyết tâm rồi. Trong lúc gồng mình lên chịu đựng, Tomoya có lẽ cũng đã chuẩn bị tinh thần chấp nhận Yasube sẽ không ở bên nó nữa. Hiển nhiên thằng bé sẽ khóc. Có lẽ hơi tàn nhẫn, nhưng ở thời điểm này Hiroko phải làm rõ cho nó hiểu. Cô mong thằng bé trông chờ lễ tốt nghiệp trong tâm trạng đã nguôi ngoai bớt. Để được như thế, Hiroko phải dứt điểm tại đây để nó có thời gian ổn định tinh thần.

Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Ngồi trong căn phòng khách ngập tràn ánh nắng báo hiệu mùa xuân sắp đến, Hiroko còn thấy hơi nóng quá. Tomoya ngồi trên xô pha, lắp ráp đồ chơi tặng kèm khi mua tạp chí dành cho trẻ em.

“Tomo-chan, con có lắp được không?”

“Hơi khó một tí mẹ ạ.”

Tomoya quay sang nhìn Hiroko, nói tiếp “Không sao đâu, con lắp được”. Được thái độ thằng bé khích lệ, Hiroko lại càng thêm quyết tâm. Cô đứng trước mặt con, rồi ngồi xuống ngang tầm mắt nó.

“Con ơi.”

“Gì hả mẹ?”

“Chắc chú Yasube không về đây nữa đâu.”

Vẻ mặt Tomoya thay đổi trong thoáng chốc, tuồng như thằng bé đang chứng kiến khoảnh khắc chiếc hộp Pandora mở ra và tai họa ập đến.

“Tại sao ạ?”

Mãi Tomoya mới hỏi lại.

“Yasube... chú ấy có nhiều việc khác phải làm, không thể chăm lo cho hai mẹ con mình được nữa.”

“Việc khác phải làm là việc gì hả mẹ?”

“Thì là, lên truyền hình, mở tiệm bánh, viết sách.”

“Thế có khác gì mấy việc chú ấy vẫn làm đâu?”

“Nhưng chú ý đã bận hơn trước nhiều rồi.”

“Vì bận nên không ở đây được nữa ạ?”

“Ừ con ạ.”

“Yasube nói thế ạ? Chú ý bảo tuyệt đối không được ạ?”

Vẻ bối rối trên gương mặt Hiroko không qua nổi mắt Tomoya.

“Mẹ ơi, Yasube nói thế thật ạ?”

“Chú ấy không bảo tuyệt đối không được nhưng mà...

“Đấy mẹ thấy không!”

Mắt Tomoya sáng rực lên.

“Con sẽ tự đi hỏi. Rồi con sẽ nài nỉ, bảo chú ấy về đây.”

“Không được đâu con. Chính chú muốn ra khỏi nhà trước cơ mà.”

Nhưng Tomoya không nghe nữa.

“Con sẽ đi. Chú Yasube đang ở Roppongi phải không mẹ? Đến đấy thế nào ạ? Mẹ chỉ cho con biết đi.”

“Không được.”

Hiroko cố gắng nghiêm nghị hết mức có thể.

“Con đang ốm còn gì, mãi mới đỡ được chút ít. Giờ mà ra ngoài lại ốm thêm cho xem.”

“Vậy đợi con khỏi ốm. Được phải không mẹ. Con xin mẹ đấy.”

“Đừng có làm khó mẹ!”

Tomoya nhìn Hiroko chằm chằm. Không được thua thằng bé. Hiroko cũng trừng mắt nhìn lại. Nhưng người phải bỏ cuộc trước là cô.

“Con hiểu rồi chứ gì.”

Nói đoạn, Hiroko nhìn lảng sang khoảng không trống rỗng ngoài ban công, đứng dậy như muốn tránh Tomoya. Cũng như thằng bé, trái tim cô đang lay động dữ dội. Cô không muốn thằng bé biết. Bị bỏ lại, Tomoya không nhúc nhích.

