“Sau khi con và Dạ Thương thành thân, cũng phải gọi một tiếng sư bá.” Nha Vũ Vương nhìn Lâm Phiêu Miểu nói.
“Phiêu Miểu bái kiến sư bá.” Lâm Phiêu Miểu đứng dậy rót cho Nha Vũ Vương một chén trà.
“Con, Đại Ma Vương, Phạn Thiên là những người tu luyện kiệt xuất nhất kỷ nguyên này, độ qua Thiên Đạo lục kiếp chính là bằng chứng. Đế kiếp chia làm Thiên Đạo cửu kiếp, nguy hiểm nhất chính là Thiên Đạo thất kiếp và Thiên Đạo cửu kiếp, cho nên phải cẩn trọng.” Nha Vũ Vương nhìn Lâm Phiêu Miểu nói.
Suy nghĩ một chút, Dạ Thương lấy ra điển tịch kiếm đạo truyền thừa của Yến Vô Song, “Sư bá, đây là thủ trát sư tôn để lại cho con, vì không thích hợp với con, vậy sư bá hãy lấy đưa cho Phạn Thiên sư huynh, như vậy cũng có thể phát huy rạng rỡ kiếm đạo của sư tôn.”
“Con hãy nhớ kỹ một điểm, kiếm đạo truyền thừa của sư tôn con, không được mượn tay người khác, ai cũng không được! Đợi sau khi con tu luyện thương đạo kha khá, đi tham khảo kiếm đạo, có chỗ nào thích hợp hoặc là Phạn Thiên sư huynh của con còn thiếu sót, con bảo với nó là được.” Nha Vũ Vương nói với Dạ Thương.
“Vậy sư bá không cần tham khảo sao? Không phải nói sư tôn đã nghiên cứu ra Cấm Kỵ Kiếm Đạo, đó hẳn là tầng thứ rất cao sao?” Dạ Thương nhìn Nha Vũ Vương hỏi, cậu không phải là người ích kỷ, Nha Vũ Vương là đại năng gánh vác nhân loại, nếu có thể giúp đỡ Nha Vũ Vương, cậu thật sự không ngại.
“Ha ha, sư tôn con có thể nghiên cứu ra Cấm Kỵ Kiếm Đạo, chạm tới cấm kỵ Thiên Đạo, vậy sư bá thì không thể sao?” Y phục trên người Nha Vũ Vương chấn động một chút, khí thế vô hình lan tỏa, sau đó lóe lên rồi biến mất.
Nha Vũ Vương rời đi, tới viện lạc Dạ Thương đã sắp xếp để nghỉ ngơi, Dạ Thương tiếp tục luyện thương.
Lần này khác với mọi khi, Dạ Thương đứng một lát rồi mới bắt đầu xuất thương, tìm kiếm loại cảm giác tinh khí thần quán chú vào trong thương, dĩ thần ngự thương mà Nha Vũ Vương đã nói.
Phổ La, Đại Ma Vương, Phạn Thiên, Duệ Tư và Vũ Trúc đều chạy tới bên cạnh diễn võ trường, cùng uống trà trò chuyện với Lâm Phiêu Miểu, tuy nhiên không ai nhắc đến chuyện của Nha Vũ Vương.
Chuyện của Nha Vũ Vương, không phải ai cũng có thể nghị luận, cho dù là tông lão của Nhân Tộc Tông Lão Hội cũng không được.
Tu luyện xong thương pháp, Dạ Thương đi tới bên cạnh diễn võ trường, chắp tay với Phạn Thiên, “Dạ Thương bái kiến sư huynh.”
“Sư tôn đã nói với đệ rồi?” Phạn Thiên nhìn Dạ Thương hỏi.
“Sư bá đã nói rồi, nhưng tạm thời con chưa thể trao đổi tâm đắc tu luyện với sư huynh, vì thương đạo chưa thành hình, con sẽ không đụng vào kiếm phổ sư tôn để lại, sư bá nói kiếm phổ đó không được mượn tay người khác.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Vậy vội cái gì, ngày tháng còn dài.” Gương mặt vốn lạnh lùng của Phạn Thiên xuất hiện ý cười, hắn không có bạn bè cũng không có sư huynh đệ, bây giờ có thêm một sư đệ, hắn tự nhiên là vui mừng.
“Hai người đây là tình huống gì vậy?” Duệ Tư có chút không hiểu.
“Sư tôn của Dạ Thương là tiền bối Vô Song Kiếm Hoàng và tiền bối Nha Vũ là huynh đệ kết nghĩa, cho nên Dạ Thương phải gọi tiền bối Nha Vũ Vương một tiếng sư bá.” Lâm Phiêu Miểu lên tiếng nói, Dạ Thương đã kể rõ tình hình cho nàng.
“Đồ cặn bã như ngươi, bây giờ hậu trường cũng cứng rồi đấy.” Đại Ma Vương khinh bỉ Dạ Thương một cái.
“Cái đồ cặn bã như tôi... tôi có lúc nào cặn bã đâu chứ? Đương nhiên là ông là Đế Hoàng, ông đã độ qua Thiên Đạo lục kiếp, ông có tư cách nói như vậy.” Nhìn Đại Ma Vương, Dạ Thương có chút bất lực, Dạ Thương tự nhận mình vẫn khá tốt, luôn luôn vượt cấp chiến đấu.
“Dạ Thương, sư bá của đệ là thành chủ Thần Đô Thành, không nói chuyện chúng ta đập gạch chứ? Chúng ta làm vậy là đang gây khó dễ cho lão nhân gia ông ấy.” Vũ Trúc nhìn về phía hướng Nha Vũ Vương ở nói.
