Truyện Cổ Nhật Bản

Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm con ma

❊ ❊ ❊

Trời đã tối dần mà chàng võ sĩ trẻ, samurai Yochinari, vẫn chưa biết sẽ qua đêm nơi nào. Đơn độc giữa thiên nhiên thanh vắng, chàng đang băng ngang một vùng thảo nguyên, ánh mắt dõi khắp mọi hướng với hy vọng tìm thấy một ngôi làng nào đó và biết đâu sẽ có một chốn để chợp mắt. Nếu không có cái dáng vẻ cao lớn cùng hai thanh kiếm sáng bóng giắt ở thắt lưng, sẽ chẳng ai nghĩ đây là một samurai. Y phục của chàng trông nghèo khổ và rách rưới, mái tóc thì bù xù, và khuôn mặt gầy nhẳng cho thấy đã lâu rồi chàng chẳng được ăn uống no đủ. Chàng bị mất việc và mất chức khi chủ tướng của chàng thất bại trong một cuộc chiến giành quyền lực và buộc phải thải hồi những kẻ theo hầu. Vì thế, Yochinari - cũng như các chiến hữu - chẳng còn lựa chọn nào khác, đành rong ruổi khắp đất nước với hy vọng tìm được một chủ tướng mới. Nhưng vận rủi vẫn cứ bám theo chàng mãi. Chàng đã tiêu hết chỗ tiền giắt lưng từ lâu và giờ chỉ còn lại có hai thanh kiếm.

Vừa chậm chạp tiến lên vừa dõi mắt đăm đăm về phía chân trời, cuối cùng chàng cũng nhận ra phía xa xa có vài ngôi nhà. Chàng mừng rỡ vì sắp thoát cảnh màn trời chiếu đất bèn rảo bước. Tới được ngôi làng thì trời đã tối hẳn và dân làng ai nấy đều đang sửa soạn đi ngủ. Yochinari đi hết nhà này sang nhà khác nhưng chẳng ai muốn cho chàng ngủ lại. Người ta đóng cửa đánh rầm trước mặt chàng hay thậm chí, có nhà còn không mở cửa cho chàng. Họ sợ chàng ư?

Chỉ có một ô cửa sổ duy nhất hé mở và ai đó hét lên với chàng: “Cuối làng có một cái miếu nhỏ; ngươi có thể ngủ qua đêm ở đó đấy.” Người đó vừa dứt lời, cánh cửa đóng sập lại ngay.

Yochinari ngạc nhiên trước cách xử sự kỳ lạ của dân làng này; nhưng rồi chàng tự nhủ có lẽ các chúa đất đã cấm dân chúng cho đám lãng nhân ngủ lại nhà và chàng đi về phía ngôi miếu. Đêm đến thì quan trọng nhất là phải có một mái nhà che đầu.

Đi được chừng nửa đường, chàng gặp một cụ già đi từ trên rừng xuống, cõng trên lưng một bó củi to. Cụ già lịch sự cúi chào rồi bảo chàng: “Ta hy vọng là ngài không có ý định đến ngủ trong ngôi miếu làng đấy chứ, thưa ngài võ sĩ cao quý?”

“Tôi thật chẳng còn lựa chọn nào khác, thưa cụ; trong làng hình như người ta sợ tôi nên không có ai cho tôi ngủ nhờ. Nhưng ít nhất thì cũng có người khuyên tôi đến ngủ tại ngôi miếu cuối làng,” Yochinari trả lời.

“Đừng đến ngôi miếu, thưa ngài võ sĩ cao quý,” cụ già đáp lại. “Ta thừa biết vì sao bọn họ lại bảo ngài đến đấy. Ngôi miếu đó bị bỏ hoang lâu lắm rồi và đêm đến trong đó còn có ma ám. Ở đó toàn xảy ra những chuyện kỳ quái và chưa bao giờ có ai qua được trọn một đêm ở đó. Có thể là dân làng ta hy vọng ngài sẽ đuổi được lũ ma đó đi giúp chúng ta đấy, thưa ngài võ sĩ cao quý. Nhưng ngài đừng đến đó. Nếu ngài không chê túp lều lụp xụp của ta, xin được mời ngài ngủ lại nhà.”

