"Lãng phí tinh lực, người này tâm địa hẹp hòi, nên trực tiếp chém hắn đi." Đường Tông lên tiếng nói.
"Không thích hợp, người khác không có lòng dạ rộng rãi nhưng chúng ta phải có, nếu không thì chúng ta chẳng phải giống hắn sao." Đại Tông lão lắc đầu nói.
"Được rồi! Mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của Đại Tông lão." Đường Tông gật đầu.
"Còn nữa, Thành chủ có dặn dò, phải trọng điểm quan tâm đến thế giới xuất thân của Dạ Thương, không phải cái giới vực kia, mà là thế giới nơi Dạ Thương sinh ra. Bất kể vì lý do gì, những người bên cạnh cậu ta, dù là thành viên của chủng tộc khác cũng không được xảy ra chuyện." Đại Tông lão lại dặn dò một câu.
Đường Tông sững sờ một chút, bởi vì Thành chủ đã bao nhiêu năm không xuất hiện, cũng không có mệnh lệnh nào được đưa xuống, bây giờ lại quan tâm đến Dạ Thương như vậy, khiến hắn rất không hiểu.
Đại Tông lão khẳng định gật đầu với Đường Tông, cho Đường Tông biết hắn không hề nghe nhầm.
Đường Tông đi tới chấp pháp đại sảnh nơi Lục Thất và Lâm Phiêu Miểu đang ở.
"Đường Tông lão tới rồi, ngồi đi!" Lục Thất đang xem hồ sơ gật đầu với Đường Tông.
"Vừa mới tiếp nhận, có rất nhiều việc phải xử lý, Thất Tông lão đợt này phải vất vả một thời gian rồi." Đường Tông lên tiếng chào hỏi.
"Cũng tạm, chỉ là Thiệu Tông lão đột nhiên xảy ra chuyện, rất nhiều việc trở tay không kịp. Cũng may là Lâm Thống lĩnh đồng ý ở lại, giúp bổn tọa xử lý những việc này." Lục Thất đóng hồ sơ lại, lấy bộ trà cụ ra pha một bình trà.
"Đúng rồi, Lâm Thống lĩnh, bổn tọa nghe Linh Thụ trưởng lão nói, Phiêu Miểu Thành các người có một trà lâu hiện giờ rất nổi danh, tới nơi đều không có chỗ ngồi, hơn nữa giá cả đắt đến mức thái quá, uống một bình trà mất mấy ngàn Thánh Linh Thạch, việc này cô không quản sao? Đây không phải là cướp bóc ư? Phong khí như vậy rất không tốt, nhân tộc chúng ta muốn phát triển thì phong khí và cốt cách rất quan trọng, kẻ gian tà phải bị trừng trị." Đường Tông lên tiếng nói.
"Đường Tông lão hiểu chỉ là một mặt thôi, giá cả đúng là rất đắt, đắt đến mức thái quá câu này không sai, nhưng tại sao lại không có chỗ ngồi? Bởi vì tất cả mọi người đều công nhận, cho rằng mức giá này hợp lý, bọn họ cũng tình nguyện đi. Mộ Sắc trà lâu có hai loại trà, một loại là Địch Tâm trà, một loại là Ngộ Đạo trà; một loại có thể gột rửa tâm linh, một loại có thể ngưng thần ngộ đạo, tuy hiệu quả chỉ ở mức trung bình, nhưng như vậy cũng đã đủ rồi. Bảng hiệu của Thưởng Nguyệt lâu thuộc Mộ Sắc trà lâu là gì? Thiên giới nơi nào cũng có trăng sáng, chỉ có trăng ở Mộ Sắc là khác biệt, đến nay không ai nghi ngờ, người ta danh xứng với thực." Lâm Phiêu Miểu lên tiếng nói.
"Thật sự lợi hại như vậy sao?" Sau khi nghe lời Lâm Phiêu Miểu, Đường Tông hỏi ngược lại một câu.