“Không có, sư bá không nhắc đến việc này, không cần nghĩ nhiều gì cả, chúng ta làm việc không thẹn với lòng, chính là muốn đưa ra một cảnh tỉnh cho tất cả người tu luyện, xây dựng một phong khí đạo đức, điều này không có gì sai.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Đúng vậy, Vũ Trúc ngươi lo lắng cái gì, tên này không phải cũng cùng chúng ta làm rồi sao.” Duệ Tư chỉ vào Phạn Thiên.
“Không phải sợ! Chỉ là không muốn để tiền bối Nha Vũ Vương vì việc này mà hao tâm tổn sức.” Vũ Trúc lên tiếng nói.
“Sư tôn căn bản không quản những việc này, thật ra Thần Đô Thành, người quản lý là hai vị trưởng lão, một là Lục Thất trưởng lão, một là Nghiêm Kỳ trưởng lão, một người chưởng quản luật pháp, một người chưởng quản phát triển, trừ khi là có chiến tranh, hoặc là có dị tộc xâm lấn, nếu không sư tôn chưa từng hỏi đến.” Phạn Thiên lên tiếng nói.
“Cho nên ngươi cũng dám theo đi quậy phá.” Phổ La nhìn Phạn Thiên một cái.
Phạn Thiên không nói gì, hắn cảm thấy đây không phải là chuyện quậy phá hay không, chỉ là cảm thấy nên làm như vậy.
Hôn lễ diễn ra đúng kỳ hạn, nghi thức rất đơn giản, chính là tế bái trời đất, sau đó vợ chồng dâng trà cho trưởng bối.
Hai vị sư tôn của Dạ Thương, Thanh Đế và Liễu Dương Vũ ở vị trí chủ tọa, Nha Vũ Vương đại diện cho một môn phái khác của Dạ Thương ở vị trí chủ tọa, Dạ Thương vẫn giữ thói quen cũ, dâng trà cho Cổ lão cha trước.
“Dạ Thương, con hãy đi dâng trà cho sư tôn, sư bá và cha mẹ trước, nghĩa phụ không vội.” Cổ lão cha nói với Dạ Thương.
“Không có lão cha, thì không có Dạ Thương, có lẽ đã sớm bị dã thú tha đi rồi, lão cha mời uống trà.” Dạ Thương kiên trì bưng chén trà bằng cả hai tay, Lâm Phiêu Miểu cũng đứng bên cạnh Dạ Thương.
Cổ lão cha lắc đầu, cũng không kiên trì nữa, uống cạn chén trà, sau đó từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một con ngựa gỗ, còn có một cái nôi, “Nghĩa phụ không có quà gì tặng hai con, cái nôi này là nghĩa phụ làm, tặng cho con cái tương lai của hai con. Con ngựa gỗ này nghĩa phụ cũng không giữ lại nữa, con cầm lấy đi, bởi vì nó là ký ức đẹp đẽ nhất trong tuổi thơ của con.”
Nhìn con ngựa gỗ, Dạ Thương có chút nghẹn ngào, bởi vì đó là thứ có ký ức sâu đậm nhất trong tuổi thơ của cậu.
Đưa tay sờ lên con ngựa gỗ vẫn còn vết cháy đen sau hỏa hoạn, mắt Dạ Thương có chút ướt át, “Lão cha, người có biết hình ảnh trong ký ức của con sâu sắc nhất, đau lòng nhất, cũng ấm áp nhất là gì không? Chính là cảnh tượng năm đó người bị trọng thương, sau khi đứt một cánh tay, một tay cầm con ngựa gỗ này. Lúc đó con đã thề, con nhất định phải trở thành cường giả, không để người, không để những người bên cạnh phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.”
“Dạ Thương con đã làm được, không có ai làm tốt hơn con, nghĩa phụ tự hào về con, Trúc Viên Thôn tự hào về con, Cửu Vực Thế Giới tự hào về con.” Cổ lão cha đứng dậy vỗ vỗ vai Dạ Thương.
Con ngựa gỗ có một câu chuyện rất sâu sắc, hai vị sư tỷ của Dạ Thương và Tư Không Sơ Vũ đều biết, cho nên hiểu rõ tâm tình lúc này của Dạ Thương đang kích động.
“Đây là tình huống gì vậy?” Đại Ma Vương đứng xem lễ ở một bên hỏi.
“Dạ Thương, từ nhỏ không lớn lên trong gia tộc, vì chiến tranh, cậu ấy bị thất lạc ở nhà một thợ săn, người thợ săn đó chính là Cổ lão cha, là Cổ lão cha đã nuôi dưỡng cậu ấy khôn lớn.” Thương Ninh ở một bên lên tiếng nói.
“Vậy lúc nhỏ cậu ấy tu luyện thì sao? Không có gia tộc hỗ trợ?” Vũ Trúc quay đầu nhìn Thương Ninh hỏi.
“Không có, cậu ấy chỉ là một thợ săn nhỏ, sau đó bước ra khỏi sơn thôn, bái nhập vào tông môn đầu tiên, đó chính là vị sư tôn đầu tiên của cậu ấy.” Thương Ninh hất cằm về phía Liễu Dương Vũ.
“Thật là truyền cảm hứng, quật khởi trong bình phàm, trong thời gian ngắn ngủi lại có thành tựu như vậy, thật rất khó có được.” Phổ La có chút cảm khái nói.
Lúc này Dạ Thương và Lâm Phiêu Miểu đi tới trước mặt Nha Vũ Vương dâng trà.
“Sư tôn của con không còn nữa, vậy món quà này, sư bá thay mặt tặng.” Nha Vũ Vương đứng dậy.