Ban đầu, Yochinari tức anh ách khi nghĩ đến chuyện người làng này muốn chơi mình một vố; nhưng sau nghĩ lại, chàng đổi ý và bảo cụ già: “Cảm ơn tấm lòng của cụ; nhưng thế thì tôi lại càng phải tới đó. Nếu không người ta lại tưởng tôi sợ ma. Mà một samurai chân chính thì không sợ gì trên đời!”

“Hãy cứ làm điều ngài cho là đúng, thưa ngài võ sĩ cao quý; ta cứ báo trước với ngài như thế; giờ thì ta chúc ngài may mắn trong trận đấu đó!” Nói xong là cụ già co cẳng chạy thẳng về nhà.

Con đường dẫn tới ngôi miếu đã lâu không có người qua lại. Đi được một lúc, ngôi miếu đổ nát hiện ra trong bóng tối trước mắt Yochinari. Trên mái nhà toang hoang một lỗ thủng còn những kẽ nứt trên tường thì to đến độ mèo dễ dàng chui qua. Khi Yochinari trèo lên hiên, một mẩu lan can bị mọt đục ruỗng còn vỡ ra trên tay chàng và mặt sàn rung lên kẽo kẹt dưới bước chân chàng. Đằng sau cánh cửa, một mạng nhện khổng lồ bịt lấy lối vào như một tấm rèm nặng nề. Ngôi miếu trống trơn nếu không tính vô số mạng nhện giăng mắc, vài manh chiếu cũ và một cái tráp phủ kín bụi.

Yochinari sửa soạn một chỗ nằm ở gian trước miếu rồi ngồi xuống. Chàng đặt hai thanh kiếm ngay tầm tay, dù chàng vẫn hồ nghi không biết chúng có ích lợi gì không khi đánh nhau với lũ ma; rồi chàng nóng lòng chờ đợi xem điều gì sẽ diễn ra. Trong lúc đó, đêm đã vào khuya. Nhưng chỉ ít lâu sau, trăng đã lên và rọi ánh sáng vào bên trong miếu qua lỗ thủng trên mái và những kẽ nứt trên tường. Thảng hoặc có tiếng cót két từ một thanh xà nào đó, còn lại chỉ là thinh lặng. Yochinari tự nhủ không được ngủ quên và không để bất cứ thứ gì khiến chàng giật mình; nhưng vừa phải trải qua một hành trình mệt mỏi, dạ dày thì rỗng không, nên cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi rốt cuộc chàng cũng thiếp đi.

Đến nửa đêm, chàng bị thức giấc bởi có ai đó đang gõ rất mạnh lên mặt phía Bắc ngôi miếu. Cùng lúc đó chàng nghe thấy một giọng quang quác như tiếng quạ kêu: “Có ai không?”

Nhanh như chớp, Yochinari chộp lấy hai thanh kiếm và suy tính xem có nên trả lời hay không; nhưng trước khi chàng kịp đi đến quyết định thì một tia sáng lóe lên ở gian bên cạnh, sau tấm mành tre mỏng manh và có tiếng ai đó kêu lên: “Là tôi đây, mình dài thòng, gầy nhẳng, kẻ vô cớ bị giam hãm đây. Hôm nay tôi ở nhà và tôi đón khách. Ai ngoài đó vậy?”

Bên ngoài, có một giọng đáp lại: “Tôi đây, mình rực rỡ, cong cong, kẻ mất hút trong bụi rậm đây. Tôi tới thăm anh; tôi vào được chứ?”

“Vào đi, chào mừng anh,” chủ nhà đáp lại; nhưng chẳng hề nghe thấy tiếng bước chân nào và cũng chẳng có tiếng động nào khác. Sau một lúc, ánh sáng trong gian bên cạnh tắt ngấm và tất cả lại trở về như lúc trước.

Yochinari nghĩ vừa rồi chỉ là mình mơ thôi; nhưng đột nhiên, lại có người gõ; lần này là ở mặt phía Nam của miếu; và một giọng mơ hồ, lảnh lót cất lên: “Có ai không?”

Cũng như lần trước, ánh sáng lại lóe lên và, từ gian kế bên, có ai đó đáp lại: “Là tôi đây, mình dài thòng, gầy nhẳng, kẻ vô cớ bị giam hãm đây. Hôm nay tôi ở nhà và tôi đón khách. Ai tới vậy?”

Và vị khách mới đáp lời: “Tôi đây, mình mảnh khảnh, móm răng, kẻ bị treo trên một cành cây đây. Tôi tới thăm anh; tôi vào được chứ?”