Dù sao thì cô đã tiến được một bước. Giờ chỉ còn biết chờ thời gian xoa dịu tất cả. Hiroko bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa để gạt bỏ mọi suy nghĩ ra khỏi đầu. Sau khi cẩn thận phủi bụi bằng cây phất trần và chạy máy hút bụi, cảm thấy mình vẫn chưa vận động đủ, cô mang cả xô và khăn lau nhà ra.

Dù đã sang xuân nhưng nước vẫn còn lạnh. Tuy vậy, điều đó làm Hiroko tươi tỉnh lên. Cô vắt khô, trải khăn ra giữa hai tay, bắt đầu lau từ phòng ngủ. Tấm chiếu tatami thoạt nhìn cứ tưởng sạch nào ngờ bao nhiêu là bụi bẩn. Khi nhúng khăn vào xô để giũ, Hiroko bỗng thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Cô phát hiện ra làm việc nhà cũng có tác dụng bất ngờ.

Đúng rồi, gọi Tomoya vào giúp thôi. Hai mẹ con sẽ cùng làm với nhau. Biết đâu tâm trạng thằng bé lại tốt hơn. Làm việc nhẹ nhàng thế này chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì tới sức khỏe thằng bé đâu.

Cô quay lại phòng khách và nhìn sang phía chiếc ghế xô pha. Nhưng thằng bé ban nãy còn ngồi đó phụng phịu, giờ không thấy bóng dáng đâu nữa. Ở bàn ăn cũng không thấy. Cô thử nhòm vào bếp.

“Tomo-chan ơi?”

Cô gọi thằng bé trước cửa nhà vệ sinh.

“Con bật đèn lên đi chứ. Tối lắm đấy.”

Không thấy trả lời. Cô gõ cửa rồi nhẹ nhàng kéo cửa. Nhà vệ sinh không có ai. Cô lại nhìn ra phòng khách. Những mảnh ghép từ bộ đồ chơi xếp hình ban nãy vương vãi trước ghế xô pha.

“Tomo-chan.”

Cô tìm hết ở ban công, bồn tắm, tủ đựng quần áo, tất cả những chỗ đủ rộng để một đứa trẻ có thể trốn vào. Không thể tin được. Nhưng đến cuối cùng cô bắt buộc phải tin. Hiroko kiểm tra thềm cửa, không thấy đôi giày của Tomoya đâu. Ổ khóa từ sáng cô chưa đụng vào đang mở. Hiroko xây xẩm mặt mày.

Cô xỏ dép xăng đan vào, đi từ đầu này đến đầu kia của hành lang. Cô vịn tay vào lan can, nhìn xuống dưới sân đến chóng cả mặt. Cô xuống tầng trệt. Dáo dác nhìn quanh tầng để xe, đi một vòng bên ngoài khu chung cư. Quay về, Hiroko đi lên cầu thang thoát hiểm, kiểm tra từng tầng một. Lết đôi chân mỏi mệt về căn hộ, cô mở cửa ra. Vẫn không thấy đôi giày đâu cả.

Hiroko bải hoải ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn, hai tay ôm đầu. Gương mặt thẫn thờ của Tomoya khi cô nói Yasube sẽ không về nữa và giọng nói khăng khăng nài nỉ của nó chợt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Hiroko.

Nó đi tìm Yasube rồi.

Nhưng cô không thể ngồi ủ rũ thế này được. Cô lập tức đứng dậy, xé một trang từ tập vẽ của thằng bé và viết thật đậm bằng bút dạ “Tomo-chan. Mẹ đi tìm con. Khi nào về, cứ ngồi nhà đợi mẹ”. Để chắc chắn thằng bé sẽ nhìn thấy, Hiroko dùng băng dính dán tờ giấy ở trên sàn nhà chỗ thềm cửa. Cô không khóa cửa, đi giày thể thao và lao ra ngoài.

Hai chiếc bàn đạp sao mà nặng nề quá. Hiroko đạp xe trên con đường có xe buýt đi qua, hướng đến nhà ga, mắt để ý hai bên đường. Sau khi vòng đi vòng lại trên đường đó một lượt, cô chạy xe quanh các tuyến đường mà mình có thể nghĩ ra. Hiroko cũng kiểm tra cả những điểm Tomoya có thể dừng chân, siêu thị Tomiya, nhà trẻ và công viên ngày trước thằng bé và Yasube đã từng luyện tập kiếm đạo. Nhà trẻ chiều thứ Bảy lặng im như tờ, trái lại trong công viên đầy trẻ con. Thế nhưng cả hai địa điểm giống nhau ở một chỗ là đều không có Tomoya.

