Truyện Cổ Nhật Bản

Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Thiên đường của loài mèo

❊ ❊ ❊

Ngày xưa, cách đây lâu lắm rồi, trong một ngôi làng nọ, có một mụ đàn bà con nhà quyền quý nhưng tính tình kiêu căng, độc địa. Mụ sống trong nhung lụa, nhưng tâm can lúc nào cũng bị giày vò bởi lòng đố kỵ. Hết ganh ghét người này vì lắm tiền, nhiều của, mụ lại ghen với người nọ vì đẹp hơn, trẻ hơn. Hễ thấy người xung quanh tươi tỉnh hay thân thiết với nhau thôi là mụ cũng thấy sôi gan. Nhác thấy khuôn mặt người nghèo dãn ra vì một nụ cười, là mụ cũng đủ ứa mật, giậm chân thét lác: “Trông cái lũ nghèo xác nghèo xơ kia, chúng nghèo mà sao vẫn sướng! Còn ta? Ta danh giá hơn chúng, thế mà ta chỉ rặt những muộn phiền. Sao lại thế được?” Và, tức tối ra mặt, mụ chỉ chăm chăm suy tính làm thế nào tước hết niềm vui của người nghèo.

Trong số những người giúp việc nhà mụ đàn bà nọ có cô gái nhỏ Youkiko. Bố mẹ mất sớm nên cô lớn lên trong tiếng quát mắng và đòn roi của mụ chủ giàu có. Dù phải chịu hành hạ, cô vẫn giữ được trái tim thánh thiện và đối đãi với ai cũng ôn hòa, thân ái. Vật duy nhất trong nhà gắn bó với cô là một con mèo nhỏ màu đen, và chính nó là nguồn vui của cô gái nhỏ. Hằng đêm, con mèo đều đến bên giường cô, còn ban ngày nó thường quẩn quanh, cọ cọ cái lưng vào chân cô. Những lúc ấy, cô gái nhỏ lại bế con mèo lên, vuốt ve dịu dàng và quên hết mọi nhọc nhằn, phiền muộn. Nhờ vậy cô cũng vơi đi nỗi cô độc, bởi ít nhất trên đời, cô còn có người bạn để thủ thỉ tâm tình.

Hiển nhiên, mụ chủ nhà biết tình bạn này, và mỗi khi bắt gặp cô gái đang chơi đùa cùng con mèo, mụ lập tức giao thêm cả đống việc cho Youkiko.

“Mày có thì giờ chơi với con mèo, thì cũng có thì giờ làm thêm cái này cái nọ cho bà chủ đã nuôi ăn mày chứ!” mụ thường viện cớ đó và Youkiko khốn khổ chẳng dám cãi lời.

Con mèo cũng chẳng sung sướng gì hơn. Mụ chủ hết đánh lại kéo râu nó hay thô bạo vuốt lông nó dựng đứng lên rồi cả cười bảo nó: “Xem nào, thế không làm mày vui à? Phải chăng tao vuốt ve không được nhẹ nhàng bằng con Youkiko?”

Cô đầy tớ chỉ còn dám lén vuốt ve con mèo, nhưng cô vẫn sẻ cơm cho nó, và bữa nào mà tiệc tùng còn thừa cá, cô lại mang cho con mèo. Chỉ những lúc hiếm hoi được ở cạnh người bạn nhỏ thân thiết là cô còn vui sướng. Được thủ thỉ với con mèo nỗi phiền muộn trong lòng và cả chuyện mụ chủ bạc đãi mình - dù chỉ là lén lút và lúc nào cũng lo bị phát hiện - cô cũng thấy nhẹ lòng hơn nhiều.

Nhưng rồi, một ngày kia, Youkiko tìm mãi không thấy con mèo nhỏ. Dù đã kiếm cớ chốc lát lại chạy ra sân cố dõi tìm người bạn thân thiết, cô vẫn chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

“Chắc là nó đi đâu đó, đến tối là về thôi,” cô tự an ủi. Nhưng, ngày đã không thấy, tối đến con mèo cũng không đến giường cô như lệ thường. Youkiko thức tới tận sáng. Hễ nghe thấy tiếng động nào, cô lại bật dậy, ngỡ rằng đó là con mèo đang cào cửa.

