Từ Anna

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
TỪ ANNA

❊ ❊ ❊

NÓ KHÔNG ĐƯỢC GÓI LẠI. Nhưng Anna đã ghé qua bàn làm việc của Papa và tìm thấy một tờ giấy trắng. Trên đó em viết ngắn gọn, bằng những chữ to tướng,

h1

Những con chữ nguệch ngoạc và không thẳng hàng bởi vì dù đã rất cẩn thận, em vẫn không thể giữ cho tay mình ngừng run lên. Em đã gấp tờ giấy lại và gài nó trên miệng giỏ. Giờ em chỉ đơn giản là dúi toàn bộ vào tay mẹ em và nói với cái giọng gần như là ngang bướng, “Đó ạ. Con làm nó ở trường.”

Mama hết nhìn cái giỏ chằm chằm rồi lại nhìn đứa con đã ấn nó vào tay mình. Mẹ không tin nổi vào mắt mình. Miệng bà há ra nhưng không nói lời nào. Papa, nãy giờ vẫn ngồi, toan đứng lên lần nữa. Rồi ông nở một nụ cười chậm rãi và ngồi trở lại ghế. Lần này, tất cả phụ thuộc vào Klara.

Cuối cùng, giọng của Mama cũng trở lại.

“Anna! Ôi, mein Liebling, thật… thật quá tuyệt vời! Mẹ không thể… Anh Ernst, nhìn này! Anh có nhìn thấy không? Anna đã tặng chúng ta một chiếc giỏ đấy. Không phải con tự làm đấy chứ, Anna, chính tay con sao?”

“Đúng ạ, con tự làm đấy,” Anna nói, đứng thẳng người. Em thấy mình như một người khổng lồ, như một chú chim chao liệng, như một cây thông Giáng sinh được thắp nến sáng bừng.

Mama đột nhiên quay đi khỏi khuôn mặt nhỏ bé rạng rỡ đang đứng trước mặt mẹ. Đôi tay bà cũng run rẩy khi bà để chiếc giỏ xuống trong chốc lát. Rồi bà vươn tay lên lấy hoa của Rudi xuống. Ở chỗ của nó, bà đặt chiếc giỏ màu xanh và vàng kim của Anna, rồi lại đặt chậu hoa vào trong giỏ. Chiếc chậu tội nghiệp giờ không còn lộ ra nữa. Cây hoa trạng nguyên nổi bật lên, đáng yêu hơn bao giờ hết.

Khi Mama làm việc này, không có ai trong phòng nhúc nhích. Không ai nói một lời. Cuối cùng chính Mama phá vỡ sự im lặng. Bà đứng đó, ngắm chiếc giỏ và cây hoa, và bà nói bằng giọng nghèn nghẹn, “Mẹ mới là người mù suốt thời gian qua. Bác sĩ Schumacher lẽ ra nên cho mẹ đeo kính.”

Những lời này không có nghĩa gì với Anna cả. Mama có thị lực hoàn hảo. Bốn anh chị của em cũng hoang mang. Nhưng Papa nói nhanh, “Không chỉ có em đâu, Klara. Tất cả chúng ta đều đã không nhìn thấy.”

Trước khi có ai hiểu được điều đó, Mama đã xoay người kéo Anna ôm vào lòng nhanh đến mức cô bé không kịp có thời gian để né tránh. Bà ôm cô con gái bé bỏng của bà thật chặt.

“Tối nay… tối nay con là đứa con thân yêu nhất, thân yêu nhất,” Mama nói.

Mẹ biết Anna ghét việc có người khóc lóc vì em nhưng bà không thể kiềm chế được, và rốt cuộc thì chuyện đó cũng không thành vấn đề. Bà cứ ôm Anna ngày càng chặt hơn, cố gắng bù vào cái ôm kia toàn bộ những lần Anna cần được ôm nhưng thay vào đó lại bị tổn thương.

Anna vặn vẹo.

Vậy hóa ra cảm giác là thế này! Tất cả sự rực rỡ và ấm áp trong lòng và xung quanh, thế nhưng cũng có cảm giác sai sai ở đây nữa, vì những người khác đang bị bỏ quên.

Rudi sẽ không thích hoa của anh ấy nằm trong chiếc giỏ của mình, em nghĩ.

Em nhớ chị Gretchen đã ngỏ lời sẽ đan cái gì đó giùm cho em, Anna. Đột nhiên, em chắc rằng chị Gretchen đã có ý tốt.

Và anh chị sinh đôi… anh chị đang cảm thấy thế nào? Hai người đã không tặng gì cho Mama cả.

“Đừng mà, Mama,” Anna nói lúng túng, cố vùng thoát ra.