Mệt rã rời, Hiroko lại quay về chung cư. Nhỡ đâu thằng bé đã về nhà rồi? Quãng đường leo lên tầng tám nơi hai mẹ con ở làm cô lo sợ. Một mặt cô nghĩ chắc chắn thằng bé phải về rồi, mặt khác cô linh cảm có lẽ nó vẫn chưa ở nhà.

“Tomo-chan?”

Cửa vẫn mở. Hiroko thầm cầu nguyện trong đầu và bước vào nhà. Vẫn không thấy đôi giày. Cô lại tìm từng ngóc ngách trong căn hộ.

Nỗi giày vò hòa lẫn với cảm giác không thực tựa hồ như cô vẫn ở trong một giấc mơ. Cô phải làm gì đây?

Hay là gọi cảnh sát.

Hiroko liếc nhìn đồng hồ. Mới được có một tiếng từ lúc cô phát hiện ra Tomoya không ở nhà. Thằng bé ra ngoài sớm lắm thì cũng chỉ trước đó ba mươi phút. Hiroko tự hỏi liệu mình có đang làm quá lên chăng, thế nhưng cô không chần chờ nổi nữa. Người ta có cười cô, có giận cô cũng được. Còn nước còn tát.

Hiroko lục tìm một tấm ảnh Tomoya để mang tới đồn cảnh sát. Cô chọn trong album hai, ba tấm ảnh mới chụp, có thể thấy rõ mặt thằng bé rồi đút vào trong túi áo khoác cô vẫn mặc nãy giờ.

Đúng lúc ấy chuông cửa reo, Hiroko nhảy dựng lên, vội lao ra cửa.

“Tomo-chan!”

Cánh cửa mở ra, đập “uỳnh” vào người vừa bấm chuông.

“Mẹ xin lỗi, cửa đập trúng con à?”

“Ái ái ái...”

Hiroko bước chân trần xuống nền đất, giọng nói vọng đến tai cô không phải giọng trẻ con.

“Ai đấy?”

Là Yasube chăng? Suy nghĩ ấy vụt qua tâm trí Hiroko. Nhưng khi cô nhòm qua khe cửa, người đứng ở bên ngoài còn là một nhân vật gây bất ngờ hơn cả Yasube.

“Cậu Tanaka?”

Tanaka Motohiko hình như mới đụng đầu vào cửa, đang chỉnh lại gọng kính thiếu chút nữa là rơi ra và lảo đảo đứng lên.

“Có chuyện gì thế?”

“Câu ấy để em hỏi mới đúng chứ.”

Tanaka lườm Hiroko. Nhưng vết hằn kéo dài từ trán đến đầu mũi của cậu ta sau cú va đập với cánh cửa làm vẻ hăm dọa trong ánh nhìn bay biến hết cả.

“Chị xin lỗi, tại chị không nghĩ cậu đứng gần cửa thế.”

“Không, em không hỏi cái đó. Mấy ngày nay em đang nghĩ hay chị Yusa nghỉ việc ở công ty rồi.”

“Gì cơ?”

“À thì, chẳng phải chị sang giúp đỡ người em họ của chị hay sao? Chị sẽ lập văn phòng rồi hợp tác kinh doanh với anh ta chứ gì? Chị lấy cớ con ốm, nhưng thật ra đang chuẩn bị sang đó làm nên mới nghỉ ở công ty đúng không?”

“Cậu đừng có tự ý suy diễn lung tung.”

Nhưng Tanaka không thèm nghe.

“Nếu vậy thật thì em biết làm sao đây? Nhờ có chị Yusa mà cuối cùng em đã sắp trưởng thành thật sự, dù chỉ một chút nhưng em đã tự tin vào bản thân hơn. Ấy vậy mà chị Yusa lại nghỉ việc thì em biết làm sao, chỉ nghĩ đến điều ấy thôi em đã rối trí rồi. Nên em mong chị nghĩ lại...”