Sớm hôm sau, cô trở dậy, xanh xao, mắt đỏ mọng vì khóc và mệt mỏi làm việc. Con mèo đã biến mất và không trở lại. Youkiko bé nhỏ khóc vì mất đi người bạn thân thiết duy nhất mà không hề biết chuyện gì đã xảy ra với nó.

Người duy nhất vui mừng vì con mèo biến mất là mụ chủ hợm mình. Nỗi buồn của cô đầy tớ làm mụ hả dạ, và trong thâm tâm mụ chẳng trách cứ gì con mèo đã bỏ đi. Mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của cô gái nhỏ, mụ lại ra vẻ đắc thắng bảo: “Mày thấy chưa, sáng mắt ra chưa, đấy là phần thưởng của mày đấy. Cứ cất công chăm bẵm con mèo, giờ đáng ra phải trả ơn, nó lại bỏ đi không bảo mày lấy một tiếng. Tao thì tao tưởng nó bảo mày trước đấy, thế ra nó chỉ nghĩ sao cho thoát được thân nó. Ở cái đời này, rặt một phường xấu xa tệ bạc, người cũng như thú.”

Vậy là, mụ cố dùng lời lẽ độc địa hòng xoáy sâu vào nỗi buồn của cô gái. Nhưng Youkiko không để ký ức về con mèo bị vấy bẩn. Ngoài mặt, cô không dám cãi lời chủ, nhưng thâm tâm cô không tin dù chỉ một lời một chữ mụ nói ra và cô nhủ thầm: “Con mèo nhỏ của mình chắc hẳn gặp điều bất hạnh gì, còn mình thì thậm chí không thể tới giúp nó được bởi mình chẳng biết nó ở đâu.” Và, ngày cũng như đêm, cô lo lắng cho số phận người bạn nhỏ.

Thời gian thấm thoắt qua đi, đến một ngày, có một thầy tướng số đi qua làng. Ông thông tuệ đến nỗi không chỉ tiết lộ được những bí mật trong tương lai mà còn có lời giải cho những vấn đề hóc búa của hiện tại. Người ta thi nhau mời ông và mụ chủ nhà kiêu căng cũng mời ông về nhà, rồi hỏi bao nhiêu câu hỏi cho tới tận khuya - bởi, rốt cuộc có giỏi tướng số đến đâu thì ông cũng phải kiếm sống nhờ tiền người ta cho.

Youkiko rất muốn hỏi chuyện con mèo; nhưng mụ chủ độc ác đời nào cho phép. Vậy là, cô gái nhỏ nấp sau cánh cửa đợi thầy tướng số rời khỏi nhà bà chủ rồi mới hỏi. Cô sợ mụ ta sẽ bắt gặp cô ở đây và quở mắng cô vì lơi là công việc, nhưng mong muốn biết được điều gì đó về bạn mình còn mạnh hơn cả nỗi sợ bà chủ.

Youkiko đợi rất lâu thì mới thấy thầy tướng số rời khỏi ngôi nhà. Ông vừa ra đến cổng, Youkiko đứng bật dậy, cúi rạp người và kể cho ông nghe nỗi sầu muộn của mình. Thế rồi, cô van vỉ: “Thưa ngài đáng kính, ngài biết đủ mọi thứ kỳ lạ trên đời, có thể ngài cũng biết chuyện xảy ra với người bạn duy nhất của tôi, bạn mèo đen chăng?”

Thầy tướng số suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Con mèo của cô chắc chắn đang ở trên núi của loài mèo, trên đỉnh Inaba, ở đảo Kiouchou. Nếu thực sự cô muốn gặp nó, hãy tới đó. Nhưng nghĩ cho kỹ đi, việc đó rất nguy hiểm và cô không biết điều gì đang đợi mình ở đó đâu.”

Biết được có một nơi trong thiên hạ có thể gặp lại bạn mèo yêu quý, Youkiko không do dự lấy một giây. Không có nguy hiểm nào, không có trở ngại nào có thể ngăn cô đến đó. Cô nài nỉ mụ chủ cho tới khi mụ chấp thuận cho cô nghỉ vài ngày.

“Nhưng lúc nào về, mày phải làm không công thêm hai ngày cho mỗi ngày mày vắng nhà,” mụ chủ đáp, lòng dạ đen tối của mụ hả hê vì ý nghĩ hiểm nguy đang chực chờ cô gái nhỏ cùng những hy sinh của cô. Và tất cả chỉ bởi một con mèo!