Ngay lúc đó, Rudi lên tiếng, giọng anh lớn và đanh lại.

“Hẳn nó đã có người giúp,” anh nói.

Ngay lúc đó, hai cô chị cũng gật đầu.

“Anna đã không tự mình làm cái đó,” Fritz đồng tình với anh trai. “Nó không thể làm được.”

Papa bật đứng lên, đột ngột đến đáng sợ. Bóng cha trùm lên họ, ông cao lớn hơn bất kỳ lúc nào họ từng thấy.

Nhưng Anna đã lên tiếng trước. “Anh nói đúng. Đúng vậy. Em đã có người giúp,” em thừa nhận.

Lúc này em đã đứng cách xa Mama và đối diện với các anh chị mình. Giọng em, lúc trước còn cao và trong trẻo vì những giây phút hân hoan, giờ đây nghe trầm thấp, trở nên gần như khàn khàn. Nhưng em nói tiếp, giải thích phép lạ đã xảy ra như thế nào.

“Cô Williams đã khởi xướng và chỉ tụi em làm. Bác sĩ Schumacher thì mua mây và các thứ. Một số người khác đã sơn giỏ cho tụi em.”

Nói đến đây, em nâng cằm lên.

“Nhưng mà em đã đan giỏ, tự em đan toàn bộ,” em nói.

Papa hoàn toàn lờ em đi. Cha bắt đầu với Rudi.

“Làm sao con có thể đem cái cây này về nhà nếu không có sự giúp đỡ của ông Simmons, hả Rudolf?” cha hỏi.

Rudi không có câu trả lời. Nếu có, anh cũng không dám lên tiếng. Giọng Papa vô cùng từ tốn nhưng những từ ngữ thì đau nhói, mỗi từ như một mũi dao đâm. Cha cũng đã gọi anh là Rudolf. Chuyện đó chỉ xảy ra khi anh gặp rắc rối to.

Papa chờ đợi, phòng khi. Con trai Rudolf của ông dường như đã ngừng thở. Ernst Solden quay đi khỏi cậu con.

Gretchen biết chị sẽ là người tiếp theo. Chị nhìn chằm chằm tấm thảm đã sờn và ước gì chị đang ở một nơi khác. Nơi nào cũng được! Chị cố không nghĩ đến việc Anna trông như thế nào khi đứng trước mặt tất cả bọn họ như thế.

“Và con đẻ ra đã biết đan rồi à, Gretchen?” cha hỏi với giọng lạnh lẽo. “Ai đã cho con mượn quyển sách mẫu đan? Con lấy len ở đâu ra?”

Những người khác chưa hề nghĩ về chuyện đó. Len đúng là phải tốn tiền mua. Hay Gretchen đã kiếm được chút tiền? Họ bắn những ánh nhìn thắc mắc về phía Gretchen nhưng chị vẫn cứ nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Chị biết, và Papa biết, rằng chị đã xin cha số tiền đó và em đã lén lấy đi một quyển sách đan len của Mama. Nhưng mà chị cũng phải có len chứ. Làm sao chị làm được cái gì nếu không có len?

Lần này Papa thậm chí còn không đợi.

“Fritz, Frieda, chúng ta không có xẻng xúc tuyết. Nhưng các con đã có hai cái xẻng để làm việc. Cha nghĩ những người hàng xóm đã cho các con mượn xẻng, nhưng chúng từ trên trời rơi xuống phải không?”

Hai anh chị sinh đôi ngồi sát vào nhau trên trường kỷ.

Chuyện này không thể xảy ra vào đêm Giáng sinh được, Frieda thổn thức trong lòng, với Fritz.

Fritz, không hề nói thành tiếng một lời nào, đáp lại một cách ỉu xìu. Đây sẽ là Giáng sinh tồi tệ nhất trong cuộc đời chúng ta.

Khi Papa bắt đầu, Mama đã vươn tay với lấy Anna và kéo em ngồi xuống một chiếc ghế lớn bên cạnh mẹ. Như thể mẹ biết hai đầu gối Anna đã mềm ra như thạch. Vậy nhưng ngay lúc này, không hề buông cô con gái út của mình ra, mẹ đang tuôn ra một tràng giận dữ. Và cả mẹ cũng đứng về phía Papa để la mắng họ! Cặp sinh đôi tội nghiệp đang bị mẹ lườm, bà không thấy sự khổ sở của họ, mà chỉ thấy Anna đã trắng bệch như thế nào trước khi bà kéo em ngồi xuống.