“Vào đi, chào mừng anh,” chủ nhà đáp; ánh sáng tắt ngấm và im lặng bao trùm. Giờ thì Yochinari chắc chắn là mình không mơ; và chàng chờ đợi những sự việc tiếp theo.

Chàng chẳng phải đợi lâu. Có tiếng gõ ở mạn Đông ngôi miếu và một giọng trầm, sâu cất lên: “Có ai không?”

Khi ánh sáng lóe lên và khi kẻ dài thòng, gầy nhẳng đáp lời xong, vị khách mới nói: “Tôi đây, mình trần trụi, nói không ra hơi, kẻ chỉ được chôn có một nửa đây. Tôi tới thăm anh; tôi vào được chứ?”

Có tiếng mời vào, nhưng Yochinari không biết liệu kẻ kia có làm theo lời mời hay không, vì bốn bề vẫn lặng ngắt như tờ.

Trước khi ánh sáng tắt lịm, lại có người gõ cửa, lần này là ở mạn Tây ngôi miếu, và vị khách mới cũng nhanh chóng tự giới thiệu: “Tôi đây, kẻ bụng phệ, tham ăn vô độ, kẻ chết chìm dưới ao đây. Tôi tới thăm anh; tôi vào được chứ?”

Sau cái lúc dường như vị khách đã bước vào, ánh sáng không tắt nữa; ngược lại, nó bừng lên sáng rỡ hơn trước. Chủ nhà dường như không còn phải chờ ai nữa. Yochinari, lòng đầy phấn khích nhưng cũng rất gan dạ, chờ xem cái bầu đoàn kỳ cục này định làm gì tiếp theo.

Suốt một lúc lâu, chẳng có gì xảy ra; chỉ nghe thấy từ gian kế bên những tiếng rì rầm và những tiếng cười tắc nghẹn cũng như tiếng lanh canh của bát đĩa, không khác gì khi người ta mời ai đó tới dùng bữa và đang có một cuộc trò chuyện thoải mái.

Nhưng có ai đó cất cao giọng; dựa vào tông giọng thì có lẽ đó là chủ nhà; những kẻ khác nín thinh và dường như đều đang chăm chú lắng nghe.

“Hôm nay tôi có một bất ngờ cho các vị. Ở gian bên, trong gian trước miếu, có võ sĩ Yochinari đang ngủ, anh ta không hề biết điều gì đang chờ đợi mình. Nhưng tôi thì tôi biết. Ngay sau đây chúng ta sẽ...” Khốn thay, những lời sau đó cứ lí nha lí nhí khiến Yochinari không tài nào nghe được. Tiếng thì thầm được nối tiếp bằng một tràng cười và những tiếng kêu phấn khích: “Cần phải làm như thế! Tôi rất vui lòng!” và “Chúng ta sẽ được một trận vui ra trò!”

Yochinari toát mồ hôi lạnh. Một võ sĩ ít can đảm hơn hẳn đã bỏ chạy thoát thân, nhưng Yochinari vẫn không hề mất tỉnh táo. Trong lúc chờ đợi lũ ma tiến lại gần, chàng đứng dậy, xắn hai tay áo lên, dang rộng hai chân và chờ đợi, kiếm trên tay, giương cao.

Đúng lúc đó, có một tiếng rít chói tai và một vệt sáng đỏ như lửa lướt vào gian trước miếu. Nó trượt trên nền miếu, xoay vòng tròn và những đường vòng cung, càng lúc càng tiến lại gần Yochinari bằng cách xoáy những vòng tròn quanh chàng.

Yochinari vung kiếm về phía nó, nhưng cái vệt đó chỉ cất tiếng cười khoái trá và tiếp tục múa lượn.

Yochinari biết rằng cách duy nhất để áp chế được một kẻ thù hung hiểm là lòng can đảm; thế là chàng hét lên bằng một giọng rắn rỏi: “Dừng lại!”

Và quả thật cái vệt đỏ ngừng ngay điệu múa lượn và trở nên chập chờn, lúc tỏ lúc mờ; nhưng nó nhanh chóng hồi lại và cất cái giọng lanh lảnh: “Hãy nói ta là ai nếu không ta sẽ bóp cổ mi!”