Youkiko gói ghém tay nải; chẳng nhiều nhặn gì, chỉ vài mẩu bánh khô cô để dành trong bếp. Thế rồi cô bắt đầu một chuyến đi dài và cực nhọc. Suốt những đêm trường lạnh lẽo, cô ngủ trong bụi rậm ven đường, bởi cô sợ lạc đường, mà ngủ trong nhà trọ thì cô chẳng có tiền. Tờ mờ sớm, ngay khi trời đủ sáng để nhìn thấy đường, cô lại vội vã lên đường. Đôi dép sợi bện chẳng mấy đã rách bươm, và đá sỏi cứa vào gan bàn chân cô ứa máu.

Cuối cùng, cô cũng tới được đảo Kiouchou. Trời đã tối khi cô tới được làng đầu tiên và hỏi thăm về đỉnh Inaba.

“Đỉnh Inaba ở ngay kia, phía bên kia sông,” những người nông dân chỉ. “Nhưng đừng cả gan tới đó làm gì; nguy hiểm lắm. Chỉ có những thợ săn can trường nhất mới dám vượt sông, và nếu có thế, họ cũng chẳng bao giờ đi quá xa bờ và chẳng bao giờ ở lại qua đêm. Đó là xứ mèo và chưa có người nào đặt chân vào được.”

Youkiko lễ phép cảm ơn những người nông dân vì đã khuyên bảo, và cũng lễ phép từ chối lời mời cho cô ngủ lại qua đêm của những người nông dân tốt bụng.

“Cháu biết phòng thân mà,” cô đáp lại trước những lời cảnh báo. “Cháu đã vượt cả chặng đường dài như vậy chỉ với mục đích duy nhất là tìm tới vương quốc mèo!”

Thấy cô cương quyết vậy, những người nông dân đành để cô đi. “Chúng ta đã cảnh báo cháu về những hiểm nguy rồi đấy,” họ nói. “Nếu cháu không nghe chúng ta, thì đó là việc của cháu.”

Rời khỏi làng, Youkiko phăm phăm lại gần con sông và tìm chỗ lội qua. Bờ bên kia là cánh rừng rậm rịt thoai thoải chạy dần đến đỉnh dốc. Youkiko thu hết can đảm bước vào rừng. Cô thận trọng tiến lên, không ngừng ngoái lại phía sau, nhưng bốn bề đều yên tĩnh, không một nhành cây cử động. Con đường đột ngột dốc đứng khiến Youkiko vốn có quen đi đường chăng nữa, thì chẳng mấy chốc cũng thấm mệt. Cô chắc mẩm đêm nay đành phải ở lại rừng thì đột ngột những thân cây rẽ ra, để lộ một khoảng rừng trống lớn thấp thoáng những dãy nhà mái đỏ.

“Chắc chắn đây là nhà của những người giàu có; chỗ nào nom cũng đều sạch sẽ tinh tươm và khang trang quá!”

Cô lại gần một hàng rào và cất tiếng gọi. Chỉ lát sau, một cô gái trẻ dáng người mảnh dẻ bước ra, khẽ cúi người chào Youkiko và hỏi cô cần gì.

“Tôi là cô hầu Youkiko,” cô đáp. “Tôi chỉ có một người bạn, một con mèo đen, một ngày đẹp trời bạn mèo đã biến mất. Tôi đã khóc thương mãi; rồi một ngày, một thầy tướng số khuyên tôi nên đi tìm bạn mình trên đỉnh Inaba tại đảo Kiouchou. Tôi đã phải đi bộ rất lâu mới tới được đảo vào hôm nay. Nhưng giờ tôi mệt quá, không thể đi tiếp được. Cô làm ơn cho tôi nghỉ tạm qua đêm trước khi bắt đầu leo lên đỉnh núi của mèo được không? Tôi sẽ không gây phiền hà gì đâu.”

Cô gái trẻ chăm chú lắng nghe rồi cười hiền lành và nghiêng người đáp: “Vậy là cô tới đây để được ăn thịt à?”

Nghe những lời này, Youkiko thấy sợ hãi và muốn bỏ chạy; nhưng từ căn nhà bên cạnh một bà cụ già lưng còng đã lại gần, quở mắng cô gái trẻ và xua đi.