“Papa tội nghiệp của các con đã mệt và lạnh như vậy nhưng bao nhiêu lần… Con có nhớ không, Fritz? Frieda, con quên nhanh vậy sao - cha đã dừng lại để giúp các con dọn tuyết trong khi mẹ nấu bữa tối. Hay là do mẹ tưởng tượng ra mọi chuyện?”

Không ai nói mẹ đã tưởng tượng ra bất kỳ cái gì. Bọn họ đều biết mẹ lại sắp khóc đến nơi. Một phút nữa thôi và tất cả họ đều sẽ khóc hết!

Vậy mà rồi Papa lại cười vang. Nó ồm oàm một cách kỳ lạ, tiếng cười đó, nhưng nó chân thật. Họ vẫn không dám tin.

“Chúng ta đang làm gì thế này?” Ernst Solden hỏi, vẻ hà khắc biến đi nhanh như khi nó đến. “Những rắc rối này, những khuôn mặt dài thượt này vào đêm Giáng sinh sao? Như thế này là không được. Tất cả chỉ vì Anna đã tặng chúng ta một món quà. Chúng ta nên ca hát mới phải.”

Cha kéo Anna ra khỏi vòng tay che chở của mẹ và để em đứng đối diện cha.

“Đến đây, Anna, vui vẻ lên nào,” cha nói với em. “Mỗi người trong gia đình ta đều sẽ rất tự hào nếu làm được một cái giỏ thế này. Tất cả chúng ta đều có thể dùng nó - trong nhiều nhiều năm nữa! Và mỗi chúng ta đều tự hào về con, ngay cả khi con được giúp đỡ, bởi vì con đã làm ra nó cùng với tình yêu và dành cho Giáng sinh. Làm sao con có thể giữ bí mật lâu thế được nhỉ?”

Anna nuốt đánh ực, chớp chớp những giọt nước đang râm ran trong mắt em, và cố hết sức để nghe có vẻ bình thường, “Con để nó ở trường cho đến ngày hôm qua - và rồi con giấu dưới giường.”

Bất thình lình, Gretchen cũng đứng dậy. Chị đã quên đi nỗi buồn tệ hại lúc nãy. Chị dựa sát vào Papa và nắm lấy cánh tay Anna.

“Nó thật tuyệt vời, Anna, chiếc giỏ của em ấy!” chị thốt lên. “Em chẳng bao giờ hé ra cả. Dù chỉ một lần!”

Băng giá đã rời khỏi trái tim họ, rời khỏi căn phòng sáng trưng.

Frieda và Fritz nói cùng lúc, những câu nói lộn xộn lẫn nhau.

“Nó thật dễ thương…”

“Có thể dạy chị cách…?”

“Ai mà ngờ nổi. Không một ai!”

“Cũng đâu có ai đoán được món quà của các anh chị,” Anna lẩm bẩm, sự thẹn thùng và vui sướng ùa vào em.

Nhưng Rudi vẫn không nói một lời. Đó chỉ là một cái giỏ ngu ngốc. Hoa của anh mới là đẹp nhất.

Quay mặt đi không nhìn chậu hoa, bởi vì anh không thể không nhìn cái giỏ, anh bắt gặp mẹ đang nhìn mình.

Rudi ho một cái. Rồi trước sự bất ngờ của chính mình, anh thấy mình đang đứng đó.

“Anh không biết làm sao mà mày làm được, Anna,” anh nói, hoàn toàn thật lòng. “Mày chỉ là một đứa nhóc thôi mà.”

Giờ mọi người đều phá lên cười cùng lúc khi nghe ra sự ngạc nhiên trong giọng nói của anh. Ngay cả Mama, người vẫn đang ngồi trong chiếc ghế lớn, cũng hòa vào. Nhưng ánh mắt mẹ nhìn Rudi khiến anh cảm thấy mình cao hơn, lại được yêu thương, gần như là chính con người cũ.

Frieda nói với giọng ỉu xìu, phá vỡ chút căng thẳng cuối cùng.

“Mama ơi, con đói,” em thông báo.

Cả nhà cũng đói và họ đều quay sang nhìn mẹ với đôi mắt trông mong. Họ biết mẹ đã chuẩn bị một bữa tiệc. Mẹ đã nấu nướng mỗi tối trong suốt tuần qua, và ngay tối hôm đó, mẹ đã đi làm về sớm, cấm không cho Gretchen vào bếp trong khi mẹ hoàn thành những điểm nhấn cuối cùng.

Mama ngồi yên tại chỗ. Đôi mắt sẫm màu của mẹ lấp lánh nhìn họ.

“Chưa được,” bà nói.

“Nhưng mà, Mama…”

“Các vị khách của Anna vẫn còn chưa đến,” Klara Solden bình thản nói.

Người dịch: Lưu Chi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.