"Thật sự rất lợi hại, Phiêu Miểu ở đây có Địch Tâm trà, hai vị Tông lão không bằng thử xem, đây là Địch Tâm trà của Dạ Thương, cũng xem như là mượn hoa hiến Phật vậy." Lâm Phiêu Miểu lấy ấm trà ra, bắt đầu pha trà.
"Địch Tâm trà của Dạ Thương sao... chưa gì đã phải nhận ân huệ của tiểu tử này rồi." Lục Thất cười nói.
"Ông chủ đứng sau Mộ Sắc trà lâu thực ra chính là Dạ Thương, cậu ta có thiên hướng yêu thích trà ngon và rượu ngon, trà cậu ta uống, rượu cậu ta uống, đều là những thứ Thiên giới chúng ta không có." Lâm Phiêu Miểu vừa pha trà vừa nói.
"Cũng không biết tiểu tử này giờ ra sao rồi, tới môi trường xa lạ, không có đồng bạn, hoàn toàn dựa vào bản thân, cũng khiến người ta lo lắng. Công đức bán Đế chưa từng xuất thế, ta còn chưa từng thấy qua đây! Nếu xảy ra chuyện, bổn tọa sẽ đi thu thập Bạch Thu Nguyên ngay lập tức." Lục Thất lên tiếng nói.
"Sẽ không xảy ra chuyện đâu, Phiêu Miểu đã giao lưu với cậu ta một chút, đưa cho cậu ta một số tư liệu về Thiên Hoang, cậu ta chắc là đã có khái niệm về Thiên Hoang và Ma Dực tộc rồi." Lâm Phiêu Miểu lên tiếng nói.
"Cậu ta đã bị đày đi rồi mà các ngươi còn có thể giao lưu, đây là thủ đoạn gì?" Đường Tông có chút ngạc nhiên nhìn Lâm Phiêu Miểu.
"Cậu ta bị đày đi bản tôn và một đạo phân thân, nhưng cậu ta vẫn còn một đạo phân thân ở trong thế giới của mình." Lâm Phiêu Miểu nói sơ qua tình hình.
"Ở trong thế giới của cậu ta là khái niệm gì?" Lục Thất lên tiếng hỏi.
"Một số chuyện của cậu ta, quả thực người ngoài không biết được, vậy thì để nói với hai vị Tông lão. Tên này nền tảng rất sâu, cậu ta là Giới chủ, có thế giới bản nguyên trong người, là chí tôn thuộc tính hoàn toàn khế hợp với thuộc tính. Bản thân cậu ta là hư vô thuộc tính bẩm sinh, đạt cấp bậc hoàn mỹ, hiện tại cảnh giới là bán Đế; còn có hủy diệt thuộc tính trong người, tuy không phải bẩm sinh nhưng cũng rất hoàn chỉnh, không có bất kỳ tạp chất nào, tu luyện hủy diệt thuộc tính là bình cảnh quân chủ, cần một cơ hội, đó là Thiên Quân." Mạn Đà La lên tiếng nói.
"Chẳng phải nói cậu ta là nhất tinh Đế Vương thuộc tính thời không sao? Sao bây giờ lại là song chí tôn thuộc tính?" Lục Thất đứng dậy.
"Cậu ta tuy rất chân thành nhưng không ngốc, một số nền tảng sao có thể lộ ra được. Cậu ta không chỉ nhập Đế bằng thời không thuộc tính, thân xác cũng là cấp Đế, ngay cả khi không vận chuyển năng lượng, công kích nhục thân cũng đã là cấp Đế rồi. Một đạo phân thân của cậu ta hợp nhất với một món bảo vật do thế giới bản nguyên hiển hóa bên trong thế giới kia, không thể rời khỏi thế giới đó. Ngoài ra bản tôn có thế giới bản nguyên hộ thể, có thể nói là thực sự bất tử bất diệt." Lâm Phiêu Miểu nói.