“Cháu thứ lỗi, chắc chắn là con bé đã nói điều gì không phải rồi,” bà cụ cúi rạp người nói với Youkiko. “Nó còn chưa biết cư xử sao cho phải phép. Bà có mắng mỏ dạy dỗ cũng hoài công. Nó hẳn đã nói điều gì đó thất thố, bởi trông cháu tái nhợt thế kia. Nhưng cháu đừng giận nó mà làm gì; nó còn chưa biết cung cách đón khách. Nói cho bà nghe, cô gái nhỏ, cháu đến đây có việc gì?”

Lời bà cụ thân thiện quá khiến Youkiko trấn tĩnh lại, và cô kể rành rọt cho bà nghe câu chuyện.

Bà cụ lắng nghe chăm chú, rồi mỉm cười với Youkiko và nói: “Cô gái nhỏ, cháu cứ ở đây nghỉ cho lại sức. Đừng sợ sệt gì; nếu cháu đã đi cả chặng đường dài đến thế để...” phần sau thì Youkiko không nghe rõ. Bà cụ cứ như thì thầm cho mình mình nghe nhưng bà không thôi mỉm cười. Bà cúi chào nhiều lần, dẫn cô gái nhỏ vào trong nhà và chuẩn bị nước tắm cho cô. Sau khi Youkiko tắm xong, bà dẫn cô vào một căn phòng sạch sẽ và ấm cúng, mỉm cười khích lệ cô rồi lui ra, nói rằng sẽ tìm cái gì đó cho cô ăn.

Youkiko ngồi xuống chiếu và tò mò ngắm căn phòng. Được tắm sạch sẽ làm cô thấy khoan khoái và tươi tắn trở lại.

“Thật là một ngôi nhà kỳ lạ,” sau một lúc cô nhủ thầm. “Có bao nhiêu là phòng, là ốc, mà chỗ nào cũng sạch sẽ, gọn gàng. Chủ nhà hẳn phải có nhiều tôi tớ lắm đây. Và, hẳn là tất cả đều sống ở đây chứ! Nhưng họ ở đâu không biết? Mình chẳng nhìn thấy ai cả. Mà thực là, chỗ này yên ắng quá.”

Bầu không khí yên tĩnh ấy thực làm Youkiko thấy bất an. Đột nhiên, cô có cảm giác như nghe thấy có tiếng nói ở phòng bên. Tính hiếu kỳ nổi lên, vậy là khẽ khàng, cô đứng dậy hé cửa phòng. Trong phòng bên, hai cô gái trẻ đẹp rạng rỡ đang nằm trên chiếu. Mái tóc các cô được búi cầu kỳ, cài những cây trâm ngà chạm khắc tỉ mỉ. Khuôn mặt trắng sứ, mịn màng, cặp lông mày thanh tú cong cong trên đôi mắt đen lay láy, và những bộ kimono các cô đang vận dệt từ thứ lụa dày tuyệt hảo càng tôn lên vẻ đẹp của các cô. Hai cô này thì thào rất khẽ và rất nhẹ đến nỗi nghe cứ tưởng tiếng gừ gừ của lũ mèo.

Youkiko đóng cửa lại và mở cửa thứ hai. Ở đây cũng thế, cô nhìn thấy hai cô gái rất đẹp. Họ đang quỳ trước một tấm gương và trang điểm. Youkiko lại đóng cửa vào mà không gây ra tiếng động nào rồi quay về chỗ ngồi. Một lần nữa, cô lại bị bầu không khí yên lặng nặng nề bủa vây; giá như cô có thể nói chuyện với ai đó. Sau một lúc, cô lại đứng dậy áp tai vào cánh cửa thứ nhất cố nghe cho ra những tiếng rì rầm của hai cô gái trẻ.

Cô phải cố mãi mới nghe ra họ nói gì, nhưng những gì nghe được lại khiến cô rùng mình khiếp hãi. Một trong hai cô đang nói: “Chị biết không, cô gái mới đến muốn thăm bạn cô ta, một con mèo mà cô ta yêu hơn hết thảy mọi thứ. Tốt hơn hết là không ăn thịt cô ta.”

Youkiko sợ hãi, run lẩy bẩy từ đầu đến chân. Cô ngồi lại xuống chiếu và suy nghĩ rất lung xem phải làm gì. Đúng lúc đó, cửa mở ra, đi vào là một cô gái trẻ đẹp tuyệt trần, vận bộ kimono màu nâu bằng lụa dày thêu những bông cúc trắng và thắt một chiếc đai to bản bằng gấm. Cô gái bước đi rất khẽ và khi Youkiko đã trấn tĩnh lại, ngẩng đầu lên để nhìn cô gái trẻ, cô nhận ra người bạn của mình, con mèo đen, giờ mang hình hài của một cô gái trẻ chỉ trừ cái đầu vẫn là của mèo.