Yochinari không phải suy nghĩ lâu la gì, chàng đáp luôn: “Ngươi là ai ư? Đương nhiên là tên dài thòng, gầy nhẳng,” và cái vệt đỏ kia vẫn không động đậy, chàng nói thêm: “Kẻ vô cớ bị giam hãm.”

Chàng võ sĩ vừa nói dứt câu, cái vệt đỏ liền run rẩy rồi tan biến.

Ngay sau đó người ta nghe thấy một tiếng ầm ầm ghê sợ như thể cả một đàn ngựa vừa chạy vào gian trước miếu và có gì đó dài, trắng và sáng loáng bắt đầu nhảy nhót xung quanh Yochinari; và mỗi lần cái thứ đó xáp lại gần chàng, chàng lại nghe thấy có tiếng ư ử. Cuối cùng, cái thứ màu trắng đó dừng lại trước chàng võ sĩ và bảo chàng: “Hãy nói ta là ai nếu không ta xé xác ngươi thành nghìn mảnh!”

Yochinari đáp nhanh: “Ngươi chắc chắn là kẻ trần trụi, nói không ra hơi,” và chàng nói thêm luôn: “Kẻ chỉ được chôn có một nửa.” Thế là, cái vệt sáng màu trắng thuôn dài đó nhảy lên một lần cuối trong không khí rồi tan biến.

Yochinari cố gắng động não để xem còn những kẻ nào tới thăm nhà tên dài thòng, gầy nhẳng nữa. Nhưng chàng chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, vì chàng đã nghe thấy một âm thanh trầm sâu, như tiếng chuông và trong gian trước của miếu xuất hiện một đốm sáng tròn, xanh lét, nó cứ xoay tròn, càng lúc càng nhanh. Càng xoay, đốm sáng ấy càng phình ra, đến mức gần chiếm hết cả gian miếu; Yochinari phải nép sát vào tường để không bị cái vòng xoáy đó cuốn theo. Thế rồi, thứ ma quỷ hiện hình ấy ngừng lại và cười rúc rích: “Hãy nói ta là ai nếu không ta sẽ ăn thịt nhà ngươi!”

Đúng khoảnh khắc đó, Yochinari nhận ra danh tính của cái thứ này và chàng đáp: “Không ai khác ngươi chính là kẻ bụng phệ, tham ăn vô độ, rõ ràng chính là kẻ chết chìm dưới ao!”

Và cái đống màu xanh tan biến.

Trước khi chàng võ sĩ kịp thở lại một cách thoải mái, có gì đó dường như vô hình bắt đầu lướt trên nền miếu và làm bắn lên những tia sáng. Rốt cuộc, nó di chuyển thẳng tới chỗ Yochinari; chàng nhảy tót sang bên cạnh. Rồi cái thứ vô hình kia dừng lại và rít lên bằng giọng mũi: “Hãy nói ta là ai, nếu không ta nghiền nát ngươi ra!”

“A ha,” Yochinari tự nhủ, “ngươi đâu có biết cắn chứ.” Và chàng nhanh nhảu trả lời con ma: “Ngươi chắc chắn là tên mảnh khảnh, móm răng, kẻ bị treo trên một cành cây.” Và con ma vụt tan biến cũng như ba con trước.

Yochinari biết vẫn còn một vị khách nữa; nhưng dù đã cố hết sức, chàng vẫn không tài nào nhớ ra nổi kẻ đó là ai. Trong lúc ngẫm nghĩ như vậy, chàng nghe thấy một tiếng đập cánh như thể có cả một đàn chim đang đập cánh trong miếu; và trong không khí chàng nhận ra có gì đó trong suốt, lấp lánh đủ sắc màu. Nó càng lúc càng tiến lại gần, cuối cùng thì dừng lại ngay trước Yochinari và cất tiếng nói như quạ kêu: “Hãy nói ta là ai nếu không ta thọc lét ngươi cho đến chết!”

“May mà đây là tên cuối cùng rồi,” Yochinari nghĩ bụng vì chàng đã quá mệt với cái màn nhảy múa đêm hôm như thế này, và chàng nói: “Ờ thì, ngươi, ngươi chính là kẻ tới đầu tiên, kẻ...” Thế là có gì đó cù vào mũi chàng và chàng nhảy dựng lên. May mà đúng khoảnh khắc đó, chàng nhớ ra danh tính của kẻ viếng thăm. “Ngươi là kẻ rực rỡ, cong cong, kẻ mất hút trong bụi rậm. Và giờ thì biến đi, ta chán ngấy với cả lũ các ngươi rồi!” chàng hét to lên; và cái thứ trong suốt đó thật sự đã biến mất và tất cả trở lại thinh lặng.