"Tên này quả nhiên biết che giấu, công đức bán Đế cho đến khi bị đày đi cũng không hề bộc lộ ra." Lục Thất gật đầu.
"Tiềm lực to lớn, ba loại thuộc tính trong người, đã có nền tảng thâm sâu vô cùng, nếu ngộ tính cao hơn một chút nữa, thì chính là hạt giống cấp hoàn mỹ." Đường Tông lên tiếng nói.
"Ngộ tính? Đường Tông lão, ngài cảm thấy cậu ta xuất thân từ tiểu thế giới, trong tình huống không có truyền thừa, hai trăm năm mà thân xác năng lượng và thân xác cường độ song song nhập Đế, ngộ tính sẽ kém sao? Tuyệt học chiến đấu của cậu ta phần lớn đều là tự nghiên cứu ra, tuyệt học mạnh nhất hiện nay cũng là do tự mình nghiên cứu. Cậu ta một mình đánh phục thế lực Song Đế Quân Đông Hạo Sơn, Song Đế Quân đều không thể làm gì được cậu ta, cuối cùng buộc phải thỏa hiệp dâng ra một nửa cương vực, điều này đã chứng minh chiến lực và ngộ tính." Lâm Phiêu Miểu nói sơ qua tình hình Dạ Thương chiến đấu với Đông Hạo Sơn.
"Nói như vậy còn là một thiên tài chiến tranh." Đường Tông thở hắt ra một hơi nói.
"Phiêu Miểu cảm thấy, Tông lão hội chúng ta thật sự nên coi trọng tình hình của cậu ta một chút, những gì biết bây giờ cũng chỉ là một góc nhỏ, người ta chỉ huy giới chiến mấy lần đều là toàn thắng, là một chiến thuật đại sư." Lâm Phiêu Miểu lên tiếng nói.
Lục Thất cúi đầu suy nghĩ, một lát sau ngẩng đầu lên: "Bổn tọa đã thông báo cho Cổ Khải và Linh Thụ trưởng lão tới đây, hai người bọn họ đều khá thưởng thức Dạ Thương, để bọn họ đi điều tra chuyện này là thích hợp nhất, sẽ không để xảy ra chuyện gây tổn hại đến Dạ Thương, cũng là đáng tin cậy nhất."
Lâm Phiêu Miểu gật đầu, người khác đi thì thật sự không yên tâm, Cổ Khải và Linh Thụ trưởng lão thì cô vẫn khá yên tâm.
"Tiểu gia hỏa này nền tảng còn rất sâu, phải đào sâu ra cho bằng được, sau khi chúng ta tìm hiểu rồi mới có thể đưa ra sự sắp xếp thích hợp. Vô số năm tháng trôi qua, chiến đấu giữa nhân tộc chúng ta và Ma Dực tộc đều ở thế hạ phong, cho nên phải coi trọng việc bồi dưỡng người trẻ tuổi." Đại Tông lão xuất hiện trong nghị sự đại điện.
Lục Thất, Đường Tông, Lâm Phiêu Miểu đều đứng dậy chắp tay hành lễ.
"Mọi người ngồi đi, cũng may Phiêu Miểu ngươi tới kịp lúc, nếu không việc xử lý chuyện này sẽ có quá nhiều sơ hở, Phiêu Miểu, có một câu ngươi nói không sai, nhân tộc chúng ta thực sự đang tự hủy hoại căn cơ." Đại Tông lão ngồi xuống rồi nói.
"Còn một vấn đề nữa, Phiêu Miểu đã nhắc với cậu ta một câu, nói là vốn dĩ muốn đưa cậu ta tới Thiên Hoang Thành rèn luyện, để tăng thêm chút tư lịch cho việc gia nhập Thiên Hoang Thành, cậu ta bày tỏ không muốn gia nhập." Lâm Phiêu Miểu lên tiếng nói.