“Thấy chị đến em mừng quá, Youkiko yêu quý. Chị không thể biết em biết ơn tình yêu của chị đến thế nào đâu, đó là nguồn an ủi duy nhất của em trong căn nhà của mụ chủ kiêu ngạo. Và cả những nhọc nhằn gian khổ chị đã gặp khi tới thăm em.” Con mèo đen cười dịu dàng và tiếp tục: “Em đã già rồi, sống dở chết dở vì đói và đau ốm. Vậy nên em không thể ở lại phục vụ lâu hơn nữa. Chắc chắn chị đã nhận ra, Youkiko yêu quý, chị đang ở cung điện của loài mèo. Ở đây trú ngụ tất thảy những con mèo đã bị loài người xua đuổi, hoặc những con mèo già cả, ốm o. Cả đời chúng em luôn khao khát có ngày được đến cung điện của loài mèo - đây đích thị là thiên đường của loài mèo, nơi chúng em được bù đắp hậu hĩ sau bao khốn khổ mà loài người đã bắt chúng em phải chịu đựng. Nhưng với con người thì ở đây không có chỗ. Loài mèo trên khắp Nhật Bản tề tựu ở đây và nếu họ phát hiện ra chị, chị sẽ nguy mất. Chị hãy nghỉ ngơi đi rồi quay trở lại với con người. Bây giờ thì chỉ có bạn bè của em trong nhà, họ sẽ không làm hại chị đâu. Nhưng sớm muộn gì những con mèo khác sẽ đi săn về và em không thể bảo vệ được chị trước đám mèo đó. Em sẽ mang cho chị thứ gì đó để ăn cho lại sức, rồi chị phải mau chóng đi thôi.”

Con mèo cười với Youkiko rồi đi mất. Lát sau, nó trở lại mang theo một bát cơm trắng nóng hổi, một bát rau và cá tươi cùng một tách trà tuyệt hảo. Con mèo đặt cái bàn nhỏ xuống trước mặt Youkiko, quỳ gối phục vụ người bạn cũ. Youkiko rất vui; chưa bao giờ cô lại ăn ngon miệng đến thế. Cô kể cho con mèo những thay đổi ở ngôi làng, và cả chuyện ông thầy tướng số đã chỉ cho cô đường tới thiên đường của loài mèo. Và họ cùng cười vui vẻ, trò chuyện như những người bạn thân thiết. Đôi má Youkiko hồng hào trở lại nhờ niềm vui và một bữa ngon miệng, mọi mệt nhọc dường như bay biến hết. Nhưng cuộc vui nào cũng đến lúc tàn. Con mèo mang bàn ăn đi và trở lại với một cái túi nhỏ.

“Chị cầm lấy cái túi này để nhớ về em,” nó nói với Youkiko. “Nó cũng sẽ bảo vệ chị trên đường. Rủi có gặp đám mèo hoang, chị chỉ cần giơ cái túi ra trước mặt chị và lắc thật mạnh, thì chúng sẽ không làm gì chị. Đừng sợ!”

“Cảm ơn em về tất cả những gì em đã làm, mèo yêu quý. Giờ đã biết rằng em khỏe mạnh và chẳng thiếu thốn thứ gì, chị sẽ an tâm sống vui vẻ. Tạm biệt,” Youkiko nói. Con mèo tiễn cô ra tới hàng rào và dõi mắt nhìn theo cho tới khi Youkiko khuất dần trong rừng.

Youkiko mới đi được vài bước giữa rừng thì lũ mèo hoang đã nhảy xổ vào cô. Từ mọi phía, chúng dõi đôi mắt xanh ve, và gầm gừ những tiếng đe dọa chẳng báo hiệu điều gì tốt lành. Giữa lúc hiểm nghèo, Youkiko chợt nhớ tới cái túi nhỏ. Cô lấy nó ra khỏi tay nải, giơ lên phía trước và lắc mạnh. Vậy là những đôi mắt xanh rút lui, và lũ mèo vừa tránh đường cho cô, vừa kêu meo meo tức tối. Vậy là Youkiko tiếp tục xuống núi, tay giữ chặt cái túi nhỏ phía trước, và cứ trông thấy cô, lũ mèo lại tản ra. Cuối cùng, cô cũng tới được dòng sông và tìm chỗ cạn lội qua. Vì lũ mèo không thể theo cô sang bờ bên kia nên cô cất cái túi vào tay nải và thẳng hướng về nhà. Cô đi vội vã bởi mỗi ngày vắng mặt, cô sẽ phải làm không công thêm hai ngày cho mụ chủ kiêu căng.