“Thế nên cậu mới mò đến tận đây à?”

“Vâng.”

Tanaka nói giọng tiu nghỉu và gật đầu.

“Chị nói cho cậu biết, chị chưa một lần nào nghĩ tới chuyện đó đâu. Con chị ốm thật mà. Gần đây đúng là có nhiều chuyện, việc công ty chị cũng hơi lơ là, nhưng chị đâu có ý định nghỉ việc.”

“Nhưng mà sếp Shirosaki, rồi mọi người nữa, ai cũng bảo chắc chắn chị Yusa sẽ nghỉ.”

“Chị không biết mọi người đã rót vào tai cậu những gì, nhưng chính chị vừa nói với cậu là không phải thế đấy thôi. Cậu không tin chị chứ gì?”

“Không không, làm gì có chuyện đó...”

Hiroko xỏ lại đôi giày từ nãy đến giờ cô giẫm gót lên rồi đẩy Tanaka sang một bên.

“Cậu tránh ra đi, bây giờ chị không rảnh để tiếp cậu.”

Hiroko đi như chạy qua hành lang tới chỗ thang máy, Tanaka đuổi theo.

“Chị đi đâu đấy? Cửa còn chưa khóa kìa!”

“Thằng con đang ốm của chị mất tích rồi.”

Hiroko quay đầu lại nói.

“Hả? Chị bảo sao?”

“Là vậy chứ sao nữa. Thằng bé đi khỏi nhà, tìm đâu cũng không ra.”

Tanaka lại há hốc miệng, Hiroko cáu nhặng lên.

“Đã mất công hỏi rồi thì cậu giúp chị luôn đi.”

Đúng lúc ấy cửa thang máy mở ra, Hiroko thô bạo đẩy Tanaka vào trong, rút từ trong túi áo một tấm hình của Tomoya đưa cho cậu ta và nói: “Cậu tìm đứa trẻ này giúp chị. Cậu vẫn còn vô tích sự lắm. Còn lâu mới trưởng thành được, có khi còn thua cả thằng con chị ấy chứ.”

Hiroko lên lớp Tanaka mà lồng ngực như thắt lại.

“Thế nên hãy tìm thằng bé cho chị. Tìm được chị sẽ công nhận cậu là cấp dưới của chị.”

Hiroko nói và cúi xuống, thấp đến nỗi đầu cô như thể sắp chạm vào bụng.

“Chị xin cậu... Xin cậu, tìm con giúp chị.”

“Roppongi? Một đứa trẻ học mẫu giáo ấy hả?”

“Vâng, chắc chắn thằng bé muốn đến đó.”

Hiroko giải thích rõ tình hình cho viên cảnh sát trực đồn trạc tuổi trung niên. Tất nhiên cô bỏ qua mấy phần kiểu như “thời gian trượt”, nhưng vẫn kể hết chuyện Yasube đột nhiên xuất hiện trước mặt hai mẹ con, rồi từ đó ba người sống cùng nhau dưới một mái nhà. Cô nghĩ điều đó là cần thiết để người ta hiểu được Tomoya muốn gặp Yasube đến thế nào. Tanaka đứng đằng sau nhưng cô chẳng quan tâm chuyện Tanaka nghe thấy.

“Nhưng cậu bé chưa tới đó bao giờ đúng không?”

Viên cảnh sát phản ứng chậm chạp.

“Vâng.”

“Thế thì cậu bé không biết đường đi đâu nhỉ. Chắc chắn nó vẫn loanh quanh gần đây thôi.”

“Nhưng tôi có cảm giác thằng bé đã đi tới đó.”

Viên cảnh sát không trả lời câu ấy của Hiroko.

“Nếu cậu bé tự mình rời nhà thì khả năng xảy ra chuyện hay tai nạn là rất thấp. Tôi nghĩ cô sẽ tìm được con ngay thôi, nhưng để cho chắc chúng tôi vẫn sẽ vào cuộc.”

“Vâng, trăm sự nhờ cậy các anh.”