Nhưng ở gian kế bên, ánh sáng vẫn le lói và Yochinari vì không biết lũ ma định giở trò gì nữa nên không dám đi ngủ.

May thay, chẳng mấy chốc bình minh đã ló rạng và khi tiếng gà gáy đầu tiên cất lên từ ngôi làng bên cạnh, cái ánh sáng kia liền tắt ngấm; những vị khách sầu thảm kia hẳn cũng đã đi khỏi.

Lúc ấy chỉ có Yochinari là không trụ nổi vì quá mệt, chàng nằm xuống thiếp đi ngay. Khi chàng tỉnh giấc, dạ dày rỗng không, ánh nắng đã chiếu sáng xuyên qua các kẽ nứt. Yochinari bắt đầu dò xét ngôi miếu. Nó hoàn toàn trống trơn, chỉ toàn mạng nhện, mấy manh chiếu cũ và cái tráp phủ kín bụi.

Yochinari tra kiếm vào bao rồi bước ra hiên. Từ chỗ này, chàng nhận ra không xa ngôi miếu có vài người dân đang tụ tập, họ câm lặng nhìn về phía chàng. Chàng nhớ lại màn chào đón không mấy dễ chịu hôm trước, liền bắc loa tay trước miệng và hét lên với họ: “Các người xua tôi đến ngủ ở chỗ lũ ma; nhưng các người thấy chưa, tôi chẳng hề hấn gì hết; ngược lại, tôi đã có một khoảng thời gian dễ chịu với mấy con ma hiện hồn! Và các người có biết thứ gì ám ngôi miếu này không? Hãy nghe cho rõ nhé! Đây là nơi trú ngụ của kẻ dài thòng, gầy nhẳng, kẻ vô cớ bị giam hãm; hắn đón tiếp kẻ rực rỡ, cong cong, mất hút trong bụi rậm; kẻ bụng phệ, tham ăn vô độ, kẻ bị chết chìm dưới ao; kẻ trần trụi, nói không ra hơi, được chôn có một nửa; và kẻ mảnh khảnh, móm răng, bị treo trên một cành cây. Chúng là năm bạn bè tốt của nhau, chúng không thể tụ họp vào ban ngày, thế nên đêm đêm mới đến ám ngôi miếu. Nếu chúng ta tìm thấy được cả năm thứ đó và để chúng lại với nhau, thì những trò kia sẽ chấm dứt ngay. Thế nên, đừng tỏ ra hoảng sợ như thế nữa; tốt hơn là hãy giúp tôi đi tìm chúng. Đây, ở hướng Tây tôi có thấy một cái ao; chắc chắn ta sẽ tìm được tên bụng phệ tham ăn dưới đó.”

Và trước cả khi dân làng kịp phản ứng, Yochinari đã tới được chỗ cái ao và bắt đầu tìm kiếm. Suốt cả một lúc lâu, chàng vẫn không thu được gì; nhưng đột nhiên, chàng nhận thấy ngay rìa nước có một chiếc hũ không đáy.

“Nó đây rồi!” Yochinari nói. “Hãy nhìn xem nó có cái bụng phệ làm sao; và nó cũng tham ăn vô độ vì nó làm gì có đáy. Hãy lôi nó lên khỏi nước rồi chúng ta sẽ đi tìm tiếp.”

Khi chiếc hũ được kéo lên, Yochinari chỉ về phía Bắc, nói: “Ở đằng kia, tôi thấy có mấy bụi rậm; chúng ta có thể sẽ tìm thấy tên rực rỡ, cong cong ở đó!”

Tất cả dân làng đều tham gia cùng Yochinari tìm kiếm rất lâu trong bụi rậm. Cuối cùng chàng võ sĩ cũng tìm được thứ rực rỡ. Chàng cúi xuống và nhặt lên một chiếc lông đuôi gà trống rất đẹp.