Mụ ta rất bất ngờ khi thấy cô đầy tớ trở về.

“Vậy không ai ăn thịt mày trên đường à? Còn con mèo biết trước biết sau của mày, gặp mày nó bảo gì?”

Youkiko thuật lại cho mụ chủ kiêu căng những gì đã trải qua, cô kể về cung điện sạch sẽ và gọn gàng của loài mèo, về những cô gái trẻ xinh đẹp và đặc biệt là về bạn mèo của mình. Cuối cùng, cô lấy ra cái túi mà con mèo đã đưa cho và mở ra trước mắt mụ chủ hợm hĩnh. Cả hai há hốc miệng ngạc nhiên khi Youkiko lấy từ cái túi ra hình một con chó răng nanh dữ tợn đang quặp trong chân mười thỏi vàng ròng.

Youkiko sung sướng vô cùng. Nhiều tiền quá! Vậy là cô không còn là một đứa trẻ mồ côi nghèo khó bị phó mặc cho thói xấu của mụ chủ kiêu căng nữa. Cô mua lại tự do cho mình và mở một cửa tiệm trên phố bán bánh gạo và những món đồ ngọt khác. Từ đó, cô sống hạnh phúc và lòng thầm biết ơn bạn của mình, con mèo đen.

Trong khi Youkiko vui sướng với cuộc sống khiêm nhường của mình, thì lòng ghen tị lại làm mụ chủ hợm hĩnh mất ăn mất ngủ. “Nếu một đứa hầu gái còn có nhiều tiền thế chỉ vì chuyến đi thăm con mèo, thì ta, đường đường là một bà chủ, còn nhận được những gì chứ; ắt hẳn là phải hậu hĩ hơn nhiều!” mụ nghĩ thế và ý nghĩ này hành hạ mụ mãi cho đến một ngày mụ nhủ thầm: “Mình không thể để tuột mất nhiều tiền như vậy được!”

Mụ bèn thuê người khiêng kiệu, gói ghém những thứ đồ có giá trị nhất đóng vào thùng, và không nói với một ai trong nhà hay trong làng về mục đích chuyến đi, mụ lẳng lặng lên đường tới đỉnh Inaba, đảo Kiouchou. Mụ đi rất nhanh - bởi mụ không phải đi bộ như Youkiko tội nghiệp, mà ngược lại, mụ ngồi trên kiệu, luôn miệng thúc giục đám phu khiêng. Rốt cuộc mụ cũng tới được ngôi làng đầu tiên trên đảo Kiouchou và mau chóng men theo con đường dẫn lên đỉnh núi mèo.

“Đỉnh núi mèo nằm ở bên kia sông, chỗ đó,” những người nông dân lại nhiệt tình chỉ dẫn. “Nhưng chốn đó nguy hiểm lắm, ngay cả những thợ săn can trường nhất cũng không dám đi quá xa bờ. Tốt hơn hết là bà đừng đi tới đó làm gì.”

Mụ chủ hợm hĩnh chỉ cười cợt trước những lời can ngăn này và ra lệnh gọi người lái đò đến chở mình qua sông. “Nhanh lên đấy,” mụ còn nói với những người nông dân. “Ta chẳng có thì giờ đâu mà ở lại cái làng khốn khổ này của các người!”

“Mỗi người một cách hạnh phúc,” người dân bảo nhau. “Chúng ta đã cảnh báo bà ta rồi. Nói cho cùng thì bà ta đang mạo hiểm tính mạng của bà ta chứ chẳng phải chúng ta.” Và họ để mặc mụ chủ hợm hĩnh ra đi.

Vừa tới bờ bên kia, mụ đã lệnh cho đám phu khiêng kiệu trở lại làng.

“Giờ ta tự đi, đợi ta ở làng đấy!” mụ ra lệnh.

Còn lại một mình, mụ mới tự nhủ: “Các người không cần biết những món của cải nào đang chờ ta.”