Hiroko lo lắng không biết họ sẽ giúp đỡ ở mức độ nào, nhưng cô cũng chẳng có lựa chọn nào khác ngoài cúi đầu nói vậy. Khi thấy viên cảnh sát nhấc điện thoại bàn lên, báo cho bên kia tuổi và trang phục của Tomoya lúc đi ra ngoài, cô lại càng thấm thía sự thực rằng thằng bé đã đi thật rồi.

Trước khi tới đồn cảnh sát Sugamo để sao ảnh Tomoya, viên cảnh sát dặn Hiroko về nhà đợi, nhưng cô không còn tâm trạng nào mà đợi nên đã nhờ anh ta có thông tin gì cứ liên lạc qua điện thoại vì cô cũng sẽ đi tìm thằng bé.

“Vậy là người đó không phải em họ chị sao?”

“Chị xin lỗi vì đã nói dối cậu, nhưng ít nhất thì giữa chị và anh ta cũng chưa tới mức quan hệ nam nữ. Chuyện rắc rối lắm, bây giờ không có thời gian giải thích đâu.”

Hiroko nói tiếp với Tanaka.

“Trước hết cứ thử tìm kỹ hơn khu này xem. Chị sẽ quay lại cửa Bắc một lần nữa, cậu Tanaka tìm ở cửa Nam hộ chị nhé.”

Cô không hiểu. Tại sao cô lại gặp phải chuyện này? Thật vô lý. Hiroko vừa cáu vừa buồn, và hơn tất thảy, cô lo cho Tomoya.

Cô cẩn thận tìm ở đường lớn, đường nhỏ và cả những con hẻm trong ngõ cụt, điều này khiến cô nhớ lại hồi ba người dẫn nhau đi lòng vòng khắp nơi để tìm đường về lại thời Edo.

Nhờ đó mà Hiroko gần như đã thuộc nằm lòng đường đi lối lại ở khu này. Sống ở ngay gần đây vậy mà có nhiều đường cô chẳng biết, thậm chí còn ngạc nhiên, “Ô, ra chúng còn thông với nhau như thế này”. Nhưng rồi những ký ức ấy lại mờ dần trong tâm trí cô, cứ như thể chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi.

Cũng giống như hồi ấy, thứ cô muốn tìm không thể dễ dàng tìm thấy. Hiroko chìa ảnh của thằng bé ra cho những người ở khu phố mua sắm quanh đó xem, hỏi họ liệu có thấy cậu bé nào như trong hình đi qua đây không. Nhưng ai cũng chỉ nghiêng đầu bối rối. Mỗi khi có người cảm thông nói với Hiroko “Đáng lo thật đấy nhỉ”, nước mắt cô chỉ chực trào ra.

Sau khi tìm kiếm một vòng, cô gọi cho Tanaka. Nhưng phía cậu ta cũng không thu được kết quả gì. Có khả năng Tomoya đã không đi về phía nhà ga. Hiroko lại chuyển hướng, cô sẽ tìm ở phía Bắc của khu chung cư, còn Tanaka đi ra đường Meiji.

Hai người gặp nhau trước cửa hàng Family Mart ở ngã tư Kami-Ikebukuro lúc ba giờ chiều.

“Thế nào rồi?”

“Không được gì chị ạ.”

Tanaka thở không ra hơi, đáp.

“Em xin lỗi.”

“Không phải lỗi của cậu mà, chị cũng có tìm được gì đâu.”

“Hay thằng bé về nhà rồi?”

“Vừa nãy chị mới về nhưng không thấy nó.”

“Nghỉ một lúc đã”, Hiroko nói và rủ Tanaka vào quầy ăn uống trong Family Mart.

“Không cần đâu, chúng ta nhanh tới chỗ kế tiếp tìm thôi chị.”

“Cố quá sức cũng không tốt đâu. Chị đi xe đạp còn đỡ, chứ chân cậu chắc rã rời rồi.”

“Nhưng mà...”

“Mệt bã người ra thì đâu làm được gì đúng không.”

Hiroko mua hai lon cà phê, đưa một lon cho Tanaka. Cậu ta ngại nhưng vẫn uống.