“Tôi thấy đây rồi!” chàng mừng rỡ kêu lên. “Nó rực rỡ đủ màu sắc, nó cong cong, và chủ nhân của nó hẳn đã đánh mất nó, nếu không nó sẽ không thể có ở đây được. Và bây giờ thì hãy tiến về phía Nam; đó là nơi có tên mảnh khảnh, móm răng bị treo trên một cành cây.”

Ở phía Nam, nằm tách hẳn ra là một cái cây, họ bắt đầu xem xét nó từ khắp mọi phía. Suốt bao lâu họ không tìm được gì; nhưng rốt cuộc một cô bé đã nhìn thấy tít tận trên các cành cao có một chiếc lược cũ bị gãy răng.

“Đúng nó rồi, cô bé con, chính là nó đấy,” Yochinari chúc mừng cô bé. “Nó không thể mảnh khảnh hơn được nữa, còn răng thì gãy hết rồi. Hãy cầm lấy nó; và giờ thì chúng ta đi về phía Đông; hòn đá phía đó có vẻ là một bia mộ; chắc chắn chúng ta sẽ tìm thấy được tên trần trụi, nói không ra hơi, kẻ được chôn có một nửa ở đó.”

Họ làm cho thứ mảnh khảnh đã gãy hết răng đó rơi xuống khỏi cái cây rồi đi về phía hòn đá. Tới đó, họ chẳng mất quá nhiều thời gian tìm kiếm. Phía sau tấm bia mộ, người ta nhìn thấy nhô lên khỏi mặt đất một chiếc sọ ngựa đã bị gió mưa mài cho trắng xóa.

“Chắc chắn là nó rồi. Nó làm sao mà trần trụi hơn được nữa, nó vẫn còn vài cái răng để ngoạm, và thực tế là nó chỉ được chôn có một nửa. Hãy cầm cái sọ này lên và chúng ta tới ngôi miếu nào. Chúng ta còn phải đi tìm tên chủ nhà, kẻ dài thòng, gầy nhẳng, kẻ vô cớ bị giam cầm.”

Họ đi tới ngôi miếu và lục tung mọi xó xỉnh trong miếu. Nhưng ngôi miếu vẫn hoàn toàn trống trơn như lúc trước.

“Liệu có phải là cái tráp không nhỉ?” Yochinari tự nhủ. “Nó được khóa kín - không tài nào mở nó ra được, quả là vậy - nhưng thứ đó đâu có dài thòng, lại càng không gầy nhẳng. Nhưng nó có thể là một nơi giam cầm. Và cái thứ dài thòng, gầy nhẳng kia chắc chắn có ở trong đó.”

Chàng lấy hết sức bình sinh đập mạnh lên cái tráp và dùng một con dao cố nạy ổ khóa. Cuối cùng, cái nắp tráp phải chịu thua và Yochinari thấy bên trong một loạt ngăn kéo. Ở ngăn cuối cùng, tít bên dưới, có một sợi dây sờn rách.

Yochinari lôi nó ra rồi nói: “Nó đây, chính thứ này đã bị giam cầm một cách vô cớ, vì nó thường chỉ được để trong hộp dành để đặt các cuộn văn thư. Mà nó cũng gầy nhẳng. Đương nhiên, nó không quá dài, nhưng cũng vẫn là dài chứ không phải rộng và chúng ta hãy bỏ quá cho nó vì đã phóng đại lên một chút. Vậy đây chính là năm kẻ đã tụ họp. Hãy chôn tất cả chúng xuống cùng một nơi để chúng không cần phải dọa cho ai khiếp sợ nữa.”

Dân làng làm theo lời khuyên của Yochinari. Họ chôn thật sâu chiếc hũ không đáy, chiếc lông đuôi gà trống bị đánh mất, chiếc lược gãy răng, cái sọ ngựa và dải dây buộc sờn rách, kẻ chủ nhà; rồi họ cảm ơn Yochinari đã giải thoát cho họ khỏi lũ ma ám ngôi miếu và xin lỗi chàng vì thái độ lỗ mãng ngày hôm trước.

Và dù các bạn có tin hay không thì kể từ hôm đó, không còn kẻ nào ám ngôi miếu làng nữa; không còn kẻ rực rỡ, cong cong; không còn kẻ bụng phệ, tham ăn vô độ; không còn kẻ trần trụi, nói không ra hơi; không còn kẻ mảnh khảnh, móm răng. Thậm chí cả tên dài thòng, gầy nhẳng cũng không.

Dịch giả: AY
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.