Mụ leo núi thoăn thoắt, vì đã biết đường theo chỉ dẫn của Youkiko. Nhưng chẳng mấy mụ cũng thấy hụt hơi, kiệt sức, vì không quen đi bộ. Mụ lau mồ hôi đang túa ra trên trán và lấy làm vui mừng bởi cuối cùng cũng thấy những mái nhà đỏ tươi sáng lên trong khoảnh rừng trống.

“Đó hẳn là thiên đường của loài mèo rồi,” mụ nhủ thầm. “Chẳng có gì đặc biệt; chỉ có lũ tôi tớ mới thấy chốn này là đẹp”.

Mụ lại gần hàng rào và gọi: “Có ai ở đây không? Mau mở cửa cho ta vào!”

Một cô gái trẻ đẹp bước ra từ toà nhà lớn nhất và cúi rạp người.

“Bẩm bà, bà cần gì?” cô gái hỏi bằng giọng êm dịu như nhung.

“Ta muốn tới thăm con mèo đã phục vụ ở nhà ta mà một ngày kia đã ra đi không trở về. Chắc chắn là các người hiểu hân hạnh đến dường nào cho con mèo khi ta, bà chủ cũ của nó, đã không ngần ngại vượt cả chặng đường dài tới thăm nó. Ta đang mệt đứt hơi rồi, và cần ghé nhà các người nghỉ ngơi chút,” mụ chủ cao giọng.

Cô gái trẻ cười và suýt nói ra những câu vô lễ như thường lệ thì từ căn nhà bên cạnh, một bà cụ già lưng còng bước thoăn thoắt lại gần xua cô gái trẻ đi.

“Mời vào thưa bà. Chắc bà đã mệt lắm sau chuyến đi dài và cần nghỉ ngơi.” Bà lại cúi chào nhiều lần, mở cửa và mời mụ chủ hợm hĩnh đi vào.

“Bà già này ít nhất cũng biết cư xử và biết tiếp đón một vị khách cao quý,” mụ chủ hợm hĩnh tự nhủ và theo bà cụ vào nhà.

Bà cụ mau chóng chuẩn bị nước tắm và rồi, bà dẫn mụ ta vào căn phòng đẹp nơi những tấm nệm dày đã được trải ra làm thành một chiếc giường êm ái.

“Ta đói rồi,” khi ấy mụ chủ hợm hĩnh lại lên tiếng hách dịch.

“Có ngay, có ngay đây thưa bà, xin hãy đợi một chút,” bà cụ đáp; và thực vậy, chỉ loáng sau một cô hầu gái đã xuất hiện mang theo một khay đồ ăn thức uống ngon lành. Mụ chủ hợm hĩnh ăn ngấu ăn nghiến và vì không quen lao động, nên sau một ngày như thế mụ mệt phờ ra - bởi cả đời mụ đã bao giờ đi bộ nhiều đến thế đâu - mụ nằm lăn ra đánh một giấc.

Nhưng đến nửa đêm, mụ bị tiếng cào kỳ lạ đánh thức. Mụ nhỏm dậy và nhìn quanh xem tiếng động phát ra từ đâu. Qua khe cửa, mụ trông thấy ánh đèn. Mụ đứng dậy mở cửa. Trong phòng bên cạnh, hai con mèo mướp đang nằm trên chiếu, mắt chúng quắc lên dữ tợn.

Mụ chủ hợm hĩnh vội đóng cửa lại và nhón chân tới cửa trông ra phòng thứ hai. Mụ cũng mở cửa này, nhưng cũng chỉ thấy hai con mèo đốm.

Vậy là mụ chủ hợm hĩnh lo lắng. “Youkiko chẳng nói với ta rằng có những cô gái đẹp ngủ trong các phòng sao? Vậy mà ở đây ta chỉ thấy những con mèo khổng lồ kinh tởm!”

Đúng lúc đó, cửa mở ra và con mèo cũ của mụ bước vào.

Mụ giận dữ nhiếc móc: “Mày đến đúng lúc phỏng! Tao chán ngấy chỗ này rồi. Mau đưa cho tao cái túi nhỏ đựng tiền vàng và để ta đi!”

Nghe thấy những lời này, con mèo đen nhận ra rằng mụ chủ cũ chẳng thay đổi gì. Nó quắc mắt nhìn mụ chủ, kêu meo lên một tiếng lớn - và thế là, những con mèo to từ bốn phía nhào đến xé xác mụ chủ hợm hĩnh.

Dịch giả: AY
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.