“Không biết cảnh sát có đi tìm thằng bé không nhỉ?”

“Cảnh sát tuần tra không trông thấy thằng bé. Nếu có thấy thì chắc cũng chỉ giữ thằng bé lại thôi.”

“Tệ quá nhỉ.”

“Họ bảo dựa trên trực giác của người trong nghề thì thằng bé không sao cả. Chị quyết định sẽ nghĩ vậy.”

“Người bình thường tốt thật chị nhỉ.”

Tanaka cũng cầm ảnh Tomoya để hỏi có ai trông thấy thằng bé không.

“Nói thật là em ngại bắt chuyện với người lạ lắm, nhưng mọi người ai cũng cố gắng nhớ lại giúp khiến em hơi bất ngờ.”

Hỏi bất kỳ ai thì mọi người xung quanh cũng tụ tập lại rồi chỉ cho Tanaka, “Chắc thằng bé đi hướng kia kìa”, hay “Có khi nó đang ở chỗ này này”. Tanaka kể đến cả ông chú đứng chèo kéo khách trước cửa hộp đêm cũng tham gia.

“Chị cảm giác Tomoya đi Roppongi thật rồi.”

“Ít nhất thì có lẽ thằng bé không ở khu này. Nhưng nếu vậy thì nó ở đâu được nhỉ?”

Thấy Tanaka đang ấp úng, Hiroko bèn nói toẹt ra luôn.

“Không đâu, chắc chắn nó đã đến đó rồi. Cách đi thì chỉ cần hỏi người qua đường là được, nếu nó bám theo người lớn thì nhân viên nhà ga cũng chẳng nghi ngờ gì. Nó là Tomoya mà. Thế này là con hát mẹ khen hay nhưng nó khôn lắm. Dù gì nó cũng đã được Yasube rèn giũa nhiều mà.”

“Chị Yusa.”

Tanaka lên tiếng với vẻ mặt trịnh trọng.

“Nếu chị đã nói thế thì chắc chắn là vậy rồi. Chúng ta đi đi, đi đến Roppongi ấy. Với lại, có lẽ em hơi nhiều chuyện nhưng mà...”

“Gì cơ?”

“Chị nên nói cho anh Kijima biết đi.”

“Nhưng mà người đó...”

“Chị Yusa, dù nói này nói nọ nhưng thực tâm chị vẫn rất tin tưởng anh ấy đúng không? Em xin lỗi nếu có nói gì sai, nhưng đến cả em cũng thấy từ khi anh Kijima không còn ở bên nữa, chị Yusa như rơi vào bế tắc ấy. Đừng cứng đầu nữa, gọi cho anh ấy đi. Kể cả anh Kijima không làm gì thì gọi một cuộc cũng có mất gì đâu.”

Đột nhiên Hiroko không biết đáp lại thế nào. Lúc đầu cô bất ngờ khi Tanaka đề xuất phương án đó, nhưng nghe cậu ta nói thế, cô nhận ra ở đâu đó trong lòng mình cũng đã luôn nghĩ như vậy.

“Chị hiểu rồi.”

Hiroko cầu nguyện khi nghe âm thanh báo chờ. Đến lúc cô chắc mẩm trong đầu chắc là không được rồi thì Yasube nhấc máy ở hồi chuông thứ tám.

“Cô Hiroko đấy ư?”

Giọng Yasube vang lên.

“Có chuyện gì vậy? Hôm nay bỉ nhân bận lắm, sắp đến giờ phải diện kiến ngài Matsudaira.”

“Tomoya đi mất rồi.”

“Cô nói vậy ý là sao?”

“Lúc tôi không để ý, thằng bé chạy ra khỏi khu chung cư để đi tìm anh đấy.”

Ở đầu dây bên kia, tiếng thở của Yasube ngưng lại.

“Thật vậy ư?”

“Thằng bé nói muốn đến chỗ anh nên tôi đã mắng nó, không cho nó đi. Rồi ngay sau đấy không thấy bóng dáng nó đâu nữa.”

“Bỉ nhân hiểu rồi.”

Yasube nói.

“Bây giờ bỉ nhân nên làm gì đây?”

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.